Dấu Vết Biển Sâu

Vạn Nhân Mê Tình Yêu Trong Phó Bản thuộc thể loại Linh Dị, chương 14 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tạ Cẩn Ca quay đầu nhìn về hướng có tiếng động. Từ trực thăng, Lục Thần Xước trong bộ đồng phục đặc cảnh nhảy xuống, lao nhanh về phía anh.
Ngay sau lưng hắn là Khương Dục, thành viên nhỏ tuổi nhất trong đội.
Kể từ sau khi lạc mất Tạ Cẩn Ca, Lục Thần Xước vẫn không ngừng tìm kiếm tung tích của anh. Giờ đây, rốt cuộc nhờ vào tín hiệu cầu cứu mới tìm được anh, tảng đá đè nặng trong lòng hắn cuối cùng cũng được trút bỏ.
Càng may mắn hơn, tín hiệu phát ra từ một khoảng bờ biển trống trải, chứ không phải giữa rừng rậm như lúc trước. Nếu không, bọn họ cũng khó mà phát hiện ra anh nhanh đến vậy.
Tạ Cẩn Ca vốn là người chịu trách nhiệm chính cho chuyến đi biển lần này, đi cùng với cả đội. Trên vai Lục Thần Xước gánh nặng trách nhiệm: phải đảm bảo an toàn cho tất cả mọi người, đặc biệt là Tiến sĩ Tạ. Nếu Tạ Cẩn Ca xảy ra chuyện, cho dù người khác không trách cứ, thì chính bản thân Lục Thần Xước cũng tuyệt đối không thể tha thứ cho mình.
Cũng may, cuối cùng họ đã tìm được anh.
Khuôn mặt vốn luôn căng thẳng của Lục Thần Xước cũng dần giãn ra.
Thế nhưng khi lại gần, nhìn rõ vẻ ngoài hiện tại của Tạ Cẩn Ca, ánh mắt hắn bỗng trở nên phức tạp.
Thân hình Tạ Cẩn Ca vốn đã mảnh khảnh. Lúc này quần áo ướt sũng dán chặt vào người, làm nổi bật những đường nét cơ thể săn chắc, hoàn mỹ.
Áo sơ mi trắng bên trong dán sát lồng ngực, lờ mờ lộ ra những đường nét cơ bụng săn chắc. Một vạt áo đã bung ra khỏi thắt lưng, vạt còn lại vẫn được kẹp gọn gàng trong đai quần, phía dưới là đôi chân thon dài, thẳng tắp, được quần tây đen ôm sát.
Vẻ ngoài nửa lộn xộn, nửa nghiêm nghị này, Lục Thần Xước chưa từng thấy ở anh. Nó khác hẳn với vẻ lạnh nhạt, xa cách thường thấy của anh.
Đặc biệt là vào giờ phút này — khóe môi Tạ Cẩn Ca vẫn còn vương vết máu mỏng, do lúc trước bị nhân ngư cắn rách. Vệt đỏ ấy khiến đôi môi vốn nhạt màu của anh trở nên quyến rũ, ẩm ướt, tựa đóa hồng hé nở giữa băng tuyết giá lạnh, rung động trong gió, đẹp đến nao lòng.
Vẻ đẹp ấy, khác hẳn cái lạnh lùng thường ngày, ẩn chứa một nét gợi cảm pha lẫn mệt mỏi, yếu ớt. Chính sự pha trộn ấy bất ngờ đâm thẳng vào mắt Lục Thần Xước, như một mũi kim mảnh khẽ châm vào đáy tim hắn, tạo nên cảm giác ngứa ngáy khó tả.
Trong thoáng chốc, hắn thậm chí quên bẵng việc hỏi han tình hình của anh.
Không chỉ Lục Thần Xước, ngay cả Khương Dục chạy theo phía sau cũng thẫn thờ khi nhìn thấy cảnh tượng ấy.
Con người từ xưa đến nay vốn có bản năng theo đuổi và thưởng thức cái đẹp.
Cái đẹp vốn dĩ không phân biệt giới tính.
Ánh mắt của họ khiến Tạ Cẩn Ca lập tức nhận ra. Anh cau mày, trong mắt anh lóe lên tia lạnh lẽo.
Hơi thở băng giá từ ánh mắt ấy nhanh chóng kéo Lục Thần Xước và Khương Dục trở về thực tại. Tai Khương Dục đỏ bừng, xấu hổ vội vàng dời mắt đi.
Lục Thần Xước cũng khẽ ho khan, che đi sự bối rối vừa rồi:
“Xin lỗi, Tiến sĩ Tạ. Là lỗi của chúng tôi, đã để anh phải chờ lâu như vậy.”
Tạ Cẩn Ca không mấy để tâm. Trong hoàn cảnh đó, Lục Thần Xước và đội của hắn còn đang vật lộn với con mực khổng lồ Architeuthis, không thể phân tâm được. Điều đó hoàn toàn có thể thông cảm.
Anh hỏi:
“Đã bao lâu kể từ khi con thuyền bị phá hủy đêm hôm đó?”
“28 giờ.” – Lục Thần Xước đáp.
Nghĩ đến cảnh nhân ngư vừa nãy nhảy xuống biển, hắn liếc nhìn khóe môi Tạ Cẩn Ca, môi mấp máy như muốn hỏi điều gì đó nhưng cuối cùng lại nuốt lời.
Tạ Cẩn Ca nhạy bén nhận ra ý định đó, nhưng anh không có ý định giải thích gì.
Lúc này, Khương Dục mới lên tiếng nói:
“Đội trưởng, Tiến sĩ Tạ, hay chúng ta lên trực thăng trước đã?”
Lục Thần Xước gật đầu.
Tạ Cẩn Ca cũng không phản đối.
Trực thăng cất cánh, từ từ bay lên cao. Tạ Cẩn Ca cúi nhìn xuống mặt biển bên dưới, nơi nhân ngư vừa lao mình xuống. Giờ đây mặt nước đã lặng sóng, chỉ còn những gợn lăn tăn lấp lánh dưới ánh mặt trời, yên bình đến lạ lùng.
Nhớ lại nụ cười đầy ẩn ý của nhân ngư khi rời đi, trong lòng anh dấy lên một dự cảm mãnh liệt: chuyện này chắc chắn sẽ không dừng lại ở đây.
Khóe môi anh dường như vẫn còn vương vấn hơi thở của đối phương. Cổ và vai, nơi từng bị răng hắn cắn, vẫn còn mơ hồ nhức nhối. Vô thức, anh đưa tay chạm vào vết thương gần xương quai xanh của mình. Vết cắn ấy, dù mấy chục giờ đã trôi qua, vẫn như một lời nhắc nhở về tất cả những gì đã xảy ra.
Anh từng bị nhân ngư lôi xuống tận đáy biển sâu, rồi lại thoát ra được.
Đó không phải là mơ.
Tạ Cẩn Ca mím môi, thu lại ánh mắt.
“Tiến sĩ Tạ.” – Lục Thần Xước gọi, rồi đưa cho anh một chiếc khăn bông sạch.
“Cảm ơn.” – Tạ Cẩn Ca nhận lấy, vắt lên cổ, bắt đầu lau mái tóc đang nhỏ nước.
Được một nửa, anh chợt nhớ đến ống nghiệm chứa máu nhân ngư. Động tác dừng lại, anh vội thò tay vào túi áo của mình.
Ống nghiệm không còn.
Điều này cũng không có gì bất ngờ. Sau khi hôn mê và bị nhân ngư mang xuống biển, việc túi rơi mất hoặc bị lấy đi đều có khả năng xảy ra.
Nhưng điều bất ngờ là – thay vì ống nghiệm, trong túi anh lại xuất hiện một thứ khác.
Một vật cứng lạnh, nhỏ gọn.
Ngón tay anh khẽ sờ, lập tức nhận ra đó là một mảnh vảy cá.
Vảy của nhân ngư.
Hắn đã để lại cho anh.
Sắc mặt Tạ Cẩn Ca khẽ thay đổi.
Lớn lên trong cô nhi viện, anh vốn lãnh đạm, hiếm khi có điều gì khiến anh thật sự để tâm. Nhưng nhân ngư này, lại là sinh vật đầu tiên khiến anh bận lòng.
Dù cảm giác đó không hoàn toàn là thiện cảm.
Anh phẫn nộ vì nhân ngư xem mình như vật sở hữu, muốn giam cầm anh dưới biển sâu. Nhưng lại không thể thật sự oán hận hắn.
Con người muốn bắt nhân ngư, từ đó khai phá những bí ẩn của biển cả. Nhân ngư phản kháng, cũng là lẽ dĩ nhiên.
Tấn công hay trêu chọc, đều có nhân quả của riêng nó.
Nhưng mỗi khi nhớ đến nụ hôn kia, trong lòng Tạ Cẩn Ca lại dấy lên sự khó chịu mãnh liệt, như thể bị xâm phạm.
Đó không phải là sự thân mật đơn thuần.
Một loài thông minh, mạnh mẽ như nhân ngư, tuyệt đối không thể được xem là “sủng vật”. Ý đồ của hắn, Tạ Cẩn Ca tạm thời chưa thể nắm bắt được.
Siết chặt mảnh vảy trong tay, anh thầm nghĩ: nếu đối phương đã cố ý để lại, thì anh nhất định sẽ mang về nghiên cứu thật kỹ càng.
Khi Tạ Cẩn Ca trầm tư, Lục Thần Xước ngồi cạnh vẫn lặng lẽ quan sát anh. Ban đầu chỉ vì lo lắng, bởi mấy chục giờ trôi qua, hiếm ai còn có thể bình tĩnh như vậy. Nhưng càng nhìn, hắn lại càng thẫn thờ.
Chiếc khăn bông trắng vắt trên cổ, mái tóc đen rũ xuống trán, làn da trắng nhợt nhạt. Nước từ mái tóc ướt đẫm lăn xuống, đọng lại nơi đuôi mắt dài thanh lãnh, rồi từ từ nhỏ giọt.
Hình ảnh ấy khiến hắn không sao rời mắt được.
Khi giọt nước ấy chảy xuống, tim Lục Thần Xước bỗng đập nhanh hơn.
Hắn siết chặt nắm tay, vội vàng thu lại ánh nhìn. Nhưng ngay lúc ấy, ánh mắt hắn vô tình lướt qua cổ Tạ Cẩn Ca – nơi vết răng hằn rõ rệt trên làn da thịt trắng mịn, ửng hồng mơ hồ.
Ánh mắt Lục Thần Xước khựng lại.
Đúng lúc này, Tạ Cẩn Ca cũng nhận ra ánh mắt hắn dừng lại quá lâu. Anh liếc qua, giọng nói lạnh lùng:
“Có chuyện gì sao?”
Lục Thần Xước lập tức lắc đầu, tự nhủ bản thân thật thất lễ khi nhìn đồng đội nam giới như vậy.
Trong khi đó, phía dưới mặt biển.
Khi trực thăng đã bay xa, biến mất khỏi tầm mắt, nhân ngư vừa nãy nhảy xuống lại một lần nữa trồi lên khỏi mặt nước.
Ngẩng nhìn theo hướng chiếc trực thăng rời đi, hắn khẽ nâng tay, chạm vào môi mình – nơi từng hôn lên môi Tạ Cẩn Ca.
Nhớ lại sự mềm mại, hương vị ngọt ngào ấy, trong ánh mắt sâu thẳm của nhân ngư thoáng hiện lên ý cười.
Hắn khẽ gọi khẽ:
“Cẩn Ca... Tạ Cẩn Ca.”
Trong giọng nói trầm thấp, dồn nén sự chiếm hữu và khát vọng, lại đồng thời tràn đầy nhớ nhung cùng một chút dịu dàng khó tả.