Váy Tơ Vàng - Đường Tô
Chân tướng đại kế mười tám năm
Váy Tơ Vàng - Đường Tô thuộc thể loại Linh Dị, chương 152 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Không thể nghi ngờ, lời Tề Vân Hàm nói đã khiến trái tim những người thuộc phe Thẩm Lăng chùng xuống tận đáy.
Thân phận bị bại lộ, ngoài cung mất con tin, lại còn có nghi ngờ hạ độc hãm hại Thánh thượng. Quân Thiết Giáp nhanh nhất cũng phải hừng đông mới đến, đối với Thẩm Lăng mà nói, tình hình trước mắt đã cực kỳ bất lợi.
Hiện tại, lối thoát duy nhất của bọn họ là kéo dài thời gian, kéo dài đến khi quân Thiết Giáp vào thành. Trước lúc này, bất kể là tội danh gì, bọn họ đều phải kiên quyết không thừa nhận.
Đúng lúc này, lại có tin tức truyền đến.
Tống Hoài gặp chuyện trong ngục Phụng Kinh, thích khách là cùng một nhóm với những kẻ đến bắt cóc quan quyến.
Sau khi trải qua một trận đánh ác liệt, Tống Hoài ôm vết thương vào cung, chỉ rõ thích khách lần này cùng một nhóm với những thích khách ám sát y ở rừng phong.
Lúc này, quần thần mới sực nhớ ra, trước đây không lâu, Thẩm Lăng từng vào Ngự sử đài vì ám sát Tống Hoài, sau đó thoát ra bằng cách nào...
"Khiến nội ứng trong Ngự sử đài giết năm vị đại nhân, vu oan cho Tống Hoài. Sau khi bôi nhọ thanh danh của y, cố ý lan truyền tin tức Tống Hoài vẫn là Đại hoàng tử Bắc Lãng. Sau đó lại giết Công chúa Nam Hào, đổ tội cho Cô, liên tục làm tổn hại danh dự của Hoàng thất, khiến Hoàng thất đánh mất lòng dân." Chử Yến chậm rãi nói: "Sau đó giả vờ bắt tay với Hoàng hậu, âm mưu hãm hại Phụ hoàng, lại đổ tội lên người Cô. Cứ như vậy, Bắc Lãng cũng chỉ còn lại một vị Nhị hoàng tử."
"Nếu Cô đoán không sai, một khi chuyện thành công, tiếp đó, nên giao tội danh độc hại Phụ hoàng cho Hoàng hậu."
"Đến lúc này, tất cả Hoàng tử Bắc Lãng đều mang vết nhơ, mà vào lúc này ngươi lại lấy ra ngọc tỷ truyền quốc, lại dùng quan quyến ngoài cung để uy hiếp, là có thể dễ như trở bàn tay ngồi lên long ỷ." Chử Yến hít hà một tiếng, nhẹ nhàng vỗ tay: "Chậc chậc, quả là tính toán cao siêu."
Hoàng hậu sững sờ, bỗng nhiên nhìn về phía Thẩm Lăng.
Hóa ra, hắn ta đang lợi dụng bà ta!
Quần thần cuối cùng cũng suy nghĩ rõ ràng, nhao nhao nhìn về phía hai người Thẩm gia bằng ánh mắt sắc lạnh.
Cho nên ban đầu là Thẩm Lăng hãm hại Tống đại nhân, nhờ đó mới thoát khỏi Ngự sử đài, chứ không phải hoàn toàn rửa sạch nghi ngờ ám sát Tống đại nhân.
Mà trong lòng tất cả mọi người đều đã rõ, lúc ấy, trong số thích khách ám sát Tống đại nhân còn có cả người Nam Hào, Tây Vu!
Vả lại hiện tại, vào lúc bắt giữ gián điệp Nam Hào, lại nhìn thấy Thẩm Lăng nói chuyện thân mật với kẻ đó, vậy chẳng phải đã chứng tỏ Thẩm gia cấu kết với địch quốc sao!?
"Tạm thời chưa nói đến việc ngươi có phải là Hoàng tử tiền triều hay không, chỉ riêng tội cấu kết với Nam Hào, Tây Vu thôi, Bắc Lãng ta đã không thể dung thứ!" Tề đại nhân đột nhiên lên tiếng.
Bùi đại nhân nói tiếp: "Tề đại nhân nói rất đúng, kẻ phản quốc đáng chém đầu!"
"Mặt khác, ngày đó con trai ta vào Ngự sử đài không phải bị giam giữ, mà là ở trong một tiểu viện hỗ trợ Tống đại nhân điều tra kẻ phản bội của Bùi gia. Năm vị đại nhân kia cũng do Thẩm gia sát hại, từ đầu đến cuối, Tống đại nhân chưa hề làm trái luật pháp."
Sau đó Bùi Lạc An nói: "Đúng là như thế."
Lại có người thuộc phe Thẩm Lăng nói: "Nhưng ngày đó, là Bùi lão gia tử tự mình tới Đông cung đòi giải thích."
Bùi Lạc An nhẹ nhàng cười một tiếng, ngẩng đầu nhìn về phía ông ta: "Nếu không phải vậy, làm sao có thể diễn vở kịch này?"
Người kia tức đến xanh mặt, cúi đầu không nói.
Cho nên, bắt đầu từ khi đó, bọn họ đã mắc vào bẫy của Thái tử!
Thẩm Lăng cười lạnh một tiếng.
E rằng còn phải sớm hơn nữa, từ lúc Tống Hoài cướp hôn, họ đã bắt đầu bày binh bố trận rồi.
Đáng tiếc, đến cùng hắn ta vẫn thua một chiêu.
Phụ thân nói rất đúng, Thái tử không rời kinh thành, chính là biến số lớn nhất!
"Chuyện mà các vị chưa biết, e rằng còn rất nhiều." Chử Yến sai người mang ghế tới, ngồi thẳng lưng trước mặt quần thần, mới tiếp tục nói: "Kế hoạch phục quốc của Hoàng tử tiền triều đã bắt đầu từ mười tám năm trước."
Quần thần sững sờ, có người hỏi: "Điện hạ có ý gì?"
"Không biết các khanh còn nhớ lần đầu Cô gặp Trữ phi không." Thái tử lười biếng tựa vào ghế, nói.
Quần thần: "..."
Lúc này còn chưa đại hôn, đã mở miệng gọi là Trữ phi? Hơn nữa, không phải đang nói chuyện tiền triều sao, tại sao lại chuyển sang chuyện của Huyện chúa?
"Như các khanh biết, Trữ phi gặp sói ở Hương Sơn, được Cô cứu, sau đó mới có mối lương duyên trời định này." Thái tử vừa nói vừa liếc nhìn thoáng qua Bùi Lạc An.
Quần thần: "..."
Bùi Lạc An: "..."
Cuối cùng hắn cũng biết vì sao sau đó Huyện chúa không tiếp tục học đàn với hắn nữa, hóa ra là Thái tử điện hạ ghen.
"Nhưng các khanh lại không biết, hôm đó căn bản không có sói gì cả." Chử Yến thu ánh mắt lại, lại nhìn về phía Thẩm Lăng: "Hôm đó, chính là một nước cờ của vị Thập tam Hoàng tử tiền triều này."
Quần thần nghe vậy đều cảm thấy kinh ngạc, tại sao chuyện đó lại liên quan tới Thẩm gia rồi?
Thẩm Dụ Văn và Thẩm Lăng liếc nhau một cái, đều thấy sự kinh ngạc trong mắt đối phương.
Hóa ra bọn họ đã bị nghi ngờ từ khi đó.
"Thịnh An năm thứ nhất, là Thẩm Dụ Văn cấu kết với Ngụy gia, bắt Trữ phi của Cô đi từ dưới phật đường, nuôi dưỡng nàng ấy ở trong Ngụy gia, chính là vì chờ một ngày kia đảo loạn triều đình. Hôm đó ở đình Hòe Sơn, kế hoạch của Thẩm Lăng là để Ngụy Ngưng sát hại Tề Vân Hàm, sau đó đổ tội cho Trữ phi của Cô. Trong tình huống nhân chứng vật chứng đầy đủ, Trữ phi của Cô không thể biện minh, chỉ có thể vào tù. Trong ngục Phụng Kinh có vây cánh của Thẩm Lăng, một khi đi vào, chắc chắn sẽ chịu đủ mọi khổ sở."
"Đến khi Trữ phi không còn nữa, Thẩm gia sẽ tìm cách tiết lộ thân phận của nàng cho phủ Quận chúa. Sau khi phủ Quận chúa biết tin, đương nhiên sẽ nảy sinh mâu thuẫn với Tề gia."
"Phủ Quận chúa và Tề gia nảy sinh hiềm khích, triều đình sẽ không có ngày yên ổn."
Chử Yến hơi ngừng lại, sau đó nhìn chằm chằm Thẩm Lăng tiếp tục nói: "Kế hoạch đó không thành. Thập tam Hoàng tử lại có kế hoạch mới. Ở núi Thu Vụ, ngươi thuê sát thủ giết Tề Vân Hàm, đổ tội cho Trữ phi; sau đó ngươi lại phái tử sĩ đến Ngụy gia giết Trữ phi, đổ tội cho Tề gia. Chậc chậc, hành động có hơi hấp tấp đấy."
Tề Vân Hàm cúi đầu bất động.
Tống Hoài đứng một bên nhẹ nhàng liếc nhìn nàng ấy một cái, ánh mắt vô cùng phức tạp.
Nàng ấy biết bộ mặt thật của Thẩm Lăng từ khi nào nhỉ? Lúc đó, chắc hẳn nàng ấy đã rất khó chịu.
Rốt cuộc Thẩm Lăng vẫn không nhịn được, ngẩng đầu nhìn về phía Chử Yến.
Hắn ta tự cho rằng đã làm mọi thứ vô cùng hoàn hảo, rốt cuộc Chử Yến làm sao lại biết được những chuyện này!
"Ngươi nhìn Cô như vậy, là thắc mắc tại sao Cô lại biết kế hoạch của ngươi?" Chử Yến cười nhưng ánh mắt lại vô cùng lạnh lẽo: "Thật ra ban đầu, người nghi ngờ ngươi không phải Cô, mà là Trữ phi."
Hai chữ cuối, Chử Yến nhìn Bùi Lạc An nói.
Bùi Lạc An thở dài im lặng.
Hắn biết rồi, không cần nhấn mạnh nữa đâu.
Mặc dù đáp án này khiến Thẩm Lăng kinh ngạc, nhưng cũng nằm trong dự liệu của hắn ta.
"Lần thứ nhất, Trữ phi nhận thấy nguy hiểm ở đình Hòe Sơn, chọn đến biệt viện Hương Sơn cầu cứu."
Lúc này, phủ nhận nữa cũng chẳng còn ý nghĩa gì, Thẩm Lăng cười lạnh nói: "Thái tử điện hạ cũng không giống như là người sẽ bị sắc đẹp mê hoặc, cớ sao chỉ nghe lời một phía mà can dự vào việc nhà của thần tử?"
Chử Yến nheo mắt lại: "Có phải là ngươi đã quên gì rồi không? Kiều Kiều là muội muội Cô nhìn lớn lên, liên lụy đến nàng ấy, Cô làm sao có thể ngồi yên không để ý?"
"Ừ, cũng đúng, ngươi cũng có thể nhẫn tâm nhiều lần đẩy nàng ấy vào chỗ chết, làm gì còn nhớ rõ nàng ấy nữa."
Toàn thân Thẩm Lăng cứng đờ, vô thức nhìn về phía Tề Vân Hàm, nhưng dường như Tống Hoài đã sớm đoán trước, liền lắc người chặn tầm mắt hắn ta. Hắn ta chỉ có thể mơ hồ trông thấy một góc váy màu lam.
"Trên núi Thu Vụ, Trữ phi cũng nhận ra nguy hiểm đang rình rập, sau khi nhận thấy tình hình không ổn đã kịp thời cứu Tề Vân Hàm. Còn chuyện ở phủ Ngụy gia, khỏi phải nói, Trữ phi chính là đang đợi các ngươi tự chui đầu vào lưới." Chử Yến nói càng lúc càng lạnh lẽo.
"Ở núi Thu Vụ Lương đại nhân gánh tội thay ngươi, chuyện xảy ra ở Giang Nam ngươi bắt Ngụy Hằng để bảo vệ mình. Lần này, Cô muốn xem xem, ngươi còn có thể kéo ai ra làm lá chắn cho ngươi nữa."
Thẩm Lăng không phản bác nữa.
Hắn ta nhìn sắc trời bên ngoài đã thoáng hửng sáng thì chậm rãi đứng dậy.
Sau đó Thẩm Dụ Văn cũng đứng dậy.
Quan viên xung quanh hai người vô thức lùi sang một bên.
Tống Hoài nhanh chóng kéo Tề Vân Hàm ra sau lưng mình.
Thẩm Lăng trông thấy động tác của hắn, trên môi nở nụ cười lạnh: "Lần này, không cần người bảo vệ."
"Ai thắng ai thua, vẫn chưa thể kết luận."
Hắn ta dứt lời, một thần tử đứng rất gần cửa bỗng nhiên đứng dậy, thả một quả đạn tín hiệu ra ngoài. Tín hiệu vừa vang lên, ông ta đã bị thị vệ bắn một mũi tên xuyên tim.
Ngay sau đó, từ khắp các ngóc ngách trong cung xuất hiện vô số bóng đen lao về phía này. Nhưng chưa kịp tiếp cận, chúng đã bị ám vệ của Thái tử cùng thị vệ trong cung ngăn chặn.
Tiếng chém giết không ngừng vang lên bên tai.
Quần thần hoảng sợ vội vàng nhìn về phía Thái tử, lại thấy đối phương vẫn bình thản bất động, trong lòng lập tức cảm thấy nhẹ nhõm. Nhưng những quan viên không thuộc phe Thẩm Lăng vẫn lặng lẽ lùi lại phía sau.
Lỡ như người này nổi điên bắt họ đền mạng, vậy thì không đáng chút nào.
Trời dần hửng sáng.
Tiếng chém giết bên ngoài cũng từ từ ngừng lại.
Bàn tay trong tay áo Thẩm Lăng siết chặt.
Nếu Trương Triều nhanh chân, lúc này hẳn đã đến cửa thành.
Nhưng đúng lúc này, ngoài điện vang lên một giọng nói the thé: "Huyện chúa Nguyên Cẩn giá lâm."
Thẩm Lăng sững sờ, trong lòng lập tức có dự cảm chẳng lành.
Chử Yến khẽ nhếch môi, nhìn về phía cửa điện.
Nữ tử mặc cẩm bào bước nhanh vào.
Trên y phục màu vàng nhạt còn dính vết máu, tóc buộc cao, dung nhan vừa thanh tú vừa sắc sảo.
Đầu ngón tay Chử Yến khẽ động đậy.
Tháng Ba năm sau, hình như vẫn còn hơi lâu.
Vệ Trăn tiến vào, đầu tiên là hành lễ, sau đó mới quay người nhìn về phía Thẩm Lăng, móc ra một miếng lệnh bài dính máu từ bên hông: "Ngươi đang chờ quân Thiết Giáp phải không?"
Đó chính là lệnh bài của Hoàng tử tiền triều.
Cũng là tín vật mà Thẩm Lăng đã đưa cho Trương Triều để hắn triệu tập quân Thiết Giáp!
Một khắc này, Thẩm Lăng nặng nề nhắm mắt lại, trán nổi gân xanh.
Hắn ta thua rồi.
Bóng dáng Thẩm Dụ Văn cũng lập tức khom xuống.
"Vì sao?"
Một hồi lâu, Thẩm Lăng mở mắt ra, oán hận và không cam lòng nhìn chằm chằm Vệ Trăn: "Rốt cuộc, tại sao ngươi lại biết?"
Vệ Trăn tiện tay đưa lệnh bài cho Chử Yến, khẽ nhếch môi nói: "Có lẽ là vì vận may của ta tốt."
Ai có thể nghĩ tới, chàng trai nàng mua được ở chợ phía Tây, lại là người xuất thân từ quân Thiết Giáp.
Một ngày trước.
Trọng Hủ đột nhiên đến gặp nàng, thẳng thắn thừa nhận thân phận thật của mình.
Lúc ấy nàng vô cùng kinh ngạc.
"Khi Thừa Quốc thất thủ, ta trọng thương bị đè dưới biển máu và núi xác, là một vị đại phu già đã cứu ta." Trọng Hủ chậm rãi kể ra đoạn quá khứ kia: "Khi ta tỉnh lại đã qua vài ngày, Thừa Quốc đã diệt vong. Đồng thời ta cũng biết được Chử gia ở Việt Châu đã đánh đuổi quân địch rồi xưng đế, lập quốc hiệu Bắc Lãng."
"Quân Thiết Giáp chỉ trung thành với Tông gia. Chủ nhân không còn, ta vốn ôm ý định quyết tử. Nhưng vị đại phu già kia nói muốn ta báo đáp ân cứu mạng của ông ấy trước, chăm sóc dưỡng lão cho ông ấy, lo hậu sự khi về già. Mặc dù ta đã không còn thiết tha gì với cuộc đời này, nhưng đã chịu ơn, không thể không đền đáp, bèn nhận lời."
Dĩ nhiên là Vệ Trăn biết, vị đại phu già kia làm vậy là muốn y sống.
Trọng Hủ nói đến đây, cười cười: "Ông cụ kia cũng rất kiên cường. Rõ ràng đã gần đất xa trời, lại gắng gượng thêm được năm năm nữa. Đến lúc lâm chung, vẫn còn trăn trối dặn ta phải sống thật tốt."
Vệ Trăn: "Ông ấy sợ ngươi tự sát."
"Dù sao khi đó, đối với bách tính mà nói, quân Thiết Giáp tựa như thần minh."
Đúng vậy, chỉ tiếc là triều đình đã xem nhẹ họ suốt bao năm trời. Nếu không thì nhất định có thể bảo vệ bình an cho bách tính trong trận chiến đó. Trọng Hủ gục đầu xuống, cổ họng hơi nghẹn lại, tiếp tục nói: "Sau lần đó, ta cũng từ bỏ suy nghĩ chết theo chủ. Ngay cả những gì học được trong quân Thiết Giáp cũng đều từ bỏ, võ công cũng không còn. Ta lại không thành thạo nghề nào, chỉ có thể làm lao động kiếm ăn."
"Cứ ngày qua ngày kiếm ăn như vậy suốt nhiều năm. Mãi đến một lần gây họa không có tiền đền, chủ nhà đã đưa ta đến chợ phía Tây để bán đi, đúng lúc gặp được Huyện chúa."
Vệ Trăn im lặng nhìn về phía y.
Khi đó, nàng nhìn trúng y thân thể cường tráng, có thể làm hộ vệ.