120. Chương 120

Váy Tơ Vàng - Đường Tô thuộc thể loại Linh Dị, chương 120 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lặc Phu Lãng bò lồm cồm đến bên cạnh nàng, dường như muốn cầm máu cho nàng.
Thôi Tuyết Lăng cúi đầu nhìn nam nhân đang nằm trên mặt đất, ánh mắt hắn đỏ ngầu như muốn rách ra khi nhìn chằm chằm vào bụng nàng. Nàng khẽ nói: "Ngươi bị phế ở Đại lý tự, là do ta tìm người làm đấy."
"Như vậy, nó sẽ là đứa con duy nhất của ngươi."
"Ta đã bảo lang trung khám chẩn đoán, là một bé trai. Hiện tại, ngươi tận mắt nhìn thấy dòng máu duy nhất của mình chết trước mặt, có phải rất đau lòng không?"
"Vì cái gì, vì cái gì mà nàng lại làm như vậy!" Lặc Phu Lãng kinh ngạc ngước mắt lên, gào lên đau đớn đến xé lòng.
Thôi Tuyết Lăng cười đau thương: "Vì cái gì ư?"
"Bởi vì, ta là người Bắc Lãng."
"Thành Phụng Kinh là nhà của ta, ta không cho phép bất luận kẻ nào tổn thương nó."
Lặc Phu Lãng lập tức mất tiếng, tất cả sự cuồng loạn trong hắn ngưng bặt. Tay hắn ta vô lực rũ xuống.
Khi Vệ Trăn chạy đến, chính tai nàng nghe được câu nói này. Nàng sững người trong chốc lát, rồi nghe thấy một tiếng rên từ bên trong, vội vàng đẩy cửa bước vào.
Cây trâm trong tay Thôi Tuyết Lăng đã đâm thẳng vào tim Lặc Phu Lãng. Hắn ta nắm chặt tay nàng.
"Xin lỗi…" Hai bàn tay nhuốm máu đan vào nhau. Hắn ta hỏi: "Nếu như... ta không phải... người Nam Hào, nàng sẽ đi theo ta... chứ?"
Nhưng câu hỏi này, hắn vĩnh viễn không có được đáp án.
Trên mặt Thôi Tuyết Lăng dính rất nhiều máu, trên lông mi, trên chóp mũi, trên môi.
Nàng nhìn bàn tay nhuốm máu đang nắm chặt mình từ từ rũ xuống, ánh mắt khẽ run.
Sau một hồi, nàng lẩm bẩm nói: "Sẽ không."
Nàng sẽ không đi theo một nam nhân đã lợi dụng mình như vậy, dù cho nàng từng vô tình động lòng vì hắn ta trong lúc không hề hay biết.
Huống hồ, tình cảm cá nhân sao có thể so sánh với gia đình và đất nước.
"Thôi cô nương."
Vệ Trăn chậm rãi tới gần nàng, cố gắng hạ giọng gọi nàng.
Thôi Tuyết Lăng ngẩng đầu nhìn về phía nàng. Rất lâu sau, nàng nói: “Địa đồ ở trong lối bí mật dưới hầm rượu."
Nàng chậm rãi rút trâm cài tóc ra: "Chuyện này Thôi gia không hề hay biết. Ta nguyện lấy cái chết chuộc tội, xin Huyện chúa bỏ qua cho Thôi gia."
Đồng tử Vệ Trăn co rút, lập tức lao người tới trước khi nàng kịp nói hết câu.
Cây trâm Thôi Tuyết Lăng đâm về phía tim mình, nhưng vì cú va chạm mạnh, mũi trâm trượt đi, rạch một đường dài trên cánh tay Vệ Trăn.
"Huyện chúa!"
Ánh mắt Thôi Tuyết Lăng thay đổi, sững sờ nhìn Vệ Trăn.
Vệ Trăn nhịn đau giật lấy cây trâm trong tay nàng, nhìn phần bụng bị máu nhuộm đỏ của nàng, trầm giọng nói: "Ta đưa ngươi đi tìm lang trung."
Thôi Tuyết Lăng đang định mở miệng, Vệ Trăn đã bế ngang nàng lên, bước nhanh ra ngoài.
Một chùm ánh nắng chiếu vào gian phòng đầy máu tanh, giống như ánh sáng của Đức Phật từ trên trời giáng xuống.
Thôi Tuyết Lăng bị chói mắt phải nhắm lại, vô thức vùi đầu vào lòng Vệ Trăn.
Diệp Hạ thấy Vệ Trăn ôm Thôi Tuyết Lăng toàn thân dính máu đi ra, lập tức hoảng sợ kêu lên: "Cô nương!"
Vừa rồi khi Tiêu Hà nghe thấy lời Thôi Tuyết Lăng nói đã lập tức sai người đi quán rượu tìm lối bí mật. Lúc này thấy bọn họ ra ngoài, hắn lập tức cúi đầu không dám nhìn Thôi Tuyết Lăng.
Vệ Trăn hơi dừng bước trước cửa, khi nàng lại cất bước, nàng dịu dàng nói: "Được ngươi bảo vệ, mặt trời trên thành Phụng Kinh rất rực rỡ. Ngươi hẳn phải sống sót, để cảm nhận nó."
Thôi Tuyết Lăng không nói gì, vẫn vùi đầu vào trong ngực Vệ Trăn. Nhưng Vệ Trăn nghe được tiếng nức nở khe khẽ kia.
Nàng không an ủi nữa, chỉ bước nhanh về phía xe ngựa. Cô nương trong ngực bị thương, nàng phải mau chóng đưa nàng ấy đi tìm lang trung.
Nhưng nàng không ngờ, đến trước xe ngựa, Thôi Tuyết Lăng nhẹ nhàng kéo nàng, nhỏ giọng nói: "Huyện chúa, đặt ta xuống đi, ta không sao."
Vệ Trăn ngớ người, cau mày nhìn về phía phần bụng hở ra, bị máu tươi nhuộm đỏ của nữ tử.
Nhìn thế nào cũng không giống như là không sao.
Một khắc sau, nàng thấy Thôi Tuyết Lăng được nha hoàn đỡ, rời khỏi ngực nàng, kéo từ phần bụng ra một miếng vải bố: "Đây là giả, là máu gà."
Vệ Trăn há hốc mồm nhìn nàng: "...?!"
Thôi Tuyết Lăng gượng gạo nói: "Như vậy, mới có thể giảm bớt cảnh giác của hắn."
Vệ Trăn cứng đờ dời ánh mắt đi.
Thôi Tuyết Lăng và nha hoàn liếc nhau, đều chột dạ cúi đầu đứng thẳng tắp, nhất thời không dám lên tiếng.
Một hồi lâu sau, Vệ Trăn quay đầu, nhìn Thôi Tuyết Lăng, khóe môi khẽ nhếch lên, sau đó cười khẽ một tiếng.
Thôi Tuyết Lăng thấy vậy, trong mắt cũng ánh lên ý cười.
"Huyện chúa, ngươi bị thương, xin lỗi..."
"Không sao." Vệ Trăn nói: "Ngươi không sao là tốt rồi."
Cuối cùng chỉ là một phen hú vía.
Lúc này, người Thôi gia cũng chạy tới. Từ xa thấy Thôi Tuyết Lăng toàn thân đầy vết máu, Thôi phu nhân hoảng sợ đến suýt ngất ngay tại chỗ, may mà Thôi công tử nhanh tay lẹ mắt đỡ được.
Nhìn người một nhà ôm chầm lấy nhau, Vệ Trăn lặng lẽ đứng chờ một bên. Mãi đến khi Thôi công tử đỡ Thôi phu nhân đi tới, muốn quỳ xuống trước mặt nàng khẩn cầu, nàng mới vội vàng đỡ mấy người dậy, nói: "Thôi phu nhân làm gì vậy?"
"Thôi cô nương đã giúp chúng ta bắt gián điệp Nam Hào, có công góp phần tìm được bản đồ. Ta sẽ xin thưởng cho Thôi cô nương."
Mấy người Thôi gia nghe vậy nhìn lẫn nhau, sao có thể không hiểu đây là Vệ Trăn muốn làm rõ quan hệ giữa Thôi Tuyết Lăng và gián điệp Nam Hào. Lập tức cùng nhau cung kính, trang trọng hành lễ với nàng một cái.
"Tạ ơn Huyện chúa."
Vệ Trăn cười khẽ, nhìn Thôi Tuyết Lăng, giọng dịu dàng nói: "Thôi cô nương vừa trải qua kinh hãi, về nghỉ ngơi trước đi. Ngày khác, ta lại mời Thôi cô nương uống trà.”
Thôi Tuyết Lăng nghe hiểu ý của nàng, biết là nàng sợ nàng ấy vẫn còn suy nghĩ quẩn quanh muốn tự sát, bèn khẽ gật đầu: "Ngày khác, nên là ta mời Huyện chúa dùng trà."
Vệ Trăn nghe vậy, khẽ cong môi cười một tiếng: "Ừ."
Nhìn xe ngựa của Thôi gia dần dần đi xa, Vệ Trăn mới thu lại nụ cười trên mặt.
Nàng ấy hẳn là, đã từng thật sự có một đứa con.
Chỉ là ngày hôm đó đã sảy mất khi ngã ngựa.
Nàng không biết giữa nàng ấy và gián điệp Nam Hào có mối quan hệ phức tạp như thế nào, nhưng sau ngày hôm nay, hết thảy những chuyện đó đều sẽ chỉ còn là quá khứ.
Nàng cũng sẽ không bao giờ nhắc lại.
***
Một ngày sau, Vệ Trăn tìm được bản đồ trong lối bí mật dưới hầm rượu. Đến đây, vụ án này coi như kết thúc.
Ngày hôm sau, Thôi Tuyết Lăng tới tìm Vệ Trăn, nói Lặc Phu Lãng từng nói có thông đồng với người trong triều đình, lại làm một vụ giao dịch với người kia.
Mặc dù Thôi Tuyết Lăng cũng không biết người kia là ai, nhưng trong lòng Vệ Trăn hiểu rõ, người kia khả năng rất cao là Thẩm Lăng.
Về phần giao dịch...
Nếu như nàng không đoán sai, chỉ sợ là có liên quan tới việc ám sát Tống Hoài.
Tô Vãn Đường còn chưa truyền tin về, trong lòng của Vệ Trăn vẫn luôn thấp thỏm không yên. Thấy hôn sự của Tề Vân Hàm đã sắp đến, Vệ Trăn càng thêm đứng ngồi không yên.
Trong thời gian chờ đợi, Vệ Trăn biết Thôi Tuyết Lăng đi chùa miếu, muốn sống cuộc đời tu hành.
Nàng vốn muốn đuổi theo, sau khi biết nhị công tử Tề gia đã đuổi theo rồi lại rút lui.
Đêm đó, mưa rất to.
Tề Vân Lan gõ cửa chùa suốt một đêm, nhưng từ đầu tới cuối không đợi được cửa mở, cuối cùng ngất xỉu trước cổng. Là Tề phu nhân đích thân đi đón người về phủ.
Nhưng mấy ngày sau đó, ngày nào Tề Vân Lan cũng đến, nhưng không lần nào gặp được nàng. Thế nhưng y lại càng kiên trì, quyết không bỏ cuộc. Sau đó lại một lần nữa ngất trước cổng, bị Tề phu nhân mang đi. Không biết Tề phu nhân đã dùng cách gì, kể từ ngày đó, y bỗng trở nên trầm mặc, không còn đến chùa gây ồn ào nữa.
Vệ Trăn nghe cũng không khỏi cảm thán.
Nàng vốn cho rằng, đây sẽ là một mối nhân duyên môn đăng hộ đối, hạnh phúc viên mãn, mà không ngờ rằng cuối cùng lại là kết cục bi thảm như vậy.
***
Mùng mười tháng Mười.
Tống Hoài tính toán ngày rồi vội vã trở về kinh thành, suốt dọc đường gần như không nghỉ ngơi. Mặc dù y biết Vệ Trăn sẽ ngăn cản hôn sự, nhưng trong lòng y vẫn không yên tâm. Nếu không đích thân trở về tận mắt chứng kiến, y sẽ không thể nào an lòng được.
Nhưng y không nghĩ tới sẽ bị tập kích trên đường về.
Trong khoảng thời gian ngắn y không đếm xuể rốt cuộc có bao nhiêu hắc y nhân kéo đến, chỉ là trong lúc giao chiến, y cảm nhận được bọn họ không phải cùng một phe.
Có tử sĩ, có người Tây Vu, còn có người Nam Hào.
Mỗi người trong bọn họ đều là cao thủ.
Võ công của Tống Hoài đã được coi là sánh ngang với Chử Yến, nhưng dưới sự vây hãm như vậy, y vẫn rất khó chống đỡ.
Thậm chí trong một khoảnh khắc nào đó, y đột nhiên có cảm giác, có lẽ y sẽ không thể trở về được.
Vết thương trên người càng lúc càng nhiều, cảm giác ấy càng trở nên mãnh liệt.
Ngay khi y cảm thấy mình sắp không thể cầm cự được nữa, hắc y nhân trước mặt đang lao tới tấn công y đột nhiên ngã gục. Ngay sau đó là tiếng vó ngựa dồn dập truyền đến. Y nửa quỳ, chống kiếm xuống đất, ngẩng đầu nhìn lại, chỉ thấy Tô Vãn Đường ngồi trên lưng ngựa tay giương cung.
"Tống đại nhân!"
Tống Hoài không cần nghĩ cũng biết là Vệ Trăn phái người tới cứu y.
Y lau vết máu nơi khóe môi, trong lòng dâng trào hy vọng.
Vẫn còn cơ hội, y vẫn còn cơ hội nhìn thấy nàng.
Sau đó lại là cuộc chiến đấu kéo dài đằng đẵng, người Tô Vãn Đường dẫn theo cũng đều bị thương. May mắn còn có đám cao thủ mà Vệ Trăn bỏ ra nhiều tiền mời đến hỗ trợ, nếu không thì trong trận chiến này, bọn họ vẫn sẽ rơi vào thế yếu.
Trời dần dần tối xuống.
Tô Vãn Đường đã không còn sức lực để tiếp tục chiến đấu, Tống Hoài cũng vậy. Y nhìn trận chém giết trước mặt, cười khổ nói: "Liên lụy Tô cô nương."
Tô Vãn Đường xua tay: "Ta nhận lệnh làm việc. Vả lại ngươi là anh hùng của Bắc Lãng chúng ta, cho dù ta chết ở chỗ này, cũng là chết có ý nghĩa."
Ngay khi hai người muốn cầm đao kiếm liều mạng một phen, tiếng vó ngựa lại một lần nữa truyền đến.
Lúc này chân trời đã chuyển sang màu hoàng hôn, những bóng người quen thuộc kia xuất hiện như mang theo hào quang.
Tô Vãn Đường thấy rõ người đi đằng trước, hai mắt lập tức sáng rực đến đáng sợ: "Thái tử điện hạ!"
Tống Hoài khẽ cong khóe môi, đao trong tay bỗng nhiên rơi xuống. Y đã sức lực đã cạn kiệt, khoảnh khắc nhìn thấy Thái tử xuất hiện, y cũng để mặc cho mình ngã xuống.
Ánh mắt Chử Yến lóe lên, lập tức phi thân tới, bảo vệ Tống Hoài và Tô Vãn Đường phía sau mình.
Mười chín ám vệ đằng sau đồng loạt ra tay, cuộc chiến đấu kế tiếp đương nhiên giành được thắng lợi.
Đám hắc y nhân không một kẻ nào chạy thoát.
Tô Vãn Đường tiến lên hành lễ, sau đó mừng rỡ nói: "Sao Thái tử điện hạ lại tới đây?"
Chử Yến đỡ Tống Hoài dậy và giao cho Thố Nhất, xong mới trầm giọng nói: "Cô nhận được tin khẩn từ Trăn Trăn."
May mắn Trăn Trăn nhận ra trận phục kích này, nếu không thì...
Chử Yến nhìn về phía Tống Hoài bị trọng thương, hôn mê bất tỉnh ở bên cạnh, siết chặt hai tay: "Thằng chó Thẩm! Để xem ta về có hành chết hắn ta không!"
Tô Vãn Đường không khỏi rùng mình.
Nhưng...
Thằng chó Thẩm?!
"Thằng chó Thẩm nào?"
Tô Vãn Đường to gan hỏi.
Chử Yến hừ lạnh nói: "Ngươi còn biết thằng chó nào họ Thẩm sao?"
Tô Vãn Đường: "..."
Chó nàng ấy biết đều là Tiểu Hắc, A Hoàng, Đại Bạch, vân vân, không có họ Thẩm...
Người thì có!
Sau khi Tô Vãn Đường kịp phản ứng thì trợn tròn hai mắt: "Thẩm gia? Người muốn ám sát Tống đại nhân là Thẩm gia?!"
"Bọn họ điên rồi sao, vì cái gì?!"
Thẩm gia chẳng phải là nhà chồng tương lai của Vân Hàm sao!?
Bọn họ giết Tống đại nhân để làm gì!?
Ngay lúc này, ở nơi này, đương nhiên Chử Yến không giải thích cho Tô Vãn Đường nghe Thẩm gia khả nghi như thế nào, chỉ nói: "Tranh giành tình nhân."
Tô Vãn Đường: "Hả?!"
Tranh giành tình nhân?
Thẩm gia và Tống đại nhân tranh giành tình cảm gì, giành ai?
Không đúng!
Vân Hàm...
Vân Hàm, Thẩm Lăng và Tống đại nhân là lớn lên cùng nhau, cho nên... Chẳng lẽ?
Cuối cùng Tô Vãn Đường cũng nghĩ ra, hoảng sợ nói: "Thẩm Lăng và Tống đại nhân? Tranh giành Vân Hàm?"
Chử Yến nghiến răng, tức giận nói: "Hắn ta xứng sao?"
"Nếu không phải Tống Hoài phẩm hạnh quá đoan chính, nếu không phải Tống Hoài bận tâm cựu thần tân triều, nếu không phải Tống Hoài lo trước lo sau, thằng chó Thẩm làm gì tới lượt!"
Mắng xong Thẩm Lăng, Chử Yến lại trừng mắt về phía Tống Hoài đang hôn mê: "Đồ không có tiền đồ, ta đã sớm nói với y cướp người về đi, thì đã không phải chờ tới bây giờ người ta sắp thành hôn mới vội vàng chạy về ngăn cản, sao không chết quách ở chỗ này đi cho rồi!"
Tô Vãn Đường nhìn Thái tử nổi trận lôi đình, yên lặng lùi về sau một bước.
Thái tử bênh vực người mình thật đáng sợ.
Nhận thấy được động tác của Tô Vãn Đường, Chử Yến lạnh lùng nhìn về phía nàng.
Tô Vãn Đường lập tức nói: "A! Đúng đúng đúng!"
"Thằng chó Thẩm không xứng!"
"Vân Hàm và Tống đại nhân là một đôi trời sinh! Trời sinh một cặp, thiên hạ vô song!"
Khóe môi Chử Yến giật giật.
Trăn Trăn đã dạy nàng ấy những gì thế này...
Thành ngữ cũng dùng sai bét!