Váy Tơ Vàng - Đường Tô
Chương 166: Đại hôn của Tề Vân Hàm và Tống Hoài.
Váy Tơ Vàng - Đường Tô thuộc thể loại Linh Dị, chương 166 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tề Vân Mộc và Tô Vãn Đường gặp mặt, chuyện này tạm thời lắng xuống.
Tô Vãn Đường thực hiện giao hẹn, trở về lập tức thuật lại y nguyên lời Tề Vân Mộc cho tất cả những người biết chuyện.
Tất cả mọi người nghe xong gần như đều có phản ứng giống nhau.
Đầu tiên là đơ mặt, sau đó bình tĩnh gật đầu: "Ừm, biết rồi."
Bao gồm cả Tề phu nhân.
Bà ấy nghe xong lời giải thích của Tề Vân Mộc, khóe mắt khẽ giật: "Ừm, mẫu thân hiểu rồi."
Thấy Tề Vân Mộc nhìn chằm chằm mình, bà ấy khẽ ho một tiếng, nghiêm nghị nói: "Nói vậy thì, trong chuyện này con cũng không phải người vô tội, con cũng có lỗi, con yên tâm, chờ Vãn Đường qua cửa chắc chắn mẫu thân sẽ bù đắp cho nó."
Lúc này Tề Vân Mộc mới hài lòng rời đi.
Chờ hắn đi xa, Tề phu nhân mới khẽ hừ một tiếng.
Tình cảm hai bên, thuận nước đẩy thuyền ư?
Hừ, nếu thích thật, hôn sự có thể kéo dài đến tận bây giờ sao?
Chỉ vì sĩ diện mà làm khổ bản thân thôi.
***
Ngày mùng chín tháng Ba là ngày đẹp trời thích hợp để gả cưới.
Lần này Tề gia tổ chức tiệc cưới long trọng hơn lần trước rất nhiều.
Lần trước là gả cho người có địa vị thấp hơn, mà lần này mặc dù không nói là gả cao, nhưng hai bên cũng là môn đăng hộ đối, huống chi, lần này bên phía Tống Hoài là do Lễ bộ lo liệu theo nghi thức Hoàng tử.
Thái tử vừa mới đại hôn, Lễ bộ đã có kinh nghiệm đầy đủ, trong mắt rất nhiều người chẳng qua chỉ là tiện tay lo liệu thêm một hôn sự nữa thôi, nhưng trong lòng người biết chuyện đều hiểu rõ, đây không phải tiện tay, đây là bệ hạ đã sớm có sự chuẩn bị.
Năm ngoái chuyện Tống Hoài vẫn là Đại hoàng tử Bắc Lãng đã lan truyền khắp triều đình, mặc dù về sau chuyện này bị đè xuống, tuyên bố chỉ là một cái bẫy để lừa dối người của tiền triều, nhưng chuyện này vẫn khiến không ít người chú ý.
Nhưng tình hình hiện tại bọn họ cũng không tiện đường đột nhắc lại, vả lại thấy Thánh thượng cũng không định công khai chuyện đó, nên bọn họ nhắm mắt làm ngơ cho qua.
Vả lại nghĩ cẩn thận thì bây giờ triều đình yên bình, tân thần cựu thần đã sớm hòa hợp, thật ra tên của Tống Hoài có còn trên gia phả Hoàng gia hay không dường như cũng không còn quan trọng nữa.
Dù sao người kế vị hoàng vị sẽ chỉ có Thái tử ở Đông cung kia.
Bắc Lãng đâu đến nỗi không nuôi nổi một vị Hoàng tử.
Cứ thế, tất cả mọi người chấp nhận việc Lễ bộ dùng nghi thức Hoàng tử để lo liệu hôn sự cho Tống Hoài.
Mà bọn họ không biết, một đêm trước đó, tên của Tề Vân Hàm đã có trên ngọc điệp Hoàng gia.
Với thân phận Đại hoàng tử phi.
Tề gia cũng đã nhận được tin tức xác thực từ nửa tháng trước, cho nên tiệc cưới lần này, đương nhiên là có thể long trọng đến mức nào thì làm long trọng đến mức đó.
Các khách khứa cũng vì thế mà nhận ra chút manh mối, đều âm thầm chờ đợi, mãi đến khi trong cung truyền đến tin tức, Thái tử điện hạ, Trữ phi và Nhị hoàng tử, hai vị Công chúa, tất cả đều đến Tống gia. Mà ngoài cung, Quận chúa và Quận mã cũng đều tề tựu tại Tống gia, trong lòng bọn họ hoàn toàn sáng tỏ.
Vội vàng tăng thêm lễ vật cho hai bên.
Mọi người đều biết, Trữ phi và Tề Vân Hàm có quan hệ rất tốt. Về tình về lý, hôm nay Trữ phi thế nào cũng phải đến Tề gia một chuyến. Nhưng nàng lại theo Thái tử đến Tống gia, hơn nữa phủ Quận chúa cũng trực tiếp tới Tống gia, điều này chứng tỏ cái gì?
Chứng tỏ suy đoán của bọn họ đều chính xác!
Chỉ có Tống Hoài vẫn còn trong ngọc điệp Hoàng gia, các hoàng thân quốc thích mới nhất định phải đến Tống gia.
May mà những người cẩn thận đã sớm chuẩn bị hai phần lễ vật, mà cho dù là người tin tức lạc hậu cũng có thể vội vàng sắp xếp lại.
Mọi thứ diễn ra vội vàng nhưng lại rất trôi chảy.
Chử Yến ngồi ở tiền viện, Vệ Trăn thì chiêu đãi khách nữ ở hậu viện, hai vị Công chúa cũng đang giúp đỡ lo liệu hôn sự.
Đến tận đây, thân phận của Tống Hoài hoàn toàn được chứng thực trong lòng các quần thần.
***
Tại Tề gia.
Bùi Lạc Thanh, Tô Vãn Đường và mấy vị tiểu thư khuê các khác có quan hệ thân thiết với Tề Vân Hàm đều trò chuyện với tân nương trong hỷ phòng.
Đây không phải lần đầu tiên Tề Vân Hàm mặc váy cưới, nhưng lần này tân nương rạng rỡ hơn lần trước rất nhiều.
Mặt ửng hồng như ráng chiều, e ấp nũng nịu, mắt cười cong cong.
Bùi Lạc Thanh không nhịn được cười nói: "Cuối cùng cũng thành vợ chồng, cuộc sống sau này nhất định sẽ viên mãn."
Mấy vị tiểu thư khuê các khác cũng đều cười nói những lời chúc phúc tốt đẹp.
Tề Vân Hàm e lệ đáp lại từng người một.
Mấy nhóm tiểu thư khuê các đến rồi đi, nhân lúc trong phòng chỉ còn Tô Vãn Đường và Bùi Lạc Thanh, Tề Vân Hàm cuối cùng cũng tìm được cơ hội: "Vãn Đường, ta... Ta nghe mẫu thân nói hai ngày này có bà mối đến nhà, muốn hỏi cưới muội về nhà ta, là thật sao?"
Có mặt Bùi Lạc Thanh, Tề Vân Hàm không tiện nói thẳng, liền khéo léo hỏi.
Tô Vãn Đường biết nàng đang lo lắng chuyện gì, bèn gật đầu: "Ừm, là thật."
Bùi Lạc Thanh kinh ngạc nhìn về phía Tô Vãn Đường: "Đây là chuyện khi nào vậy? Bàn chuyện với vị huynh trưởng nào của Vân Hàm vậy?"
Nàng ấy vẫn luôn biết Vãn Đường thích a đệ, nàng ấy đã từng thăm dò ý tứ của a đệ, chỉ tiếc...
Tề Vân Hàm trả lời thay Tô Vãn Đường: "Là đại ca ca của ta, chuyện cũng mới đây thôi."
Bùi Lạc Thanh nhìn Tô Vãn Đường: "Vậy à, thế Vãn Đường nghĩ thế nào?"
Tề Vân Hàm cũng nhìn về phía nàng ấy.
Tô Vãn Đường bị hai người nhìn chằm chằm, hiếm khi lộ ra vẻ xấu hổ, ánh mắt lảng tránh, nói: "Phụ huynh ta không ở kinh thành, trước khi đi từng giao phó hôn sự của ta cho Quận chúa, chuyện này, ta nghe theo Quận chúa sắp xếp."
Bùi Lạc Thanh khó nén kinh ngạc.
Phàm là cô nương nói một câu nghe theo phụ mẫu, đó chính là ngầm đồng ý, nhưng Vãn Đường...
"Vậy thì tốt rồi." Tề Vân Hàm thấy vẻ mặt Tô Vãn Đường không có gì khác thường, cũng an lòng: "Vốn dĩ sau khi ta nghe được tin này muốn đi hỏi muội xem thế nào, nhưng bởi vì sắp đến đại hôn, mẫu thân không cho ta ra ngoài."
Ngày đó là nàng ấy sơ suất, một bên là huynh trưởng ruột thịt, một bên là bạn thân, những ngày này trong lòng nàng ấy rất dày vò.
"Không sao." Tô Vãn Đường hiểu rõ ý của nàng ấy, lên tiếng an ủi: "Quận chúa đã hỏi ý ta, Vân Hàm yên tâm."
Tề Vân Hàm thấy nàng ấy nói như vậy, biết hôn sự này là nàng ấy cam tâm tình nguyện: “Vậy thì ta yên tâm rồi."
Nàng ấy đảo mắt, thấy Bùi Lạc Thanh đang ngẩn người thì cười hỏi: "Có phải Thanh tỷ tỷ thắc mắc sao đột nhiên Vãn Đường lại bàn chuyện cưới hỏi với đại ca ta vậy?”
Bùi Lạc Thanh cũng không phủ nhận: "Đúng vậy."
Tề Vân Hàm làm ra vẻ thần bí, xích lại gần nàng ấy, nói khẽ: "Có chuyện này Thanh tỷ tỷ không biết, đại ca ca đã mến mộ Vãn Đường từ lâu, gần đây mẫu thân muốn tác hợp hôn sự cho đại ca, đại ca mới không nhịn được nói thẳng với mẫu thân, sau đó hai bên mới mời bà mối đến làm mai."
Tô Vãn Đường đứng một bên nghe mà cảm thấy vô cùng chột dạ.
Mặc dù lý do này là Tề Vân Mộc 'trắng trợn tuyên bố' vì lừa mình dối người, nhưng mỗi lần nhắc tới nàng ấy vẫn cảm thấy hơi ngượng ngùng.
Bùi Lạc Thanh thì cực kỳ kinh ngạc: "Thì ra là thế."
Nàng ấy nhanh chóng quan sát Tô Vãn Đường, thấy vẻ mặt đối phương có chút ngượng nghịu, kinh ngạc nhưng cũng cảm thấy vui mừng thay nàng ấy.
"Như thế tốt quá!"
"Vãn Đường, ta thật lòng hy vọng muội có thể hạnh phúc."
A đệ không thể cho nàng ấy thứ nàng ấy muốn, bây giờ cuối cùng nàng ấy cũng bằng lòng tìm một mối duyên khác, Bùi Lạc Thanh thật lòng chúc phúc nàng ấy.
Tô Vãn Đường cười đáp lại nàng ấy: "Ừm, cảm ơn Bùi tỷ tỷ."
"Được rồi, hôm nay là ngày đại hỷ của Vân Hàm, cũng đừng chỉ bận tâm nói chuyện của ta."
"Vân Hàm, muội nói cho chúng ta nghe xem lúc muội và Tống đại nhân ở bên nhau sẽ thế nào đi, y có hung dữ với muội không?"
Bùi Lạc Thanh cũng nhìn về phía Tề Vân Hàm, lên tiếng trêu ghẹo: "Trước kia chúng ta còn đang suy nghĩ, tương lai Tống đại nhân sẽ lấy một vị phu nhân như thế nào mới có thể trị được y, không nghĩ rằng, người đó lại là Vân Hàm."
Tô Vãn Đường gật đầu lia lịa: "Đúng vậy đúng vậy, người bình thường nghe thấy tên của y thì sắc mặt liền thay đổi, Vân Hàm ta nể muội quá đi mất."
Tề Vân Hàm bị hai người mỗi người một câu làm cho hai gò má nàng ấy nóng bừng, ấp úng hùa theo.
Mấy người trò chuyện một hồi, có tiếng pháo nổ từ bên ngoài truyền đến, báo hiệu tân lang đã đến.
Tề Vân Hàm căng thẳng nhìn ra ngoài, Bùi Lạc Thanh nhẹ nhàng đè lên tay của nàng ấy, an ủi: "Đừng lo, đây chỉ là báo có người mới tới, sẽ không vào nhanh vậy đâu."
Nàng ấy nói xong thì vờ như lơ đãng liếc nhìn sang Tô Vãn Đường, mới tiếp tục nói: "Có đại ca ca muội ngăn ở cổng, còn phải đợi nữa."
Mắt Tô Vãn Đường khẽ lóe lên.
Đúng vậy, người kia quả thực khá khó nhằn.
Ước chừng qua hơn nửa canh giờ, ngoài phòng mới truyền đến động tĩnh, Tố Tuyết vui vẻ đến báo tân lang đã vào phủ.
Tề Vân Hàm lại bắt đầu hồi hộp.
"Vân Hàm."
Một khắc sau, ngoài cửa truyền đến giọng của Tề Vân Mộc, Tề Vân Hàm vội vàng đáp lời.
"Giờ lành đã đến, ca ca đến tiễn muội ra ngoài." Hôm nay giọng Tề Vân Mộc dịu dàng hơn rất nhiều.
Bùi Lạc Thanh và Tố Tuyết dìu tân nương ra cửa.
Không biết là vô tình hay cố ý, Tô Vãn Đường đi sau cùng.
Nhưng Tề Vân Mộc vẫn thấy được nàng ấy.
Ánh mắt hai người chạm nhau trong chớp mắt, rồi lập tức tách ra.
Tề Vân Mộc cúi đầu nhìn về phía muội muội, trong mắt chứa đựng vô vàn dịu dàng và yêu thương: "Kiều Kiều, đừng căng thẳng, ca ca sẽ ở bên muội."
Tề Vân Hàm khẽ gật đầu.
Lúc này Tề Vân Mộc mới quay người quỳ gối trước mặt nàng ấy, cẩn thận cõng muội muội đã được nuông chiều hai mươi năm ra ngoài.
Giờ khắc này Tề Vân Mộc hoàn toàn không còn chút vẻ sắc bén của chốn quan trường, hắn chỉ là một huynh trưởng thương muội vô bờ bến. Hắn nhận thấy được sự hồi hộp và quyến luyến của muội muội, hắn mỉm cười nhẹ giọng dỗ dành.
"Kiều Kiều, đừng sợ."
"Nếu Tống Hoài dám ức hiếp muội, muội trở về nói với ca ca, ca ca đi báo thù cho muội."
Tề Vân Hàm mím môi, lặng lẽ rơi một giọt nước mắt.
"Kiều Kiều ngoan, hôm nay chúng ta đều không khóc, Kiều Kiều gả cho lang quân như ý, phải vui mừng đi ra ngoài."
Hốc mắt Tề Vân Mộc đã ửng đỏ.
Từ nhỏ đến lớn, không biết hắn đã cõng nàng ấy bao nhiêu lần, nhưng lần này, có lẽ là một lần cuối cùng.
Tề Vân Hàm cố nén nghẹn ngào gật đầu: "Dạ."
Họ nhanh chóng đến Nhị Môn, Tề Vân Lan đã chờ ở đó từ sớm.
Tề Vân Mộc cẩn thận đặt nàng xuống, dõi theo Tề Vân Lan đưa muội muội đến tiền viện.
Tính tình Tề Vân Lan khá hoạt bát, mặc dù quãng thời gian này y nhốt mình trong thư phòng cả ngày, nhưng tính tình không dễ dàng thay đổi đến thế.
Y sợ nàng ấy khóc quá nhiều, còn kể cho Tề Vân Hàm nghe mấy câu chuyện cười, có điều kể một hồi thì chính mình lại nghẹn ngào trước.
Tề Vân Hàm bị ảnh hưởng, thật sự không nhịn được nữa, mang theo giọng mũi nói: "Nhị ca ca, ta không nỡ xa mọi người."
"Hầy." Tề Vân Lan cố nén nước mắt, cười dỗ nàng ấy: "Hai nhà cách nhau gần đến vậy, về sau Kiều Kiều có thể trở về bất cứ lúc nào, chỉ cần Kiều Kiều nói nhớ ca ca, ta và đại ca sẽ đến thăm Kiều Kiều."
"Đừng khóc nữa nhé, chờ lát nữa khóc nhòe lớp trang điểm sẽ khiến mọi người cười đấy."
Tề Vân Hàm lau nước mắt và đồng ý.
"Nhị ca ca, nếu như huynh thật sự không thể buông tay thì đi tìm Thôi tỷ tỷ đi, ta ủng hộ huynh."
Tề Vân Lan giật mình, liền chuyển chủ đề: "Trước kia Tống Hoài luôn bày ra vẻ không để ý tới người khác, hiện tại đã thành muội phu của ta, ta xem sau này y còn dám ngó lơ ta nữa không."
Tề Vân Hàm nín khóc mỉm cười: "Nếu mà y dám, ta sẽ không thèm để ý tới y."
"Ừ." Tề Vân Lan cười gật đầu.
Ra đến cửa tròn, Tề Vân Lan giao muội muội cho Tống Hoài đã đợi sẵn ở đó.
Tề Vân Hàm vội vàng dùng quạt tròn che mặt, nhưng Tống Hoài vẫn nhìn thấy đôi mắt ửng đỏ của nàng.
Hai người đến tiền viện bái biệt song thân Tề gia, mới cùng nhau đi ra ngoài; lúc Tống Hoài dìu Tề Vân Hàm lên kiệu hoa thì nói khẽ: "Còn khóc nữa là sẽ biến thành con mèo lem nhem đấy.”
Tề Vân Hàm ngước mắt nhanh chóng lườm y một cái.
Tống Hoài khẽ cười một tiếng, rồi buông màn kiệu xuống.
Pháo nổ vang trời, chiêng trống rộn rã, đội ngũ đón dâu đón được tân nương, lên đường về phủ.
Đã có người chờ sẵn ở cổng Tống gia, đôi phu thê mới cưới vừa đến đã được đón vào chính sảnh, bái đường dưới sự chủ trì của lễ quan.
Tân nương vào động phòng, khách khứa lần lượt ngồi vào vị trí.
Trong bữa tiệc, tân lang bị bao vây chặt như nêm cối.
Ngay cả Nhị hoàng tử đi cứu viện cũng chật vật ứng phó.
Dẫu sao thì thường ngày Tống Hoài luôn khiến người khác muốn nhượng bộ lui binh, hôm nay hiếm khi có cơ hội, những người kia đều nhân cơ hội chuốc rượu y.
Vệ Trăn liếc nhìn ra ngoài, hơi không đành lòng: "Điện hạ..."
Vân Hàm còn đang chờ đấy.
Chử Yến lạnh lùng liếc nhìn: "Để y chống đỡ thêm một lát, Cô vẫn nhớ ‘mối thù’ lần trước y chặn cửa đấy."
Vệ Trăn: "..."
Hai người này đúng là...
Hai vị Công chúa liếc nhìn nhau, mím môi cười.
Lại một lát sau, Chử Vân hơi lo lắng nhìn ra ngoài: "Tống đại nhân còn chịu đựng được, nhưng e là Nhị hoàng huynh không chịu nổi."
Vệ Trăn vội vàng nhìn qua, quả nhiên thấy Chử Huyên đi đỡ rượu cho Tống Hoài đã đứng không vững lắm.
Nàng im lặng thở dài.
Thường ngày Tống đại nhân đã đắc tội bao nhiêu người vậy chứ?
Lúc này Chử Yến mới chậm rãi đặt đũa xuống, nói với hai vị Công chúa: "Sai người đưa Chử Huyên về cung."
"Vâng."
Sau đó, ba người trơ mắt nhìn thấy Thái tử đi vào giữa đám người.
Nếu là ngày thường, Thái tử vừa đứng ra đó, ai cũng không dám làm càn nữa, nhưng hôm nay thì khác.
Những người này ít nhiều đều đã uống hơi nhiều, lại thêm trong lòng bọn họ biết rõ Thái tử sẽ không nổi giận trong tiệc cưới của Tống Hoài, liền đánh bạo mời rượu Thái tử.
Tống Hoài được Thái tử cứu ra, còn bản thân Thái tử lại bị vây bên trong.
Chử Vân lo lắng nhìn về phía Vệ Trăn: "Hoàng tẩu, thế này..."
Vệ Trăn cười nhạt: "Không sao, vậy thì cứ chờ điện hạ hồi cung cùng."
Dẫn một con ma men về cũng là dẫn, hai con ma men cũng là dẫn, không sao cả.