Trong ánh mắt đầy toan tính của phụ hoàng, ta được lệnh phải hòa thân. Mẫu hậu khẽ gật đầu về phía hai cung nữ thân tín—Lục La, kẻ được Thái tử che chở, và Tử Yến, người chỉ xuất hiện thoáng qua trong ký ức của ta. "Con chọn một người thế thân," bà nói, giọng lạnh lùng như sắc dao.
Nhưng ngay khi ngón tay của ta còn lơ lửng giữa hai cái tên, không gian bỗng chợt rung lên bởi những dòng chữ lạnh lùng xuất hiện như lời nguyền rủa:
**"Nữ phụ này đúng là kẻ hại người, mình không muốn hòa thân thì kéo cung nữ xuống nước, đúng kiểu thất đức luôn."**
Một giọng xảo quyệt khác tiếp lời: **"Không sao, Lục La có Thái tử chống lưng rồi, chờ nàng lên xe sang Bắc Nhung là Thái tử sẽ cho người cướp về ngay."**
Ta nhíu mày, ngón tay chậm rãi di chuyển sang phía Tử Yến. Nhưng những dòng chữ kia vẫn chưa tha cho ta:
**"Chọn Tử Yến còn thảm hơn nữa, trong nguyên tác chỉ cần nữ phụ đề xuất với Hoàng hậu chọn Tử Yến thôi là Thiếu tướng quân đã xông thẳng tới phủ Công chúa rồi."**
Và rồi, giọng điệu châm chọc xuất hiện: **"Nam chính đúng kiểu chẳng coi Công chúa ra gì, dù sao cũng là phò mã tương lai mà."**
Một tiếng thở dài đầy khinh miệt: **"Ai thèm làm phò mã đó, nếu không phải Công chúa cứ bám lấy, chàng đã sớm cùng nữ chính bôn ba khắp thiên hạ rồi."**
Màu sắc trên gương mặt ta dần biến mất, nhường chỗ cho sự kinh hoàng. Những dòng chữ vẫn không ngừng trôi:
**"Hòa thân cũng không tệ, vua Bắc Nhung vốn thầm yêu Công chúa từ lâu, nàng về đó chắc chắn được đối đãi như Hoàng hậu."**
Nhưng rồi, lời cảnh báo rùng rợn xuất hiện:
**"Nhưng Đại Chu bội ước trước, còn tìm người gả thay, vua Bắc Nhung nổi giận, không lâu sau thiết kỵ sẽ tràn vào cửa thành Đại Chu."**
Nghe đến đây, ta lặng lẽ thu tay lại, thở dài nhìn mẫu hậu: **"Thôi, con gả."**
Truyện Đề Cử






