Váy Tơ Vàng - Đường Tô
Chương 187: Ngày định mệnh tại Đông Nhữ
Váy Tơ Vàng - Đường Tô thuộc thể loại Linh Dị, chương 187 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ngày hai mươi ba tháng Năm là một ngày trọng đại.
Thái tử của bốn cường quốc lớn trong thiên hạ sẽ ký kết hiệp ước tại hoàng cung Đông Nhữ, hứa hẹn một trăm năm hòa bình cho tương lai.
Một sự kiện trọng đại như vậy tuyệt đối không cho phép xảy ra bất kỳ sai sót nào. Khắp nơi trong cung đều canh phòng nghiêm ngặt, cứ ba bước lại có một trạm gác.
Khi loan giá của Đông Phương Tô và Thái tử Bắc Lãng đến, xa giá của hai nước khác cũng đã đỗ sẵn dưới bậc thềm.
Đông Phương Tô nhìn hai chiếc xa giá trống không phía trước, tay sờ vào Thái tử ấn trong ngực, khẽ hất cằm, nhếch môi cười.
E rằng hai tên khốn này vẫn nghĩ hắn ta không tìm được Thái tử ấn. Đợi lát nữa hắn ta sẽ lấy ra, xem thử bọn chúng có ngạc nhiên đến há hốc mồm hay không.
Muốn loại bỏ Đông Nhữ ra khỏi cuộc chơi? Nằm mơ đi!
Hắn ta đã không phụ lòng kỳ vọng cao của phụ hoàng, thành công ôm được đùi của Chử Huyền Cận.
Phượng hoàng nhỏ, với ánh vàng lấp lánh, hiên ngang khí phách bước xuống loan giá, trông như thể muốn vào trong làm một vố lớn.
Chẳng qua...
Đông Phương Tô dừng bước, nhìn Thái tử và Vệ Trăn vừa xuống loan giá đi tới...
Hắn ta vẫn không hiểu, trong một trường hợp quan trọng như hôm nay, vì sao Chử Huyền Cận không tự mình đến.
Phượng hoàng nhỏ không giấu được sự thật, chỉ thiếu nước không viết mấy chữ "ta biết ngươi không phải Bắc Lãng điện hạ" lên mặt.
Tống Hoài hơi khựng lại, nói: "Đông Nhữ điện hạ nhìn ra điều gì à?"
Đông Phương Tô đang định mở miệng, thì thấy đối phương híp mắt, lộ rõ ý uy hiếp.
Phượng hoàng nhỏ lập tức hiểu ý, nhanh chóng lắc đầu: "Không có!"
Vệ Trăn khẽ cười một tiếng, nói: "Đi thôi."
Đông Phương Tô gật đầu lia lịa như gà con mổ thóc: "Đúng đúng đúng, đi thôi."
Chử Huyền Cận làm như vậy chắc chắn có lý do của riêng hắn, hắn ta chỉ cần giả vờ như không biết là được.
Ba người bước lên khoảng mười bậc thang, Đông Phương Tô lặng lẽ rút từ trong tay áo ra một tờ giấy, vừa đi vừa xem.
Tống Hoài đi bên cạnh hắn ta, vô thức nghiêng đầu nhìn sang.
Đông Phương Tô nhận ra ánh mắt của y, thản nhiên giải thích: "Việc ký kết hiệp ước hôm nay có ý nghĩa trọng đại, đây là bản thảo ta chuẩn bị trước, đề phòng mắc sai sót."
Tống Hoài: "..."
Vệ Trăn: "..."
Chỉ có thể nói, hành động này rất đúng phong cách của Đông Phương Tô.
Nhưng đi thêm vài bước, Tống Hoài đột nhiên khựng lại, bất ngờ quay đầu nhìn về phía tờ giấy trong tay Đông Phương Tô.
Vệ Trăn và Đông Phương Tô nhận thấy sự khác thường của y, đồng thời dừng lại nhìn về phía y.
"Sao vậy?" Đông Phương Tô ngẩn người, sau đó đưa tờ giấy qua: "Có chỗ nào không đúng à? Bây giờ ta học thuộc một bản khác thì vẫn kịp."
Tống Hoài khẽ nhíu mày, tiếp nhận tờ giấy từ tay hắn ta, đặt dưới mũi ngửi.
Đông Phương Tô: "?"
"Ngươi làm..."
"Đây là mực Đông Nhữ điện hạ đang dùng sao?" Tống Hoài không đợi hắn ta nói xong đã trầm giọng hỏi.
Đông Phương Tô không hiểu ra sao, gật đầu: "Đúng vậy."
Hắn ta tự tay viết, đương nhiên là dùng mực của mình rồi.
Sắc mặt Tống Hoài đột nhiên biến đổi, ánh mắt nhìn Đông Phương Tô lạnh lẽo như lưỡi dao: "Có giống với loại mực dính trên tay áo điện hạ hôm đó không?"
Bị y nhìn như vậy, Đông Phương Tô không khỏi cảm thấy sống lưng ớn lạnh, ngơ ngác gật đầu: "Đúng vậy, là cùng một thỏi mực."
Hắn ta không thích viết chữ, một thỏi mực phải dùng hơn nửa năm.
Đông Phương Tô không hiểu ra sao, nhưng trong đầu Vệ Trăn lại hiện ra tình cảnh vào ngày tìm thấy Thái tử ấn.
Hôm đó, nàng đi tìm Đông Phương Tô muốn gặp Đông Nhữ bệ hạ, thấy hắn ta thay một bộ y phục khác nên nhìn vài lần. Đông Phương Tô mới lên tiếng giải thích:
'Bộ y phục trước đó vô ý dính mực.'
Tống Hoài nói tới mực dính trên tay áo, chính là chuyện hôm đó?
Hôm đó...
Bọn họ tới phòng của cung nữ, sau đó tìm được Thái tử ấn.
Không đợi Vệ Trăn kịp nghĩ lại, Tống Hoài đã quay đầu nhìn về phía nàng, lạnh lùng nói: "Mực có vấn đề."
Vẻ mặt Vệ Trăn thay đổi, lập tức hiểu ra ý của y.
"Mùi mực này khác với mùi mực dính trên tay áo Đông Nhữ điện hạ hôm đó. Hôm đó ta cũng ngửi được mùi thơm kia ở phòng của cung nữ, nhưng về sau lại tưởng là do mực trên tay áo Đông Nhữ điện hạ." Tống Hoài nắm chặt tờ giấy kia, ánh mắt căng thẳng: "Ngày chúng ta vào thành nhìn thấy thư sinh, quầy tranh chữ, phòng của cung nữ, tất cả đều có liên quan tới mực."
Cho nên, ý y là nếu mực trên tay áo Đông Phương Tô hôm đó không phải là mực trong cung điện của hắn ta, vậy thì nó chỉ có thể là dính phải ở phòng của cung nữ kia!
Sắc mặt Vệ Trăn đã trắng bệch, toàn thân cứng đờ.
Bởi vì lúc này trong đầu nàng rõ ràng vang lên lời Trường Phúc từng nói:
'Hôm qua đã nói với cung nhân, lát nữa sẽ đưa mực tới.'
Tống Hoài thấy nàng như vậy, tim hẫng một nhịp: "Trữ phi..."
Vệ Trăn đột nhiên hoàn hồn, xách làn váy lên nhanh chóng quay người chạy xuống cầu thang: "Quay về, mau lên!"
Không cần Vệ Trăn nói nhiều, Tống Hoài đã đoán được điều gì đó, không chút nào do dự, vận khinh công nhanh chóng rời đi, chỉ còn thấy một bóng mờ.
Nỗi khủng hoảng lớn bao vây Vệ Trăn, nàng cảm thấy hai chân nhũn ra không đứng vững, chỉ có niềm tin chống đỡ nàng chạy về phía trước. Nàng đạp hụt bậc thang cuối cùng, nặng nề ngã xuống mặt đất, bàn tay bị trầy da nhưng vẫn không hề hay biết.
Bị biến cố đột nhiên xuất hiện dọa đến sững sờ tại chỗ, lúc này Đông Phương Tô mới như vừa tỉnh mộng, vội vàng đuổi theo: "Tỷ tỷ!"
Thập Bát cũng đồng thời bước nhanh về phía Vệ Trăn, đỡ nàng ấy đứng lên. Vệ Trăn vịn cánh tay Thập Bát, giọng cực kỳ run rẩy: "Đưa ta... trở về."
"Vâng."
Lúc này trong đôi mắt ngày thường lém lỉnh của Thập Bát cũng đã hiện đầy u ám, trầm mặc ôm lấy Vệ Trăn rồi dùng khinh công nhanh chóng rời đi.
Lúc Đông Phương Tô chạy xuống cầu thang thì hai người đã đi rất xa.
Hắn ta vội vàng gọi ám vệ ra: "Dẫn Cô đuổi theo, mau lên!"
---
Tống Hoài lòng nóng như lửa đốt, một đường vượt nóc băng tường, khiến tuần vệ nhao nhao đuổi theo. Nhưng không lâu sau lại có một bóng dáng khác chạy tới từ phía sau. Bọn họ không thấy rõ mặt, lập tức như gặp kẻ địch mạnh, hô: "Bắt thích khách!"
Thấy sắp gây ra một trận oanh động, giữa không trung truyền đến giọng của Đông Phương Tô: "Tất cả lui ra!"
Bọn thị vệ nhìn về nơi phát ra tiếng, nhưng lại chỉ mơ hồ nhìn thấy một vệt sáng vàng thoáng qua.
Bọn họ không khỏi sửng sốt.
Giờ này, chẳng phải điện hạ hẳn nên ký hiệp ước ở Nghị Chính điện sao?
Chẳng qua đây không phải điều bọn họ nên quan tâm. Nếu là điện hạ đi ngang qua, vậy thì không cần phải ngạc nhiên.
Tống Hoài là người trở lại cung điện nhanh nhất.
Từ xa, Cảnh Nhất canh giữ ở chỗ tối đã nhìn thấy y lo lắng trở về, vội vàng xuất hiện: "Tống đại nhân, có chuyện gì vậy?"
Tống Hoài vội vàng hỏi: "Hôm nay có người đưa mực tới không?"
Cảnh Nhất gật đầu: "Có, nhưng không cho người lạ tiến vào, Trường Phúc vừa cầm vào rồi ạ."
Lòng Tống Hoài nặng trĩu, bước nhanh vào trong điện.
Vẫn chậm một bước. Trước mắt chỉ mong mực đưa tới hôm nay không có vấn đề.
Nhưng nghĩ đến việc đối phương có thể thần không biết quỷ không hay trà trộn vào Đông cung đánh cắp Thái tử ấn, không hiểu sao trong lòng y lại vô cùng khủng hoảng.
Tống Hoài dùng tốc độ nhanh nhất xông thẳng vào tẩm điện của Thái tử.
Vừa xuyên qua bình phong đã thấy Trường Phúc đang mài một thỏi mực mới tinh. Thái tử vẫn đang vẽ tranh, thấy y xuất hiện, hai người đồng thời nhìn sang.
"Điện hạ mau ra ngoài! Mực có vấn đề!"
Tống Hoài vừa lên tiếng vừa nhanh chóng chạy tới.
Chử Yến chỉ nhíu mày nhìn mực, cũng không hỏi nhiều mà đã nín thở lách mình đến cạnh cửa.
Nhưng đã không kịp nữa rồi.
Thỏi mực đã dính nước, ra nước mực.
Ngửi mùi thơm thoang thoảng tựa trúc tựa mực kia, Tống Hoài cảm thấy như máu quanh người đều đông lại.
Trường Phúc ngơ ngác đứng tại chỗ, rất lâu không nhúc nhích.
Sau đó Vệ Trăn và Thập Bát đuổi tới. Vệ Trăn lảo đảo chạy vội vào trong điện, vừa ngước mắt đã trông thấy Chử Yến đứng ở cửa.
Chử Yến cũng ngước mắt nhìn về phía nàng.
Thấy đối phương bình yên đứng thẳng, trong lòng Vệ Trăn vui mừng, bước nhanh hơn. Có lẽ mực còn chưa kịp đưa, cũng có lẽ là nàng đa nghi, mực hôm nay không có vấn đề gì.
Nhưng một khắc sau, nụ cười của nàng đông cứng trên môi.
Chử Yến vốn muốn đón lấy nàng, nhưng vừa bước một chân ra cửa, sắc mặt đã thay đổi, ngay sau đó từ trong miệng phun ra bãi máu đỏ chướng mắt, ngã xuống trước ánh mắt hoảng sợ của nàng.
"Điện hạ!"
Vệ Trăn chậm một bước, chưa kịp đỡ được người, trơ mắt nhìn Thái tử ngã gục trước mặt nàng.
Thân hình nàng lung lay, sau đó mới nhào tới, vội vàng đỡ Thái tử vào lòng, nghẹn ngào kêu: "Điện hạ, Điện hạ!"
Mắt Thái tử nhắm chặt, đã không còn ý thức.
Tống Hoài và Trường Phúc nghe được động tĩnh, lần lượt chạy ra thì nhìn thấy một màn này.
Trường Phúc toàn thân bủn rủn ngã xuống đất.
Tống Hoài khựng lại trước cửa, trong mắt bỗng chốc mất đi ánh sáng.
Tề Vân Hàm nghe được động tĩnh đi tới, thấy cảnh tượng này, lập tức hoảng sợ khóc thành tiếng: "Thái tử ca ca!"
Đông Phương Tô vừa tới cửa đã nghe thấy tiếng "Thái tử ca ca" nghẹn ngào này, trái tim lập tức chùng xuống. Chờ đến lúc hắn ta chạy tới, trông thấy Thái tử không rõ sống chết, hộc máu dựa vào lòng Vệ Trăn, đầu óc hắn ta hoàn toàn trống rỗng.
Tại sao lại như vậy?
Một người lợi hại như vậy, sao đột nhiên lại ra nông nỗi này?
Rốt cuộc… đã xảy ra chuyện gì?
Không lâu sau, hắn ta lập tức nghĩ tới lời Tống Hoài đã nói, và có được một đáp án.
Hôm đó mực trên tay áo hắn ta không phải là dính ở cung điện của mình, mà bây giờ mực đưa đến tay Thái tử lại có vấn đề.
Nhưng có vấn đề gì, và giữa chúng có liên hệ gì, hắn ta vẫn còn chưa biết.
Vệ Trăn run rẩy lau đi vết máu trên khóe môi Thái tử, môi mấp máy hồi lâu, mới miễn cưỡng phát ra âm thanh: "Quan đại phu, tìm Quan đại phu, mau lên!"
Tất cả mọi người bị biến cố bất thình lình này làm hoảng sợ, đều đờ ra mất một lúc. Lời nói của Vệ Trăn khiến Cảnh Nhất bừng tỉnh, vội vã quay người ra cung đi tìm Quan đại phu.
Tống Hoài cũng tiến lên sờ mạch của Thái tử.
Mặc dù mạch tượng hỗn loạn, nhưng ít nhất, người vẫn còn sống.
"Trữ phi, vẫn còn cơ hội, chúng ta phải bình tĩnh."
Vệ Trăn đã và đang cố gắng nhẫn nhịn, nàng cắn môi đến trắng bệch.
Nàng biết bản thân không thể sụp đổ vào lúc này.
Chưa đến phút cuối, vẫn còn cơ hội.
Nàng vẫn có thể cứu được hắn.