Vạn Vật Phong Hoa Lục - Phi Thiên Dạ Tường
Chương 135: Nam Tiến
Vạn Vật Phong Hoa Lục - Phi Thiên Dạ Tường thuộc thể loại Linh Dị, chương 135 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Trời ơi! Hiệu trưởng! Hiệu trưởng huyền thoại! Hiệu trưởng Hạng!”
“Khụ… khụ…” Hạng Thành bị sự hào hứng bất ngờ của Giang Hồng làm giật mình, vội đưa tay ra hiệu cậu đừng đến gần quá, đồng thời ho sù sụ. Giang Hồng gần như muốn lao tới ôm chầm lấy anh, dù chỉ là ôm lấy chân cũng được.
“Khụ… khụ…”
“Cậu lại đây!” Sắc mặt Lục Tu lập tức thay đổi, túm cổ áo Giang Hồng lôi cậu về bên cạnh mình.
Hạng Thành liên tục ra hiệu “Đợi chút”, rồi bỗng nhiên ho ra một ngụm máu vàng.
Giang Hồng lập tức hoảng hốt: “Hiệu trưởng! Thầy ổn chứ ạ?!”
Cậu biết rõ, máu vàng xuất hiện đồng nghĩa với việc bản thể đã bị thương. Bình thường, nếu dùng dao sắc cứa vào Lục Tu, vết thương chỉ rỉ máu đỏ như người thường và nhanh chóng lành lại. Chỉ khi nào thân thể rồng thật sự bị tổn hại, máu mới chuyển sang màu vàng.
Sau hồi lâu, Hạng Thành mới lên tiếng: “Không sao, có thể từ từ hồi phục. Dạo này hai cậu chỉ có mỗi nhau thôi à?”
Bầu trời đã chuyển sang màu sẫm. Lục Tu vẫn kiên định quan sát Hạng Thành với ánh mắt cảnh giác. Giang Hồng nhận thấy Lục Tu không thích để cậu đến gần Hạng Thành, liền chuyển sang bám lấy Lục Tu, vẻ ngoài như muốn cùng anh sát cánh, nhưng vẫn tiếp tục nói chuyện với hiệu trưởng: “Đúng vậy.”
Lục Tu có vẻ hơi khó xử, nhưng cũng không đẩy Giang Hồng ra, sắc mặt dịu đi phần nào.
Chắc là đang ghen đây. Giang Hồng thầm mừng rỡ.
“Hai cậu chắc hẳn đã có một căn cứ?” Hạng Thành trông mệt mỏi, nói: “Xuống núi rồi nói chuyện sau.”
“Có chứ.” Giang Hồng đáp: “Đi thôi.”
Tuyệt vời thật, hiệu trưởng Hạng đây rồi! Cậu cảm giác như vừa bắt được cá lớn, không ngờ lại tìm được nhân vật chủ chốt phe mình. Cảm giác hoang mang và bất lực suốt mấy ngày qua lập tức tan biến. Hạng Thành ít nhất cũng ngang tầm một Khu Ma Sư cấp độ như Tào Bân… Khoan đã?
Giang Hồng chợt nhận ra vấn đề: “Sao thầy lại chỉ có một mình?”
Trên con đường mòn xuống núi, Hạng Thành đi trước, đáp: “Chúng tôi bị tách ra giữa dòng thời gian hỗn loạn. Tiểu Đa bị ném đến tương lai, nhưng chắc chỉ cách đây vài ngày thôi, không xa lắm. Còn vì sao lại là tương lai, để tôi từ từ giải thích sau.”
Tại lối vào khu danh thắng, Hạng Thành nhìn thấy chiếc xe nhà.
“Chỗ đó là căn cứ của tụi em.” Giang Hồng nghĩ ngợi một chút, rồi liếc nhìn Lục Tu đầy dò hỏi, ám chỉ: “Được chứ?”
Lục Tu gật đầu. Rốt cuộc cũng không thể để Hạng Thành ở lại đây một mình.
Hạng Thành lên xe, mệt mỏi tựa vào bàn ăn. Giang Hồng nói: “Hay là… hôm nay chúng ta hạ trại luôn ở Trương Gia Giới luôn?”
“Tùy cậu.” Lục Tu ngồi vào ghế phụ, vốn tưởng Giang Hồng sẽ lái xe đi, nhưng khi thấy cậu quyết định nghỉ lại, anh cũng không động đậy, chỉ im lặng ngồi đó.
“Có rượu không?” Hạng Thành hỏi: “Whiskey, bia, rượu vang, hay lão bạch can, gì cũng được, tùy tiện một ít.”
(*Loại rượu trắng truyền thống của Trung Quốc)
“Anh bị thương gì?” Câu đầu tiên Lục Tu chủ động hỏi Hạng Thành.
“Nội thương.” Hạng Thành đáp, ngước mắt nhìn Lục Tu qua gương chiếu hậu. Lục Tu lập tức dời ánh mắt.
Giang Hồng tìm mãi mới thấy một chai Whiskey: “May mà em mua cái này ở Walmart… Thầy có cần đá không?”
“Ân nhân cứu mạng!” Tóc Hạng Thành hơi dài, buộc lỏng lẻo. Anh tựa vào bàn, Giang Hồng đặt ly whiskey có đá lên bàn, rót đầy cho anh.
“Em đi làm ít đồ ăn trước.” Giang Hồng đoán Hạng Thành có điều riêng muốn nói với Lục Tu. Cậu biết rõ, hồi còn ở Đại học Thương Khung, mối quan hệ giữa hai người rất tốt.
“Không vội.” Hạng Thành đáp: “Lát nữa để tôi làm, tôi là đầu bếp hạng nhất. Cậu nghỉ ngơi đi. Bây giờ, hãy kể tôi nghe tất cả chuyện đã xảy ra, từ… từ khi Mê Hoặc xuất hiện.”
Anh định nói “kể từ đầu”, nhưng câu chuyện quá dài, nói cả ba ngày ba đêm cũng chưa xong. Giang Hồng đành tóm lược những gì đã trải qua. Khi kể đến đoạn Tào Bân và Lục Tu lao vào nghênh chiến Mê Hoặc, Hạng Thành nói: “Tôi biết trước các cậu sẽ làm vậy.”
Tiếp đến, Giang Hồng kể về việc Lục Tu biến mất và Tào Bân bị tâm ma khống chế. Hạng Thành im lặng lắng nghe, cho đến khi Giang Hồng nói về thiết bị cảm ứng linh lực thì anh mới ngẩng đầu.
“Cậu còn làm kiếm cho Tiểu Hắc nữa à?” Hạng Thành hỏi.
“Ừ… đúng vậy.” Giang Hồng rút điện thoại, lướt vài cái, cho Hạng Thành xem ảnh. Hạng Thành lộ vẻ kinh ngạc: “Quá đỉnh! Thật sự quá đỉnh! Tào Bân dạy cậu à?”
“Dạ.” Giang Hồng đáp, hơi ngại ngùng. Cậu nghe ra trong giọng Hạng Thành có sự kinh ngạc và khen ngợi.
“Nhưng Trí Tuệ Kiếm và Phong Hoa Kiếm em làm thì lại biến mất.” Giang Hồng nói: “Hiệu trưởng, thầy có thể tìm lại được không? Với lại, vì sao thần binh cứ động vào là ‘biến về thiên địa’ vậy?”
Hạng Thành cạn ly whiskey, đứng dậy đi nấu cơm, đáp: “Vì chúng ‘vô chủ’.”
Lục Tu suốt từ đầu vẫn theo dõi Hạng Thành qua gương. Hai con rồng cùng không gian, dường như ai nấy đều có chút gượng gạo. Hạng Thành cố làm không khí nhẹ nhàng, nhưng Lục Tu vẫn giữ nguyên sự cảnh giác.
Hạng Thành lấy ra nguyên liệu nấu ăn đóng gói sẵn, kiểm tra ngày sản xuất trứng gà, mở hộp thịt hộp, xem nồi cơm điện. Anh vo gạo tùy tiện, nói: “Khi tôi rời khỏi thời đại này trước đó, Thần Khí liền mất chủ nhân tạm thời. Sau khi Tiểu Hắc biến mất, linh hồn và thân thể chia cắt, có thể bị xem là trạng thái tử vong. Những thần binh cấp cao thế này thường sẽ tự động đoạn tuyệt với chủ cũ, biến mất vào thế giới, tránh bị kẻ ác chiếm đoạt gây họa, chờ đợi người chủ mới xuất hiện.”
“Là vậy à…” Giang Hồng nói: “Khoan đã, Phong Hoa Kiếm cũng được coi là thần binh sao?!”
Cậu hoàn toàn choáng váng. Hạng Thành nói: “Chính vì thế tôi mới bảo ‘quá đỉnh’. Có cà chua không?”
“Không có…” Giang Hồng đáp: “Nhưng em cảm thấy mình chưa đủ tài để tạo ra thứ như vậy…”
Hạng Thành liếc nhìn Lục Tu ở ghế phụ: “Cà chua cũng chẳng phải lợi hại lắm.”
“Em nói là thần binh…”
“Tiểu Hắc.”
Lục Tu không trả lời.
Hạng Thành gọi lại: “Tiểu Hắc?”
Lục Tu: “Tôi không có cái tên đó.”
Hạng Thành sửa lại: “Vậy Lục Tu, cậu ra cửa hàng gần khu danh thắng xem có rau củ gì không, mua ít về, tốt nhất là cà chua. Dưới chân Thiên Tử Sơn có vài nhà Nông Gia Nhạc*, tôi đoán sau đó có ruộng.”
(*Nhà hàng, khu nghỉ dưỡng kiểu nông thôn)
“Tại sao tôi phải nghe anh?” Lục Tu nhìn Hạng Thành qua gương.
“Để em đi.” Giang Hồng vội nói. Hạng Thành ra hiệu cậu ngồi yên, nói với Lục Tu: “Giang Hồng cũng muốn ăn, con người cần vitamin. Nếu có thì tiện thể mua giúp tôi gói thuốc lá, cảm ơn.”
Lục Tu: “…”
Vài giây sau, tiếng cửa xe đóng mạnh vang lên — Lục Tu đã đi mất.
“Ầy…” Giang Hồng thầm nghĩ: Thầy thật lợi hại, dù Lục Tu mất trí nhớ mà vẫn bị thầy “thao túng” được.
“Nếu chỉ xét riêng thanh kiếm,” Hạng Thành vừa đánh trứng vừa nói: “Chưa chắc đã đạt đến cấp bậc ‘thần binh’. Tôi đoán, khoảnh khắc nghênh chiến Mê Hoặc, Tiểu Hắc đã hy sinh một phần ký ức, truyền vào thân kiếm, khiến nó hoàn thành lần lột xác cuối cùng.”
“Ồ ——!” Giang Hồng vỡ lẽ: “Thì ra là vì vậy mà anh ấy mất trí nhớ!”
Hạng Thành: “Đây chỉ là suy đoán. Chi tiết cụ thể cần chờ tìm được Tiểu Đa rồi phân tích sau.”
Giang Hồng: “Thì ra là vậy… Vì vậy mà kiếm biến mất, anh ấy cũng quên nhiều chuyện.”
“Ừ.” Hạng Thành gật đầu: “Vì một người nào đó mà bảo vệ thế giới, những ký ức đẹp đẽ ấy không muốn bị lãng quên, nên tình nguyện trao lại cho vũ khí, mang theo niềm tin cuối cùng ấy mà chiến đấu…”
Chỉ một phút sau, Lục Tu đã quay lại, ném vào xe nửa túi cà chua và vài củ khoai tây.
“Dù không hiểu các người đang nói gì,” Lục Tu lạnh lùng nói: “Nhưng tôi sẽ không cứu vớt thế giới này. Đừng dùng mấy lý do đó thuyết phục tôi, chẳng liên quan gì đến tôi. Giang Hồng, cậu đã tìm được đồng đội rồi, tôi đi đây.”
“Ê!” Giang Hồng nói: “Sao tự nhiên lại thế?”
Lục Tu không đáp, như đang dỗi. Một lúc sau mới nói: “Đồng đội của cậu có thể bảo vệ cậu.”
“Không được.” Hạng Thành chen vào: “Tôi bị thương nặng, tạm thời không thể chiến đấu. Nếu kẻ địch xuất hiện, vẫn cần cậu bảo vệ hai chúng tôi.”
Lục Tu hỏi: “Vì sao?”
Hạng Thành giải thích: “Để tìm cách đánh bại Mê Hoặc, chúng tôi đã quay về quá khứ — xa hơn cả thời điểm loài người xuất hiện. Mê Hoặc đến Trái Đất từ rất lâu, và để lại năm ‘hạt giống’. Mỗi hạt giống có chức năng riêng: có cái lợi dụng oán khí để hóa hình, gây ra sát phạt; có cái ăn mòn Trái Đất, cải tạo mạch thiên địa.”
“Chúng tôi đã gặp và tiêu diệt được một trong số đó,” Hạng Thành nói thêm: “Tôi bị thương trong trận chiến ấy, đơn giản vậy thôi.”
“Ồ…” Giang Hồng nói: “Vậy còn bốn cái nữa à?”
Hạng Thành gật đầu: “Trong lịch sử, các Khu Ma Sư từng tiêu diệt thêm vài cái. Ban đầu, mục tiêu của chúng là cải tạo Trái Đất, chuẩn bị cho sự giáng lâm cuối cùng của Mê Hoặc. Dù không thể diệt tận gốc, nhưng ít ra có thể khiến ma chủng ẩn nấp, không còn gây hại. Nên Tiểu Hắc, tôi tạm thời không chiến được, tiếp theo phải dựa vào cậu.”
Giang Hồng vội nói: “Đúng rồi, anh cũng hứa sẽ đi Tam Á với em mà.”
Lục Tu nhìn Hạng Thành, rồi nhìn Giang Hồng, im lặng.
Hạng Thành bắt đầu thái cà chua, nói: “Cậu phải sống thật với bản tâm, đừng tự lừa dối mình. Mọi quyết định trước đây của cậu, tôi đều vô điều kiện ủng hộ…”
“Tôi không quen anh! Dù trước kia có thân thiết thế nào, anh đừng lúc nào cũng dạy đời tôi!” Lục Tu đột nhiên nổi giận.
“Tôi không dạy đời cậu.” Hạng Thành vẫn bình tĩnh: “Tôi chỉ nói sự thật — sự thật mà mỗi người chúng ta đang sống. Cậu thật sự hành động theo bản tâm? Hay chỉ đang tự lừa mình?”
Lục Tu nhìn Hạng Thành, lâu không nói. Hạng Thành cũng không phản ứng, chỉ nhìn thẳng vào anh.
Giang Hồng: “…?”
Có lúc, cậu cảm giác hai người này sắp đánh nhau.
“Muốn đánh… ra ngoài đánh được không?” Giang Hồng lúng túng nói: “Đây là xe nhà mà…”
Nhưng họ không đánh nhau. Lục Tu quay lại ghế phụ, im lặng.
“Hiệu trưởng…” Giang Hồng dùng ánh mắt van xin, muốn Hạng Thành đừng nói nữa.
“Có quần áo không?” Hạng Thành hỏi: “Loại nào cũng được.”
“Em tưởng đó là phong cách của thầy.” Giang Hồng nói.
“Tôi ở thời tiền sử quá lâu,” Hạng Thành đáp: “Chỉ còn lại mỗi cái quần rách.”
“Em hơi nhỏ con…” Giang Hồng ậm ừ: “Có lẽ Lục Tu…”
Hạng Thành cao hơn 1m8, lên xe khiến không gian chật chội, đặc biệt là khi anh trần vai. Giang Hồng thấy anh thực sự nên mặc đồ.
“Đưa cho anh ta đi.” Lục Tu lạnh nhạt nói. Giang Hồng tìm ra vài bộ, cả áo lót và q**n l*t. Hạng Thành hỏi: “Nước đủ không?”
Giang Hồng gật đầu. “Tôi đi tắm, hai mươi phút sau ăn cơm.” Hạng Thành đặt nồi sườn hầm cà chua lên bếp, rồi đi tắm. Mùi thơm ngào ngạt lan khắp xe, Giang Hồng thèm đến phát điên.
Lát sau, Hạng Thành bước ra, xào đĩa khoai tây sợi, thêm trứng chiên thịt hộp. Giang Hồng đói gần chết: “Lục Tu! Vào ăn cơm!”
Cậu bật tất cả đèn lên. Hạng Thành mặc chiếc áo hoodie cậu từng mua cho Lục Tu. Quần áo hơi chật, hai người cao ngang nhau, nhưng vai Hạng Thành rộng hơn, người cũng vạm vỡ hơn.
Quả nhiên hiệu trưởng năm nào cũng được bình chọn cao thật… Giang Hồng thầm nghĩ. Hạng Thành rất đẹp trai — lông mày sắc, mắt sâu, mũi cao, gương mặt thon gọn chuẩn nam Á, tóc buộc gọn sau gáy, da màu tiểu mạch như tượng thần võ.
Anh trông chưa quá 27-28 tuổi, đang ở độ sung mãn, nhưng toát ra khí chất mạnh mẽ và điềm tĩnh. Dù có uy nghiêm, ánh mắt lại dịu dàng… Giang Hồng đã từng thấy ánh mắt này — đó là ánh mắt của vị thần yêu thương thế nhân, là sự thương xót, là cảm giác an toàn.
Trần Chân cũng có ánh mắt như vậy, nhưng không rõ ràng bằng Hạng Thành. Trần Chân an ủi nội tâm, còn Hạng Thành lại toát ra sức mạnh bảo vệ — dường như anh có thể bất cứ lúc nào xông vào chiến đấu với cả thế giới để bảo vệ thế giới này.
Loại khí chất này, Lục Tu từng có — trong những ngày họ im lặng đối mặt tận thế, khi anh nhìn về thành phố và con người trong khu trú ẩn, cũng có ánh mắt thương xót đó.
Nhưng lúc này, Giang Hồng quá đói. Cậu gắp lia lịa, lần đầu tranh ăn với Lục Tu, tiếc không thể g**t sạch đĩa. Sườn hầm cà chua sao ngon đến vậy?! Có dùng gia vị cấm không vậy? Còn khoai tây xào và trứng chiên thịt hộp nữa… Sao chỉ với thịt hộp và trứng mà ngon thế?! Trứng mềm mượt kiểu gì vậy?!
“A! Ngon quá!” Giang Hồng nói, rồi chợt nhớ: “Kiếm còn tìm lại được không? Có thể triệu hồi lại không?”
“Có lẽ.” Hạng Thành đáp: “Khi Tiểu Hắc một lần nữa được kiếm công nhận, nó sẽ xuất hiện. Hoặc nói, nó chưa từng rời đi — mà chỉ là một thử thách mới dành cho cậu ấy.”
“Tôi chẳng quan tâm.” Lục Tu lạnh lùng.
“Tôi biết.” Hạng Thành chỉ nói vậy, rồi xuống xe hút thuốc.
Giang Hồng dọn dẹp, liếc nhìn Lục Tu. Lục Tu như muốn nói gì, nhưng lại thôi.
Hai người ngồi trước bàn. Một người lạ đã bước vào thế giới riêng của họ. Khi màn đêm buông xuống, cả hai đều cảm thấy bối rối. Giang Hồng cố nói vài câu, cuối cùng ngáp một cái.
“Em mệt rồi.” Cậu nói: “Em ngủ trước…”
Lục Tu không phản ứng. Giang Hồng trèo lên giường. Hạng Thành hút thuốc xong, từ ghế phụ bước lên xe, ngồi đó, đắp áo khoác, bắt đầu ngủ. Mọi thứ diễn ra tự nhiên lạ thường.
“Hiệu trưởng.” Giang Hồng hỏi: “Có cần nhường giường không ạ?”
“Không cần.” Hạng Thành đáp: “Các cậu nghỉ đi, coi như tôi không tồn tại.”
Giang Hồng định hỏi về kế hoạch tiếp theo, nhưng Hạng Thành không nhắc đến, cũng chẳng vẻ vội vã đánh Mê Hoặc… Thôi được, đại Boss phe mình đã xuất hiện, cậu chẳng còn gì phải lo.
Đêm khuya, Lục Tu cũng lên giường. Giang Hồng không ngủ sâu, cảm nhận được Lục Tu bên cạnh, liền tỉnh lại.
Cậu tỉnh táo hơn, đưa tay nắm lấy tay Lục Tu. Lục Tu tránh vài lần, nhưng vẫn bị Giang Hồng giữ chặt.
“Anh hứa với em là sẽ cùng em đến Hải Nam mà.” Giang Hồng thì thầm.
Lục Tu: “Tôi sẽ không cứu vớt cái gì thế giới cả.”
“Được được,” Giang Hồng đáp: “Không cần anh làm gì cả.”
Cậu tiếp tục nắm tay Lục Tu dưới chăn. Lục Tu muốn rút ra, nhưng Giang Hồng không buông.
Cuối cùng, Lục Tu thở dài.
Giang Hồng: “?”
Cậu cười, quay đầu nhìn anh.
Lục Tu nói: “Nhưng anh ta nói đúng — không cần lừa dối bản thân… Cảm ơn cậu đã cứu tôi.”
Giang Hồng cười, bỗng thì thầm: “Em mới phải cảm ơn anh… Này, anh xem, bên ngoài tuyết rơi rồi!”
Lục Tu đang nói dở, bị cắt ngang, hơi bực, nhưng Giang Hồng đã nhanh chóng lau lớp sương trên kính cửa sổ, ra hiệu anh nhìn.
Trương Gia Giới cũng bắt đầu tuyết rơi — một đợt không khí lạnh đang tràn xuống phương Nam.
Giang Hồng lại hỏi khẽ: “Chúng ta là bạn bè không?”
Lục Tu: “Tôi đã xem ảnh trước đây. Dù quên hết, nhưng từ trước đến nay, cậu luôn là người rất quan trọng.”
“Em hỏi là hiện tại.” Giang Hồng nói: “Dù anh mất trí nhớ, chúng ta lại quen nhau từ đầu, bây giờ có coi là bạn bè không?”
Lục Tu suy nghĩ một lát. Có lẽ vì câu “sống thật với bản tâm” của Hạng Thành đã chạm đến, anh không còn kháng cự nội tâm nữa: “Cũng coi là vậy. Cậu bất chấp nguy hiểm, từ hạ vị duy độ dẫn hồn phách tôi về, rồi cứu sống tôi. Tôi rất biết ơn, nên mới đi theo cậu đến giờ.”
“Rồng sống rất lâu đúng không?” Giang Hồng nói: “Anh có thể sống ngàn năm.”
Lục Tu: “?”
Giang Hồng không đợi anh hỏi, nói tiếp: “Nếu sống lâu như vậy, anh có vô vàn thời gian để đi đây đi đó. Còn con người chỉ sống vài chục năm. Vậy thì, ở lại với em thêm một chút, có sao đâu?”
Lục Tu: “Cậu mà còn…”
“Thôi em không nói nữa.” Giang Hồng cười: “Chỉ cần đưa em đến Tam Á thôi.”
Anh thật ra không ghét hiệu trưởng đâu. Giang Hồng biết, nói chuyện với Lục Tu không thể dùng logic “chắc hẳn phải vậy”, mà phải đi theo logic của anh. Nói về quá khứ, về tình bạn với Hạng Thành, đều vô ích — Lục Tu không nhớ, cũng không cảm nhận được.
Cậu chỉ có thể xuất phát từ “hiện tại” để giúp Lục Tu sắp xếp lại suy nghĩ.
“Anh chỉ cảm thấy thầy ấy mạnh hơn, gây áp lực cho anh thôi.” Giang Hồng nghiêng đầu cười, nhìn thẳng vào mắt Lục Tu: “Nhưng với em, người lợi hại nhất vẫn là anh.”
Lục Tu: “Tôi không nghĩ vậy!”
Đằng trước, Hạng Thành trở mình khó chịu. Giang Hồng lập tức ra hiệu “suỵt”.
Lục Tu im lặng. Giang Hồng kéo tay anh, để anh ôm mình từ phía sau, cùng nhìn tuyết rơi nhẹ nhàng. Không biết từ lúc nào, cậu chìm vào giấc ngủ.
Đêm đó, kết giới máu rung động.
“Đại vương đã trở lại.”
Kết giới máu phủ kín bóng đêm, những bông tuyết đỏ bay lượn trên trời, vũng máu đã đóng băng. Phong Ly và Khả Đạt lại lẻn vào trung tâm Mê Hoặc.
Khả Đạt: “Ở đâu? Tôi không thấy.”
Phong Ly: “Phương Nam.”
Anh nhìn về chân trời phía Nam. Yêu quái đều nhạy cảm với sự xuất hiện của rồng — sinh vật đứng đầu chuỗi thức ăn sẽ làm nhiễu linh khí. Ở phương Nam, tiếng sấm và kim quang lấp lóe. Khả Đạt khịt mũi khinh khỉnh. Hạng Thành tuy đã trở lại, nhưng rõ ràng kiệt sức, không thể một mình bay đến đối chiến Mê Hoặc, phun lửa một cái là g**t ch*t Hoặc Tinh.
Vậy thì có ích gì?
“Vậy còn đi không?” Khả Đạt hỏi: “Hay từ bỏ? Trở về tìm đại vương?”
“Đi.” Phong Ly kiên định: “Trước khi phản công toàn diện, ít nhất cũng giảm bớt áp lực cho họ.”
Khả Đạt không nói, lặng lẽ theo sau Phong Ly tiến vào.
“Chúng ta ở đây bao lâu rồi?” Khả Đạt hỏi.
Phong Ly: “Có lẽ một tuần, hoặc hơn.”
Khả Đạt: “Mới vài ngày sao? Sao tôi cảm giác như cả đời rồi?”
Trên trời, ma khí bay như sao băng. Các Ma Vương dưới trướng Mê Hoặc lần lượt rời đi — có thể là truy sát Khu Ma Sư còn sót lại, hoặc có nhiệm vụ khác. Nhưng ít nhất, họ biết bên ngoài vẫn đang chống cự, giảm bớt áp lực cho họ.
“Khi tìm thấy Tân Dương,” Phong Ly nói: “Tôi sẽ để hắn cắn nuốt tôi.”
Khả Đạt nhìn anh chằm chằm, không nói gì. Phong Ly hỏi: “Em vẫn triệu hồi được Kim Cương Tiễn chứ?”
Khả Đạt: “Tôi không biết. Có lẽ.”
Phong Ly: “Kim Cương Tiễn sẽ đáp lại triệu hồi của những người yêu nhau. Tôi sẽ kiềm chế Tân Dương, đến lúc đó dựa cả vào em.”
“Anh muốn tôi bắn một mũi tên xuyên tim anh sao?” Khả Đạt nói: “Thật kỳ lạ, rõ ràng đang nói về tình yêu, mà anh sao lại bình tĩnh và lý trí đến vậy?”
Phong Ly im lặng, rồi liếc nhìn Khả Đạt.
“Đi thôi.” Khả Đạt xoa đôi mắt bị thương. Họ đã rất gần tháp cao. Hơi thở Cửu Vĩ Ma Hồ quét qua tháp. Tào Bân Hắc Ám, Trần Chân Hắc Ám và Ma Vương tên “Mục” đã rời kết giới máu, có vẻ nhận lệnh, đi về các hướng khác. Chỉ còn Xi Vưu, Trịnh Khâm và Ma Côn ở lại trấn giữ.
Mặt trời mọc.
Trên con đường Nam tiến, Giang Hồng tỉnh dậy, thấy Hạng Thành đang nấu cháo.
Hạng Thành hỏi Lục Tu: “Có hột vịt muối không?”
“Không có!” Lục Tu bực bội. Anh và Giang Hồng còn đang ngủ, mùi cháo thơm đã làm Giang Hồng tỉnh giấc.
“Đừng bắt tôi đi tìm đồ ăn nữa!” Lục Tu nổi giận.
“Tôi xuống xem thử.” Hạng Thành rời xe. Giang Hồng tranh thủ vệ sinh cá nhân, rồi tắm nhanh.
Lục Tu không ngờ, Hạng Thành lại dùng tài nấu ăn để chinh phục Giang Hồng. Cậu giờ đây mắt sáng lấp lánh, ngồi chờ ăn như háu đói.
Khi Hạng Thành trở lại, anh mang theo dưa muối Nông Gia Nhạc và cả tá hột vịt muối. Lục Tu tuy không tình nguyện, nhưng sinh vật nào cũng phải ăn — rồng cũng vậy. Anh đành ngồi xuống, cùng ăn sáng.
“Trần Chân không sao đâu.” Trong bữa sáng, Hạng Thành nói: “Lối ra khu trú ẩn đang được di dời, Trần Chân đang hỗ trợ.”
Giang Hồng thở phào: “Hiệu trưởng, thầy có cách liên lạc không?”
“Không.” Hạng Thành đáp: “Tôi nghe Phương Nghi Lan nói, Khu Ủy và Yêu Hiệp đều có cứ điểm thứ hai — để khi gặp nguy, có thể bảo toàn lực lượng. Không cần quá lo.”
“Vậy tiếp theo chúng ta làm gì?” Giang Hồng hỏi.
“Tập hợp tất cả Khu Ma Sư và Yêu tộc,” Hạng Thành nói: “Phân công đột phá, chờ thời cơ quyết chiến với Mê Hoặc. Thời cơ rất quan trọng, cách chiến phải cùng nhau nghĩ, không thể một mình tôi làm được.”
Giang Hồng gật đầu. Lục Tu đêm qua nói sẽ đi, nhưng bị Giang Hồng níu lại.
“Tiếp theo đi đâu?” Giang Hồng hỏi.
“Tôi phải tìm Tiểu Đa trước.” Hạng Thành nói: “Trì Tiểu Đa — người tôi yêu. Em ấy mang về phương pháp đối kháng Mê Hoặc… từ một giấc mơ.”
“Tuyệt!” Giang Hồng reo lên.
Hạng Thành trầm ngâm: “Nhưng lần đầu trở lại, thời không bị quấy nhiễu, tôi và Tiểu Đa lại lạc nhau.”
Giang Hồng nhớ ra — tối qua Hạng Thành nói Tiểu Đa có lẽ bị ném đến tương lai.
Lục Tu đột ngột hỏi: “Anh ta đi đâu?”
Hạng Thành buông tay: “Không có manh mối. Nhưng tôi đoán, nếu tọa độ thời không đã mở, điểm thời gian em ấy ở sẽ không quá xa hiện tại.”
Giang Hồng: “Vậy phải quay về lá chắn để tìm chứ? Nơi đó nguy hiểm lắm…”
“Không.” Hạng Thành lắc đầu: “Em ấy sẽ theo tọa độ, sau khi xuất hiện, sẽ di chuyển về phương Nam… Tôi đoán em ấy sẽ quay lại thế giới hiện tại ở nơi an toàn. Và dù quay lại ở đâu, tôi biết em ấy chỉ đi một nơi duy nhất.”
“Quảng Châu,” Hạng Thành nói: “Nhà chúng tôi. Về nhà đợi em ấy — cách đơn giản nhất.”
Giang Hồng liếc Lục Tu: “Được chứ? Dù sao cũng tiện đường, ghé Quảng Châu trước?”
Lục Tu im lặng. Giang Hồng coi như anh đồng ý.
Thế là Giang Hồng lái xe, Lục Tu ngồi ghế phụ, Hạng Thành ngồi hàng sau điều chỉnh hệ thống dịch áp mở rộng, theo đường cao tốc tiến thẳng về phía Nam, hướng Quảng Đông.