Chương 44: Kì thi lớn sắp diễn ra

Vạn Tướng Chi Vương

Chương 44: Kì thi lớn sắp diễn ra

Vạn Tướng Chi Vương thuộc thể loại Linh Dị, chương 44 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trong một gian phòng kín, Lý Lạc bước nhanh tiến lại, lần đầu tiên gặp lại dung nhan xinh đẹp của Thái Vi—một thiếu nữ cao ráo, dáng vẻ mềm mại như hoa nở, gương mặt xinh như trứng ngỗng, nụ cười tinh nghịch đầy mê hoặc. Dù đã quen với sắc đẹp của nàng, Lý Lạc vẫn không khỏi ngắm nhìn đôi chút trước khi quay sang quan sát chiếc hộp sắt trên bàn. Chỉ trong vài bước, hắn đã mở hộp sắt ra, ánh hàn quang thoát ra. Bên trong là hai thanh đoản đao: một thanh màu xanh thẳm, trên ấy ẩn chứa những dòng nước cuồn cuộn, còn thanh kia lại có sắc trắng nhạt. Chúng được chế tác từ thứ kim loại gọi là Nhật Linh Thiết—dưới ánh mặt trời, chúng sẽ tỏa ra ánh sáng chói mắt. Cả hai đều chứa đựng thủy năng và quang minh năng lượng, có thể gia tăng sức mạnh của Thủy Quang Tướng. Chuôi đao có hình dáng miệng thú, sắc bén lạ thường, rung lên những tiếng gió nhỏ khi hắn vung lên. Lý Lạc gắn hai thanh đoản đao vào bên hông, trông vô cùng đài các. "Không tồi." Hắn gật đầu hài lòng, đặt tên cho chúng: "Thanh xanh thẳm là Thủy Văn Đao, còn thanh kia là Nhật Văn Đao." "Đây chỉ là vũ khí tầm thường, chưa thể gọi là bảo vật." Thái Vi nhìn chằm chằm vào hai thanh đao, giọng nói mang chút khinh thường. "Vũ khí có giai cấp, từ phổ thông đến bảo vật. Bảo vật không chỉ hiếm có, giá trị cao, mà còn cần tướng lực mạnh mới có thể phát huy hết tác dụng." Hiện tại, Lý Lạc mới đạt đến Thất Ấn cảnh, chắc chắn khó lòng khai phát hết sức mạnh của chúng. "Đây đủ để dùng rồi. Đến khi ta tiến vào Tướng Sư cảnh, sẽ chế tác thêm những bảo vật thật sự." Lý Lạc cười nói, hai thanh đoản đao này chỉ là để chuẩn bị cho kì thi sắp tới. "Cảm ơn tỷ." Hắn nói lời cảm tạ. Thái Vi lắc lắc tay nhỏ, bảo: "Các ngươi sắp bước vào đại khảo của học phủ rồi. Dạo này Nam Phong học phủ nhộn nhịp hẳn lên, các học phủ khác đều phái người tới." Đại khảo hàng năm là sự kiện trọng đại đối với các quận, thu hút đông đảo người đến xem tranh tài. "Còn ba ngày nữa thôi." Lý Lạc gật đầu. Thái Vi lo lắng hỏi: "Ngươi chắc chắn không sao chứ?" Dù đã thức tỉnh thủy tướng, nhưng so với các học viên khác, Lý Lạc vẫn bị tụt lại phía sau. Việc tiến vào Thánh Huyền Tinh học phủ vô cùng quan trọng, không chỉ giúp nâng cao danh vọng của hắn mà còn giúp Khương Thanh Nga giảm bớt áp lực trong Lạc Lam phủ. "Yên tâm đi, tỷ. Ta nhất định không thể thua." Bởi nếu thất bại ngay bước này, "lời hứa hôn" này đời này chỉ là không tưởng. Ngày nghỉ cuối cùng kết thúc, Lý Lạc trở về học phủ thì gặp Triệu Khoát và Từ Sơn Nhạc đang đợi trước viện trưởng. "Ngươi đã đạt Thất Ấn cảnh rồi?" Giữa lúc trò chuyện, Lý Lạc biết được Triệu Khoát cũng vừa đạt đến cảnh giới này, không khỏi ngạc nhiên. "Ba ngày nghỉ vừa rồi, ta không về nhà, chỉ ở lại học phủ luyện tập. May mắn học phủ có chương trình đặc huấn, nhờ vậy mới đột phá được." "Mười ngày liều mạng như thế, quả thật đáng nể." Từ Sơn Nhạc gật đầu khen ngợi. Lý Lạc cũng giơ ngón tay cái lên, "Giỏi lắm." "Sao có thể so với cậu?" Triệu Khoát cười nói, "Cậu tướng thuật ngộ tính cao, lại còn thức tỉnh thủy tướng. Sau này cậu sẽ là huyền thoại sau Khương Thanh Nga ở Nam Phong học phủ." "Ta chọn cậu làm bạn, chính vì cậu thành thật, chưa bao giờ nói dối." Lý Lạc gật đầu, cảm kích. "Vậy nhất định phải bảo vệ cậu trong đại khảo." "Việc nhỏ, để cậu đứng đầu, đưa cậu vào Thánh Huyền Tinh học phủ." "Cậu Bá khí quá!" "..." Từ Sơn Nhạc nghe hai người nói chuyện, mặt đỏ bừng, quay lại trách: "Câm miệng, đi thôi." Lý Lạc và Triệu Khoát im bặt, nhìn về phía trước là một tòa đình viện, nơi đã tập hợp hơn mười người—những học viên xuất sắc nhất của Nam Phong học phủ. Trong đó, Lý Lạc còn gặp lại Lã Thanh Nhi, Tống Vân Phong, Đế Pháp Tình. Mọi người nhìn họ với ánh mắt đùa cợt, nhưng Lý Lạc vẫn bình tĩnh, không hề xấu hổ. Triệu Khoát mỉm cười, ứng biến nhanh nhảu. "Mọi người đã đến đông đủ." Lão viện trưởng cất lời, khiến tất cả im lặng. "Đại khảo sẽ bắt đầu sau ba ngày. Hai mươi người các ngươi sẽ đại diện Nam Phong học phủ tham gia. Yêu cầu của ta chỉ có một: giữ vững ngôi vị học phủ đứng đầu Thiên Thục quận." "Lần này Thánh Huyền Tinh học phủ có 50 suất trúng tuyển, nhiều hơn mọi năm." Mọi người sững sờ—50 suất, cạnh tranh sẽ khốc liệt hơn. "Top 10 sẽ có suất trúng tuyển, còn lại 40 sẽ phân bổ theo thứ hạng. Top 8-10: 1 suất. Top 5-7: 2 suất. Top 3-4: 5 suất. Top 2: 6 suất. Top 1: 15 suất." Tiếng xôn xao vang lên. Lão viện trưởng nói tiếp: "Viện trưởng Lâm Phong gật gật đầu, khích lệ Lã Thanh Nhi: "Thanh Nhi, lần này nếu Nam Phong học phủ muốn giữ vững ngôi vị, ngươi phải giành lấy thứ nhất." Lão viện trưởng cũng gật đầu, dặn dò: "Đông Uyên học phủ có Sư Không, kẻ địch đáng gờm." Lã Thanh Nhi gật đầu, quyết tâm: "Ta sẽ cố gắng hết sức." "Từ ngày mai, các ngươi sẽ tập trung tại Bạch Linh viên, chờ đại khảo tại Bạch Linh sơn." Lão viện trưởng nhắc nhở lần cuối: "Nam Phong học phủ là niềm vinh dự của ta. Mong mọi người cố gắng." Hắn cúi chào, khiến hai mươi học viên bối rối vội đáp lễ. Ra khỏi đình viện, Lý Lạc ngước nhìn bầu trời xanh thẳm, cảm thấy phấn chấn. Đại khảo đã cận kề... Đáng tiếc, cha mẹ không thể ở đây chứng kiến. Nếu họ có mặt, chắc chắn sẽ lắc đầu than thở: "Đứa con này quá ngốc, dám so sánh với đồ nhắm không bằng Khương Thanh Nga." Khi biết Khương Thanh Nga từng bị Thánh Huyền Tinh học phủ tuyển sớm, toàn quận Thiên Thục như sôi sục, còn Khương Thanh Nga—với gia thế và tài năng—lại càng khiến người ta không dám khinh thường. Còn Lý Lạc, với quá khứ mù mờ, liệu có thể vượt qua tất cả?