180. Chương 180: Chuyến đi đến Đông Nhữ

Váy Tơ Vàng - Đường Tô

Chương 180: Chuyến đi đến Đông Nhữ

Váy Tơ Vàng - Đường Tô thuộc thể loại Linh Dị, chương 180 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

"Vậy bây giờ phải làm sao? Nếu thả hắn đi, việc bắt lại sẽ rất khó khăn." Không đợi được câu trả lời, Đông Phương Tô bèn đổi câu hỏi khác.
Tống Hoài lạnh nhạt nói: "Thứ Đông Nhữ điện hạ muốn là Thái tử ấn hay chính hắn ta?"
Việc tên vu sư này xuất hiện ở đây đã chứng tỏ hắn có liên quan đến 'kíp nổ', đây cũng được xem là một bước tiến mới trong cuộc điều tra. Y không hề có ý định thả hắn đi. Lần này, bất kể thế nào, y cũng sẽ khiến tên vu sư này phải bỏ mạng tại Đông Nhữ.
"Thái tử ấn."
Đông Phương Tô vẫn không bỏ cuộc: "Nhưng sao ngươi biết chắc chắn có thể tìm được Thái tử ấn?"
Tống Hoài: "Trực giác."
Đông Phương Tô: "..."
Cuộc trò chuyện này không thể tiếp tục được nữa.
"Vậy ngươi cảm thấy Thái tử ấn sẽ ở trên xà nhà, mái hiên cũng là trực giác à?" Đông Phương Tô giữ vững thái độ, nhất quyết không bỏ cuộc nếu chưa hỏi ra lý do.
Tống Hoài hít sâu một hơi, chậm rãi nói: "Hắn ta ở lại trong cung là để đảm bảo Thái tử ấn sẽ không bị tìm thấy trước khi ký hiệp ước, vì vậy chắc chắn sẽ giữ Thái tử ấn bên mình. Nhưng hắn ta không ngờ chúng ta lại phát hiện thi thể của Lam Chi, rồi từ đó lần ra cung nữ kia, khiến thân phận hắn bị bại lộ, buộc hắn phải tìm cách thoát thân. Người của Đại lý tự đã lục soát lần lượt từng cung, hắn ta khó mà tiếp tục che giấu, nên mới nhân cơ hội hôm nay đoàn sứ thần vào cung để thoát ra ngoài."
"Hắn ta biết trong cung sẽ lục soát phòng của các cung nữ, mà cổng cung cũng kiểm tra nghiêm ngặt, hắn ta không thể mang Thái tử ấn ra khỏi cung, chỉ có thể chọn để Thái tử ấn ở lại trong cung. Nhưng chuyện này xảy ra bất ngờ, để tránh bỏ lỡ thời gian sứ thần ra ngoài cung, hắn ta sẽ không đi tìm chỗ khác, khả năng cao là sẽ giấu Thái tử ấn ở trên đường đi tới cổng cung."
"Mà gần đây trong cung đang ráo riết mò vớt các hồ nước và giếng, hắn ta sẽ không chọn giấu Thái tử ấn ở những nơi này. Hơn nữa, cũng không có quá nhiều thời gian để đào một cái hố chôn Thái tử ấn, việc đó không chỉ tốn công mà còn có nguy cơ bại lộ, bởi vì trong cung đang lục soát toàn diện, rất dễ dàng phát hiện dấu vết đất mới bị đào lên. Vì vậy, chỉ còn một chỗ duy nhất, đó chính là trên cao."
Đông Phương Tô ngẫm nghĩ một lát, sau đó khó hiểu nói: "Lỡ như hôm nay sứ thần không vào cung thì sao?"
"Nếu hắn ta là người Tây Vu, đương nhiên sẽ biết Thái tử hai nước bị đánh, và cũng nắm rõ hành tung gần đây của đoàn sứ thần." Tống Hoài: "Tương tự, đoàn sứ thần cũng biết tình hình trong cung. Khi biết thi thể của Lam Chi bị tìm ra, sao hai nước còn có thể thờ ơ được? Vào cung đòi công bằng cho Thái tử là một, thứ hai cũng là muốn kịp thời đưa vu sư ra khỏi cung sau khi hắn bại lộ.”
"Có điều ban đầu những điều này chỉ là suy đoán, mãi đến khi ta nhìn thấy vu sư mới xác định được."
Đông Phương Tô: "Vì sao?"
Tống Hoài lạnh nhạt nhìn sang Đông Phương Tô: "Sứ thần vào cung đòi công bằng, cần quan văn giỏi ăn nói đến đàm phán, vu sư đến làm gì? Làm phép để quan văn nước ngươi ngậm miệng à?"
Đông Phương Tô: "... Ồ."
Hắn ta lại bị khinh bỉ.
Chỉ là, hắn ta hoàn toàn tâm phục khẩu phục. Những chuyện này nghe có vẻ rất đơn giản, cũng có vẻ không khó nghĩ ra, và cũng rất có lý, nhưng nếu y không nói thì hắn ta chẳng thể nghĩ ra được, ngay cả Đại lý tự khanh của nước hắn ta cũng không nghĩ ra!
Có phải hắn ta nên gọi Ngự sử đài đến điều tra không, nhưng chỉ sợ Ngự sử Trung thừa của nước hắn ta cũng không lợi hại đến mức đó.
"Ơ không đúng…" Đông Phương Tô dường như đột nhiên nghĩ ra điều gì đó, nhìn Tống Hoài đầy khó hiểu: "Sao ngươi lại nhận ra vu sư Tây Vu?"
Tống Hoài: "Mấy năm trước từng gặp trên chiến trường."
Ngay cả ở Bắc Lãng, cũng không có mấy người biết chuyện năm đó Thái tử trúng cổ độc, đương nhiên y sẽ không nói cho Thái tử Đông Nhữ.
"Hóa ra là vậy."
Đông Phương Tô: "Có điều, vu sư lên chiến trường làm gì? Làm phép để tướng sĩ các ngươi buông binh khí à?"
Tống Hoài lạnh lùng nhìn sang hắn ta.
Đông Phương Tô quay đầu, vờ như không có chuyện gì xảy ra.
Hai người đi trở về theo đường cũ, dọc đường đi, đâu đâu cũng có thị vệ đang tìm kiếm, trên núi giả, trên cành cây, mái hiên, xà nhà... Thỉnh thoảng lại có vài thị vệ nhảy xuống từ một chỗ nào đó.
Mỗi lần đều dọa Đông Phương Tô giật mình.
Không lâu sau, hai người gặp Đại lý tự khanh.
"Bái kiến điện hạ."
Đại lý tự khanh hành lễ với Đông Phương Tô xong, lại chắp tay với Tống Hoài.
Mặc dù ông ta cũng không biết thân phận của Tống Hoài, nhưng một cung điện vốn bỏ trống ở Đông cung đột nhiên bị canh giữ nghiêm ngặt. Đối với chuyện này, bệ hạ cũng không hỏi nhiều lời, hơn nữa còn cố ý căn dặn ông ta không được mạo phạm người bên trong cung điện kia. Cộng thêm chuyện lớn như Thái tử ấn bị mất cũng giao cho bọn họ điều tra, trong lòng ông ta đã có suy đoán riêng.
E rằng Thái tử Bắc Lãng đã đến sớm.
Dù sao mấy chiếc xe lễ vật điện hạ mang về năm ngoái đều do Thái tử và Trữ phi Bắc Lãng tặng, đã đủ để chứng tỏ quan hệ giữa điện hạ và hai vị kia rất tốt.
Mặc dù ông ta hơi khó hiểu, vì sao vị Thái tử Bắc Lãng hung ác ngang ngược trong truyền thuyết kia có thể giao tiếp vui vẻ với Thái tử nước bọn họ. Nhưng loại lời này chỉ có thể giấu trong lòng, không thể hỏi ra.
Mà nhìn người trước mặt không giống vị Thái tử điện hạ vui giận thất thường, dung mạo tuyệt thế như trong truyền thuyết lắm, hẳn là người đắc lực của Đông cung.
"Tìm kiếm thế nào rồi?" Đông Phương Tô nói.
Đại lý tự khanh thu hồi suy nghĩ, cung kính nói: "Bẩm điện hạ, đã huy động người của Cấm Vệ quân, Thị Vệ ty, Điện Tiền ty đến lục soát, chắc hẳn có thể nhanh chóng hoàn tất."
Đông Phương Tô gật đầu, khó nén sự hồi hộp trong lòng, nghiêng đầu hỏi Tống Hoài: "Nếu như không có ở trên mấy con đường này thì phải làm sao đây..."
Tống Hoài lạnh nhạt nói: "Nếu như không có ở trên mấy con đường này, vậy thì chứng tỏ..."
Đông Phương Tô và Đại lý tự khanh nhìn y bằng ánh mắt sáng rực.
"Tìm không đủ kỹ."
Đông Phương Tô: "..."
Đại lý tự khanh: "..."
Đại lý tự khanh nhìn sâu vào Tống Hoài, trong lòng đột nhiên đã phần nào xác định được thân phận của y.
Mặc dù dung mạo có phần bình thường, nhưng phong thái trên người y không giống người thường. Vả lại, những người khác của Đông cung sẽ không nói chuyện với điện hạ của bọn họ như vậy, cho nên chỉ có thể là vị kia... con nuôi của Hoàng đế Bắc Lãng.
Vị kia từng là Thống lĩnh Đông cung, kiêm nhiệm Ngự sử Trung thừa, là phụ tá đắc lực của Thái tử điện hạ. Nghe đồn y thủ đoạn tàn khốc, lạnh lùng vô cảm. Ông ta không biết thủ đoạn của y có tàn khốc như lời đồn không, nhưng sự lạnh lùng vô cảm thì đã giống vài phần.
Sau khi trong lòng đã phần nào xác định, Đại lý tự khanh lập tức dựng thẳng sống lưng.
Tuyệt đối không thể bị Bắc Lãng coi thường.
Ngay khi ông ta định quay người chuẩn bị lục soát tiếp, một thuộc hạ đột nhiên bước nhanh về phía họ, ánh mắt sáng ngời, dường như trong tay áo đang cất giấu một vật.
Tống Hoài tùy ý liếc qua, khóe môi cong lên.
Người kia đi đến bên cạnh bọn họ, đầu tiên là hành lễ, sau đó liếc nhìn Tống Hoài một cái rồi mới nói khẽ: "Điện hạ, tìm được rồi."
Đông Phương Tô mừng rỡ, đang định vui vẻ nhảy cẫng lên thì đã bị Tống Hoài bịt miệng: "Nếu ngươi muốn bị mất lần hai thì cứ gào to vào."
Đông Phương Tô không nhảy cẫng lên nữa, sửng sốt một hồi, sau đó nháy mắt mấy cái với Tống Hoài ra hiệu mình đã hiểu rõ.
Trong mắt người của Đại lý tự khó nén vẻ kinh ngạc.
Mặc dù Đại lý tự khanh cũng hơi kinh ngạc, nhưng không lâu sau đã khôi phục vẻ bình thường, cùng dùng khuỷu tay huých thuộc hạ vài cái ra điều nhắc nhở.
Đừng để người khác chế giễu!
Tống Hoài buông tay, nhìn thấy biểu cảm của hai người kia cũng chỉ xem như không thấy.
Đông Phương Tô kích động tiếp nhận Thái tử ấn cất vào trong tay áo.
Dường như tất cả những sợi lông của con phượng hoàng ủ rũ bấy lâu nay cũng muốn bay lên: "Tìm thấy ở đâu?"
Người kia cung kính trả lời: "Trên mái hiên đoạn hành lang ở giữa đó."
Đông Phương Tô một lần nữa dùng ánh mắt kính nể nhìn về phía Tống Hoài.
Y lại đoán đúng rồi!
Hắn ta cũng rất muốn có một Ngự sử Trung thừa giống như Tống Hoài.
Sao phụ hoàng không nhận một người con nuôi nhỉ, để hắn ta cũng có một huynh trưởng lợi hại.
"Điện hạ, vị đại nhân này nói rất đúng, tạm thời nên giấu chuyện này đi. Trong thời gian tới, trong cung phải giả vờ như vẫn tiếp tục tìm kiếm Thái tử ấn." Đại lý tự khanh nhẹ giọng nói với Đông Phương Tô.
Nếu lại mất lần nữa, vậy thì họ sẽ phát điên mất.
Đông Phương Tô sờ Thái tử ấn qua lớp tay áo, gật đầu: "Biết rồi."
Mạng của hắn ta được bảo vệ rồi.
Khác với mấy người vui mừng hớn hở, từ đầu đến cuối vẻ mặt Tống Hoài đều vô cùng lạnh nhạt.
Y phải tìm thời cơ đi bắt vu sư lần nữa.
-
Đông cung.
Sau khi Tống Hoài và Đông Phương Tô rời đi, Chử Yến không chống đỡ được bao lâu đã lại ngủ thiếp đi.
Ba viên thuốc, mỗi khi uống một viên đều sẽ rơi vào trạng thái ngủ say.
Vốn dĩ ba ngày sau cổ chết sẽ hoàn toàn bị loại bỏ, nhưng bây giờ...
Vệ Trăn cúi đầu nhìn Thái tử đang gối lên đùi mình ngủ say, trong mắt đầy vẻ lo lắng.
Những người khác đi tìm 'kíp nổ', mặc dù nàng cũng nóng lòng như lửa đốt, nhưng dù sao đây cũng không phải Đông cung của nước bọn họ, nàng không dám rời khỏi hắn.
Một khi người đang ngủ mê man mà gặp chuyện, sẽ không có bất kỳ khả năng chống cự nào.
Đột nhiên, ngoài cửa sổ truyền đến âm thanh rất nhỏ.
Vệ Trăn ngẩng đầu nhìn qua, nghe ra là tín hiệu của ám vệ.
Nàng cẩn thận đứng dậy, đặt đầu Thái tử xuống nhuyễn tháp, đắp chăn cẩn thận cho hắn xong mới ra cửa.
Người tới là ám vệ Cảnh Nhất đưa Quan đại phu vào kinh.
"Trữ phi, thuộc hạ đã phát hiện binh lính Tây Vu Nam Hào ở hai sơn cốc ngoài thành Ngọc Kinh, mỗi nơi có khoảng hai ngàn người." Cảnh Nhất nghiêm túc nói.
Sau khi Cảnh Nhất đưa Quan đại phu vào cung, Tống Hoài đã sai hắn ta ra ngoài thành điều tra, xem liệu ngoài hai ngàn binh lính có thể dẫn theo từ đầu, Nam Hào Tây Vu có mai phục thêm người nào nữa không.
Thái tử vừa vào thành Ngọc Kinh đã xảy ra chuyện, rất hiển nhiên, hai nước này không hề có ý định ký kết hòa bình, cho nên rất có thể còn có chiêu trò khác.
Quả nhiên đúng như Tống Hoài dự đoán, lần này Nam Hào Tây Vu nói là muốn ký hiệp ước nhưng thực chất lại có rắp tâm khác.
Vệ Trăn trầm mặc một lát, sau đó gỡ ngọc bội bên hông xuống đưa cho Cảnh Nhất: "Ngươi lập tức cưỡi ngựa về Bắc Lãng, báo Tô Vãn Đường và Vinh Trì mỗi người mau chóng dẫn năm ngàn quân Lãng tới Đông Nhữ. Nhớ kỹ, phải chọn kỵ binh thiện chiến nhất."
Cảnh Nhất không hề chần chừ tiếp nhận ngọc bội, nhìn về phía Vệ Trăn: "Ý Trữ phi là..."
Trong mắt Vệ Trăn lóe lên tia sáng lạnh lẽo: "Nếu bọn chúng không muốn ký hiệp ước, vậy thì sẽ phải trả một cái giá cực đắt cho điều đó."
Nàng đã suy nghĩ cặn kẽ, nếu cuối cùng không tìm được 'kíp nổ', nàng tuyệt đối sẽ không để Thái tử đi ký kết hiệp ước.
Mặc dù cổ chết nằm trong cơ thể là một tai họa ngầm, nhưng không đến mức mất mạng.
Mà một khi cổ chết ‘sống lại’ lần nữa, có là thần tiên cũng khó cứu.
Nàng không dám mạo hiểm.
Hắn đã bảo vệ nàng nhiều lần như vậy, lần này nên đến lượt nàng bảo vệ hắn, nàng nhất định sẽ đưa hắn về Bắc Lãng bình an.
Cảnh Nhất: "Nhưng bên phía Đông Nhữ bệ hạ..."
Một vạn quân Lãng tinh nhuệ, Đông Nhữ dám cho đi ư?
Vệ Trăn thản nhiên nói: "Ta lập tức đi gặp Đông Nhữ bệ hạ."
"Ngươi ở đây trông chừng điện hạ trước. Chỉ còn mười hai ngày nữa là đến ngày ký hiệp ước, chắc chắn vào ngày đó bọn chúng sẽ thực hiện kế hoạch cuối cùng. Bây giờ thời gian gấp rút, ta lập tức đi thỉnh cầu Đông Nhữ bệ hạ cho ngươi ngựa nhanh nhất, đồng thời tìm cách kéo dài ngày ký hiệp ước. Ngươi cần phải dẫn quân Lãng đến với tốc độ nhanh nhất có thể."
Cảnh Nhất cung kính nhận lệnh: "Vâng."