Vạn Vật Phong Hoa Lục - Phi Thiên Dạ Tường
Chương 24: Địa Mạch
Vạn Vật Phong Hoa Lục - Phi Thiên Dạ Tường thuộc thể loại Linh Dị, chương 24 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Đại Đường Bất Dạ Cung bỗng chốc trở nên hỗn loạn. Không ít khách tắm tưởng rằng do nổ khí gas, hoảng sợ tột độ, chỉ kịp quấn khăn tắm chạy tán loạn ra ngoài, tụ tập la liệt trên vỉa hè. Chưa đầy hai mươi phút sau, phóng viên đã mang máy quay đến, mượn cớ đưa tin, lia ống kính vào những thân hình trần truồng giữa đường mà chụp lia lịa.
Giang Hồng đỡ cánh tay Trần Thuấn đặt lên vai mình, loạng choạng bước ra ngoài. Vừa đang loay hoay tìm Dương Phi Dao thì cô đã tự xuất hiện.
"Để tôi xem, anh ấy thế nào rồi?" Dương Phi Dao nhanh chóng giúp Giang Hồng dìu Trần Thuấn sang con hẻm đối diện, rồi hỏi: "Con rết kia sao rồi?"
Giang Hồng thuật lại mọi chuyện. Dương Phi Dao không ngờ con yêu quái cuối cùng vẫn trốn thoát, chỉ biết lắc đầu bất lực. Cô vẫn mặc chiếc váy liền thân, xem ra chưa kịp tắm. Giang Hồng liền hỏi: "Lúc nãy cô ở đâu vậy?"
"Tôi đang tìm pháp bảo cần thu hồi." Dương Phi Dao vừa nói, vừa mở chiếc túi nhỏ, lấy ra một viên thuốc, bóc lớp giấy bạc rồi đút cho Trần Thuấn.
"Tôi giúp anh ấy mặc quần áo trước đã." Giang Hồng nói.
Dương Phi Dao quay người đi chỗ khác. Trong lúc Giang Hồng đang giúp Trần Thuấn mặc đồ, cô lên tiếng: "Hạ Lan Sơn là thiên địch của loài rết, chắc chắn sẽ bắt được nó sớm thôi."
"Pháp bảo cô tìm thấy rồi chứ?" Giang Hồng hỏi.
"Tìm được rồi." Dương Phi Dao rút từ trong túi ra một chiếc vòng đồng, đưa về phía Giang Hồng: "Cậu xem thử này."
Có lẽ vì Dương Phi Dao là Khu Ma Sư, Giang Hồng cảm thấy gần gũi lạ thường. Còn Dương Phi Dao, vì Giang Hồng là người do Lục Tu dẫn đến, cũng không hề né tránh cậu.
Nhưng Giang Hồng ngại đụng vào, sợ gây rắc rối, chỉ dám liếc nhìn dưới ánh đèn mờ. Pháp bảo này tên là "Độn Long Xuân", hình dáng chẳng giống chút nào với từ "xuân" hay "cọc", trên bề mặt khắc đầy những phù văn triện cổ kỳ lạ.
"Nó có thể độn thổ được không?" Giang Hồng tò mò hỏi.
"Đúng vậy." Dương Phi Dao gật đầu: "Chờ Trần Thuấn khỏe lại chút, chúng ta sẽ cùng đi tìm chúng. Có nó, xuống lòng đất sẽ dễ dàng hơn nhiều."
Sắc mặt Trần Thuấn đã khá hơn, Dương Phi Dao không mấy quan tâm, chỉ nhanh tay nhắn tin trong bóng tối của con hẻm.
"Đồng nghiệp ở Khu ủy Tây An báo, bọn họ đang di chuyển về hướng Đại Nhạn Tháp." Cô nói, rồi quay sang hỏi Trần Thuấn: "Anh đỡ hơn chưa?"
Trần Thuấn đứng dậy, cử động đã linh hoạt, gật đầu: "Khá hơn rồi."
"Vậy đi thôi." Dương Phi Dao nói gọn.
Giang Hồng do dự một chút, không biết có nên đi theo không. Nhưng nghĩ lại, đối phương là hai Khu Ma Sư, còn mình thì có thể triệu hồi Lục Tu, chắc không nguy hiểm. Cơ hội tận mắt chứng kiến Khu Ma Sư truy bắt yêu quái — chứ không phải xem náo nhiệt — để tích lũy kinh nghiệm thực tế, sao có thể bỏ lỡ? Hơn nữa, Lục Tu dẫn cậu đến, hẳn là cũng có dụng ý như vậy.
Hai Khu Ma Sư quét mã, mỗi người lấy một chiếc xe đạp điện công cộng, phóng vun vút về hướng Đại Nhạn Tháp.
Giang Hồng ngồi phía sau, vừa đi vừa lẩm bẩm: "Đã là thu yêu rồi, sao không bay thẳng cho nhanh?"
"Chúng tôi không có pháp bảo bay, đâu phải thầy Lục của các cậu." Dương Phi Dao quay đầu lại nói: "Bay kiểu gì được?"
Cô giải thích thêm: "Bay trên không trung trong thành phố bị xử phạt, lại đông người thì càng không nên hành động." Đi nửa đường còn phải dừng chờ đèn đỏ, Giang Hồng thầm nghĩ thật không biết nói gì cho vừa.
"Vậy... chị ơi, nhà tắm giờ thế nào rồi ạ?" Giang Hồng lại hỏi.
"Đồng nghiệp Khu Ma Sư ở Tây An sẽ xử lý." Dương Phi Dao cười: "Cậu học năm mấy rồi? Trông khá đẹp trai đó. Tôi cũng là học tỷ của cậu, tốt nghiệp cùng trường với cậu đấy."
"Năm nhất ạ." Giang Hồng vui vẻ đáp: "Nhưng không có học trưởng nào đẹp trai bằng anh ấy cả."
Dương Phi Dao đắc ý cười: "Đúng thật."
Trần Thuấn mặt sầm lại, quay đầu liếc Giang Hồng từ đầu đến chân, ánh mắt như đang trách: Cậu thật là cái gì cũng không hiểu!
Giang Hồng biết Trần Thuấn đang khó chịu vì cậu chẳng làm gì trong nhà tắm, nhưng trong lòng nghĩ thầm: Nếu không phải tiểu gia tôi cứu anh, giờ này đầu anh đã lìa khỏi cổ rồi.
"Tôi tốt nghiệp Thương Đại xong, thực tập nửa năm ở Khu ủy Tây An rồi mới chuyển ra Bắc Kinh." Dương Phi Dao tiếp tục: "Cậu đã từng đến Khu Ủy Tây An chưa?"
(
Thương Đại là viết tắt của Đại học Thương Khung
)
Giang Hồng: "Chưa ạ, chắc không mở cửa cho người ngoài đâu nhỉ? Nhưng em từng đến Khu Ủy Trùng Khánh rồi, thần kỳ lắm ạ!"
Dương Phi Dao bí mật nháy mắt, cười nói: "Mình chỉ nói riêng với cậu thôi nhé: đi xe đạp công cộng, xuất phát từ An Viễn Môn, đến bức tường thành thứ 147 — đó là mật khẩu mở cửa. Không có cơ hội ghé Khu Ủy Tây An chơi à, Trần Thuấn?"
Giang Hồng: "Ở đó có gì vui ạ?"
Dương Phi Dao: "Cửa có hàng bán pháp bảo, thỉnh thoảng còn có triển lãm thư pháp nữa. Chủ nhiệm bọn tôi đánh cờ giỏi lắm, được gọi là Kỳ Tiên. Nếu cậu thắng ông ấy, sẽ được thưởng một món đó."
Giang Hồng: "Thôi ạ, em chắc chắn không thắng nổi đâu."
Đèn đỏ vừa chuyển, Dương Phi Dao lại nói: "Lát nữa chị mời mọi người ăn khuya, cảm ơn vì đã giúp đỡ, đi ăn xiên nướng nhé."
Giang Hồng: "Tuyệt vời!"
Xe điện đến ngoài Đại Nhạn Tháp, Dương Phi Dao hơi khom người, dường như đang tập trung kiểm tra dấu vết trên mặt đất. Trần Thuấn nói: "Đi về phía khu rừng phía sau."
Giang Hồng từ đầu đến cuối bám sát sau lưng Dương Phi Dao. Lúc mười một giờ đêm, quảng trường đã tắt đèn, chỉ còn vài thanh niên chơi ván trượt. Bỗng từ xa vang lên tiếng huýt sáo, Hạ Lan Sơn và Lục Tu từ trong bóng tối bước ra.
"Bắt được chưa?" Trần Thuấn hỏi.
Tóc Hạ Lan Sơn còn hơi ướt, anh và Lục Tu đang trao đổi điều gì đó, ba người đứng gần nhau nên không ai lên tiếng. Hạ Lan Sơn đáp: "Nó trốn rồi, nhưng trước khi chui xuống đất, tôi đã đánh dấu. Có tiếp tục truy đuổi không?"
Lục Tu vẫy tay, gọi Giang Hồng lại gần, kiểm tra thấy cậu không bị thương.
Dương Phi Dao suy nghĩ nhanh, nói: "Nó sống lâu dưới lòng đất, biết nhiều thông tin về dòng chảy hỗn loạn của địa mạch... Trước khi đến đây, Khu Ủy dặn tôi cố gắng bắt về để hỏi chuyện."
Lục Tu đặt tay lên vai Giang Hồng, im lặng, chỉ quan sát mọi người.
Trần Thuấn nói: "Bên tôi sẽ phối hợp hết mình với Phi Dao."
Hạ Lan Sơn hỏi: "Muốn đi sâu xuống, cần Độn Long Xuân. Cô đã tìm thấy chưa?" Dương Phi Dao lập tức lấy pháp bảo ra đưa cho anh.
Hạ Lan Sơn liếc nhìn Lục Tu như hỏi ý, Lục Tu liền nhìn Giang Hồng, chỉ tay xuống đất, nhướn mày — ý hỏi cậu có muốn đi không?
Giang Hồng nói ngay: "Đương nhiên được! Anh đi thì em đi!"
Hạ Lan Sơn cẩn thận kiểm tra pháp bảo, rồi giơ tay lên, niệm vài câu chú ngữ với âm tiết kỳ lạ, tựa như tiếng phổ thông cổ đại Trung Hoa.
Chỉ nghe một tiếng "ong", chiếc vòng đồng bỗng phình to, bao phủ cả năm người như một chiếc thang máy cảnh quan, từ từ hạ xuống, phát ra ánh sáng mỏng manh, vây quanh họ trong một kết giới trụ đứng.
Giang Hồng kinh ngạc nhìn xuống dưới chân, cảm giác như đang ngồi thang máy chìm vào lòng đất.
Chỉ trong chớp mắt, mặt đất trở nên trong suốt, tựa như bước vào tàu ngầm, dưới bàn chân hiện ra một thế giới sông nước lấp lánh ánh sáng.
Giang Hồng: "Oa!"
Ngay cả Lục Tu cũng lộ vẻ kinh ngạc. Cả năm người đều cúi đầu nhìn xuống.
Dương Phi Dao kinh ngạc nói: "Đây là lần đầu tôi thấy vậy."
Hạ Lan Sơn nói: "An Kiệt có được pháp bảo này, nghiên cứu chắc chắn sẽ tiến triển nhanh chóng."
Lục Tu giải thích với Giang Hồng: "Ánh sáng dưới chân em chính là mạch máu của hành tinh này, gọi là địa mạch. Bình thường, địa mạch nằm sâu khoảng 3000 mét dưới chúng ta."
"Sâu đến vậy sao!" Giang Hồng nghĩ thầm, lẽ nào khai thác mỏ trong thế giới thật cũng không chạm tới địa mạch?
Lục Tu tiếp tục: "Nhưng địa mạch cũng sẽ ngẫu nhiên hội tụ ở vài điểm gần mặt đất. Những nơi đó gọi là 'tiết điểm', chính là long mạch phong thủy."
Hạ Lan Sơn cười nói: "Đây là tiết học ngoại khóa của thầy Lục à?"
Giang Hồng bật cười, Lục Tu vẫn mặt lạnh như thường.
"Dòng chảy địa mạch không phải đường thẳng, mà uốn lượn, độ cao cũng không cố định."
Độn Long Xuân lặng lẽ đưa họ tiếp tục đi xuống. Lục Tu tiếp tục: "Tựa như dòng sông uốn khúc, thỉnh thoảng sẽ..."
Giang Hồng: "Linh khí tràn ra ngoài!"
Lục Tu gật đầu. Giang Hồng nói: "Vì vậy những nơi này mới là bảo địa phong thủy, thích hợp tu luyện."
Lục Tu: "Chính xác."
Hạ Lan Sơn bổ sung: "Tiết điểm gần đây nhất chính là Đại Nhạn Tháp."
Giang Hồng nói: "Em thật sự ngạc nhiên khi thấy Trái Đất trong suốt như nước biển vậy."
Cậu ngẩng đầu lên, thế giới thực với những thành phố rực rỡ đã ở rất xa, nền đất và dòng sông như những bản vẽ CAD kỳ dị (1).
"Đây là hiệu ứng của pháp bảo." Dương Phi Dao nói: "Ngay cả yêu thú có khả năng độn thổ thần hành cũng không thể có bản lĩnh này."
Năng lượng ngầm càng lúc càng gần. Hạ Lan Sơn giơ hai ngón tay về hướng tây.
"Nó đã trốn được năm cây số rồi." Anh nói: "Dấu vết biến mất, chỉ truy được đến đây."
Lục Tu: "Tìm nơi thích hợp để xuống trước đã."
Hạ Lan Sơn điều khiển Độn Long Xuân mở rộng liên tục, không gian xung quanh dần lùi lại. Giang Hồng một lần nữa đặt chân lên mặt đất gồ ghề. Ánh sáng chói mắt ập đến, họ đang đứng bên bờ một dòng sông năng lượng ngầm.
"Con sông" phát ra ánh sáng lam trắng, sau khi quen mắt, ánh sáng cũng dịu đi. Hạ Lan Sơn trả lại Độn Long Xuân cho Dương Phi Dao.
"Đi theo hướng này." Hạ Lan Sơn nói: "Ngô Tiểu Ân đã dừng lại."
Bốn phía yên tĩnh. Giang Hồng tò mò nhìn dòng sông bên cạnh, liếc sang Lục Tu như muốn hỏi điều gì. Lục Tu gật đầu ra hiệu cậu cứ hỏi.
"Đây là cái gì vậy?" Giang Hồng hỏi.
"Năng lượng." Lục Tu đáp: "Máu của hành tinh."
Giang Hồng: "Ý em là, nó là dạng năng lượng gì? Điện? Hóa học?"
"Rất khó trả lời." Hạ Lan Sơn thay Lục Tu đáp: "Là một trong những hướng nghiên cứu. Từ trường có thể ức chế nó. Khu Ma Sư cho rằng, dòng chảy trong địa mạch là những hạt tương tự, tạm gọi là 'lấy quá'."
(Ức chế = kìm hãm, bó buộc)
Lục Tu thấy Giang Hồng nghi hoặc, nói: "Chạm vào cũng không sao."
Giang Hồng rất muốn thử, nhưng nghĩ lại rồi thôi. Dù sao Lục Tu là rồng, bị điện giật cũng chẳng sao, chứ người thường chạm vào dây cao thế thì xong đời ngay.
Trần Thuấn nói: "Phi Dao, chúng ta đi trước thăm dò."
Dương Phi Dao gật đầu, hai người liền tiến về phía trước. Lục Tu vì phải trông chừng Giang Hồng nên đi chậm, Hạ Lan Sơn cũng giữ khoảng cách bằng với họ.
"Tu luyện là hấp thụ thứ này sao?" Giang Hồng lại hỏi.
"Không thể hấp thụ trực tiếp." Lục Tu nói: "Sẽ bị căng nổ. Giống như cần pha loãng chất điện phân trước khi dùng. Với đa số yêu thú, năng lượng tràn lên mặt đất đã là đủ."
Hạ Lan Sơn nói: "Năng lượng quá thuần túy sẽ khiến cơ thể Yêu tộc biến dị không thể đảo ngược."
Giang Hồng gật đầu. Mạch luân trong người cậu bị đứt, không thể tu luyện, câu hỏi chỉ vì tò mò.
"Thầy Lục?" Hạ Lan Sơn đột ngột lên tiếng.
Lục Tu: "?"
Hạ Lan Sơn: "Nếu tôi nhớ không nhầm, Dương Phi Dao hình như không phải người thân tín của An Kiệt."
Lục Tu bình thản: "Tôi không quan tâm chuyện nội bộ Khu Ủy các anh."
Hạ Lan Sơn suy nghĩ, nói tiếp: "Cô ấy hẳn là từ dưới trướng Đậu Khoan, được điều sang bộ phận An Kiệt."
Lục Tu không đáp. Hạ Lan Sơn như đang tự lẩm bẩm: "Mấy năm nay, Đậu Khoan và An Kiệt cạnh tranh gay gắt. An Kiệt rõ ràng không ưa phe Thương Khung, đặc biệt là Tào Bân..."
Lục Tu im lặng. Giang Hồng không hiểu Hạ Lan Sơn đang ám chỉ điều gì, chỉ biết lặng lẽ lắng nghe.
"Tôi từng nghe nói," Hạ Lan Sơn lại nói, "An Kiệt và Tào Bân tranh giành chức phó hiệu trưởng Đại học Thương Khung. Cuối cùng An Kiệt thua, nên sinh thành kiến sâu sắc với phe bên kia..."
Chưa dứt lời, bỗng từ xa vang lên tiếng hét chói tai. Ba người đồng loạt ngẩng đầu.
Là tiếng hét của Dương Phi Dao. Hạ Lan Sơn lập tức kêu lớn: "Phi Dao?!"
Không có hồi âm. Hạ Lan Sơn lao nhanh về phía trước. Giang Hồng lo lắng định đuổi theo, nhưng Lục Tu vẫn đi chậm rãi, ra hiệu cậu đi bên cạnh mình.
"Có mệt không?" Lục Tu nhận thấy Giang Hồng hơi đuối sức.
Giang Hồng: "Ừm... hơi mệt một chút."
Lúc này đã gần hai giờ sáng, Giang Hồng gần như kiệt sức, nhưng vẫn cố gắng bám trụ.
Lục Tu: "Tôi biến thành rồng cõng cậu đi."
Giang Hồng: "Hang động ở đây nhỏ quá, anh sẽ bị kẹt. Đi bộ thôi."
Lục Tu không ép nữa. Dù sao một con rồng bò lổm ngổm trong hang, vừa vướng vừa dễ làm Giang Hồng đụng đầu.
Giang Hồng bỗng tỉnh táo, nghĩ ra một câu hỏi tò mò: "Mỗi lần anh chỉ biến hình được vài phút, vậy sau khi hết giờ, nếu... thủ dâm một chút, có thể biến tiếp không?"
Lục Tu: "..."
Đôi khi anh thật sự không hiểu sao Giang Hồng lại có thể nghĩ ra những câu hỏi kỳ lạ như vậy.
"Không thể." Lục Tu lạnh lùng: "Biến thân đủ năm phút, phải đợi mười hai canh giờ. Nếu không, phong ấn này để làm gì? Tự cậu nghĩ xem."
Giang Hồng: "Ai đã phong ấn anh vậy?"
Lục Tu không trả lời.
Giang Hồng: "Tại sao lại phong ấn anh?"
Lục Tu thuận miệng: "Sợ tôi hủy diệt thế giới."
Giang Hồng: "Ha ha ha ha..."
Lục Tu: "Cậu nghĩ tôi sẽ không làm sao?"
Giang Hồng: "Ây... anh đâu rảnh rỗi đến mức đó."
Lục Tu: "Cái đó còn tùy tâm trạng tôi."
Giang Hồng: "Anh là một con rồng ôn hòa."
Lục Tu: "..."
Giang Hồng định bám lấy anh, nhưng hang quá thấp, nhảy lên suýt đụng đầu, đành từ bỏ. Đi thêm một đoạn, địa hình bằng phẳng và dốc xuống, cậu liền bước nhanh hơn.
Phía trước có gió thổi ra — là một hang động nhũ đá ngầm lớn (2). Địa mạch chảy đến đây đổ vào một hố sâu, ánh sáng tối sầm lại.
"Đây là đâu vậy?" Giang Hồng kinh ngạc hỏi.
Trước mặt là một ngôi miếu kỳ dị, xây bằng đá vụn, xung quanh rải rác mảnh ngói, chén, ấm sành cổ xưa, dường như từng có người ở. Cửa chính bị bịt kín bằng đá lởm chởm.
Lục Tu kiểm tra kỹ. Dương Phi Dao ngồi trên tảng đá, xoa mắt cá chân. Trần Thuấn ở bên chăm sóc. Hạ Lan Sơn tay phát sáng, vòng ra sau miếu, đang dò xét.
"Xin lỗi, tôi bất cẩn trẹo chân." Dương Phi Dao ngượng ngùng nói.
Lục Tu xua tay bảo không sao. Hạ Lan Sơn gọi: "Thầy Lục, thầy xem cái này?"
Lục Tu bước vào, Hạ Lan Sơn mở cửa sau miếu. Giang Hồng tò mò theo sau.
"Có gì không bình thường không?" Giang Hồng để ý vẻ mặt nghiêm trọng của Lục Tu.
"Cực kỳ không bình thường." Hạ Lan Sơn thì thầm: "3000 mét dưới lòng đất, lại có giếng địa mạch chảy ngược, còn có cả ngôi miếu?"
Dương Phi Dao nói: "Và từng có người sống ở đây nữa."
Lục Tu đá bay cánh cửa, bước vào.
Giữa sân miếu, chín chiếc quan tài ngổn ngang chất chồng.
Giang Hồng: "........................"
Vừa thấy quan tài, da đầu cậu lập tức tê dại.
Hạ Lan Sơn tiến đến một chiếc, định đẩy nắp. Giang Hồng nổi da gà, run rẩy: "Có... có nhất thiết phải mở không? Sợ quá!"
Lục Tu: "Tôi đi ra ngoài với cậu."
"Không... không cần." Giang Hồng nói: "Anh cứ ở lại đi, em đi tìm người khác."
Cậu không dám ngoái lại, bước thẳng ra ngoài miếu, tay siết chặt bùa hộ mệnh.
Chính lúc này, cậu nghe thấy tiếng Trần Thuấn và Dương Phi Dao đang nói chuyện bên ngoài. Giang Hồng bước ra cửa sau, cách họ một khúc quanh — không thấy nhau nhưng nghe rõ.
"Đừng động vào Lục Tu." Trần Thuấn nói: "Hiện tại, chúng ta không phải đối thủ của hắn."
Giang Hồng suýt bước ra, nghe câu đó liền dừng lại, cảm giác bất an dâng lên.
Dương Phi Dao: "Thằng nhóc nhà họ Hạ có thể thử xem."
Trần Thuấn: "Thôi đi, hôm nay nhiệm vụ xong rồi, đừng thêm chuyện."
Tim Giang Hồng đập thình thịch. Họ đang nói gì vậy?
"Anh có thể dẫn Lục Tu đi chỗ khác không?" Dương Phi Dao hỏi.
"Suỵt, nhỏ giọng." Trần Thuấn dường như đang quan sát trong miếu, hạ giọng: "Lỡ chúng ra thì..."
Dương Phi Dao: "Hai kẻ đó đều là đại yêu quái. Nếu muốn đi, không thể nào không phát hiện được. Yên tâm, an toàn tuyệt đối."
Trần Thuấn: "Thôi được, cô quên mất thỏa thuận rồi à?"
Dương Phi Dao bật cười — trong không gian yên tĩnh, tiếng cười nghe hơi chói tai.
Giang Hồng: "..."
Cậu lập tức nhận ra nguy hiểm. Giờ ra ngoài chắc chắn bị nghi ngờ. Giang Hồng lặng lẽ lùi lại, cẩn thận tránh những bình lọ dưới chân — ngàn vạn lần đừng để xảy ra cảnh phim, đồ gì đó "keng" một tiếng. Nhưng vừa quay người, cậu đã va phải và làm đổ một cái chai.
"A a a a!!"
Giang Hồng hoảng hốt đưa tay đỡ, thì trong miếu vang lên một tiếng nổ "Oanh"! Tiếng chai rơi và tiếng nổ xảy ra gần như đồng thời, che lấp âm thanh cậu gây ra.
Cậu lập tức quay người, chạy về cửa sau. Chớp mắt, bức tường vây bị phá tan. Lục Tu lao ra, ôm lấy Giang Hồng, xoay người nhảy lên vách đá, mượn lực phóng qua không trung, vững vàng đáp xuống.
Hạ Lan Sơn cũng nhảy ra, hét theo: "Thầy Lục! Nhẹ tay! Hang dễ sập lắm! Sẽ chôn sống chúng ta!"
Giang Hồng: "Lục Tu! Vừa nãy em..."
Lục Tu: "Trốn vào góc kia!"
Chưa dứt lời, một pho tượng đá khổng lồ lao ra từ miếu, gầm thét, đấm đá loạn xạ. Con rết yêu quái xuất hiện trở lại, cưỡi trên đầu tượng, dùng cái kìm miệng kéo sợi xích đen như dây cương, điều khiển pho tượng ba mét lao tới!
Giang Hồng lao đến núp sau cột nhũ đá. Trong cơn rung chuyển, nhũ đá trên trần rơi xuống như mưa. Cậu vừa tránh tượng đá, vừa né mảnh vỡ, vừa liếc nhìn Dương Phi Dao và Trần Thuấn.
Hạ Lan Sơn hóa thành hạc, bay nhẹ nhàng lên đỉnh tượng, rồi biến lại người, dùng Hạc Quyền kẹp lấy con rết, kéo xuống, ném mạnh vào vách đá.
Lục Tu giơ tay lên, lơ lửng giữa không trung. Những nhũ đá gãy đồng loạt mọc lên từ mặt đất, rồi theo tay anh vung, "xoạt" một tiếng — như hàng trăm ngôi sao băng — bay dày đặc về phía con rết, vây lấy nó thành nhà tù, đâm sâu vào vách, nhốt chặt.
"A a a a!!" Giang Hồng hét lớn.
Cậu vô tình bám vào sợi xích trên lưng pho tượng, suýt bị hất xuống.
Lục Tu: "..."
Giang Hồng cố đứng vững, cảm giác như đang cưỡi trâu điên, bị nảy tung, hét: "Cái tên khổng lồ này khó điều khiển quá!"
"Sao cậu lại lên đó?" Lục Tu không thể tin vào mắt mình.
"Em cũng không biết!" Giang Hồng gào: "Mau kéo em xuống!"
Giang Hồng kéo sợi xích, nghiêng người, dường như có thể điều khiển. Lục Tu đứng trước, hét: "Một hai ba, nhảy!"
Lục Tu giơ tay, chuẩn bị thi triển long ngữ. Giang Hồng hoảng hốt: "Đừng! Cao thế này ngã xuống gãy xương mất!"
Ngay sau đó, pho tượng đá dưới sự điều khiển loạn xạ của Giang Hồng lao thẳng vào Lục Tu.
Pho tượng đâm sầm vào vách. Lục Tu bật nhảy, lộn vòng trên không, túm cổ áo Giang Hồng, kéo cậu khỏi đầu tượng.
"Ầm" một tiếng, tượng đá đâm vào tường, choáng váng, vừa quay lại đã trúng đòn long ngữ của Lục Tu — vỡ tan thành từng mảnh nhỏ.
"Ôh..." Giang Hồng đang mơ màng, cú đánh làm cậu tỉnh táo hoàn toàn.
"Lúc đó em định nhảy lên, trượt chân, không biết sao lại nắm được sợi xích..."
Giang Hồng còn đang giải thích, Lục Tu ra hiệu không cần, chuyện đã qua rồi.
"Nó trốn trong một cái quan tài." Hạ Lan Sơn nói: "Không chuẩn bị, là tôi thiếu cảnh giác."
Chân Dương Phi Dao vẫn đau, nhưng vui vẻ: "Vất vả hai vị rồi, cuối cùng cũng hoàn thành nhiệm vụ."
Trần Thuấn vỗ tay vài cái. Dương Phi Dao lấy ra một lọ nước hoa rỗng, hướng miệng lọ về phía nhà tù nhũ đá.
Tóc dài bay lên, cô bắt đầu thu yêu. Ánh sáng lấp lánh bị hút vào lọ, trong suốt hiện ra con rết nhỏ đang quằn quại.
Dương Phi Dao đậy nắp, cảm ơn mọi người.
Nhận được ánh mắt phức tạp từ Giang Hồng, cô hơi ngạc nhiên. Giang Hồng lập tức cười, quay đi.
"Về thôi." Hạ Lan Sơn nói: "Trời sắp sáng rồi."
Độn Long Xuân được kích hoạt. Mọi người lần nữa trở lại mặt đất. Giang Hồng từ đầu đến cuối im lặng nghi ngờ, nhưng biết giờ chưa phải lúc nói ra điều mình nghe được. Hạ Lan Sơn để ý thấy sự im lặng đó.
"Sao vậy?" Hạ Lan Sơn hỏi.
Lục Tu thay cậu trả lời: "Cậu ấy mệt rồi."
Giang Hồng "ừ ừ" hai tiếng. Khi lên mặt đất, họ đang ở một con phố cách Đại Nhạn Tháp năm, sáu cây số. Công nhân vệ sinh đã bắt đầu quét đường.
Lục Tu lười chào tạm biệt, dẫn Giang Hồng về khách sạn.
Giang Hồng liếc nhìn Dương Phi Dao, thấy cô cũng đang nhìn mình, liền cười nói: "Học tỷ, bữa khuya lần sau nhé."
Dương Phi Dao ngẩn người, rồi cười: "Được, lần sau về trường, chị mời các cậu ăn khuya. Chị nhớ rồi."
----------------------
(1)
CAD là phần mềm dùng để thiết kế, trực quan hóa các khái niệm 2D hoặc 3D bằng cách sử dụng hình ảnh thực, mô phỏng chức năng và xuất dữ liệu sang phần mềm sản xuất CAM. - Theo Google
(2) Nhũ đá ngầm