Vẫn Cứ Thích Em - Dung Vô Tiên
Bạn Cùng Bàn Năm Ấy
Vẫn Cứ Thích Em - Dung Vô Tiên thuộc thể loại Linh Dị, chương 1 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tháng Mười Hai ở Minh Tuyền, trời lạnh thấu xương, đúng vào thời điểm rét nhất trong năm.
Tuyết đã rơi suốt cả đêm qua, sáng sớm tinh mơ các cô chú công nhân vệ sinh đã bắt đầu dọn dẹp đường phố, có lẽ vì sợ ảnh hưởng đến dòng người đi làm vào tám, chín giờ sáng.
Ngoài cửa sổ, ai ai cũng bước vội vàng, mỗi hơi thở đều hóa thành làn khói trắng mịt mờ. Cũng nhờ vậy mà căn phòng đang bật sưởi, nhiệt độ hơn mười độ, lại càng thêm ấm áp dễ chịu.
Đáng tiếc là, Thịnh Dĩ vẫn chẳng thể ngủ nướng đến mười giờ như mong muốn.
Cô với tay tìm chiếc cốc để đầu giường, uống một ngụm nước lạnh, cổ họng khô rát mới dễ chịu hơn một chút. Đặt cốc xuống, Thịnh Dĩ mở điện thoại liếc xem giờ.
9:02.
Trên màn hình còn hiển thị một tin nhắn WeChat chưa đọc. Cô ngơ ngẩn ngồi dậy, mở khóa màn hình và xem tin nhắn:
[Hoa Nhỏ Bối Lôi]: “A a a a tớ muốn chết quá đi mất!!! A Cửu, cậu dậy thì báo tớ tiếng đi a a a, cậu không hiểu đâu, tớ hạnh phúc tới phát ngất luôn rồi đó!”
Thịnh Dĩ: “…”
Cô lướt mắt nhìn lên xem giờ gửi tin nhắn.
4:28 sáng.
…Đúng là có dấu hiệu bệnh lý rồi.
Hôm nay là thứ Hai, cô là người làm nghề tự do, khác với Bối Lôi, người đáng lẽ phải dậy đi làm tử tế vào sáng sớm.
Mặc dù nghĩ vậy, nhưng với tư cách là “một người ba tốt” (tự xưng), Thịnh Dĩ vẫn giữ bộ mặt lạnh nhạt, cưng chiều đáp lời cô con gái thân yêu.
[A Cửu]: “Bị làm tỉnh dậy.”
Đối phương trả lời ngay lập tức:
[Hoa Nhỏ Bối Lôi]: “!!! Trời đất ơi, dâm quá đi mất, tớ mê quá đi mất [háo sắc][háo sắc]”
[Hoa Nhỏ Bối Lôi]: “To không? Kỹ thuật thế nào?”
[A Cửu]: “……”
[A Cửu]: “Đọc theo tớ: gān – thanh 1*.”
*chữ gàn – thanh 4 tròn tiếng Trung có nghĩa là “làm”, và thường được dùng như tiếng lóng cho quan hệ t*nh d*c, tuy nhiên nhân vật A Cửu đã dùng từ gān – thanh 1 nghĩa là “khô”, đây là cách chơi chữ để né tránh các câu nhạy cảm.
[Hoa Nhỏ Bối Lôi]: “……”
Còn chưa kịp để Thịnh Dĩ đáp lại vài câu châm chọc, điện thoại đã đổ chuông. Rõ ràng là đang trong giờ làm việc, vậy mà Bối Lôi vẫn mặt dày gọi điện tới.
“A Cửu ơi!” Bối Lôi gọi thân thiết, “Sau Tết tớ sẽ nghỉ việc, chuyển tới chỗ cậu luôn! Cậu có háo hức khôngggg!”
Thịnh Dĩ mặt không cảm xúc: “Cậu thấy sao?”
Bối Lôi: “…”
Để tránh tự rước nhục thêm, cô nàng lập tức đổi chủ đề:
“Tớ kể cậu nghe! Tối qua tớ cày thuyền đến hơn bốn giờ sáng, ngọt đến mức muốn ngất xỉu luôn á!”
Dạo gần đây, Bối Lôi đang phát cuồng vì một cặp đôi, mỗi lần “hít đường” xong là lại phải kể bằng hết cho Thịnh Dĩ nghe.
Từ những mẩu thông tin rải rác trước đó, Thịnh Dĩ cũng nắm sơ sơ được: là cặp đôi giữa một nữ diễn viên và một nam streamer game.
“…Tối qua họ lại chơi game cùng nhau đó hu hu hu!!! Điểm mấu chốt là bình thường streamer đó toàn kiểu mỉa mai người khác, hiếm khi nào chịu kéo rank cho con gái, vậy mà với tiểu hoa lại dịu dàng cưng chiều đến thế, tớ chịu không nổi nữa rồi á a a a!”
“….” Thịnh Dĩ ngáp một cái dài.
“Hình như họ là bạn cùng bàn hồi cấp hai thì phải,” Bối Lôi vừa nói vừa cảm thán, “Cậu nói xem, sao mình lại không có đứa bạn cùng bàn nào sau này lại trở thành người nổi tiếng chứ?”
Thịnh Dĩ đang ngáp dở thì nghe câu đó, động tác khựng lại đôi chút.
“A Cửu?” Bối Lôi ngạc nhiên gọi.
Thịnh Dĩ kéo suy nghĩ về: “Ừ.”
Cô cân nhắc một chút, rồi bình thản đáp: “Con và ba khác nhau. Con gái ngoan, ba con đây từng có bạn cùng bàn giờ là nghệ sĩ nổi tiếng đó.”
Bối Lôi: “???”
Bỏ qua kiểu nói chuyện lạnh lùng pha chút châm chọc của Thịnh Dĩ, Bối Lôi lập tức hỏi ngay với vẻ sốt ruột: “Thật á? Ai vậy? Nổi không?”
Không đợi Thịnh Dĩ trả lời, cô ấy đã tự vả vào mặt mình: “Xời, tớ hỏi ngu thật, nếu nổi tiếng thì cậu đã khoe từ lâu rồi. Chắc dạng nghệ sĩ tuyến 18 hả?”
Thịnh Dĩ: “…”
Đầu dây bên kia vang lên tiếng tút tút, Bối Lôi nhìn chằm chằm màn hình điện thoại, ngẩn ngơ.
Ơ?
Cô ấy còn chưa kịp chia sẻ tin vui về thuyền của mình mà! Nghe đâu hôm nay hai người đó sắp cùng xuất hiện chung khung hình mà!
Dù đêm qua đã thức vẽ tranh đến tận hai giờ sáng, nhưng Thịnh Dĩ đã tỉnh rồi thì cũng không còn buồn ngủ nữa.
Cô vào phòng tắm rửa mặt, sau đó cầm cốc cà phê rồi đi thẳng vào thư phòng, ngồi xuống bàn và tiếp tục công việc.
Đến gần trưa, cô mới thay quần áo, trang điểm nhẹ nhàng rồi chuẩn bị ra ngoài.
Vừa mở cửa ra, Thịnh Dĩ giật mình vì tiếng động ngoài hành lang.
Một anh công nhân khuân vác đi đầu ngẩng đầu lên, thấy rõ mặt cô, liền hạ giọng lễ phép nói:
“Xin lỗi cô, xin lỗi vì làm phiền. Chúng tôi đang chuyển nhà cho căn đối diện, sẽ cố gắng không làm ồn.”
Thịnh Dĩ ngẩng đầu nhìn cánh cửa đối diện đang đóng im lìm, rồi khẽ gật đầu: “Không sao đâu.”
Cô sống trong khu căn hộ cao cấp tên là Hồ Duyệt Sơn Sắc, mỗi tầng chỉ có hai căn, không gian yên tĩnh và riêng tư.
Chỉ là, trước đây căn đối diện dường như chưa từng có người ở, cô cũng chưa từng thấy cửa bên đó mở bao giờ.
Giờ thì bán được rồi sao?
Thịnh Dĩ không mấy bận tâm, chỉ gật nhẹ với người công nhân phụ trách rồi bước vào thang máy.
——
Nếu không phải đã hẹn trước để bàn công việc, thì Thịnh Dĩ – người vốn là một “nữ ẩn sĩ” chính hiệu, chẳng đời nào chịu ra khỏi nhà trong thời tiết này.
May mà quán cà phê hẹn gặp nằm khá gần khu Hồ Duyệt Sơn Sắc, cô vỗ nhẹ mũ, phủi tuyết trên áo khoác, gọi một ly cà phê rồi ngồi vào chỗ gần cửa sổ, chờ đối phương đến.
Trong lúc chờ, cô lại thấy Bối Lôi gửi thêm một tin nhắn WeChat.
Là một tấm ảnh chụp màn hình của một bài viết trên diễn đàn.
Cô nhấn vào xem:
[dmj và wtx thật sự sẽ cùng khung hình?]
[1L: Ừ đó, Đoàn Minh Tể nói trên livestream tối qua rồi còn gì.]
[2L: Đừng có ghép đôi linh tinh nữa = = Nhìn là biết chiêu trò ngay. Dù sao Uông Đồng Hân cũng là tiểu hoa có tiếng mà, định dựa vào cặp đôi để hút nhiệt à?]
[3L: Trả lời bạn #2, tôi lại không thấy Uông Đồng Hân đang chiêu trò nha haha. Tôi có xem buổi livestream ghép đôi tối qua nè, cô ấy không có diễn giỏi như vậy đâu [chó cười]~ thật sự ngọt lắm luôn.]
[4L: Buồn cười ghê, “không giỏi diễn vậy đâu” mới là điểm mấu chốt nè, cười chết mất…]
……
Bối Lôi giận dữ đến mức gọi video qua ngay lập tức: “Cậu nói xem, sao đám người đó không chịu ngừng việc cứ lúc nào cũng cho rằng người ta đang diễn?! Như thế mà còn không gọi là yêu!”
Thịnh Dĩ lại không phản ứng ngay lập tức mà chăm chú nhìn dòng cuối trong ảnh chụp màn hình.
[7L: Nhưng nói gì thì nói, người thật sự có độ nổi tiếng thì chẳng cần đến cặp đôi đâu. Ví dụ như Giang Liễm Chu, anh ta từ khi debut đã…]
Phần sau bị cắt mất rồi. Cô rút ánh mắt về, lười biếng đáp lời Bối Lôi: “Cũng phải. Đừng nhìn bạn tớ độc thân từ trong trứng đã 26 năm, chứ về chuyện yêu đương thì hiểu hơn ai hết.”
Bối Lôi: “…”
Nhìn qua video, mỹ nhân với mái tóc dài uốn sóng đen bóng, đuôi mắt còn có một nốt ruồi son nhỏ quyến rũ, Bối Lôi lần thứ một vạn tự hỏi trong lòng.
Rốt cuộc là vì sao Thịnh Dĩ lại có cái miệng như vậy chứ?
Đúng lúc ấy, người cô hẹn cuối cùng cũng mở cửa bước vào. Thịnh Dĩ báo với Bối Lôi một tiếng rồi dứt khoát tắt video.
Cô đứng dậy, chờ người kia đến gần rồi mới mở lời: “Chú Trần, lâu rồi không gặp. Chú uống gì nhé?”
Trần Hồng Tài bật cười sảng khoái: “Cho chú một ly Americano, không đường.”
Thịnh Dĩ gật đầu, nhắc lại với nhân viên phục vụ, sau đó cũng không vội, đợi đối phương ngồi xuống nghỉ ngơi, hai người trò chuyện đôi chút về gia đình và tình hình gần đây.
Trần Hồng Tài nhấp một ngụm cà phê, lúc này mới đi thẳng vào chuyện chính: “A Cửu này, cháu cứ yên tâm, chỉ riêng vì tình nghĩa giữa chú và ba cháu, chú cũng sẽ giúp cháu tìm đạo diễn và biên kịch tốt nhất. Cháu còn sợ gì nữa khi có chú Trần làm nhà sản xuất?”
Thịnh Dĩ nhẹ nhàng cười: “Cảm ơn chú Trần.”
Bộ truyện tranh trước của cô đã bán được khá nhiều bản quyền. Trần Hồng Tài lại có quan hệ thân thiết với ba của cô, cũng là người trong giới nên lần này đến là để bàn chuyện chuyển thể thành anime. Nếu số liệu khi lên sóng khả quan, kế hoạch sẽ tiếp tục tiến tới phim điện ảnh hoạt hình, rồi cả bản live-action.
Trong giới này, nhiều tác giả sau khi bán bản quyền thì chẳng còn dính dáng gì đến tác phẩm nữa. Nhưng Thịnh Dĩ không thiếu tiền, nên khi ký hợp đồng, cô đã yêu cầu giữ quyền can thiệp nhất định, nếu không thì sẽ không bán.
Hai người tiếp tục trao đổi về một số chi tiết cụ thể, sau khi thống nhất xong, Trần Hồng Tài im lặng mấy giây rồi bất ngờ chuyển chủ đề: “A Cửu à, nói thật thì chú giúp cháu chuyện này cũng coi như có lòng rồi. Nhưng mà… chú cũng có chuyện cần cháu giúp.”
Thịnh Dĩ khẽ nâng mắt, không lập tức nhận lời.
Trần Hồng Tài lăn lộn trong giới mấy chục năm, vậy mà vào lúc này lại bất giác cảm thấy áp lực bởi khí thế từ cô gái trước mặt.
Ông siết nhẹ mấy ngón tay: “Chắc cháu cũng nghe qua ít nhiều rồi… Dạo gần đây chú đầu tư vào một show thực tế tên là “Người Bạn Cùng Bàn Năm Ấy”. Chương trình dự định mời các nghệ sĩ cùng bạn học thời học sinh của họ tham gia quay chung. Cháu biết Đoàn Minh Tể và Uông Đồng Hân đang nổi không?”
…Cũng khéo đấy.
“Đúng rồi, họ chính là một cặp khách mời của chương trình này.” Trần Hồng Tài lại nhấp một ngụm cà phê rồi nói tiếp: “Bọn chú muốn mời bạn cùng bàn là người ngoài giới, dễ qua kiểm duyệt hơn, nhưng không thể là người hoàn toàn chẳng có gì đáng xem. Đoàn Minh Tể tuy là người thường nhưng là game streamer, tự mang lượng fan và độ hot, rất lý tưởng. Không giấu gì cháu, cặp còn lại mà bọn chú đang tiếp xúc, là một nghệ sĩ và một blogger.”
Nói đến đây, ánh mắt Trần Hồng Tài cẩn thận đánh giá gương mặt được mệnh danh là “nhan sắc thần tiên” của Thịnh Dĩ, càng nhìn càng hài lòng.
Thịnh Dĩ hơi khựng lại.
…Đừng nói là…
Quả nhiên.
Trần Hồng Tài gật đầu xác nhận: “Đạo diễn không biết tốn bao nhiêu công sức mới liên hệ được với Giang Liễm Chu. Cái tên này mà chịu tham gia thì còn lo gì hiệu ứng nữa chứ?”
“Ban đầu bọn chú nghĩ, miễn là Giang Liễm Chu chịu đến thì bạn cùng bàn là ai cũng được.” Trần Hồng Tài nói tiếp, “Nhưng! Cậu ấy lại chủ động đưa ra danh sách mấy người bạn học cũ mà cậu ấy còn nhớ. Vừa nhìn qua, chú đã thấy tên cháu nằm trong đó. A Cửu à, đây gọi là duyên số đấy!”
Thịnh Dĩ: “…”
Ồ. Thật đúng là… vui muốn khóc.
Cô khẽ nhếch môi: “Cậu ta mấy năm gần đây chẳng phải rất ít khi tham gia show thực tế sao?”
“Đúng rồi đấy.” Trần Hồng Tài bật cười, nét mặt như vừa vớ được tấm vé số độc đắc: “Thế nên mới nổi chứ sao. À mà này, chú Trần tiết lộ riêng cho cháu một thông tin nhỏ.”
Vừa nói, ông vừa hạ giọng, thần thần bí bí như sắp kể một bí mật quốc gia. Thịnh Dĩ không mấy quan tâm, chỉ gật đầu, nâng tách cà phê uống.
“… Bên Giang Liễm Chu muốn tạo cặp đôi để thu hút sự chú ý đấy.”
“Phụt…”. Thịnh Dĩ suýt nữa thì sặc, ho liên tục mấy tiếng. Cô vội vàng giật lấy khăn giấy lau khóe miệng, rồi tiện tay lau luôn cả màn hình điện thoại.
Màn hình bật sáng và tự động mở khóa, hiển thị bức ảnh Bối Lôi vừa gửi lúc nãy. Trên đó vẫn là dòng chữ: “Thật sự nổi tiếng thì đâu cần dựa vào cặp đôi, như Giang Liễm Chu chẳng hạn…”
Thịnh Dĩ: “…”
Vẻ mặt cô trống rỗng, hoàn toàn vô cảm. Đã mở khóa điện thoại rồi, Thịnh Dĩ dứt khoát gửi một sticker cho Trần Hồng Tài.
Ông ngơ ngác nhìn chằm chằm vào màn hình, trên đó là hình một nhân vật đang đập một chú cừu (…hoặc đại loại vậy).
“… Là ý gì vậy?”
Thịnh Dĩ điềm nhiên giải thích thắc mắc của ông: “打咩 (Da mie)*.”
* là phiên âm của từ “dame” (だめ) trong tiếng Nhật, có nghĩa là “không được”, thường được dùng trong văn hóa mạng với sắc thái dễ thương hoặc để bắt chước giọng điệu trong anime/manga Nhật Bản khi muốn từ chối hoặc ngăn cản một việc gì đó.