Váy Tơ Vàng - Đường Tô
Chương 164: Tô Vãn Đường và Tề Vân Mộc
Váy Tơ Vàng - Đường Tô thuộc thể loại Linh Dị, chương 164 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sáng hôm sau, khi buổi triều kiến kết thúc, các quan lại lần lượt bước ra khỏi điện Tuyên Chính.
Tề Vân Mộc vừa ra khỏi điện, Bùi Lạc An lập tức đuổi theo: "Tiểu Tề đại nhân."
Tề Vân Mộc dừng bước, liếc nhìn hắn một cái rồi qua loa đáp lễ: "Tiểu Bùi đại nhân."
Bùi Lạc An quan sát sắc mặt hắn một lúc, cuối cùng cũng xác định được suy đoán của mình: "Không biết tiểu Tề đại nhân có thành kiến gì với ta, hay là có hiểu lầm nào chăng?"
Trong buổi triều kiến sáng nay, bất kể hắn đưa ra đề nghị gì, Tề Vân Mộc đều phản bác vài câu.
Ban đầu hắn chỉ nghĩ là đối phương không đồng ý với đề nghị của mình, nhưng dần dà, hắn cảm thấy không phải vậy.
Ánh mắt Tề Vân Mộc nhìn hắn rất lạnh lùng, cứ như giữa bọn họ có mối thù sâu đậm nào đó.
Nhưng hắn lại không nhớ đã đắc tội Tề Vân Mộc lúc nào.
Tính cách của vị đại nhân này, Bùi Lạc An ít nhiều cũng biết: không chọc giận Tề Vân Mộc thì hắn hiền hòa như gió xuân ấm áp, có thể thân cận với bất cứ ai; nhưng một khi đã chọc giận hắn, hắn có thể lập tức trở mặt, mặc kệ đang ở trường hợp nào, đều có thể khiến ngươi khó xử.
Sau khi Bùi Lạc An cân nhắc kỹ lưỡng, vẫn thấy nên hỏi rõ ràng.
Không phải vì sợ, mà vì phiền phức, hơn nữa hai nhà bọn họ cũng không cần thiết phải kết thù.
"Không có hiểu lầm, nhưng thành kiến thì đúng là có." Tề Vân Mộc không nhìn thẳng hắn.
Bùi Lạc An: "... Xin rửa tai lắng nghe."
Trước kia, không ít người đối đầu với Tề Vân Mộc, khi đó Bùi Lạc An thường đi xem náo nhiệt, nhìn Tề Vân Mộc nói khiến đối phương nghẹn họng không trả lời được như thế nào. Ai ngờ phong thủy luân chuyển, hôm nay đến lượt hắn.
Bùi Lạc An lại rất tò mò, Tề Vân Mộc có thành kiến gì với mình.
Tề Vân Mộc không hề khách sáo, nói: "Ta đề nghị tiểu Bùi đại nhân bớt trêu chọc các cô nương một chút, để tránh chọc phải người khó chơi, hại người hại mình!"
Bùi Lạc An ngẩn người, nhất thời cho là mình nghe lầm: "Cái gì?"
Hắn nhìn quanh một vòng: "Tiểu Tề đại nhân chắc chắn không nhầm người chứ?"
Tề Vân Mộc cười lạnh một tiếng: "Tiểu Bùi đại nhân ngọc thụ lâm phong, hạc giữa bầy gà, ta lại không mù, làm sao có thể nhận lầm?"
Bùi Lạc An: "..."
"Không biết tiểu Tề đại nhân nói vị cô nương nào?"
"Ồ, còn trêu chọc rất nhiều cô nương cơ à? Lợi hại đấy, Bùi đại nhân!"
Tiếng "Bùi đại nhân" cuối câu, Tề Vân Mộc nghiến răng nghiến lợi thốt ra.
Bùi Lạc An còn muốn hỏi thêm, nhưng thấy có cung nhân đi về phía bọn họ, bèn im lặng.
"Bùi đại nhân, Tề đại nhân."
Trường Phúc hành lễ với hai người, sau đó nhìn sang Tề Vân Mộc, cười nói: "Điện hạ cho mời Tề đại nhân."
Tề Vân Mộc lạnh lùng nhìn Trường Phúc, lại trừng mắt nhìn Bùi Lạc An, rồi mới phất tay áo rời đi.
Trường Phúc và Bùi Lạc An liếc nhìn nhau.
Hai người đồng thời thầm nghĩ, hắn lườm ta làm gì?
Trường Phúc vội vàng xoay người đi theo sau.
Hắn ta biết Tề Vân Mộc lườm Bùi Lạc An vì chuyện gì, nhưng Tề Vân Mộc lườm hắn ta thì hắn ta có chút không rõ. Thế là, Trường Phúc ôm suy nghĩ không thể kết thù với người này quá một ngày, thử thăm dò: "Không biết Tề đại nhân có hiểu lầm gì với tiểu nhân không?"
"Không có hiểu lầm." Tề Vân Mộc cũng không quay đầu lại, nói: "Ta và Bùi Lạc An xem như cùng cấp bậc, cớ gì tên của hắn lại đứng trước ta."
Trường Phúc: "..."
Hóa ra là vì chuyện này.
Sớm nghe nói vị này hẹp hòi, không ngờ lại hẹp hòi đến mức này.
"Vâng vâng vâng, là tiểu nhân sai." Trường Phúc nhận lỗi, nói: "Lần sau nhất định sẽ vấn an Tề đại nhân trước."
Nếu là người khác, hắn ta sẽ mặc kệ.
Nhưng bây giờ Tô cô nương đã làm ra chuyện kia, dẫn tới việc ở trước mặt vị này, sống lưng của hắn ta cũng không thẳng lên được.
Tề Vân Mộc không lên tiếng nữa, không nói một lời đi về hướng Đông cung.
Nhưng hắn cũng không thấy Thái tử điện hạ, Trường Phúc đưa hắn đến một cái đình rồi rời đi.
Tề Vân Mộc lập tức đoán được đây là ai muốn gặp hắn, bầu không khí quanh người lập tức thay đổi.
Tô Vãn Đường đứng ở chỗ rẽ dưới hiên quan sát, thấy người đứng trong đình một lúc lâu, sau đó quay lưng về phía lối vào, chọn một chiếc ghế đá ngồi xuống.
Chỉ nhìn bóng lưng là biết, vẫn còn đang tức giận đấy.
Nàng ấy hít sâu một hơi, ôm tâm lý dù sao cũng phải đối mặt, nhấc chân bước đi.
Bước chân của nàng ấy càng ngày càng chậm, lúc sắp đến đình, bước chân đã trở thành những bước nhỏ lí nhí.
Trước khi đến, nàng ấy cảm thấy mình có thể nghiêm túc thương lượng với hắn, nhưng khi gặp được người, chút can đảm cuối cùng cũng tan biến.
Nàng ấy vừa đi về phía trước, vừa quan sát người trong đình.
Quan phục màu đỏ, đội ngọc quan. Bởi vì thắt lưng cùng màu mà phần eo có vẻ vô cùng mảnh khảnh, lộ ra một mảnh nhỏ da thịt phần gáy, giống như bạch ngọc không tì vết tựa như đêm đó nàng ấy nhìn thấy...
Tô Vãn Đường lắc đầu, gạt những suy nghĩ hoang đường đó ra khỏi đầu.
Hiện tại, từ đầu đến chân người này đều toát ra khí chất cáu kỉnh, như muốn nói 'đừng lại gần'.
Tề Vân Mộc đã sớm nhận thấy động tĩnh phía sau, chờ đợi cả một lúc lâu mà người kia vẫn còn lề mề, thế là lên tiếng châm chọc: "Thế nào, can đảm của Tô đại tướng quân để lại ở đêm đó hết rồi à?"
Bước chân Tô Vãn Đường khựng lại, vẻ mặt xấu hổ.
Nàng ấy đè nén cảm giác rùng mình khó hiểu, lấy dũng khí nhanh chân đi vào đình, dừng ở trước mặt Tề Vân Mộc, khom lưng thật sâu: "Vô cùng xin lỗi."
Tề Vân Mộc không ngờ nàng ấy lại hành động như vậy, vô thức liếc nhìn nàng ấy, trong tầm mắt lại chỉ thấy một cái đỉnh đầu.
Ước chừng là cảm nhận được ánh mắt của hắn, Tô Vãn Đường ngẩng đầu nhanh chóng nhìn hắn một cái, chân thành nói: "Tề đại công tử, hôm nay là ta cầu xin điện hạ mời Tề đại công tử tới gặp một lần, để nhận lỗi với Tề đại công tử vì chuyện hôm đó."
Mà lúc này Tề Vân Mộc lại không để ý nàng ấy nói gì, hắn nhìn chằm chằm khuôn mặt... sặc sỡ trước mắt, cau mày.
Trên mặt người này xanh xanh tím tím, hai má cũng sưng đỏ, mỗi bên một cục u, trông đáng thương, cũng có chút buồn cười.
Tề Vân Mộc không đành lòng nhìn thẳng, dịch chuyển ánh mắt: "... Mặt ngươi sao vậy?"
Tô Vãn Đường chớp mắt mấy cái, trả lời khéo léo: "Ta không sao, chỉ cần Tề đại công tử nguôi giận là được."
Tề Vân Mộc sững sờ, nửa ngày mới phản ứng được, lần nữa nhìn về phía nàng ấy: "Người của ta đánh?"
"Đây là ta nên chịu." Tô Vãn Đường đáp.
Tề Vân Mộc: "..."
Với tính tình của Tang Hộc, không nên ra tay nặng như vậy mới đúng.
Nhưng nhìn gương mặt thảm không nỡ nhìn kia, lửa giận trong bụng Tề Vân Mộc vô thức hạ xuống.
"Tề đại công tử, chuyện hôm đó là ta không đúng, thật sự rất xin lỗi, chỉ cần ngài chịu thông cảm, bảo ta làm gì cũng được." Tô Vãn Đường lén liếc nhìn Tề Vân Mộc, thấy sắc mặt hắn hơi thả lỏng, vội vàng 'rèn sắt khi còn nóng' nói.
Quận chúa nương nương nói rất đúng, quả nhiên là hắn mềm lòng.
Tề Vân Mộc lại nghi ngờ đánh giá nàng ấy vài lần.
Nếu không phải đúng là giọng nói này, hắn sắp hoài nghi là nàng ấy đã biến thành người khác.
Đêm đó, nàng ấy cũng không biết đạo lý như vậy.
Giống như một tên thổ phỉ!
"Ngươi đã đến nói xin lỗi, vậy tự ngươi nói, nên giải quyết như thế nào?" Nghĩ đi nghĩ lại, cơn giận lại nổi lên, Tề Vân Mộc tức giận nói.
Tô Vãn Đường mím môi liếc mắt nhìn hắn, cúi xuống nhớ lại lời dặn của Vệ Như Sương.
'Tính tình Tề Vân Mộc kiêu ngạo, nhưng mềm lòng. Con gặp hắn phải giả vờ đáng thương một chút, hắn có giận hơn nữa cũng sẽ thu lại mấy phần. Trừ cái đó ra, con cần phải nhớ kỹ muốn tỏ rõ thái độ, đừng để hắn cảm thấy lần này mục đích con đi xin lỗi là bởi vì trong lòng có người khác, muốn phủi sạch quan hệ với hắn, nếu không dựa theo tính tình nóng như pháo của hắn, chắc chắn sẽ nổi trận lôi đình.'
"Ngươi nói đi."
Chờ giây lát không thấy hồi âm, Tề Vân Mộc không kiên nhẫn nói.
Tô Vãn Đường hoàn hồn, lùi về sau một bước, chắp tay xoay người, nghiêm mặt nói: "Nếu là Tề đại công tử bằng lòng, ta muốn chịu trách nhiệm."
Nàng ấy như này hẳn là đã tỏ rõ thái độ rồi, nếu hắn từ chối vậy thì không liên quan gì tới nàng ấy.
Tề Vân Mộc: "..."
Hắn đã nghĩ xong vài câu châm chọc nàng ấy rồi, lại không nghĩ rằng nàng ấy sẽ tung ra một câu như vậy.
Sau một lúc lâu, Tề Vân Mộc mới lạnh lùng nói: "Ta nhớ là đêm đó Tô đại tướng quân luôn miệng gọi tên người khác, sao nào? Nhanh như vậy đã quên người kia rồi?"
Tô Vãn Đường âm thầm kêu khổ trong lòng.
Quả nhiên nàng ấy đã gọi cái tên đó, và hắn cũng đã nghe thấy.
Đây là sự thật nàng ấy thật sự không cách nào giải thích, bèn nói: "Chuyện lúc trước đã thành quá khứ. Nếu Tề đại công tử bằng lòng, về sau ta sẽ chỉ gọi tên Tề đại công tử thôi."
Mà vừa nói ra khỏi miệng, nàng ấy bỗng nhiên nhận thấy được không thích hợp, vội vàng giải thích: "Không phải, ta không có ý đó..."
"Tô, Vãn, Đường!"
Tề Vân Mộc tức giận nghiến răng nghiến lợi: "Ngươi còn dám nhắc lại đêm đó!"
"Ta không có ý đó, thật đấy."
Tô Vãn Đường còn muốn giải thích, nhưng đối diện với ánh mắt dữ tợn của Tề Vân Mộc, nàng ấy cúi đầu: "Thôi được, ta sai rồi, ngươi đừng nóng giận. Nếu giận thật thì ngươi lại đánh ta một trận đi."
Tề Vân Mộc nghẹn một hơi trong cổ, lên không nổi, xuống không xong.
Tại sao có thể có nữ tử... mặt dày như thế!
Cho rằng hắn thích đánh người như vậy sao?
Một lúc lâu sau cả hai người đều không lên tiếng nữa. Tô Vãn Đường đợi một hồi, chờ Tề Vân Mộc có vẻ bình tĩnh một chút, mới nghiêng đầu thử nói: "Ngươi, có bằng lòng để cho ta chịu trách nhiệm không?"
Hiện tại Tề Vân Mộc nghe thấy giọng của nàng ấy đã cảm thấy tức giận, giận dữ quát: "Bằng lòng thì thế nào, không bằng lòng lại như thế nào?"
Tô Vãn Đường bị quát giật mình một cái, vội vàng đứng thẳng: "Nếu là không muốn, vậy coi như chuyện này chưa từng xảy ra, ta mặc cho Tề đại công tử xử lý. Nếu ngươi bằng lòng, sau này tất nhiên ta sẽ đối xử với ngươi hết lòng, trong lòng không có người khác."
Bắt đầu từ đêm đó, đối với nàng ấy Bùi Lạc An đã trở thành người xa lạ.
Quận chúa nương nương nói rất đúng, con người ta nên là cầm lên được thì buông bỏ được. Nếu nàng ấy vừa thành hôn với Tề đại công tử, vừa nghĩ đến người khác, sợ là thần tiên tới cũng không cứu được nàng ấy.
Cho nên, chỉ cần Tề Vân Mộc gật đầu, về sau nàng ấy sẽ chỉ nghĩ về một mình hắn.
Lời hoạnh họe của Tề Vân Mộc lại lần nữa kẹt trong cổ họng.
Hắn trừng mắt lườm nàng ấy một hồi, nhất thời cạn lời, chỉ biết nói ra một câu: "Nghĩ hay lắm."
Nàng ấy thích Bùi Lạc An như thế, cứ như vậy mà buông bỏ?
Có quỷ mới tin!
Nhất định là nàng ấy đang lừa hắn.
Tô Vãn Đường cụp mắt.
Đây là từ chối nàng nhỉ?
Xem ra phải khiến Quận chúa nương nương thất vọng rồi.
"Thế..."
"Muốn ta đồng ý cũng không phải là không thể."