198. Tô Vãn Đường và Tề Vân Mộc: Vỏ Quýt Dày Có Móng Tay Nhọn

Váy Tơ Vàng - Đường Tô

Tô Vãn Đường và Tề Vân Mộc: Vỏ Quýt Dày Có Móng Tay Nhọn

Váy Tơ Vàng - Đường Tô thuộc thể loại Linh Dị, chương 198 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tin tức về đôi tân hôn dắt tay nhau dạo vườn nhanh chóng truyền đến tai Tề phu nhân.
"Chắc chắn là nắm tay nhau, lại còn dùng chung một chiếc dù sao?" Tề phu nhân hơi nghiêng người, ánh mắt sáng rỡ.
Vu ma ma cười gật đầu: "Đúng vậy ạ, lão nô tận mắt trông thấy, đại công tử còn nghiêng dù sang phía thiếu phu nhân nữa cơ."
Tề phu nhân cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm: "Vậy thì ta yên tâm rồi."
Tuy nói đây đúng là một cuộc hôn nhân ép buộc, nhưng nếu thật sự trở thành vợ chồng bất hòa, trong lòng ai cũng sẽ không dễ chịu.
Chẳng qua, cũng vì đây là Tô Vãn Đường, nha đầu này có thể coi là do bà ấy nhìn lớn lên, bà ấy biết rõ thân thế và bản tính của nàng ấy. Nếu đổi lại là một người có tính tình không đoan chính, bà ấy thà đắc tội với người khác chứ nhất quyết sẽ không nhịn cơn tức này.
"Phu nhân cứ yên tâm, lẽ nào lão nô lại không biết tính tình của đại công tử sao?" Vu ma ma tiếp tục nói: "Nếu thật sự không để người ta trong lòng, sao có thể tự tay khắc ngọc bội mà tặng chứ?"
Tề phu nhân khẽ cười nói: "Ta biết, dựa theo tính tình của nó, nếu thật sự chỉ vì đại cục mà làm vậy, cùng lắm cũng chỉ có thể giữ lễ kính trọng, chứ đâu đến mức để tâm tư bị dẫn dắt, đuổi theo tận cổng thành."
"Nhưng mà..." Tề phu nhân đột nhiên nghĩ đến điều gì đó, nhíu mày: "Bây giờ đã thành hôn rồi, con bé chắc sẽ không trèo tường nữa đâu nhỉ?"
Tô Vãn Đường tự cho rằng hành động của mình kín kẽ, mặc mưa mặc gió vẫn đều đặn cứ một hai ngày lại trèo tường vào viện Trường Minh. Nhưng bà ấy là chủ mẫu của phủ này, sao chút chuyện cỏn con này có thể giấu được bà ấy? Chẳng qua bà ấy cũng đoán được nguyên nhân nàng ấy không đi cửa chính, phần lớn là vì cảm thấy xấu hổ khi gặp bà ấy, mà bà ấy lại có lòng muốn cho bọn họ nhiều cơ hội ở chung hơn, nên cứ coi như không biết.
Nhưng bây giờ đã thành hôn, lại cứ trèo tới trèo lui thì còn ra thể thống gì nữa?
Vu ma ma nghe ra ý của Tề phu nhân, nói: "Nếu không, lão nô đi nhắc nhở một câu nhé?"
"Cũng được."
Tề phu nhân gật đầu.
Nhưng Vu ma ma mới bước ra ngoài được hai bước lại bị gọi lại: "Được rồi."
Tề phu nhân ngẫm nghĩ rồi nói: "Nghĩ kỹ lại, hiện tại quan hệ giữa hai đứa nó đang tốt đẹp hơn, cũng là nhờ hai tháng con bé thường xuyên tới kia. Nói không chừng đây là tình thú giữa đôi vợ chồng trẻ, cứ để mặc chúng đi."
Vu ma ma quay lại, cười nói: "Phu nhân rộng lượng."
"Thật ra có một câu, lão nô không biết có nên nói hay không."
Tề phu nhân giả vờ giận, nói: "Giữa hai chúng ta có lời gì mà không thể nói chứ?"
Vu ma ma cười cười, lúc này mới từ từ nói: "Thật ra lão nô cảm thấy, phải là người có tính tình như thiếu phu nhân mới xứng với công tử. Dù có chuyện gì, nàng ấy cũng chẳng để bụng, lại còn biết nhường nhịn, dỗ dành. Các thế gia quý nữ phần lớn đều rụt rè lại kiêu ngạo, hai người kiêu ngạo mà gặp nhau, ai cũng không chịu cúi đầu, thì ngày tháng còn lại biết sống với nhau thế nào được? Nếu gặp phải một cô nương quá nhạy cảm, e rằng suốt ngày sẽ bị đại công tử chọc tức đến phát điên."
"Ví dụ như nguyên nhân gây ra chuyện này, đại công tử cứ giữ cục tức nghẹn trong lòng, là thiếu phu nhân phải trèo tường vào dỗ không biết bao nhiêu lần mới nguôi giận. Nếu là một người da mặt mỏng, không chừng hiện tại quan hệ giữa hai người này vẫn còn căng thẳng ấy chứ."
"Ta biết ngươi nói có lý." Tề phu nhân im lặng một hồi rồi nói: "Chính vì ta hiểu Vân Mộc rất rõ, nên mới luôn muốn tìm cho nó một người trầm ổn, rộng lượng một chút. Coi như không đè ép được nó, bản thân người đó cũng phải nghĩ thoáng, đừng suốt ngày bị nó chọc tức đến chết đi sống lại. Lại không nghĩ nửa đường lại xuất hiện một Tô Vãn Đường, mà hiện tại xem ra, đây cũng có thể coi là duyên trời định."
"Ai nói không phải đâu, có cô nương nhà ai có được tính tình tốt như thiếu phu nhân chứ?" Vu ma ma cười nói: "Suy cho cùng cũng là một vị nữ tướng quân, tính tình độ lượng không phải người thường có thể sánh được."
Tề phu nhân khẽ than một tiếng: "Đó là do con bé tự thấy mình không chiếm lý, dĩ nhiên là bị áp khí thế, nhưng thời gian còn dài mà."
"Vẫn phải đi nói với Vân Mộc, suy cho cùng nó là nam tử, sao có thể để nữ tử hạ thấp cái tôi nhường nhịn mãi được? Bây giờ đã thành hôn, cũng không thể cứ nắm lấy chút sai lầm kia không buông. Một ngày hai ngày thì không sao, lâu dần ai mà không thấy mệt chứ?"
Vu ma ma nghe vậy lại suy tư, sau đó đột nhiên nói: "Lão nô lại cảm thấy tuy thiếu phu nhân là người nhường nhịn, dỗ dành, nhưng lại không phải không đè ép được công tử."
Tề phu nhân sững sờ: "Có ý gì?"
"Còn có một chuyện lão nô chưa kịp nói với phu nhân." Vu ma ma vội nói: "Hôm nay sau khi kính trà xong, trên đường trở về không biết vì sao đại công tử lại nổi giận, còn nhốt thiếu phu nhân ở ngoài cửa."
Tề phu nhân kinh hãi đứng dậy, cả giận nói: "Không phải lúc kính trà vẫn còn êm đẹp sao, rốt cuộc là nó lại nổi tính gì vậy?"
Vu ma ma vội vàng đỡ bà ấy ngồi xuống, an ủi: "Phu nhân đừng nóng vội, lão nô còn chưa nói xong mà."
"Sau khi đại công tử nhốt thiếu phu nhân ở ngoài cửa, đầu tiên thiếu phu nhân gõ cửa một cái, thấy bên trong không có động tĩnh, thiếu phu nhân liền đá một cái khiến cánh cửa mở tung ra. Khoảng một khắc đồng hồ sau, hai người lại thân thiết đi ra dạo vườn."
Tề phu nhân vô cùng kinh ngạc: "Con bé... đạp cửa phòng Vân Mộc sao?"
"Đúng vậy."
Tề phu nhân không thể tin nổi: "Vân Mộc không trở mặt, còn thân thiết đi dạo vườn với con bé sao?"
"Đúng vậy, đi dạo trên con đường nhỏ ven hồ, còn chu đáo kéo thiếu phu nhân đi vào phía trong." Vu ma ma mặt mày hớn hở, nói: "Theo lão nô thấy, phu nhân cứ yên tâm đi, mỗi một đôi vợ chồng đều tự có cách ở chung của họ."
Tề phu nhân nhìn chằm chằm Vu ma ma một hồi khá lâu, sau đó đột nhiên bật cười thành tiếng, vui mừng nói: "Có phải đây gọi là, vỏ quýt dày có móng tay nhọn không?"
"Nhiều năm như vậy, ta còn chưa thấy nó cúi đầu với ai bao giờ đâu."
Tề phu nhân càng nói trong lòng càng phấn chấn: "Thế này đi, ngươi mau đi nói một tiếng, bảo chúng sau này không cần ngày ngày đến tiền viện ăn cơm, sáng sớm cũng không cần đến thỉnh an. Vãn Đường cũng chỉ được nghỉ ba ngày, cứ để chúng có nhiều thời gian ở chung với nhau một chút."
Vu ma ma vội vàng cười đồng ý: "Vâng."
Chuyện lớn trong lòng đã được giải quyết, Tề phu nhân cười cong mắt. Nhưng đảo mắt bà ấy lại nghĩ đến một người nhi tử khác...
Nụ cười trên mặt Tề phu nhân phai nhạt đi, bà ấy nặng nề thở dài.
Không có đứa nào khiến bà ấy bớt lo cả!
-
Bạch Nhị nhận được tin tức, đích thân đến phòng bếp dặn dò một tiếng.
Giờ cơm trưa, Tề Vân Mộc và Tô Vãn Đường đến nhà ăn, đồ ăn đã được dọn đủ cả.
Tề Vân Mộc thoáng nhìn đồ ăn đầy bàn, ngẩn người. Có điều hắn nghĩ, hôm nay là ngày đầu tiên sau tân hôn, phòng bếp chuẩn bị phong phú một chút cũng là chuyện bình thường.
Mãi cho đến khi...
Người bên cạnh hắn phồng má, thêm hai bát cơm, gắp đồ ăn gần nửa bàn, mà vẻ mặt Bạch Nhị và nha hoàn cả phòng lại không hề thay đổi, hắn mới giật mình hiểu ra điều gì đó.
Một tay Tề Vân Mộc bưng bát, một tay cầm đũa, lâm vào trầm tư.
Ăn khỏe như vậy, thì ra nàng ấy rất biết cách ‘lớn’ lên.
Chỗ cần đầy đặn thì không thiếu một lạng, chỗ cần thon thả cũng không thừa chút nào…
Tô Vãn Đường ăn nhiều, tốc độ cũng không chậm, nhưng động tác không hề thô lỗ, mà lại như nước chảy mây trôi, cực kỳ trôi chảy.
Tề Vân Mộc nhìn mà cũng ăn thêm nửa bát cơm.
Buổi chiều, mặt trời chói chang, khiến người ta buồn ngủ.
Tề Vân Mộc có thói quen ngủ trưa, đi vài vòng dưới hiên để tiêu cơm rồi về phòng ngủ.
Tô Vãn Đường không buồn ngủ, vốn dĩ muốn đi ra ngoài dạo xung quanh một chút, nhưng vừa lúc Đào Hương cầm một phong thư về cho nàng ấy.
Đến từ biên cảnh Nam Hào, là thư của Tô Chẩm Đường.
Tô Vãn Đường nhìn nét chữ cực kỳ sắc bén trên phong thư, huyệt thái dương đập thình thịch.
Đúng là nghĩ tới cái gì thì cái đó đến.
Nàng ấy có dự cảm, phong thư này nhất định là không dễ đọc chút nào!
Bên ngoài mặt trời chói chang, Tô Vãn Đường cầm thư vào phòng. Sợ quấy rầy Tề Vân Mộc, nàng ngồi xuống trước thư án cách giường khá xa.
Lần trước nàng ấy gửi thư cho phụ huynh là bởi vì đính hôn, chẳng qua nàng ấy không nói lời thật trong thư, chỉ nói là hai bên đều có tình cảm với nhau nên định ra hôn ước. Huynh trưởng một mực không có hồi âm, chỉ có phụ thân gửi thư về, nói tôn trọng quyết định của nàng ấy.
Lúc ấy Tô Vãn Đường lại không để ý, tưởng rằng huynh trưởng bận rộn quân vụ, đợi đến lúc rảnh chắc chắn sẽ gửi thư cho nàng ấy. Nhưng bây giờ nghĩ lại, không phải huynh trưởng không rảnh để trả lời nàng ấy, mà là căn bản không muốn trả lời, hoặc là, còn chưa tìm được ngôn từ thích hợp để mắng nàng ấy.
Tô Vãn Đường hít sâu một hơi, nhẹ nhàng xé mở phong thư ‘dày cộm’.
Vừa mở ra, mùi mực xộc thẳng vào mặt.
Đầu tiên Tô Vãn Đường không nhìn nội dung, mà đếm số trang trước.
Tổng cộng tám trang giấy...
Tô Vãn Đường: "..."
Đúng là Tề Vân Mộc rất có mặt mũi, phong thư này có thể so với tám phong thư trước đây.
Làm công tác chuẩn bị tâm lý xong, Tô Vãn Đường mới tập trung đọc thư.
Chữ của huynh trưởng đẹp hơn chữ của nàng ấy rất nhiều, thậm chí có thể sánh với nét bút của Tề Vân Mộc.
Nàng ấy vẫn luôn cảm thấy vô cùng kinh ngạc vì điều này.
Từ trước đến nay huynh trưởng không có hứng thú gì với bút mực, cũng không biết vì sao chữ viết lại xuất chúng đến thế?
Câu đầu tiên trên giấy là:
'Muội muội Vãn Đường của ta, mắt muội mù rồi à? Hay là tâm muội cũng mù rồi chăng? Tai có điếc không? Hay là muội điên rồi?'
Khóe môi Tô Vãn Đường giật giật. Nàng ấy không điên, nhưng nàng ấy cảm thấy ca ca của mình đã điên rồi.
Trước kia gửi thư về, hắn chưa từng tỉa tót từng câu từng chữ như vậy. Nàng ấy chỉ nhìn nét mực như muốn xuyên thủng giấy kia là đã có thể tưởng tượng ra cảnh huynh trưởng nổi trận lôi đình, muốn rách cả mí mắt.
'Thế gian này có ngàn vạn nhi lang, sao lại cố chấp với tên chó Tư Triệt đó chứ? Tên chó này không phải loại lương thiện, lực cắn rất khỏe, bị nhiễm bệnh dại, hối hận thì đã muộn rồi...'
Tô Vãn Đường không đành lòng nhìn thẳng, lật đến trang sau:
'Tô Vãn Đường là muội điên rồi hay là đầu óc choáng váng vậy? Ta đã nói với muội bao nhiêu lần, Tề Vân Mộc đầu óc không bình thường, hãy cách xa hắn một chút. Muội coi lời của ta như gió thoảng bên tai sao? Sao muội lại coi trọng hắn, con mắt nào coi trọng hắn, có phải đầu óc muội bị bệnh rồi không hả...'
Sắc mặt Tô Vãn Đường không thay đổi, lại lật sang một tờ khác:
'Hắn lòng dạ hẹp hòi lại còn độc miệng, còn là một tên yếu ớt, không thể gặp gió, không thể dầm mưa, bệnh tật đầy người. Muội mà sống với hắn thì muội xong rồi, ta nói cho muội biết...'
Tô Vãn Đường tiếp tục đọc:
'Ài, nữ nhi lớn không giữ được, gả cũng gả rồi, thôi. Mau bảo hắn gọi ta một tiếng đại cữu ca nghe xem nào! Bảo hắn mau gửi thư cho ta, gọi ta là ca! Nếu không thì đợi ta trở về đánh gãy chân hắn...'
'Ta thật sự không hiểu rốt cuộc muội coi trọng hắn ở điểm nào, một con gà con yếu ớt...'
'Không phải là muội bị biểu hiện giả tạo của hắn lừa bịp đấy chứ...'
'Hắn lớn hơn muội bốn tuổi, hôn sự này muội bị thiệt rồi biết không hả? Tên chó này không phải người. Lại dám nhân lúc ông đây không ở Phụng Kinh, bắt cóc muội muội ta, lẽ trời khó tha...'
Một trang cuối cùng, dưới cùng viết:
'Nếu bị tên chó này lừa bịp, hãy lặng lẽ chờ vi huynh trở về phế hắn! Ta sẽ chọn một rể hiền khác cho muội ta!'
Tô Vãn Đường đỡ trán, nghỉ ngơi một hồi, mới u sầu bắt đầu sắp xếp lại giấy viết thư.
Thù oán giữa huynh trưởng và Tề Vân Mộc, hình như sâu hơn so với những gì nàng ấy nghĩ.
Hả?
Không đúng, vừa rồi mình đã bỏ qua cái gì?
Tô Vãn Đường mở phong thư ra, rút ra một tờ giấy trong đó, thấy được một đoạn khác trong một loạt chữ mắng Tề Vân Mộc:
'Quan hệ giữa muội và Trữ phi tốt, hãy đi cầu xin, xin Thái tử điện hạ lập tức, ngay bây giờ, tức khắc, ngay và luôn xách vị Công chúa cành vàng lá ngọc yếu ớt này về đi, ông đây sắp bị nàng ta làm phiền chết rồi!'
Bắt đầu từ hàng chữ này, chữ viết không còn tinh tế như ban đầu, hiển nhiên là càng viết càng giận.
Tô Vãn Đường: '?'