**Nhan đề: *Vật Thay Thế***
**Thể loại:** Tình yêu cay đắng, rung động bất diệt, ngược luyến điên cuồng.
---
**Tôi chỉ là một miếng đồ chơi vô dụng.**
Năm 17 tuổi, Chu Đình Việt hôn tôi—không phải vì yêu tôi, mà vì trò đùa của kẻ khác. Tôi đã ngốc nghếch tin rằng đó là thật.
Năm 19 tuổi, anh nói đã tìm được tình yêu đích thực. "Cậu có thể ở bên tôi," anh nói. Tôi đồng ý, như thể mình là thứ gì đó không đáng giá.
Năm 27 tuổi, khi người đàn ông ấy cầm lấy tay Giang Dã, nói lời thề ước—tôi mới tỉnh ngộ. Tình yêu của tôi, trái tim tôi dâng hiến suốt mười năm, chẳng qua chỉ là thứ đồ bỏ đi.
Chu Đình Việt yêu tôi? Không. Anh yêu *người đó*. Còn tôi, chỉ là vật thay thế—một món đồ chơi cũ kỹ, bị vứt bỏ khi không còn cần thiết.
***
**Chu Đình Việt x Tạ Phỉ**
Và rồi, khi tôi nghĩ mọi thứ đã chạm đáy—thì anh quay lại.
Tôi là kẻ bại hoại, chân què không thể chữa khỏi. Còn anh—anh vẫn là kẻ sở hữu trái tim không thuộc về tôi.
Một mối tình tan vỡ, đầy đau đớn và ngược luyến. Một mối tình khiến tôi nhận ra: có những người sinh ra để yêu, và có những kẻ sinh ra để làm vật thay thế.
Và tôi… tôi chỉ là kẻ không may mắn trong số đó.
Truyện Đề Cử






