Vạn Kim Nương Tử
Chương 17: Thịt thiên nga
Vạn Kim Nương Tử thuộc thể loại Ngôn Tình, chương 17 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Đêm đã về khuya.
Ôn Uyển ngồi trước bàn, bên cạnh là một bình trà, một tay chống cằm, lật xem cuốn 《Thiên Công Khai Vật》 mang theo bên mình.
Nguyên chủ mất mẹ sớm, từng sống với ông ngoại Tú tài một thời gian.
Ông ngoại tuy là người đọc sách, nhưng xưa nay không vì nàng là con gái mà xem nhẹ, ngược lại còn dạy nàng đọc sách, nhận mặt chữ, viết chữ.
Ông ngoại từng nói, chính vì là con gái nên càng phải đọc sách hiểu lý lẽ, tránh để đầu óc quay cuồng, ù tai mà dễ dàng bị lừa gạt.
Ai bảo người xưa cổ hủ?
Nhìn cha Ôn, nhìn ông ngoại, nhìn Liễu Di nương, còn có Thôi di nương dám vì tiền đồ của mình, Ôn Uyển không còn chút kiêu ngạo hay thành kiến nào của một người xuyên việt.
“Đại cô nương, hay là người về nghỉ ngơi đi. Dù sao người kia cũng không chạy thoát được, ta ở đây trông chừng, nếu hắn tỉnh lại ta sẽ cho người báo với người một tiếng.” Liễu Di nương xót xa Ôn Uyển, thay nàng pha một bát trà an thần, “Hôm nay người không phải mới từ An Dương trở về sao? Đừng cố chịu đựng, mau về nghỉ đi.”
Ôn Uyển lắc đầu, “Liễu Di nương không cần lo cho ta, ta còn muốn xem sách, xem sổ sách.”
Liễu Di nương thấy Ôn Uyển cau chặt mày, không khỏi trong lòng cũng dâng lên chút lo lắng, “Là sổ sách An Dương có vấn đề sao?”
“Khó nói lắm. Cuốn sổ sách này áp dụng phương pháp ghi sổ đơn thức, chỉ có Thiên Can địa chi và những khoản thu chi nhỏ, đến cuối năm mới tính toán một lần. Nếu gặp những khoản chi lớn hoặc thu trước chi sau, thì các khoản mục hỗn loạn cả lên. Muôn vàn chữ nghĩa, ta nhất thời bây giờ không có manh mối nào.”
Ôn Uyển xoa xoa thái dương, nghĩ đến cuốn sổ sách kia liền thấy tâm phiền ý loạn.
Liễu Di nương cũng không nghĩ ra được ý kiến gì, chỉ nói: “Nếu quả thật xem không hiểu, dứt khoát ngày mai gọi Thạch Kim Thủy đến.”
Ôn Uyển khó nói rằng vị kế toán họ Thạch kia đã có hai lòng, Liễu Di nương đã đủ chuyện phải quan tâm rồi, không thể đổ thêm dầu vào lửa. “Lão gia tử nhà họ Liễu lúc này… không còn giận cha sao?”
Liễu Di nương chẳng hề để ý vẫy tay, “Tức giận mấy bận, suýt nữa cầm đao đi tìm cha ngươi tính sổ, bị ta ngăn lại rồi. Mấy ngày nay ông ấy một mình lẩm bẩm mắng cha ngươi đấy.”
Liễu Di nương là nữ nhi duy nhất của Liễu gia, trên nàng có ba huynh đệ, còn có bốn đường huynh, thành ra nàng là hòn ngọc quý trên tay, là bảo bối của cả Liễu gia.
Cha Ôn dù không có mệnh con trai, nhưng số đào hoa lại vô cùng tốt.
Có thể thấy cha Ôn rất có thiên phú trong việc dỗ dành phụ nữ.
Nàng phải học tập.
Truyền thống tốt đẹp của gia đình nhất định phải được kế thừa.
Đêm nay, Ôn Uyển không hề chợp mắt.
Người đàn ông kia sốt cao không hạ, sốt đến nửa đêm về sáng bắt đầu xuất hiện co giật và nói mê, ngay cả áo trong cùng quần lót cũng ướt đẫm, Ôn Uyển rất xót xa.
Tên này nếu chết rồi, nàng biết đi đâu tìm một món hàng đẹp giá rẻ mà còn có thân hình tám múi cơ bụng chứ.
Cả đêm, Trần Má và Liễu Di nương hai người bận túi bụi, khi thì lau mình, khi thì đút thuốc cho hắn. Ôn Uyển vốn định giúp đỡ, làm sao Liễu Di nương lại nói nàng là con gái nhà lành, không thể vì người đàn ông bên ngoài mà làm ô uế tay mắt.
Ôn Uyển đành phải thôi.
Hai người bận bịu cả đêm, mãi đến khi trời tờ mờ sáng.
Trần Má xoa cánh tay than thở, “Nếu thằng nhóc này không đồng ý vụ hôn nhân này, bà già ta sẽ là người đầu tiên xử lý hắn.”
Ôn Uyển vội vàng nói: “Trần Má, mau đi chợp mắt một lát đi.”
Trần Má đâu chịu bỏ đi để Ôn Uyển một mình chịu đựng, lập tức ngồi phịch xuống ghế thái phi, sau đó nằm ra, “Ta cứ canh giữ ở đây. Đồ Nhị gia không phải nói thằng nhóc này thân thủ tốt sao, vạn nhất tỉnh lại muốn chạy thì sao? Trần Má ta đây không phải là vô dụng đâu, vẫn còn sức lực dồi dào, tuyệt đối không thể để con vịt đã luộc chín lại bay mất. Hôm nay ta nói gì cũng sẽ không ngủ. Xem ai chịu đựng giỏi hơn ai.”
Ôn Uyển cảm động đến nói không nên lời, vừa nghiêng đầu nhìn sang ——
Trần Má đã bắt đầu phát ra tiếng ngáy đều đều.
Thôi rồi.
Trần Má, một giây trước không phải vừa nói tuyệt đối sẽ không nhắm mắt sao?
Thiệt thòi ta còn vì sự trung thành của ngươi mà cảm động đến rối tinh rối mù!
Liễu Di nương bên kia cũng nằm sấp trên bàn, gối lên cánh tay ngủ thiếp đi.
Người lạ trên giường khẽ rên một tiếng đau đớn.
Ôn Uyển bước nhanh tới, ngồi xuống đầu giường.
Hắn dường như đang chìm vào cơn ác mộng đau khổ, trên trán toàn là mồ hôi lạnh, không thể xua đi được vẻ dữ tợn.
Ôn Uyển dùng khăn lụa lau mồ hôi cho hắn.
Bỗng nhiên, người lạ mở ra một đôi mắt mê ly.
Đó là một đôi mắt rất đẹp.
Tối tăm như mực.
Không đáy.
“Ngươi… ngươi… ngươi là ai?”
Thanh âm như cát thô cọ xát qua yết hầu, khàn khàn trầm thấp.
Đời sau tục gọi là “giọng thở thoi thóp”.
Hắn tỉnh rồi sao?
Ôn Uyển đang định gọi người, lại phát hiện người lạ kia lại ngất đi.
Thôi rồi.
Hóa ra là nửa mê nửa tỉnh à.
Ánh mắt Ôn Uyển rơi xuống cơ bụng hắn.
Cách lớp áo ngoài, vẫn có thể thấy cơ bụng cuồn cuộn như những ngọn núi nhỏ.
Nàng cố nén xúc động muốn chạm vào, sau đó trông thấy túi thơm bên hông hắn.
Đại Trần có phong tục dùng túi thơm đính hôn, Ôn Uyển cũng không muốn rước phải người có vợ, nàng vươn tay tháo túi thơm treo ở thắt lưng nam tử xuống, sau đó mở ra xem.
Mấy lượng bạc vụn.
Ừm, quả nhiên không phải người nghèo khó.
Lại thò tay vào trong, Ôn Uyển sờ thấy một thẻ bài đeo ở eo và một lộ dẫn.
Không còn gì khác.
Không có khăn lụa hay trâm cài tóc của cô gái nào.
Chắc là một tên độc thân.
Ôn Uyển trải tấm lộ dẫn bằng vải lụa ra dưới đèn xem xét, chỉ thấy mặt trên viết: “Triệu Hằng, thôn Triệu Gia, huyện Thọ An, vì việc trình báo lộ dẫn, nhân có duyên đến một nơi nào đó thăm thân kinh doanh, sợ tiền đồ bị cản trở, theo lý trình báo lộ dẫn, để miễn bị cửa khẩu gây khó dễ, vì thế cấp lộ dẫn này là thật.” và những chữ khác.
Lộ dẫn thời cổ đại tương đương với thẻ căn cước thời hiện đại. Nếu rời quê hương nhất định phải có lộ dẫn do quan phủ cấp làm bằng chứng. Nói cách khác, người này là lương dân đàng hoàng.
Triệu Hằng?
Đây là tên hắn sao?
Xem ra người này không nói dối. Ít nhất lai lịch và họ tên đều khớp.
Tảng đá trong lòng Ôn Uyển cuối cùng cũng được đặt xuống.
Nàng cũng sợ rước phải một tên cướp liều lĩnh hoặc tội phạm nguy hiểm của quan phủ làm chồng chứ.
Tuy nói người chồng này chỉ đóng vai trò trang trí, nhưng nàng cũng không muốn trong giấc mộng bị người chặt đầu phân thây, rồi bị ném vào cống thoát nước.
Cùng với tiếng gà gáy sáng sớm, bên cạnh chiếc đèn trước cửa sổ, Ôn Uyển tiếp tục thò sâu vào túi thơm mà móc.
Cứ như thể nàng móc không phải túi thơm, mà là nội tình của người tên Triệu Hằng này.
“Nương tử…”
Một giọng nói yếu ớt, thều thào vang lên sau lưng.
Giọng thở thoi thóp?
Ôn Uyển đột nhiên phản ứng lại, ngẩng đầu lên ——
Nam tử tên Triệu Hằng kia đã chống người ngồi nửa dậy. Hai gò má hắn đỏ bừng, mái tóc dài hoàn toàn xõa sang một bên, vai áo mỏng trượt xuống đến cánh tay, để lộ xương quai xanh tinh xảo cùng phần lớn cảnh xuân kiều diễm trước ngực.
Người lạ kia vô lực tựa vào gối ở eo, ánh mắt như xuân thủy mê ly, đôi môi mỏng đỏ thắm khẽ mở khẽ hợp, hơi thở giữa chừng như đóa hoa yếu ớt, phảng phất đang mời gọi nàng đùa giỡn.
Đến đây. Khách quan, cùng nhau chơi đùa đi.
Thậm chí.
Ôn Uyển hoàn toàn bỏ qua vết bớt màu xanh ở khóe mắt hắn.
Trời ơi.
Nàng nếu không dùng thủ đoạn để có được người đàn ông này.
Giờ khắc này, Ôn Uyển rốt cuộc hiểu rõ những con cóc đời sau cứ quấn quýt, nhất định phải ăn thịt thiên nga kia.
Giờ khắc này, nàng chính là cóc!
Nàng vì cóc mà lên tiếng!
Nàng đã có tiền như vậy rồi, ăn một miếng thịt thiên nga thì có sao chứ?! Chẳng lẽ không nên nàng ăn sao?!
Không đúng, khoan đã ——
Lý trí Ôn Uyển trở lại, hắn gọi nàng Nương Tử?
Những tiếng động xột xoạt trong nhà đã đánh thức Trần Má và Liễu Di nương. Hai người dụi đôi mắt còn ngái ngủ nhìn về phía người lạ đang ngồi trên giường.
A.
Dượng rể tỉnh rồi.