Tên tôi là Lê Tuế, hai mươi sáu tuổi, một nhân viên văn phòng bình thường với tính cách không nổi bật. Nhưng đừng vội đánh giá, bởi khi miệng tôi cất lời, cả văn phòng đều rung chuyển. Đồng nghiệp vẫn thường trêu tôi: "Ngoại hình Lê Tuế dịu dàng như tiên nữ, nhưng giọng nói thì sắc như dao cạo." Tôi không phủ nhận, bởi đôi khi, một câu nói đùa cũng đủ khiến cả ngày làm việc của ai đó trở nên khó quên. Con người sống cũng chỉ cần một hơi thở, còn tôi chọn thở bằng chính sự dí dỏm và cái chất riêng của mình.
Truyện Đề Cử






