152. Chương 152: Mộ Cổ Thần Phật

Văn Phòng Nghiên Cứu Sự Kiện Siêu Nhiên Số 410 thuộc thể loại Linh Dị, chương 152 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Hôm qua tôi đã kiểm tra toàn thân cho cậu, chân cậu cơ bản đã hồi phục rồi.” Thẩm Đề đứng dậy khỏi mặt đất: “Phần còn lại phải dựa vào chính cậu. Tôi chỉ chịu trách nhiệm đưa cậu đến đây theo yêu cầu, còn việc có tìm được di cốt của Phó Vân hay không, có dẹp được cơn thịnh nộ của thần linh hay không, tôi không quan tâm.”
Trần Thời Việt thử động đậy chân, phát hiện từ xương bánh chè trở xuống đã có cảm giác. So với vết thương nát bét lúc trước khi hôn mê, cơn đau âm ỉ lúc này gần như chẳng đáng kể.
Thẩm Đề hoàn thành nốt nhiệm vụ cuối cùng của một bác sĩ tận tâm, liếc nhìn anh một lượt rồi gật đầu hài lòng, dường như rất tự hào với thành quả điều trị của mình.
Sau đó, cô nhanh nhẹn đi đến vách hang, rút một sợi dây thừng từ khe đá ra rồi mạnh tay kéo xuống —— lực đàn hồi bùng phát, kéo cả người lẫn hành lý bay vút lên cao, trong nháy mắt biến mất khỏi đáy vực.
Lúc này, Trần Thời Việt chẳng còn chút ý chí sống nào, cũng chẳng buồn đứng dậy tìm lối ra. Anh lặng lẽ ngước mắt lên khoảng không trên đầu, tâm trí tê dại, quay cuồng trong suy nghĩ.
Nếu đúng như lời vị bác sĩ kia, di cốt của Phó Vân hiện đang nằm đâu đó trên ngọn núi tuyết, chôn vùi dưới lớp băng dày, dần bị thời gian bào mòn.
Vậy thì nằm lại đây mà chết cũng được. Dù sao chết rồi chôn gần Phó Vân, hóa thành hai con quỷ lang thang giữa trời tuyết mênh mông, không nơi nương tựa, cũng chẳng phải chuyện tồi.
Ngón tay Trần Thời Việt đã đông cứng, cái lạnh thấm qua lớp áo bệnh nhân mỏng manh vào tận xương tủy. Anh cảm nhận rõ cơ thể mình đang từ từ tắt lịm sự sống.
Chỉ có đôi mắt còn vương chút hơi ấm, nước mắt lặng lẽ lăn dài từ khoé mi rơi xuống nền đá, tiếng tí tách vang rõ trong hang động tĩnh mịch.
Phó Vân dẫn anh vào một thế giới kỳ lạ, rồi lại chẳng mảy may lưu luyến mà quay lưng bước đi, như thể từ đầu đến cuối, Trần Thời Việt chưa từng chạm được vào trái tim hắn.
Anh giống như đứa trẻ ngây ngô chạy theo sau Phó Vân. Ban đầu, người kia cúi xuống nắm lấy tay anh, dùng lời lẽ dịu dàng, chăm sóc tận tình, dụ dỗ anh từng bước sa vào vòng xoáy giang hồ đầy mưu toan.
Sau đó, Phó Vân buông tay, một mình lao xuống vực sâu, để lại anh đứng giữa lằn ranh sinh tử, tiến thoái lưỡng nan, không lối thoát.
Anh giữ lại một mạng cho em, nhưng em phải làm sao để quên anh, sống tiếp cuộc đời dài đằng đẵng này?
Trần Thời Việt đột nhiên co giật dữ dội, cả người co quắp lại, ho sặc sụa. Thẩm Đề đã tiêm cái gì cho anh trước khi đi vậy?
Anh nằm trên mặt đất, đôi mắt mờ lệ ngước lên. Tay anh mò mẫm xung quanh, bên tai vang lên tiếng vật gì lăn lóc, ngay sau đó một luồng sáng trắng vụt ra, chiếu thẳng lên vách đá.
Thẩm Đề đã để lại cho anh một chiếc đèn pin.
Khoan đã, ánh đèn pin soi vào chân vách, phản chiếu một dải sáng chói lọi.
Là cái gì vậy?
Trần Thời Việt nghiến răng, rốt cuộc cũng nhìn rõ vật nằm dưới đất.
Là một chiếc điện thoại vô cùng quen thuộc.
Điện thoại của Phó Vân.
Trần Thời Việt cắn chặt răng, vị máu tanh lan toả trong miệng giúp anh tỉnh táo hơn. Anh gắng gượng bò từng chút về phía đó.
Xung quanh tối đen như màn đêm vĩnh hằng, ánh sáng từ màn hình điện thoại rọi vào mắt Trần Thời Việt tựa những tia lửa nhỏ, thắp lên tia hy vọng giữa lằn ranh sống chết.
Anh dùng hết sức lực với tay lấy chiếc điện thoại vào lòng bàn tay, run rẩy ấn nút nguồn và nhập mật mã.
Trước đây anh chưa từng động vào điện thoại của Phó Vân, cũng không biết mật mã, nhưng như có ai đó dẫn dắt trong cõi mờ ảo.
0410.
Màn hình khóa mở ra dễ dàng.
Trần Thời Việt hít một hơi sâu, cả người như bị điện giật, run rẩy, nước mắt tuôn rơi.
Điều khiến anh bất ngờ là giao diện điện thoại của Phó Vân không hề đơn điệu, đầy đủ các ứng dụng phổ biến mà giới trẻ hay dùng.
Anh lần lượt mở từng mạng xã hội, từng ứng dụng giải trí của Phó Vân. Dù biết làm vậy là xâm phạm riêng tư, nhưng với lòng cắn rứt, anh vẫn lướt qua từng trang.
Phó Vân không thích Weibo hay Xiaohongshu. Tên tài khoản Weibo chỉ là dãy số mặc định, còn trên Xiaohongshu, bài duy nhất hắn lưu lại là công thức nấu sườn kho tàu.
Hóa ra anh ấy cũng biết nấu ăn sao?
Trần Thời Việt lau nước mắt, không nhịn được bật cười thành tiếng.
Phó Vân thỉnh thoảng xem các video giải mã sự kiện linh dị trên Bilibili. Trần Thời Việt nhận ra vài sự kiện chính là nguyên mẫu của các vụ ủy thác ở tiệm số 410. À, hắn chẳng thèm đăng ký VIP.
Danh bạ WeChat kéo dài bất tận, chất đầy đủ kiểu người: khách hàng, tổ tác chiến, vài cấp cao thân thiết với Phùng Nguyên Câu, phần lớn là thuộc hạ của bà Phàn.
Trong một ngóc ngách khuất tối, anh tìm thấy khung chat với Phùng Nguyên Câu.
Phùng Nguyên Câu: "Cổ tay còn đau không? Chuyện hôm đó xin lỗi nhé, tôi không kiềm chế được, lần sau sẽ không thế nữa."
Phó Vân chỉ trả lời bằng một dãy dấu ba chấm.
Phùng Nguyên Câu: "Tôi để thuốc Vân Nam Bạch Dược ở chỗ báo chí trước cửa tiệm 410, nhớ lấy nhé."
Phó Vân không thèm đáp lại.
Hắn giống như một mảnh ngói lưu ly, lung linh rực rỡ nhưng mong manh và xa cách, không thể chạm vào.
Phó Vân ghim ba người đầu tiên: An Văn Tuyết, bà Phàn, và Lưu Tiểu Bảo.
Trần Thời Việt tìm mãi mới thấy khung chat của chính mình. Lần nhắn tin cuối cùng là lúc ở Tuyết Hương.
Phó Vân: "Đến nhà gỗ Shaman, ngay bây giờ."
Trần Thời Việt: "Được."
Chỉ là việc công, không một chút cảm xúc. Người ngoài nhìn vào sẽ tưởng anh chỉ là một cấp dưới bình thường, mối quan hệ thuần tuý là giao dịch lạnh lùng.
Thực tế cũng chả khác là bao. Anh chỉ là một hạt bụi nhỏ trong danh sách WeChat khổng lồ của Phó Vân, là một nhánh đời bình thường nhất trong ba mươi năm rực rỡ của hắn.
Nhưng Phó Vân lại là tất cả những gì còn ràng buộc Trần Thời Việt với thế gian này.
Anh siết chặt chiếc điện thoại lạnh ngắt, ngồi ngẩn ngơ. Hóa ra khi đau đớn đến tận cùng, con người ta sẽ rơi vào trạng thái tê dại. Anh nằm sâu dưới lòng đất băng giá mà chẳng cảm thấy cái lạnh buốt xương của mùa đông.
Ngón tay khẽ động vào nút tắt màn hình, các khớp xương kêu răng rắc, anh mới nhận ra nửa thân dưới đã tê cứng vì rét.
Trần Thời Việt cẩn thận cất chiếc điện thoại vào ngực áo cho ấm, rồi liếc xung quanh tìm vật gì có thể tự kết liễu.
Nhưng giây tiếp theo, ánh mắt anh khựng lại. Cách nơi vừa nhặt điện thoại không xa, dưới lớp đất mỏng, lộ ra một bàn tay người nhợt nhạt.
Trần Thời Việt giật mình, bật người dậy. Sau cơn hoa mắt vì máu dồn lên não, anh loạng choạng lao tới.
Còn Thẩm Đề, cô trèo lên mặt đất bằng dây thừng, lập tức có người tiếp ứng, giúp cô tháo dây và hành lý.
Bên hố sụt, hàng chục chiếc xe đen đang đỗ.
“Cảm ơn Lý tổng.” Thẩm Đề bước nhẹ xuống tảng đá, đi thẳng tới chiếc xe ở giữa, gõ cửa kính.
Cửa kính hạ xuống, hiện ra gương mặt điềm tĩnh cùng nụ cười của Lý Hữu Đức. Ông gật đầu chào cô, ôn tồn: “Vất vả cho cô rồi.”
“Tiền đặt cọc đã chuyển vào tài khoản. Hợp tác vui vẻ.”
Thẩm Đề mở điện thoại kiểm tra tin nhắn ngân hàng, hơi nhướng mày ngạc nhiên trước con số: “A, cảm ơn.”
“Cô có muốn cùng về trên xe không?” Lý Hữu Đức hỏi.
“Không, tôi còn việc phải làm, đồng nghiệp sắp đến. Ngài đi bình an, trên đường nhớ bảo hộ cẩn thận. Tôi nghe nói dịch ‘nhãn cầu’ đã bùng phát hoàn toàn rồi.” Thẩm Đề ân cần dặn dò vị đại gia.
Lý Hữu Đức vẫn giữ nụ cười, hỏi lần nữa: “Chắc chắn không cân nhắc rời tổ tác chiến theo tôi sao?”
Thẩm Đề định đi, nghe vậy liền nhíu mày quay lại, thành thật nói: “Ông chủ à, ngài có biết một công việc biên chế nhà nước hấp dẫn giới trẻ đến mức nào không?”
Lý Hữu Đức: “...”
Trong xe, Phùng Nguyên Câu vừa xem danh sách nhân viên y tế và tình hình hiện trường, vừa hỏi Thành Sa: “Trước khi đi, cô có ghé tiệm 410 xem tình hình không?”
“Có.” Thành Sa chỉnh lại đồ bảo hộ: “Người đi nhà trống, ổ khoá đã bám đầy bụi.”
“Cái quái gì thế!” Phùng Nguyên Câu nổi giận: “Lúc sống Phó Vân đối đãi với bọn họ không tệ. Mới đi mấy ngày, xác còn chưa tìm thấy mà đã ‘cây đổ khỉ tan’ rồi sao?!”
Thành Sa thở dài: “Lo việc của mình đi, việc còn chưa đủ nhiều hay sao.”
Đoàn xe vượt qua con đường quốc lộ lầy lội băng tuyết trên núi, cuối cùng dừng lại trước một ngôi làng nhỏ ven đường. Thôn trưởng cùng vài thư ký đã đợi sẵn ở cổng.
“Là các đồng chí bên chính phủ phải không! Trời ơi, cuối cùng cũng đợi được các vị, mời vào trong...”
Phùng Nguyên Câu nhảy xuống xe trước, vung tay: “Thôi khỏi khách sáo, dẫn đi xem tình hình ngay.”
Tay thôn trưởng đang giơ ra khựng giữa không trung, ngượng ngùng rụt về: “Vâng, vâng.”
Thành Sa và Phùng Nguyên Câu mặc kín đồ bảo hộ, để các tổ viên ở lại xe, rồi theo thôn trưởng vào nhà dân đầu tiên.
Vừa bước vào, mùi rơm khô và bụi bặm xộc thẳng vào mũi. Trên giường đất là một “vật thể” nằm bất động —— xin lỗi, chỉ có thể gọi là “vật thể”.
Một thân thể nát bét, thịt máu dính trên bộ xương gầy guộc. Từng cụm nhãn cầu mọc ra, chằng chịt tia máu, phủ kín từng tấc da.
Khắp người là những con mắt lồi lõm, dịch vàng xanh đọng trong các khe hở.
Chiếc chăn che phần lớn cơ thể, cánh tay thò ra chưa đầy nửa mét mà đã có tới năm, sáu chục con mắt đủ kích cỡ, ghê rợn như một loài sâu khổng lồ vô hình đã đẻ trứng lên người này.
Phùng Nguyên Câu khó nhọc nuốt nước bọt trong lớp mặt nạ. Xem ảnh là một chuyện, tận mắt chứng kiến lại là chuyện hoàn toàn khác.
“Hai vị lãnh đạo, uống trà, uống trà đi.”
Phía sau, một bà lão tóc bạc, lưng còng, bưng hai bát trà đến trước mặt Phùng Nguyên Câu và Thành Sa.
Thành Sa vội đưa tay đỡ: “Ơ bà ơi, để cháu.”
Bà lão lắc đầu, nheo mắt cười, nhìn chằm chằm Thành Sa như đợi cô uống.
Thành Sa cúi đầu nhìn vào bát trà.
Trên mặt nước nổi một lớp váng dầu dày, trắng đục, dính nhớp, dường như kết tinh từ từng hạt nhỏ, mùi vị kỳ dị đến lạ.
Sắc mặt Thành Sa biến sắc, định tháo khẩu trang ngửi thử, nhưng Phùng Nguyên Câu đã chặn lại. Hắn liếc bà lão bằng ánh mắt cảnh giác.
Hắn nhấn tai nghe, hạ giọng ra lệnh: “Ngửi thấy mùi dầu tử thi, gọi ngay khoa giám định.”