Váy Tơ Vàng - Đường Tô
Kết Thúc Chính Truyện
Váy Tơ Vàng - Đường Tô thuộc thể loại Linh Dị, chương 155 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Bên ngoài tẩm điện của bệ hạ, hai cặp đôi tình cờ gặp nhau.
Mặt Tề Vân Hàm đỏ bừng, vội vàng nói: "Mau bỏ ta xuống đi!"
Tống Hoài biết nàng ấy vốn ngại ngùng nên nhẹ nhàng đặt nàng xuống.
Vừa đặt chân xuống đất, Tề Vân Hàm đã nghiêm túc giải thích: "Chân ta bị thương, cho nên mới bảo y..."
Thái tử và Vệ Trăn đồng loạt nhướng mày: "Ồ."
Tề Vân Hàm: "... Thật mà!"
Nàng nhìn Tống Hoài: "Huynh mau giải thích đi chứ."
Tống Hoài nghiêm mặt nói: "Là thật."
Thái tử và Vệ Trăn lại đồng loạt gật đầu: "Ừm, là thật."
Tống Hoài: "Bọn họ tin rồi."
Tề Vân Hàm nhíu mày, đúng không nhỉ, bọn họ thật sự tin sao?
Sao nàng lại cảm thấy có gì đó không ổn lắm?
Có điều...
"Thái tử ca ca và Trăn Trăn ngày càng ăn ý, cử chỉ lời nói đều giống nhau như đúc."
"Thật sao?" Lại một lần nữa, hai người đồng thanh đáp.
Chử Yến và Vệ Trăn nhìn nhau khẽ cười.
Trong mắt cả hai đều chất chứa ngàn vạn tình ý.
"Ôi, cuối cùng cũng về rồi." Lâm Khuyết nghe thấy động tĩnh liền ra đón: "Bệ hạ đang chờ... Ôi!"
Lâm Khuyết nhìn bốn người trước mắt.
Vệ Trăn vẫn còn đầy vết máu, Tống Hoài cũng vẫn mặc bộ y phục lúc nãy, tóc hơi xõa ra.
Lâm Khuyết nhìn Trường Phúc đang đi phía sau họ: "Không phải nói là đi thay y phục sao?"
Trường Phúc: "..."
"Chắc là quên mất rồi ạ."
Lâm Khuyết: "..."
Đi thay y phục mà lại quên thay? Hắn ta nghĩ mình ngốc sao?
"Thôi kệ đi, vào trong trước đã, bệ hạ chờ lâu rồi."
---
Bình phong đã được thu lại, mặt đất cũng dọn dẹp sạch sẽ.
Thánh thượng nằm tựa trên giường, nhìn hai cặp đôi đang đi tới, tức giận hừ một tiếng: "Gấp gáp vậy cơ à? Ngay cả thưởng cũng không kịp nhận sao?"
Thái tử và Tống Hoài vốn mặt dày, sắc mặt chẳng hề thay đổi.
Vệ Trăn đã được Thái tử 'rèn luyện' đến mức chỉ còn biết chột dạ cúi đầu, chỉ riêng Tề Vân Hàm là đỏ bừng mặt.
"Lần này ai nấy cũng có công, nói xem, muốn gì nào?" Thánh thượng thấy vậy, liền chuyển chủ đề.
Thái tử đang định mở miệng thì bị Thánh thượng cắt ngang: "Lớn nhỏ có thứ tự, ca ca con nói trước."
Thái tử im lặng: "Ồ."
Tống Hoài nhíu mày, còn chưa kịp nói, Thánh thượng đã tiếp lời: "A Hoài, lần này con chịu uất ức, con muốn gì, nói với phụ... nói với Trẫm."
Nếu là trước đây, dĩ nhiên Tống Hoài sẽ nói không muốn gì, nhưng giờ thì...
Y nhìn Tề Vân Hàm đứng bên cạnh, chắp tay nói: "Bẩm bệ hạ, thần muốn xin bệ hạ ban hôn."
Trên mặt Thánh thượng tràn đầy ý cười, ồ một tiếng rất dài.
"Được được được, chuyện nhỏ mà."
"Tạ ơn bệ hạ." Tống Hoài đáp.
Tề Vân Hàm cúi đầu, khóe môi khẽ cong lên.
Thái tử bất mãn: "Lúc ấy sao ngài không nói như vậy chứ."
Thánh thượng nhìn về phía hắn, rồi lại nhìn sang Vệ Trăn: "Ta không ban hôn cho con sao?"
Ban thì có ban.
Nhưng đó là do hắn tự mình đòi được.
"Không công bằng!" Thái tử hùng hồn nói.
Vệ Trăn kéo ống tay áo hắn, dở khóc dở cười lườm hắn.
Người ta vất vả lắm mới tu thành chính quả, hắn gây rối làm gì chứ!
"Con đã tự mình xông vào phủ Lãng Vương, phủ Quận chúa rồi, y cũng phải tự mình xông vào một lần chứ!" Chử Yến biện luận theo lý lẽ: "Nếu không thì, là ngài bất công!"
Thánh thượng: "..."
Thánh thượng tức giận cầm một chiếc gối ném qua: "Ta bất công thì làm sao!"
Mắt thấy một trận chiến giữa phụ tử sắp bùng nổ, Vệ Trăn vội nói: "Hay là, để Vân Hàm quyết định đi?"
Mí mắt Tống Hoài giật giật, trong lòng đã có dự cảm chẳng lành.
Quả nhiên, Tề Vân Hàm thò đầu ra từ bên cạnh y, mắt lóe sáng: "Có thể chứ?"
Thánh thượng thay đổi vẻ mặt, tươi cười hiền từ nói: "Đương nhiên có thể."
Tề Vân Hàm đối diện với ánh mắt cổ vũ của Thái tử, mím môi khẽ cười: "Thần nữ cảm thấy Thái tử ca ca nói có lý."
Thánh thượng: "..."
Lâm Khuyết, Trường Phúc: "..."
Vệ Trăn: "..."
Vệ Trăn chột dạ nhìn Tống Hoài, chuyện này không thể trách nàng được nha.
Đây là 'lửa cháy từ trong nhà' của y rồi.
"Nếu đã như vậy..." Thánh thượng điều chỉnh lại rất nhanh, thần thái như muốn xem kịch vui, nhìn chằm chằm Tống Hoài: "Thánh chỉ cứ để lại chỗ ta trước đã, chờ khi nào Tề gia gật đầu, con lại đến lấy."
Tống Hoài liếc nhìn Thái tử: "... Thần tuân chỉ."
"Thế, Tề nha đầu muốn gì?" Thánh thượng nhìn về phía Tề Vân Hàm.
Tề Vân Hàm ngẫm nghĩ, rồi lắc đầu: "Bẩm bệ hạ, thần nữ không muốn gì cả."
Hình như nàng chẳng thiếu thứ gì.
Thánh thượng nhìn sang Lâm Khuyết, người sau cung kính lui ra.
"Vậy được rồi, đến lượt Thái tử và Trăn Trăn, Trăn Trăn, con muốn gì nào?"
Vệ Trăn đang định mở miệng, Thái tử đã lập tức nói: "Giao quân Thiết Giáp mà con thu phục được cho Trăn Trăn."
"Ta có hỏi con đâu." Thánh thượng lườm hắn một cái, nhưng vẫn nói: "Được."
Thánh thượng hiền từ hỏi: "Trăn Trăn còn muốn gì nữa, nói với phụ hoàng."
Thái tử: "..."
Thế này có phải là trở mặt nhanh quá rồi không?
Vệ Trăn bị tiếng 'phụ hoàng' kia làm mặt nóng bừng: "Thần nữ không còn muốn gì khác."
Thánh thượng: "Không sao, nếu như tương lai muốn gì, cứ nói với phụ hoàng là được."
"Vâng." Vệ Trăn không tiếp tục từ chối, uốn gối đáp lời.
"Còn con thì khỏi đi." Thánh thượng nhìn Thái tử: "Dù sao thứ con muốn tự con cũng có thể đạt được, mà không đạt được thì Trẫm cũng không cho được."
Chử Yến: "... Ồ."
Lúc này, Lâm Khuyết đi rồi lại quay lại.
Trình một chiếc hộp gỗ lim lên cho Thánh thượng.
Thánh thượng lập tức vẫy tay: "Trăn Trăn, Tề nha đầu, đến đây nào."
Vệ Trăn và Tề Vân Hàm liếc nhau, đều đoán được là gì.
Chân Tề Vân Hàm bị thương, Trường Phúc dìu nàng đến trước mặt Thánh thượng.
Lâm Khuyết mở chiếc hộp gỗ lim màu đỏ ra, bên trong là một đôi vòng tay, một chiếc màu đỏ và một chiếc màu trắng.
"Đây là vật mẫu thân của Yến Yến và A Hoài để lại." Thánh thượng cầm vòng tay lên, trên mặt hiện lên vẻ hoài niệm, cười dịu dàng: "Hôm nay, ta đưa chúng cho hai đứa."
Vệ Trăn và Tề Vân Hàm đồng loạt quỳ xuống.
Đầu tiên, Thánh thượng cầm lấy vòng tay màu trắng đưa cho Tề Vân Hàm: "Tề nha đầu, mẫu thân A Hoài đi trước. Những năm này trong phủ cũng không có người có thể quản được y, con phải quản y thay Trẫm nhé, nếu y dám không nghe lời, dám ức hiếp con, thì con cứ đến tìm phụ... tìm Trẫm, Trẫm sẽ đòi lại công bằng cho con."
Tề Vân Hàm gật đầu thật mạnh, cung kính nhận lấy: "Cảm ơn bệ hạ."
Thánh thượng lại cầm lấy vòng tay màu đỏ đưa cho Vệ Trăn, còn chưa nói hết lời, hốc mắt đã đỏ lên trước: "Trăn Trăn à, những năm qua, con chịu khổ."
"Bệ hạ..."
Thánh thượng cười cười: "Có điều cũng may là khổ tận cam lai, về sau ta giao Thái tử cho con, nếu nó lại gàn bướng, con cứ đánh nó, nếu nó dám trả đòn, phụ hoàng sẽ tìm một vị hôn phu khác cho con!"
Chử Yến mặt không đổi sắc nhìn Thánh thượng: "..."
Vệ Trăn hơi nghẹn, cười gật đầu: "Cảm ơn phụ hoàng."
Chử Yến nhíu mày.
Hả? Phụ hoàng?
"Ừ, bé ngoan, mau đứng lên hết đi."
Hai người lại tạ ơn rồi mới đứng dậy.
Trường Phúc vừa định tiến lên dìu Tề Vân Hàm thì đã bị Tống Hoài vượt lên trước một bước.
Hắn ta lùi về sau.
Được rồi, hắn ta đúng là dư thừa.
"Lâm Khuyết, ban thưởng đã chuẩn bị xong hết chưa?" Thánh thượng ngẩng đầu hỏi.
Luận công ban thưởng, đương nhiên là còn có những phần thưởng khác.
"Bẩm bệ hạ, đều đã chuẩn bị xong rồi ạ."
"Được, hôm qua đã bận rộn suốt một đêm, tất cả về nghỉ sớm đi." Thánh thượng nói: "Thái tử, A Hoài, các con tự mình đi phát ban thưởng."
Thái tử: "..."
Thái tử nhìn Vệ Trăn, thấy nàng mặt không đổi sắc tạ ơn.
Đã đồng ý với hắn là diện Thánh xong sẽ tới Đông cung cơ mà?
Đồ lừa bịp!
Vệ Trăn cảm nhận được ánh mắt của hắn, vẻ mặt rất vô tội.
Đây là bệ hạ sắp xếp, không thể trách nàng được nha.
Thái tử hừ một tiếng, bất đắc dĩ mang theo vàng bạc châu báu ban thưởng cho Vệ Trăn đi ra ngoài.
Tề Vân Hàm vừa ra khỏi cửa điện, Tống Hoài lập tức muốn ôm nàng đi, nhưng nàng nóng nảy từ chối: "Ta có thể đi chậm rãi được mà!"
Nhiều người như vậy, xấu hổ lắm chứ!
Tống Hoài thấy vậy chỉ đành từ bỏ.
Vệ Trăn tiến lên đỡ lấy Tề Vân Hàm: "Chúng ta đi thôi."
Tề Vân Hàm khẽ cười với nàng: "Ừm."
Nhìn bóng lưng hai người, Thái tử và Tống Hoài cùng rơi vào trầm mặc.
Thái tử bất mãn dùng cánh tay huých Tống Hoài: "Sao ngươi không giúp ta?"
Hắn còn muốn kéo nàng đi mà!
Tống Hoài nhớ tới mối thù vừa rồi: "Nếu điện hạ có thể lôi kéo được Huyện chúa, thần đã có thể giúp rồi."
"Thần nghe nói lúc điện hạ xông vào trận pháp ở phủ Quận chúa đã bị thương rất nhiều."
Thái tử: "Cho nên?"
"Tề gia không có người biết trận pháp, hẳn là thần sẽ không bị thương." Tống Hoài đáp.
Thái tử: "..."
Thái tử khẽ cắn môi, sau một lúc lâu, lạnh lùng nói: "Nhưng Kiều Kiều có hai ca ca!"
Tống Hoài không lên tiếng.
Hai ca ca à, Tề Vân Mộc và Tề Vân Lan thích gì nhỉ?
Thái tử chiến thắng, hừ một tiếng rồi bước nhanh về phía trước, đi đến bên cạnh Vệ Trăn, bàn tay giấu trong ống tay áo nhẹ nhàng ôm lấy nàng: "Có phải vừa rồi nàng gọi phụ hoàng rồi không?"
Vệ Trăn phủ nhận: "Không, điện hạ nghe nhầm rồi."
"Không thể nào, Cô nghe rất rõ ràng, phụ hoàng cũng gọi rồi, có phải nên đổi sang gọi phu quân rồi không?"
Vệ Trăn quay đầu không thèm để ý đến hắn.
Người này càng để ý đến hắn thì hắn càng được nước lấn tới, nàng dứt khoát xem như không nghe thấy gì.
Mà một bên khác, Tống Hoài cũng nắm lấy một tay khác của Tề Vân Hàm: "Ta dìu muội."
Tề Vân Hàm vừa định từ chối, Vệ Trăn đã nhẹ nhàng chạm vào nàng một cái, lúc này nàng mới phát hiện Thái tử cũng đang kéo tay Vệ Trăn, nàng mấp máy môi rồi sau đó cũng ngầm cho phép.
Bốn người sóng vai mà đi, nhìn từ xa, trai tài gái sắc, khiến người ta vô cùng hâm mộ.
Chỉ có đến gần, mới có thể nhìn thấy hai nam tử hai bên đều trưng ra một gương mặt lạnh.
Mà hai cô nương ở giữa thì cười cười nói nói, rất là hòa hợp.
---
KẾT THÚC CHÍNH TRUYỆN.