Váy Tơ Vàng - Đường Tô
Thái tử Nổi Giận, Vân Hàm Lộ Kế Sâu
Váy Tơ Vàng - Đường Tô thuộc thể loại Linh Dị, chương 144 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Quản gia vội vàng ra đón: "Công tử đã về rồi ạ."
"Vốn dĩ ta định đi đón công tử, nhưng thấy Tề cô nương đã rời đi nên ta không đi nữa."
Thẩm Lăng khẽ đáp, rồi hỏi: "Phụ thân vẫn chưa về sao?"
"Gia chủ vẫn chưa về ạ. Hôm nay trên triều xảy ra chuyện lớn, e rằng ngài ấy chưa thể về ngay được." Quản gia đáp.
"Phụ thân về thì lập tức báo cho ta." Thẩm Lăng dường như đang có tâm trạng rất tốt, hắn quay người đi về phía viện tử. Đến dưới hiên, hắn chợt dừng chân, hỏi: "Mấy ngày nay, Hàm Hàm có đi gặp Tống Hoài không?"
Quản gia lắc đầu: "Kể từ sau ngày đại hôn, Tề cô nương không hề gặp Tống đại nhân. Ta nghe nói hôm đó Tống đại nhân đứng ngoài cửa phòng Tề cô nương đợi cả nửa ngày trời, nhưng Tề cô nương vẫn không mở cửa. Sau đó Tống đại nhân có đến thêm mấy lần nữa, Tề cô nương cũng không gặp hắn."
"Ta nghe phong thanh rằng, hình như là vì chuyện hôm đại hôn mà cô nương giận cá chém thớt lên Tống đại nhân."
Thẩm Lăng chậm rãi cong môi cười.
"Ta biết rồi."
"Đi chọn mấy ngày lành, chọn xong thì lập tức mang tới cho ta xem."
-
Rèm xe hạ xuống, nụ cười trên mặt Tề Vân Hàm liền tắt hẳn.
Nàng khẽ rùng mình khi nghĩ lại, bàn tay nhẹ nhàng vỗ vỗ ngực.
Vừa rồi hắn ta đang dò xét nàng, may mà nàng đã sớm chuẩn bị kỹ càng, nếu không thì nhất định sẽ lộ sơ hở.
Sau đó, vai nàng khẽ trùng xuống.
Người đã bầu bạn với nàng hơn chục năm, người mà nàng vẫn luôn coi như huynh trưởng, vậy mà đến tận lúc này nàng mới biết được con người thật của hắn ta.
Khi đưa ra quyết định này, nàng thật sự rất sợ hãi, dù sao, hắn ta từng nhiều lần nhẫn tâm muốn đẩy nàng vào chỗ chết.
Nhưng sợ thì sợ, chuyến này nàng vẫn phải dấn thân.
Nhưng cho dù mấy ngày nay nàng đã chuẩn bị kỹ càng, vẫn sợ hắn ta nhìn ra sơ hở. Bởi vậy, nàng chỉ có thể vùi mặt vào ngực hắn, cố gắng không nhìn thẳng hắn, cũng tận lực khiến mình quên đi tất cả những chuyện đó, để đối xử với hắn như trước đây.
Bọn họ đã làm bạn với nhau nhiều năm như vậy, nàng lại không biết diễn kịch, chỉ có thể dựa theo bản năng để đối xử với hắn ta.
Nàng cũng muốn nghe lời phụ thân mẫu thân, núp sau lưng họ, chờ họ lo lắng chu toàn thay nàng, nhưng nàng không làm được.
Nhất là, sau khi nàng đã biết sự thật ẩn sau bức màn đó.
Hôm đó, khi biết được Thẩm Lăng chính là kẻ đã phái thích khách ám sát Tống Hoài từ lời mẫu thân, nàng đã vô cùng suy sụp.
Bởi vì không ai biết rằng, ngay từ ngày Tống Hoài bị thương trở về thành Phụng Kinh, nàng đã vô tình biết được nhiều điều hơn thế.
Nàng biết các huynh trưởng đi thăm Tống Hoài, muốn đi tìm họ hỏi tình hình của hắn thế nào. Ở bên ngoài thư phòng, nàng đã nghe được phụ thân nói chuyện với huynh trưởng.
Trong số thích khách ám sát Tống Hoài có tử sĩ, có cả người Nam Hào và Tây Vu. Bọn họ nghi ngờ, kẻ đứng sau vụ ám sát lần này và những vụ ám sát Trăn Trăn trước đó ở đình Hòe Sơn, núi Thu Vụ và Ngụy gia là cùng một người.
Lúc ấy nàng không nghĩ nhiều đã tiến vào thư phòng. Từ trước đến nay người trong nhà vẫn luôn giấu nàng những chuyện như vậy, nàng cũng làm như không nghe thấy.
Mãi đến khi mẫu thân nói cho nàng, kẻ muốn ám sát Tống Hoài là Thẩm Lăng, đầu óc nàng vô cùng hoảng hốt.
Nàng thao thức cả đêm, suy nghĩ tường tận rất nhiều chuyện.
Năm ngoái, tử sĩ ám sát Trăn Trăn ở Ngụy gia đã đóng giả làm ám vệ của Tề gia. Khi đó Trăn Trăn cũng đã nói, người này không chỉ phải hiểu rất rõ Tề gia, mà còn phải có khả năng tiếp cận ám vệ Tề gia.
Thật ra, người phù hợp với hai điểm này cũng không nhiều.
Mà Thẩm Lăng, chính là một trong số đó.
Bỏ qua những suy đoán này, chỉ riêng việc Thái tử ca ca nói chắc chắn một trăm phần trăm, đã khiến nàng không thể không tin.
Sự thật này đối với nàng không khác nào một lưỡi dao sắc bén đâm xuyên tim gan, đau đớn đến nghẹt thở. Cho dù nàng không có tình yêu nam nữ với Thẩm Lăng, nhưng bọn họ lớn lên cùng nhau, tình cảm tất nhiên là không cạn. Làm sao nàng có thể ngờ được tất cả những chuyện kia đều là do hắn ta làm.
Nếu nguyên do của chuyện này chỉ bởi vì tư tình, có lẽ nàng có thể đợi phụ thân mẫu thân xử lý. Nhưng cấu kết với nước địch, sát hại đồng bào, nàng không thể tiếp tục trốn trong nhà ấm, nàng cũng muốn làm chút gì đó trong khả năng của mình.
Tề Vân Hàm biết phụ thân mẫu thân không nói cho nàng tình hình thực tế là vì muốn bảo vệ nàng, cũng là không muốn để nàng phải cảm thấy khó chịu.
Nhưng nàng chỉ là không có mưu mô gì, tính tình đơn thuần một chút, không có nghĩa là nàng ngu ngốc.
Ngay cả khi trong tình huống chứng cứ không đầy đủ mà Tống Hoài vẫn lựa chọn bắt Thẩm Lăng vào ngày đại hôn, hiển nhiên là vì cứu nàng. Đồng thời, điều đó cũng chứng tỏ họ trong tay chưa có bằng chứng có thể định tội Thẩm Lăng, cho nên mấy ngày nay, hắn mới ra sức truy lùng như vậy.
Mọi người đều cho rằng nàng không giỏi che giấu tâm tư, nhưng họ lại bỏ sót một điều quan trọng nhất.
Đó là Thẩm Lăng sẽ không dễ dàng nghi ngờ nàng.
Bởi vì Thẩm Lăng hiểu nàng rất rõ, trong mắt hắn ta nàng quá ngốc, những năm qua trước mắt hắn ta nàng gần như là trong suốt, hắn ta sẽ không đề phòng nàng.
Cho nên, trên đời này, người thích hợp nhất để nằm vùng bên cạnh Thẩm Lăng tìm chứng cứ, chỉ có nàng.
Bởi lẽ đạo bất đồng, bất vi mưu.
Cho dù trong nội tâm nàng từng coi Thẩm Lăng như người thân, nhưng nếu hắn ta thật sự làm những chuyện này, vậy thì nên trả giá đắt.
-
Vệ Trăn thay y phục xong thì lập tức vào cung.
Nhưng lúc này nàng đã không còn sốt ruột như lúc nãy nữa.
Trường Phúc sớm đã chờ ở cửa cung, thấy Vệ Trăn thì vội vàng ra đón: "Cô nương đã tới rồi ạ."
Vệ Trăn nghe vậy lập tức hiểu ra: "Điện hạ biết ta sẽ đến sao?"
"Đương nhiên rồi, điện hạ cố ý dặn dò ta chờ cô nương ở đây đó." Trường Phúc hơi ngừng lại, rồi nói: "Nếu cô nương còn không đến nữa, điện hạ sẽ bất chấp tất cả mà tới phủ Lãng Vương."
Vệ Trăn nhất thời không hiểu: "Điện hạ có chuyện quan trọng tìm ta sao?"
Trường Phúc cười gượng hai tiếng: "Tất nhiên là có rồi ạ."
"Chẳng qua việc này, cô nương vẫn nên trực tiếp hỏi điện hạ thì hơn."
Đánh đàn với Bùi đại nhân hai ngày, điện hạ có thể không để ý sao?
Nếu không phải hắn liều chết can ngăn, điện hạ sớm đã giết vị Bùi đại nhân kia rồi.
Trong lòng Vệ Trăn chỉ đang mải suy nghĩ đến chuyện của Tống Hoài, nên nàng không nghĩ quá nhiều về câu nói này.
Nhưng nàng nhìn thấy Trường Phúc vẫn có thể cười vui vẻ như vậy, trong lòng lại càng thêm chắc chắn suy đoán của mình.
Không lâu sau Vệ Trăn đã tiến vào điện, nhưng vừa bước vào, cửa điện đã nhanh chóng đóng sập lại sau lưng nàng. Vệ Trăn bỗng nhiên ý thức được điều không ổn, nàng vô thức xoay người kéo cửa, nhưng không hề ngạc nhiên chút nào, nàng đã bị đè chặt vào cánh cửa.
"Điện hạ..."
Thấy Thái tử tức giận nhìn chằm chằm nàng, Vệ Trăn biết ngay, e rằng nàng lại làm gì chọc hắn nổi điên rồi.
Nhưng nàng nghĩ tới nghĩ lui, vẫn không nghĩ ra nguyên nhân.
Mấy ngày nay hình như nàng không làm chuyện gì khiến hắn tức giận đâu nhỉ?
"Nàng chạy cái gì?"
Chử Yến dùng hai cánh tay bao vây nàng giữa hắn và cánh cửa, giọng điệu trầm thấp không rõ cảm xúc.
Vệ Trăn ngước mắt nhìn hắn, đáp: "Chỉ là phản ứng bản năng thôi."
Bị hắn 'đánh lén' nhiều lần, nàng cũng trở nên nhạy bén hơn nhiều, cảm nhận được 'nguy hiểm' mà không chạy thì còn chờ cái gì?
Thái tử khẽ cười, nhưng trong mắt lại không có ý cười.
Giờ khắc này, dường như Vệ Trăn lại thấy được dáng vẻ Thái tử trong lần đầu tiên bọn họ gặp mặt.
Tim nàng giật thót, thầm nhủ, hắn lại phát bệnh sao?
"Điện hạ, chàng sao thế?"
Vệ Trăn dè dặt hỏi.
Chử Yến cúi đầu nhìn chằm chằm nàng một lát, ấn eo nàng dựa sát vào người mình: "Cô thế nào, nàng không biết sao?"
Đúng là nàng thật sự không biết.
Tô Cấm từng nói, sau khi bị thương, loại độc kia sẽ mạnh thêm, sẽ khiến người trúng độc không thể ngủ, tính tình tàn bạo mất kiểm soát, giống như lần đầu nàng gặp hắn, hắn suýt nữa đã dùng kiếm chém nàng. Sẽ không phải là lần trước bị thương trong trận pháp của phụ thân, cho nên độc lại phát tác…
"Vệ Trăn." Thái tử khẽ cắn môi: "Ở trong lòng Cô mà nàng còn ngẩn người, gan nàng càng lúc càng to hơn rồi đấy."
Vệ Trăn đè nén phỏng đoán trong lòng xuống, nở một nụ cười ngoan ngoãn dịu dàng: "Điện hạ, ta sai rồi."
Người này ăn mềm không ăn cứng, mặc kệ là chuyện gì, cứ nhận lỗi trước rồi nói. Nếu không thì hôm nay nàng rất khó ra khỏi Đông cung.
Ai ngờ Thái tử lại càng tức giận: "Vậy ra nàng biết sai mà vẫn cố tình phạm phải?"
"Vệ Trăn, nàng giỏi lắm!"
Vệ Trăn còn chưa kịp trả lời đã bị Thái tử bế ngang lên, đi vào sau bình phong. Vệ Trăn mơ hồ nhìn thấy phía sau có một cái giường, thầm kêu không ổn, vội vàng ôm cổ Thái tử, nhỏ giọng hỏi: "Điện hạ, dù sao chàng cũng phải cho thần nữ được chết rõ ràng, thần nữ đã làm gì để khiến điện hạ tức giận vậy ạ?"
"À..." Thái tử khẽ hừ một tiếng: "Không phải nàng đã nhận lỗi rồi sao, còn không biết chuyện gì?"
Vệ Trăn: "... Ta chỉ là thức thời thôi."
Bước chân Thái tử khựng lại: "..."
Sau đó, hắn gật đầu: "Rất tốt, vậy thì nàng cứ tiếp tục thức thời đi."
Vệ Trăn còn muốn mở miệng, nhưng môi nàng đã bị ngăn chặn.
Vào khoảnh khắc bị đặt xuống giường, nàng không khỏi bắt đầu hoài nghi, không phải là hắn muốn tìm lý do để bắt nạt nàng đấy chứ?
Nhưng mà, hắn còn có tâm tư càn quấy với nàng, vậy thì chắc chắn Tống Hoài không sao rồi.
Chỉ là không biết chiêu này của bọn họ là dụ rắn ra khỏi hang, hay là gậy ông đập lưng ông.
"Nàng lại ngẩn người?"
"Vệ Trăn, nàng xong rồi!"
Vệ Trăn: "..."
Từ giây phút nàng vào điện, nàng đã cảm thấy mình xong đời rồi.
Chẳng qua, có lẽ vẫn còn có thể giãy giụa một chút?
"Điện hạ, chàng nói cho ta biết trước, rốt cuộc là có chuyện gì?" Vệ Trăn chủ động hôn Thái tử một cái, nhẹ giọng hỏi.
Hiếm khi nàng chủ động vào lúc này, Chử Yến dừng động tác, cúi đầu nhìn nàng, cắn răng nói: "Vung tiền như rác bao trọn Kim Hoa lâu, ngắm trăng thưởng hoa, cùng đàn một khúc, mấy ngày nay nàng sung sướng quá nhỉ."
Vệ Trăn: "..."
Nàng mờ mịt nhìn Thái tử, mấy giây sau mới hoàn hồn, à, hóa ra là ghen.
Nhưng không phải nàng đã nói với hắn chuyện của Đường Trăn rồi sao?
Bùi Lạc An, nàng học khúc nhạc kia, là muốn xem có thể xoa dịu độc tố trong người hắn hay không.
"Điện hạ..."
"Eo nhỏ chân dài, dung mạo tuấn tú, vậy là nàng thích dáng vẻ như vậy sao?"
Vệ Trăn càng thêm mờ mịt, eo nhỏ chân dài gì cơ chứ?
Nàng chưa từng nói lời này.
"Ta không..."
"Nàng lại không phủ nhận sao?"
"Thế nào, cảm thấy Cô khó coi sao?"
"Muốn kiếm niềm vui mới sao?"
"Eo Cô không nhỏ sao, chân không dài sao, này, nàng sờ đi!"
Vệ Trăn: "..."
Hắn có cho nàng cơ hội nói chuyện không?
Nàng chắc chắn, đây nhất định là phát bệnh.