Váy Tơ Vàng - Đường Tô
Vở Kịch Cuối Cùng
Váy Tơ Vàng - Đường Tô thuộc thể loại Linh Dị, chương 150 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hai nhà Tề Thẩm gần nhau, sau khi nhận được sự đồng ý, Thẩm Lăng lập tức đến Tề gia đón người.
Hai người có hôn ước nhiều năm, xưa nay hẹn gặp mặt nhau là chuyện thường, không ai cảm thấy đột ngột.
Tề Vân Hàm được Thẩm Lăng dìu lên xe ngựa, hơi nhíu mày nhìn hắn: "Hộ vệ của huynh bảo, huynh có chuyện rất quan trọng muốn nói với ta."
Thẩm Lăng cầm tay nàng, sửa sang áo choàng cho nàng, dịu dàng nói: "Ừ."
"Giờ này, muội vẫn chưa ăn tối đúng không? Đến phủ ăn tối trước rồi ta sẽ nói cho muội nghe nhé."
Tề Vân Hàm không chút đề phòng mà đồng ý: "Được."
"Đúng rồi, hoa mai trong phủ huynh nở chưa?"
Đầu óc Thẩm Lăng lúc này chỉ toàn nghĩ cách đoạt lại ngôi vị, làm sao biết hoa mai đã nở hay chưa. Hắn khựng lại một chút, nhớ lại năm ngoái giờ này hoa mai đã chớm nụ nên đáp: "Chắc là đã bắt đầu nở rồi, Hàm Hàm muốn ngắm sao?"
Tề Vân Hàm gật đầu, chu môi: "Năm nay lạnh quá, phụ thân mẫu thân sợ ta bị lạnh, hiếm khi cho ta ra ngoài. Nếu không phải huynh đến đón, ta còn phải ở trong viện chán ngắt."
Hàng năm mỗi khi vào mùa đông giá rét, Tề gia đều giữ Tề Vân Hàm rất cẩn thận, sợ nàng đi ra ngoài vô ý bị cảm lạnh. Trừ khi Thẩm Lăng tự mình đến đón, nếu không Tề gia cũng sẽ không cho nàng ra ngoài, hơn nữa trước khi ra cửa, Tề phu nhân còn dặn dò hắn ta phải chăm sóc Tề Vân Hàm thật chu đáo.
Nhớ lại quá khứ, trong mắt Thẩm Lăng cũng ánh lên ý cười: "Là vì họ lo cho muội thôi."
"Nếu Hàm Hàm muốn ngắm hoa mai, chờ lát nữa ta sẽ sai người mang thêm mấy chiếc lò sưởi tay, đi ngắm cùng Hàm Hàm."
Mắt Tề Vân Hàm sáng rực: "Được, muội biết huynh là tốt nhất mà."
Thẩm Lăng cười cười, đưa tay ôm nàng vào lòng.
Đây không phải lần đầu tiên Tề Vân Hàm nói với hắn câu này.
Trước đây sau mỗi lần lấy hắn làm cái cớ để ra ngoài, nàng đều vui vẻ nói với hắn, muội biết huynh là tốt nhất mà.
Nhưng lần này, hình như lại có gì đó khác lạ.
Ít nhất ngay lúc này, trong mắt nàng chỉ có hắn.
Thẩm Lăng nhẹ nhàng hôn lên mái tóc nàng.
Bây giờ trong kế hoạch phục quốc của hắn không cần lợi dụng nàng nữa, sau này hắn có thể giữ nàng ở bên cạnh. Tề gia không thể bị hủy trong tay hắn, ít nhất không thể để nàng biết là hắn làm.
Hàm Hàm, rất nhanh thôi, muội sẽ chỉ có mình ta.
Tề Vân Hàm vùi mặt vào lòng hắn, nụ cười trên mặt nàng đã nhạt dần.
Nàng tính toán tỉ mỉ, từ khi họ gặp nhau đến nay đã mười tám năm, cũng làm hôn phu hôn thê mười tám năm. Nàng không ngờ được, cuối cùng họ lại đi đến bước đường này.
Qua đêm nay, tất cả sẽ chấm dứt.
Xe ngựa chầm chậm dừng lại ở cổng Thẩm gia, Thẩm Lăng xuống xe trước. Vừa đứng vững đã thấy từng bông tuyết trắng rơi xuống, hắn hơi sững sờ, sau đó mới nhận ra tuyết đã rơi.
"Hàm Hàm, chờ một chút rồi hãy ra." Thẩm Lăng nói với Tề Vân Hàm, sau đó quay đầu dặn dò người hầu đi lấy ô.
Nàng thích ngắm tuyết, nhìn thấy nhất định sẽ chần chừ không chịu rời đi.
Sau khi mở ô ra, Thẩm Lăng mới nhẹ nhàng gọi Tề Vân Hàm.
Nàng vừa bước ra khỏi xe ngựa, trước mắt đã thấy từng bông tuyết như lông ngỗng nhẹ nhàng rơi xuống. Tề Vân Hàm đứng trên xe ngựa ngẩn người một lát, mới vươn tay đón lấy một bông tuyết, nhìn nó tan chảy thành giọt nước lạnh buốt trong tay mình.
"Hàm Hàm."
Bên tai nàng truyền đến giọng nói quen thuộc, Tề Vân Hàm hơi nghiêng đầu nhìn sang, thấy Thẩm Lăng cầm ô, mỉm cười nhìn nàng.
Mười tám năm qua, cảnh tượng như vậy đã từng xảy ra rất nhiều lần.
Từ còn nhỏ, đến thiếu niên, rồi lại đến bây giờ.
Khoảnh khắc này, Tề Vân Hàm thoáng hoảng hốt, như thể mọi thứ vẫn còn như trước, người này vẫn là vị quân tử phong nhã trong mắt mọi người, là lang quân như ý khiến bao nhiêu quý nữ kinh thành đều ao ước.
Nửa khắc sau đó, nàng khẽ cười một tiếng, đặt tay lên lòng bàn tay đang chìa ra của hắn, chậm rãi bước xuống xe ngựa.
Lúc đó nụ cười của nàng là chân thật, phát ra từ nội tâm.
Nhiều năm như vậy, hắn vẫn luôn đối xử với nàng rất tốt, chăm sóc cẩn thận, không có điểm nào để chê trách.
Mặc dù, đây chỉ là một vở kịch.
Vở kịch này hắn diễn rất tốt, cũng kéo theo rất nhiều người tin vào đó, bao gồm cả nàng.
Vậy nên giờ đây, dù đáy lòng nàng cất giấu ngàn vạn suy nghĩ, cũng có thể dựa vào bản năng, cùng hắn diễn xong ngày cuối cùng này.
Đúng như Thẩm Lăng nghĩ, cũng như rất nhiều năm trước, Tề Vân Hàm xuống xe ngựa lập tức ngẩng đầu ngắm tuyết, chậm chạp không nỡ rời bước.
Lúc bông tuyết rơi vào lòng bàn tay nàng, nụ cười trên mặt nàng vẫn thuần khiết, vui vẻ như trước, phần cổ áo lông hồ ly trắng trên áo choàng càng tôn lên vẻ thanh tao, thoát tục của nàng.
Thẩm Lăng cầm ô cúi đầu nhìn nàng, trên mặt đều là vẻ cưng chiều và dung túng.
Cho dù ai nhìn vào, cũng sẽ không nhịn được mà nói một câu trai tài gái sắc, ông trời tác hợp.
Chỉ tiếc, tất cả chỉ là một vở kịch.
"Hàm Hàm, bên ngoài gió lớn, đi vào thôi." Sau một hồi lâu, Thẩm Lăng mới mở miệng nói.
Tề Vân Hàm lại ra điều kiện với hắn: "Ăn tối xong, cho dù tuyết có rơi dày hơn nữa, huynh cũng phải đi ngắm hoa mai với muội."
Thẩm Lăng bất đắc dĩ gật đầu: "Ừ."
Lúc này Tề Vân Hàm mới hài lòng theo hắn vào Thẩm gia.
"Hàm Hàm chờ ở đây, ta đi gọi người dọn cơm." Thẩm Lăng đưa Tề Vân Hàm tới nhà ăn rồi nói với nàng.
Tề Vân Hàm dĩ nhiên gật đầu đồng ý.
Thẩm Lăng đi đến chỗ rẽ, gọi Trương Triều lại, dặn dò: "Tạm thời đừng động chạm gì vào thức ăn."
Đợi hắn ngắm mai cùng nàng xong, ra tay cũng không muộn.
Trương Triều nghe vậy hơi bất ngờ, nhưng vẫn đồng ý: "Vâng."
Thẩm Lăng hiểu rõ sở thích của Tề Vân Hàm như lòng bàn tay, trên bàn bày toàn những món nàng yêu thích.
Đối với những điều này Tề Vân Hàm cũng đã sớm thành thói quen, hai người vui vẻ hòa thuận ăn xong bữa tối.
Lúc này trời còn chưa tối hẳn, nhân lúc còn nhìn rõ đường, Thẩm Lăng dẫn Tề Vân Hàm đến một mảnh rừng mai nhỏ sau hậu viện.
Tuyết rơi dày hơn vừa rồi một chút, nhưng cũng không lớn lắm.
Hai người cùng đi dưới một tán dù, sóng vai đi trên hành lang, trên con đường nhỏ trong vườn hoa.
Con đường này, họ từng cùng nhau đi qua rất nhiều lần.
Hàng năm sau khi hoa mai nở, họ đều sẽ đến đây mấy lần.
Chỉ là lần này có chút khác biệt.
Năm nay hoa mai vẫn chưa nở.
"Chắc còn phải đợi thêm một khoảng thời gian nữa." Thẩm Lăng nhìn những nụ hoa rải rác, lên tiếng an ủi Tề Vân Hàm: "Chờ hoa nở, ta lại đến ngắm cùng muội."
Mặc dù trên mặt Tề Vân Hàm lộ vẻ tiếc nuối, nhưng vẫn ngoan ngoãn gật đầu: "Ừ."
"Tuyết càng rơi càng lớn, chúng ta về trước đi?"
Tề Vân Hàm vẫn "ừ" một tiếng.
Đợi hai người ra khỏi rừng mai, Tề Vân Hàm dừng bước, quay đầu nhìn lại.
Hòa mai nơi này sẽ không nở.
"Sao vậy?"
"Không có gì." Tề Vân Hàm thu ánh mắt lại, lắc đầu: "Chúng ta trở về thôi."
Thẩm Lăng nghĩ nàng thất vọng vì không nhìn thấy hoa mai nở, lại lên tiếng an ủi vài câu.
Hai người chầm chậm sóng vai đi trở về.
Từ rừng mai đến tiền viện, cần đi ngang qua một hồ nước nhỏ.
Thẩm Lăng cẩn thận để Tề Vân Hàm đi phía trong.
Tề Vân Hàm vờ như lơ đãng liếc nhìn hồ nước.
Lúc đi được một nửa đường, nàng đột nhiên lảo đảo một cái, vô thức kêu đau. Thẩm Lăng tay mắt lanh lẹ đỡ lấy nàng: "Sao vậy?"
Vẻ mặt Tề Vân Hàm đau đớn, nàng nói: "Hình như... bị trẹo chân rồi."
Thẩm Lăng biến sắc, vội vàng xoay người ra trước mặt nàng. Đang định ngồi xuống kiểm tra thì phát hiện trong tay đang cầm ô, nhưng tuyết lớn hắn cũng không tiện gập ô lại. Tề Vân Hàm bèn nhịn đau cầm lấy dù: "Đau quá, có phải là bị trẹo chân không?"
Thẩm Lăng vội vàng buông tay, ngồi xổm xuống xem xét.
Trời đông đi giày tất dày, Thẩm Lăng quỳ một gối, nhẹ nhàng cách lớp tất sờ nắn chân nàng. Vừa muốn hỏi thăm thì Tề Vân Hàm đã khẽ run lên: “Đau.”
Thẩm Lăng đoán chắc là bị trẹo chân thật rồi.
Hắn đứng dậy đỡ nàng, nói: "Ta cõng muội trở về."
Tề Vân Hàm do dự một lát, đồng ý: "Ừm."
Thẩm Lăng lập tức buông nàng ra rồi xoay người. Tay hắn buông lỏng, một chân Tề Vân Hàm không làm được gì, trong tay nàng lại đang cầm ô. Không biết có phải vì một cơn gió hồ thổi tới không, chân nàng mất thăng bằng ngã sang một bên.
"Á..."
Mọi thứ diễn ra chỉ trong một cái chớp mắt. Thẩm Lăng vừa nhận ra điều bất thường, đang định giơ tay kéo nàng, lại bị ô chặn mất. Mới chỉ dừng lại một chút thì cái ô đã bị gió thổi bay, Tề Vân Hàm đã ngã vào hồ nước.
"Hàm Hàm!"
Sắc mặt Thẩm Lăng chợt thay đổi, bước lên phía trước kéo người, đồng thời gọi người tới.
Tề Vân Hàm nhanh chóng được cứu lên, nhưng rơi xuống hồ nước vào thời tiết này, cho dù có nhanh chóng được cứu giúp thì y phục cũng ướt đẫm.
Tề Vân Hàm bị lạnh đến mặt mũi trắng bệch, dựa vào lòng Thẩm Lăng, răng va vào nhau lập cập.
Thẩm Lăng không dám chậm trễ, cởi áo choàng của mình bọc lấy nàng, bế nàng lên bước nhanh về phía tiền viện.
"Thẩm, Thẩm Lăng..."
"Hàm Hàm, ta đây, đừng sợ, không sao cả." Thẩm Lăng trầm giọng an ủi.
"Đừng nói cho mẫu thân..." Toàn thân Tề Vân Hàm phát run, giọng điệu hỗn loạn: "Đừng khiến họ... lo lắng."
Thẩm Lăng gật đầu: "Được."
Vốn dĩ hắn cũng không định để nàng rời đi.
Tề Vân Hàm nói xong lời đó thì hôn mê bất tỉnh. Thẩm Lăng đưa nàng đến phòng ngủ, sai nha hoàn đổi y phục cho nàng, mới để phủ y thăm khám.
"Hồi bẩm công tử, cô nương bị lạnh nên mới hôn mê bất tỉnh, lát nữa e là sẽ phát sốt." Vị phủ y nói.
Thẩm Lăng cau mày "ừ" một tiếng, đợi phủ y viết phương thuốc xong, nha hoàn đi nấu thuốc, hắn mới đi lên trước, nhẹ nhàng cởi tất cho Tề Vân Hàm.
Hắn luôn cảm thấy mọi thứ xảy ra vừa rồi quá trùng hợp.
Nhưng sau khi hắn nhìn thấy mắt cá chân sưng đỏ của cô nương trên giường, sự nghi ngờ trong lòng đã tan đi hơn phân nửa. Hắn trầm mặc một lát rồi đi ra ngoài, gọi Trương Triều: "Vừa rồi có nhìn rõ không?"
Trương Triều vẫn luôn giữ khoảng cách không gần không xa với họ, quả thật có nhìn thấy cảnh vừa rồi, chẳng qua cách khá xa, cũng chỉ có thể nhìn thấy đại khái. Thấy Thẩm Lăng sinh lòng nghi ngờ, hắn lập tức kể lại kỹ càng một lần: "Lúc công tử quay người vừa vặn có một cơn gió rất lớn thổi tới, cô nương không giữ được ô nên dùng hai tay để nắm, bởi vậy mà mất thăng bằng, không cẩn thận ngã xuống."
Nghe như vậy thì đúng là trùng hợp.
"Công tử hoài nghi..."
Trương Triều nhìn vào trong phòng, cau mày nói.
Thẩm Lăng lắc đầu: "Không sao."
Trương Triều không hỏi tiếp nữa.
Hắn cảm thấy công tử có chút 'trông gà hóa cuốc', họ đều biết rõ tính tình của Tề cô nương, nếu thật sự biết gì, nào có thể giấu được.
"Vậy thì cũng không cần dùng thuốc." Thẩm Lăng nói: "Chắc là tối nay trong cung sẽ có tin tức, đợi sau khi ta đi thì đưa nàng đến mật thất."
Thẩm Lăng vừa dứt lời, tiền viện đã truyền đến tin tức, Bệ hạ rơi vào trạng thái nguy hiểm, quần thần cần phải lập tức vào cung.
Thẩm Lăng hơi nhíu mày.
Mọi thứ đều đang phát triển theo kế hoạch của hắn, nhưng không biết vì sao, trong lòng hắn lại thoáng cảm thấy bất an.
"Đưa nàng vào đi, sai người canh chừng." Thẩm Lăng đè nén suy nghĩ ngổn ngang xuống, nói: "Sai người canh chừng ở đây, không được để bất kỳ kẻ nào ra vào."
Trước mắt tên đã đặt trên dây, không thể không bắn.
"Còn nữa..."
Thẩm Lăng dừng một chút, nói: "Không cần chờ sáng mai, giờ này cửa thành còn chưa đóng. Ngươi lập tức ra khỏi thành triệu tập quân Thiết Giáp, cần phải nhanh chóng trở về trong ngày mai. Một khi nhìn thấy tín hiệu trong cung, lập tức dẫn quân Thiết Giáp tấn công vào."
Thành Phụng Kinh có sáu cửa thành, hai trong số đó đều có người của hắn, chỉ cần quân Thiết Giáp vừa đến, họ sẽ cho qua, mà các cửa thành khác còn có tử sĩ, gần như là vô cùng kín kẽ.
Cho nên cho dù kế hoạch thật sự có chỗ sơ suất, có quân Thiết Giáp, hắn cũng có thêm một phần thắng. Hơn nữa, ngay từ khi kế hoạch bắt đầu, hắn đã bí mật điều động một phần quân Thiết Giáp tản ra khắp nơi ngoài thành, số còn lại hẳn đã đang trên đường tới.
Bệ hạ sống không nổi qua đêm nay, Thái tử bị Hoàng hậu xác nhận là người hạ độc, ắt sẽ phải dây dưa một phen. Tính thời gian, ít nhất cũng phải mất một ngày mới có thể đưa ra kết quả.
Hắn đã có hai ngàn tử sĩ ở kinh thành, một bộ phận đã được nội ứng trong cung trợ giúp trà trộn vào cung. Đến lúc đó bất kể ai thắng ai bại, chỉ cần quân Thiết Giáp vừa đến, hắn có thể lấy ngọc tỉ ra, danh chính ngôn thuận đăng vị phục quốc.
Lùi một vạn bước mà nói, cho dù kế hoạch thất bại, tử sĩ cũng có thể bảo vệ hắn an toàn rút lui.
Trương Triều đồng ý: "Rõ!"
"Bên phía phủ Phụng Kinh cũng có thể ra tay, tối nay tuyệt đối không thể để Tống Hoài còn sống đi ra." Thẩm Lăng vừa dặn dò vừa đi về hướng tiền viện: "Phái người đắc lực qua phủ Lãng Vương, không tiếc bất cứ giá nào giết Vệ Trăn. Nhớ lấy, bây giờ số quân Lãng còn lại đều ở trên tay Vệ Trăn, bên cạnh nàng còn có ám vệ của Thái tử. Nữ nhân này không thể coi thường, không được khinh địch."
"Nếu sự tình có khác thường, lập tức phát tín hiệu."
"Vâng."
"Cả Tô Vãn Đường, cũng không thể giữ lại." Tô gia từng là bộ khúc của Lãng Vương, giữ lại là một mối họa cực lớn.
"Thuộc hạ hiểu rõ." Trương Triều trịnh trọng nói.
Đúng lúc này, họ gặp phải Thẩm Dụ Văn đi từ đối diện tới, Thẩm Lăng bảo Trương Triều rời đi.
"Cửa cung đã chuẩn bị ổn thỏa, hai ngày này tin tức bên ngoài sẽ không truyền vào được." Thẩm Dụ Văn nói: "Đợi quần thần vào cung, sẽ dựa theo kế hoạch lúc trước tạm giam một số quan quyến, đến lúc đó mặc dù có người có dị nghị cũng có điều kiêng kỵ."
Trong lòng Thẩm Lăng hơi thả lỏng: "Vâng."
Bệ hạ trúng độc băng hà là chuyện lớn, ít nhất quần thần cũng phải ở trong cung một hai ngày. Hai ngày này đã đủ để hắn khống chế mọi thứ ngoài cung, lúc cửa cung lại mở ra, chính là thời điểm quân Thiết Giáp vào cung.