Váy Tơ Vàng - Đường Tô
Chương 209: Tô Vãn Đường, Tề Vân Mộc
Váy Tơ Vàng - Đường Tô thuộc thể loại Linh Dị, chương 209 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sáng hôm sau, Tề Vân Mộc mở mắt khi trời còn tờ mờ sáng.
Y lập tức phát hiện chăn đắp trên người, ngẩn người một lát, sau đó vừa nghiêng mình đã đối diện với một đôi mắt đen láy, trong suốt.
Tề Vân Mộc: "..."
"Phu quân dậy rồi."
Tô Vãn Đường tựa đầu lên gối, không chớp mắt nhìn y.
Tề Vân Mộc tránh ánh mắt nàng, nhíu mày: "Nàng tỉnh rồi sao không dậy?"
"Ta sợ làm chàng tỉnh giấc." Tô Vãn Đường nói. "Vả lại, chàng không cho ta mặc chiếc váy tối qua, ta không có y phục nào để mặc."
Tề Vân Mộc khựng lại một chút, vén chăn đứng dậy, mặc xong trung y liền đi đến cửa, không lâu sau đã trở lại, trên khuỷu tay treo một bộ váy áo của Tô Vãn Đường.
Lúc đó, Tô Vãn Đường vừa hay ló đầu ra khỏi màn lụa nhìn y. Tề Vân Mộc liếc nhìn nàng một cái rồi trùm váy áo lên đầu nàng, khi tầm nhìn của Tô Vãn Đường bị che khuất, khóe môi y khẽ cong lên.
Lúc nữ nhân này ngoan ngoãn cũng thật đáng yêu.
Tô Vãn Đường kéo váy áo trên đầu xuống, chui vào trong màn để mặc đồ.
Tề Vân Mộc thay quần áo ở ngoài màn.
Giữa một loạt tiếng sột soạt, giọng nói lạnh nhạt của y đột nhiên vang lên: "Không được mặc y phục mà nam nhân khác đưa."
Tô Vãn Đường đang buộc dây lưng bỗng khựng lại.
Đôi mắt đen của nàng đảo một vòng, giơ tay kéo màn lụa ra, hỏi y: "Chỉ có thể mặc đồ mà phu quân đưa thôi sao?"
Tề Vân Mộc đối diện với đôi mắt lém lỉnh của nàng, giật mình, sau đó nghiêng mình lạnh nhạt 'Ừ' một tiếng.
Hình như y… chưa từng tặng y phục cho nàng.
"Ừm, phu quân, ta biết rồi."
Ánh mắt Tô Vãn Đường sáng lấp lánh, nàng nói.
Không cho nàng mặc y phục nam nhân khác đưa, vậy là y đang ghen đó.
Có thể ghen vì nàng, vậy thì chứng tỏ y cũng không phải không thích nàng.
"Cũng không cho phép mặc như thế nữa." Tề Vân Mộc lại nói.
Tô Vãn Đường gật đầu như giã tỏi: "Ta biết rồi."
Nàng cũng không thích loại y phục kia.
Nếu y không thích, vậy thì nàng càng không thể nào mặc nó.
Rửa mặt thay quần áo xong, hai người cùng nhau đi đến nhà ăn.
Đào Hương, Bạch Nhị, Trúc Ngư thấy hai người cùng nhau bước ra khỏi chính phòng, cười nói vui vẻ, cảnh tượng hòa thuận như gió xuân, nỗi lòng cũng lập tức thả lỏng.
Tô Vãn Đường kéo cánh tay Tề Vân Mộc như trước, Tề Vân Mộc cũng để mặc nàng.
Trận chiến tranh lạnh kéo dài gần một tháng này cuối cùng cũng hạ màn.
-
Ăn sáng xong, Tô Vãn Đường cưỡi ngựa muốn đưa Tề Vân Mộc đi thượng triều. Tề Vân Mộc đối diện với đôi mắt quá đỗi sáng ngời của nàng, không nỡ từ chối.
Thế là, dọc theo con đường này, Tô Vãn Đường đã nhận được không ít ánh mắt dò xét.
Thú cưỡi của nàng là chiến mã, đi trên đường uy phong lẫm liệt. Trước kiệu của Tề Vân Mộc treo huy hiệu Tề gia, mặc dù có người không biết chiến mã và Tô Vãn Đường, nhưng cũng có thể đoán được thân phận của nàng từ ánh mắt đầu tiên, không tránh khỏi việc nhìn thêm vài lần.
Hóa ra đây chính là nữ tử mà Tề đại công tử mến mộ nhiều năm. Trông nàng quả thật rất khác thường.
Còn những người từng chứng kiến hành động vĩ đại của Tô Vãn Đường trước đây lại không hề cảm thấy kinh ngạc vì điều này, chỉ thầm nhủ một câu: "Tô tướng quân lại đến đưa Tề đại công tử đi tảo triều."
Chẳng qua hôm nay trông nàng không giống với quãng thời gian trước.
Hôm nay Tô tướng quân thần thái sáng láng, trong mắt đong đầy ý cười, xem ra hai người này lại hòa hợp như lúc ban đầu.
Nhắc tới cặp đôi này, thật sự là cực kỳ oanh liệt.
Lúc ân ái tất cả mọi người đều biết, lúc cãi vã ai ai cũng hay.
Tựa như củi khô gặp lửa hồng, từ đầu đến cuối tia lửa bay tán loạn.
Dõi mắt nhìn Tề Vân Mộc tiến vào cửa cung, Tô Vãn Đường mới quay đầu ngựa đi về quân doanh.
Nàng vừa đến, Ngu tiểu tướng và Tần Thống lĩnh đã tiến lên đón, hỏi hôm qua biện pháp nào có tác dụng?
Tô Vãn Đường suy tư một lát, lắc đầu: "Đều vô dụng."
Nhưng, bọn họ đã làm hòa rồi.
Ngu tiểu tướng và Tần Thống lĩnh nhìn bóng lưng nàng rời đi, không khỏi líu lưỡi. Tề đại công tử đúng là danh bất hư truyền, khó chiều thật.
Nhưng kỳ lạ là, nhìn tâm trạng tướng quân lại không tệ, vừa đến giờ đã cưỡi ngựa vội vàng chạy đi.
Ngu tiểu tướng: "... Đây là lại bắt đầu đi đón Tề đại công tử à?"
Tần Thống lĩnh sờ cằm: "Con đường dỗ phu quân của tướng quân vừa dài vừa gian nan."
Ngu tiểu tướng đồng cảm sâu sắc.
"Ngươi đi đâu?"
Tần Thống lĩnh thấy y ta muốn rời đi, thuận miệng hỏi một câu.
Ngu tiểu tướng cũng không quay đầu lại: "Đi giúp tướng quân dỗ chồng."
Lại sai người khảm thêm mấy viên đá quý xinh đẹp lên vỏ đao.
Tần Thống lĩnh: "..."
Chỉ bằng tên nhóc ranh còn chưa cưới vợ như mi, có thể giúp đỡ gì chứ?
-
Tô Vãn Đường đến cửa cung sớm nửa khắc.
Tang Hộc đã đến, thấy nàng tới thì tiến lên tiếp nhận dây cương ngựa của nàng, cung kính nói: "Thiếu phu nhân."
Tô Vãn Đường ừ một tiếng rồi đứng trước cửa cung chờ người.
Giờ này, xe ngựa và cỗ kiệu của các phủ đến đón chủ tử đã dừng đầy trước cửa cung. Thấy nửa tháng trôi qua Tô Vãn Đường lại đến, ai nấy đều len lén nhìn quanh.
Tô Vãn Đường không thèm để ý đến điều này, một lòng nghĩ nàng phải đứng ở một vị trí dễ thấy, đảm bảo y vừa ra ngoài là có thể trông thấy nàng ngay.
Nhưng nàng không nghĩ rằng, người nàng nhìn thấy đầu tiên không phải Tề Vân Mộc, mà là Bùi Lạc An.
Hai người liếc nhau cách cửa cung, đều ngẩn người.
Bây giờ trong lòng và trong mắt Tô Vãn Đường đều là Tề Vân Mộc khó dỗ dành kia. Đối mặt Bùi Lạc An, nàng đã tâm tĩnh như nước. Nhưng Bùi Lạc An lại trầm tư, chần chừ một lát sau đó đi về phía nàng.
"Tô tướng quân."
Bùi Lạc An đi đến trước mặt nàng, đưa tay hành lễ.
Tô Vãn Đường thoải mái đáp lễ lại.
Bùi Lạc An thấy ánh mắt nàng trong suốt, thần thái tự nhiên, lập tức hiểu rõ điều gì đó. Trong lòng hắn thoáng thở phào nhẹ nhõm, nhưng nghĩ đến lời đồn mình từng nghe thấy, hắn khẽ nói: "Tô tướng quân, có thể tìm một chỗ nói chuyện không?"
Tô Vãn Đường sững sờ, nhìn về phía cửa cung. Mặc dù Tề Vân Mộc còn chưa đi ra, chưa chắc đã trông thấy, nhưng nàng đã đồng ý với y, sau này sẽ không tiếp xúc riêng với Bùi Lạc An.
Tô Vãn Đường ngẫm nghĩ rồi nói: "Bùi đại nhân, cứ nói ở ngay đây đi."
Rồi nàng lại nói thêm: "Phu quân ta khá hung dữ, xin Bùi đại nhân thứ lỗi."
Khóe môi Bùi Lạc An giật giật.
Tang Hộc đứng cách đó không xa cũng nhướng mày.
Phu quân hung dữ...
Từ cách hình dung này, không thể không nói, khá là chuẩn xác.
Bùi Lạc An nhanh chóng lấy lại tinh thần.
Hắn thấy Tô Vãn Đường một mực chú ý cửa cung, trong mắt rõ ràng ánh lên vẻ chờ mong. Đột nhiên, đôi mắt nàng sáng lên, giơ tay quơ quơ, giòn giã nói: "Phu quân!"
Hình như sau khi hô xong nàng mới nhớ ra hắn vẫn đang ở đây, ngẩn người một thoáng rồi vội vàng lùi về phía sau một bước, vẻ mặt hơi căng thẳng hỏi: "Bùi đại nhân, có chuyện gì không?"
Bùi Lạc An nhẹ nhàng nhếch môi: "Không có gì."
Chuyện hôm đó đã không cần phải hỏi lại nữa.
Cho dù là thật, bây giờ trong lòng và trong mắt nàng cũng đều là Tề Vân Mộc. Như thế, cũng coi là mọi chuyện đều vui vẻ.
Có điều không biết Tề Vân Mộc đối với nàng thì sao...
Bùi Lạc An nghĩ đến đây, quay đầu nhìn lại, vừa hay đối diện với ánh mắt lạnh như băng sương của Tề Vân Mộc.
Hắn chợt sửng sốt, không khỏi nghĩ đến mấy tháng trước Tề Vân Mộc đột nhiên nhằm vào hắn đủ điều. Lúc ấy hắn không hiểu ra sao, bây giờ đột nhiên mọi chuyện lại trở nên vô cùng rõ ràng.
Sự ghen tuông trong đôi mắt kia đều sắp tràn ra ngoài rồi.
Bùi Lạc An mỉm cười, đứng xa xa gật đầu ra hiệu với Tề Vân Mộc rồi quay người rời đi.
Tề Vân Mộc chậm rãi đi đến trước mặt Tô Vãn Đường, nhưng ánh mắt vẫn nhìn chằm chằm bóng lưng Bùi Lạc An. Mãi đến khi hắn lên xe ngựa, Tề Vân Mộc mới thu hồi ánh mắt, nhìn về phía Tô Vãn Đường.
"Ta không tiếp xúc riêng với hắn." Tô Vãn Đường lập tức nói.
Tề Vân Mộc hờ hững 'Ừ' một tiếng, như thể lơ đãng hỏi một câu: "Ta thấy hắn cười rất vui vẻ, đã nói gì với nàng?"
Tô Vãn Đường đáp: "Chỉ trùng hợp gặp, chào hỏi lẫn nhau, ngoài ra không nói gì cả."
Tề Vân Mộc lại ừ một tiếng rồi lên kiệu.
Tô Vãn Đường khẽ nghiêng đầu, đây là có tức giận không?
Trở lại viện Trường Minh, từ đầu đến cuối vẻ mặt Tề Vân Mộc đều lạnh nhạt. Đến đêm, y cũng ngầm thừa nhận cho Tô Vãn Đường vào chính phòng.
Giống như đêm qua, mọi chuyện êm ả, sóng lặng.
Tô Vãn Đường không khỏi cảm thấy kinh ngạc, sao đột nhiên con mèo cao ngạo này không xù lông nữa?
Mà kỳ lạ là, nàng lại cảm thấy không quen lắm...
Mãi đến sáng hôm sau, nàng đang định sai Đào Hương đi dắt ngựa, lại nghe Tang Hộc nói: "Thiếu phu nhân, hôm nay công tử ngồi xe ngựa."
Tô Vãn Đường không hiểu lắm.
Không phải y vẫn luôn ghét bỏ xe ngựa quá xóc, muốn ngồi kiệu sao? Sao đột nhiên lại muốn ngồi xe ngựa?
Tang Hộc thấy mặt nàng lộ vẻ nghi hoặc, lại nói: "Thiếu phu nhân và công tử sẽ ngồi chung xe ngựa."
Tô Vãn Đường nháy mắt mấy cái.
Có ý gì?
Tề Vân Mộc bảo nàng ngồi xe ngựa với y?
Vì sao?
Khóe môi Tang Hộc khẽ giật giật. Chẳng trách Trúc Ngư bảo nói chuyện với thiếu phu nhân thì đừng quanh co lòng vòng, thế là y ta nói thẳng: "Hôm qua công tử ghen."
Trong mắt Tô Vãn Đường lóe lên vẻ kinh ngạc, sau đó lại biến thành mừng rỡ: "Thật, thật sao?"
Tang Hộc trầm thấp ừ một tiếng.
"Là bởi vì, Bùi Lạc An?"
Tang Hộc: "Vâng."
Đôi mắt sáng của Tô Vãn Đường xoay một vòng, nàng vội vàng hỏi: "Xe ngựa đâu? Y ở đâu?"
"Mời thiếu phu nhân đi bên này." Tang Hộc.
Tô Vãn Đường vui vẻ đi theo y ta, lại bỏ qua vẻ áy náy chợt lóe lên trong mắt Tang Hộc.
-
Tô Vãn Đường lên xe ngựa, quả nhiên thấy Tề Vân Mộc đã ngồi ở bên trong, lập tức cười hì hì chào hỏi y: "Phu quân."
Tề Vân Mộc hờ hững nhìn nàng.
Xe ngựa đã bắt đầu di chuyển, y cũng không thu hồi ánh mắt.
Tô Vãn Đường bị y nhìn mà trong lòng run rẩy: "Phu quân, sao, sao thế?"
Tề Vân Mộc cười lạnh một tiếng, ngẩng đầu véo má nàng, lạnh lùng nói: "Nàng nói với Bùi Lạc An, ta là phu quân hung dữ?"
Nụ cười của Tô Vãn Đường cứng lại.
Tang Hộc!
Tên mách lẻo kia!
Trong chớp nhoáng, Tô Vãn Đường điều chỉnh sắc mặt, vô cùng chân thành nói: "Nhưng mà ta thích."
Tề Vân Mộc khựng lại.
"Ta đã đồng ý với phu quân không tiếp xúc riêng với hắn, nhất thời không tìm được cớ thích hợp để giữ khoảng cách với hắn..." Một bên má Tô Vãn Đường bị Tề Vân Mộc véo hơi nâng lên, nói chuyện có phần mơ hồ không rõ: "Vả lại ta cảm thấy đó cũng không phải một từ có nghĩa xấu, ta thích phu quân như vậy."
Tề Vân Mộc khẽ buông lỏng lực trên tay.
"Mặc kệ phu quân nổi nóng với ta thế nào cũng được, chỉ cần đừng không để ý đến ta trong thời gian dài là được."
Tề Vân Mộc chậm rãi buông lỏng tay.
Tô Vãn Đường thấy khí thế của y hạ thấp, được một tấc lại muốn tiến một thước, xích lại gần y: "Phu quân, có phải chàng ghen không?"
Tề Vân Mộc kiên quyết phủ nhận: "Không."
Tô Vãn Đường nghiêng đầu nhìn y, y quay mặt ra ngoài cửa sổ. Tô Vãn Đường đuổi sát không buông, y lại tiếp tục xoay đầu về sau. Hai bên có qua có lại như vậy mấy lần, trong mắt cả hai cũng dần dần gợi lên ý cười.
Cuối cùng, Tề Vân Mộc nghiêm mặt xoay người nàng lại: "Ngồi yên."
Tô Vãn Đường thuận theo lực của y ngồi vững vàng, nhưng người lại tiếp tục cọ đến gần y, đẩy y đến bên cửa sổ mới chịu bỏ qua.
Trong lúc lơ đãng, tay hai người chạm vào nhau, cả hai đồng thời sững sờ. Sau đó cũng không biết là ai cử động ngón tay trước, lặng lẽ biến thành mười ngón đan vào nhau.
Xe ngựa đưa Tề Vân Mộc đến cửa cung trước. Tô Vãn Đường ghé vào bên cửa sổ lưu luyến không rời nhìn y: "Phu quân, ta sẽ đến đón chàng sớm một chút."
Tề Vân Mộc nhìn ánh mắt trêu ghẹo của những người xung quanh, mấp máy môi, tiến đến nói khẽ: "Ta xong việc sẽ đến đón nàng."
Tô Vãn Đường mừng rỡ, gật đầu: "Được thôi."
Tề Vân Mộc liếc nàng một cái, che lại ý cười trong mắt.
Sao nữ nhân này lại dính người thế?