226. Chương 226: Nhiều người

Váy Tơ Vàng - Đường Tô

Chương 226: Nhiều người

Váy Tơ Vàng - Đường Tô thuộc thể loại Linh Dị, chương 226 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tô Chẩm Đường rời khỏi Tề phủ, như có ma xui quỷ khiến đi đến ngoài cung, nhìn bức tường đỏ cao vút, hắn đứng lặng hồi lâu.
Sau một lúc, hắn nghĩ, chỉ cần lặng lẽ vào xem, xem tiểu nha đầu yếu ớt kia có khóc không, chỉ nhìn một cái rồi đi.
Hồi còn nhỏ, hắn từng ở Lãng Vương phủ một thời gian, trước khi vào quân doanh cũng chơi cùng Thái tử điện hạ vài tháng ngắn ngủi, xem như khá quen thuộc Hoàng cung.
Hắn quen đường quen lối lén lút vào cung, đi về phía tẩm điện của Ngũ Công chúa, nhưng vừa đến cửa điện đã cảm nhận được phía sau có hai luồng gió mạnh ập đến.
Hắn nhanh nhẹn nghiêng người né tránh, vừa quay đầu lại đã đối diện với ánh mắt lạnh lùng của Thái tử.
Tô Chẩm Đường sửng sốt: "Thái tử điện hạ."
Hắn vừa dứt lời, Tống Hoài đã ra tay tấn công.
Tô Chẩm Đường vội vàng né tránh: "Đại hoàng tử."
"Tô tướng quân, tự ý xông vào Hoàng cung, là tội chết." Chử Yến nói: "Tô tướng quân đã từ chối Ngũ hoàng muội, vì sao ban đêm lại xông vào tẩm điện, chẳng phải quá ức hiếp người khác sao."
"Điện hạ, thần..."
Chử Yến không cho hắn cơ hội mở miệng, tay áo bay phần phật, nhảy vọt đến tấn công.
Tống Hoài theo sát phía sau.
Hai người đều là cao thủ bậc nhất, Tô Chẩm Đường đối phó với một người đã phải cố hết sức, huống chi là hai người cùng hợp sức.
Hắn có ý định giải thích, nhưng chỉ trong chớp mắt đã bị đánh trúng vài lần, lập tức không còn rảnh để kiêng dè gì nữa, chỉ có thể tập trung đối phó.
Thống lĩnh thị vệ bên ngoài tẩm điện Ngũ Công chúa nghe được động tĩnh, nhảy lên nóc nhà điều tra, sau khi thấy rõ khuôn mặt của mấy người, hắn giật mình, vội vàng vào điện bẩm báo.
Cùng lúc đó, Đông cung.
"Thiếu chủ, điện hạ và Đại hoàng tử đánh nhau rồi." Tiêu Hà đứng ngoài điện bẩm báo.
Vệ Trăn đang an ủi Tề Vân Hàm, nghe vậy hai người đồng thời sửng sốt, hoàn hồn lại, Tề Vân Hàm vội lau nước mắt, lo lắng nói: "Trăn Trăn, hắn đánh không lại Thái tử ca ca."
Vệ Trăn: "..."
"Không giận hắn nữa à?"
Tề Vân Hàm cụp mắt không nói.
Giận thì vẫn giận.
Phải đi Tây Vu là chuyện lớn như vậy, vậy mà hắn lại giấu diếm nàng lâu như thế, sao nàng có thể không tức giận!
Vệ Trăn nhìn nàng một lúc, mới cất giọng hỏi Tiêu Hà: "Ở nơi nào?"
Tiêu Hà trả lời: "Nửa khắc trước, Thái tử điện hạ và Đại hoàng tử đến cung điện của Ngũ Công chúa."
Vệ Trăn và Tề Vân Hàm lại sửng sốt.
Bọn họ đến chỗ Ngũ Công chúa làm gì?
"Thuộc hạ đi theo dõi, hình như... hình như là phát hiện có người đi về phía cung điện của Ngũ Công chúa." Tiêu Hà lại nói.
Giờ này khắc này, người sẽ và dám xông vào cung điện của Ngũ Công chúa vào ban đêm, ngoại trừ vị Tô thiếu tướng quân vừa trở về kia, không còn ai khác.
Sau một thoáng im lặng ngắn ngủi, Tề Vân Hàm nghi ngờ nói: "Buổi trưa ta đi thăm Ngũ hoàng muội, nghe muội ấy nói, hình như Tô thiếu tướng quân lại từ chối muội ấy."
Cũng chính vì vậy, Bệ hạ không tứ hôn.
Vệ Trăn nhíu mày.
Ngũ hoàng muội ở trong phủ đệ của Tô Chẩm Đường ở Cố thành hơn nửa năm, hôn sự giữa hai người đã là chuyện chắc chắn, chuyện tưởng chừng đã sắp thành, tại sao Tô Chẩm Đường lại từ chối?
Đột nhiên, Vệ Trăn nghĩ đến điều gì đó, chợt đứng phắt dậy: "Không ổn!"
Tề Vân Hàm ngẩn ra: "Làm sao vậy?"
Vệ Trăn vừa đi ra ngoài, vừa nói: "Điện hạ đang bực bội, bắt được Tô Chẩm Đường xông vào tẩm điện của Ngũ hoàng muội giữa đêm khuya, chắc chắn sẽ trút giận lên đầu Tô Chẩm Đường."
Mà còn có cả Tống Hoài.
Đêm nay e rằng Tô Chẩm Đường phải nếm chút đau khổ.
Vệ Trăn đi tới cửa điện, lại đột nhiên dừng lại.
Ánh mắt nàng lóe lên, đêm nay, có lẽ Tô Chẩm Đường nếm chút đau khổ cũng không phải chuyện xấu.
Nếu hắn thật sự từ chối Ngũ hoàng muội, đêm nay cần gì phải xông vào Hoàng cung, vậy nên e là trong chuyện này có hiểu lầm gì đó.
Huống hồ...
Vân Hàm và Tống Hoài lại đang giận dỗi.
Lúc này cắt không dứt gỡ còn rối hơn, thà để bọn họ đánh một trận, biết đâu trận đánh này sẽ là dao sắc chặt đống bòng bong.
Sau khi Vệ Trăn suy nghĩ thông suốt thì quay sang Tiêu Hà nói: "Lát nữa ngươi lại qua đó xem sao."
Tiêu Hà lên tiếng trả lời: "Vâng."
Tề Vân Hàm nhìn Vệ Trăn đầy khó hiểu, lo lắng nói: "Trăn Trăn, chúng ta không qua đó xem sao à?"
Vệ Trăn cầm tay nàng vào trong điện, nói: "Tẩu yên tâm đi, a huynh không có việc gì."
Có Tô Chẩm Đường bất ngờ xông tới, người gặp chuyện không phải là Tống Hoài.
Tề Vân Hàm khẽ thở phào nhẹ nhõm, nhưng lại nhanh chóng nhíu mày: "Thế nhưng, Tô gia đại ca..."
"Hắn cũng không sao." Vệ Trăn ngắt lời nàng: "Cho dù có sao, cũng là hắn đáng đời."
Từ chối tấm lòng của Ngũ hoàng muội, rồi ban đêm lại xông vào tẩm điện của người ta, việc này hắn không hề chiếm lý, chịu một trận đòn vẫn còn là nhẹ.
"Vậy có cần sai người đi báo cho tẩu tẩu biết không?"
Vệ Trăn kéo nàng ngồi xuống giường ở trắc điện: "Đại ca tẩu vất vả lắm mới chờ được người về, nếu phái người đi quấy rầy, tẩu đoán, liệu có thêm một người ai oán nữa không?"
Tề Vân Hàm không lên tiếng.
Hiện tại đã rất hỗn loạn rồi, Đại ca lại dính vào chuyện này, vậy thì không chỉ đêm ba mươi không yên bình.
Thái tử ca ca, Hoài ca ca, còn có Tô gia đại ca cùng lắm đánh một trận là xong, nhưng nếu đến lượt Đại ca thì sợ rằng cơn giận này sẽ kéo dài đến lúc lên triều vào năm sau.
Chưa kể đến việc Đại ca và Tô gia đại ca vốn đã bất hòa, thêm một chuyện nữa, hai người này lại phải ghim ghét nhau một thời gian.
"Được rồi, đã sắp qua giờ Tý, chúng ta ngủ trước đi, mặc cho bọn họ giày vò nhau." Vệ Trăn nói: "Sáng sớm ngày mai, biết đâu mọi chuyện đều đã được giải quyết."
Tề Vân Hàm không thể làm gì khác hơn là gật đầu: "Ừm."
Giường nhỏ ở trắc điện là dành cho cung nữ gác đêm, Tề Vân Hàm ngủ giường của Thái tử thì không thích hợp, Vệ Trăn lại ngủ cùng nàng ở trên giường bên trắc điện.
Hai người ngủ ngon lành, bên ngoài thì đánh nhau khí thế ngất trời, đến sau nửa đêm mới yên tĩnh.
Vẫn là bởi vì Chử Vân chạy tới mới ngừng lại.
Chử Vân nghe được Thống lĩnh thị vệ trong điện bẩm báo, lập tức hoảng sợ đứng dậy chạy ra ngoài.
Dù Chử Vân không biết võ công, cũng có thể nhìn ra Tô Chẩm Đường bị đánh đến chạy trối chết, nàng vội vàng muốn ngăn cản, nhưng mấy người kia võ nghệ cao cường, nàng không theo kịp, chỉ có thể xách vạt váy lo lắng kêu: "Hoàng huynh, Đại hoàng huynh, đừng đánh nữa."
Chử Yến và Tống Hoài thấy Chử Vân xách vạt váy đuổi theo trong gió lạnh, liếc nhìn nhau, sau đó mỗi người giáng cho Tô Chẩm Đường một đấm, cuộc hỗn chiến này mới coi như kết thúc.
Tô Chẩm Đường tình cờ ngã xuống trước mặt Chử Vân, quỳ một chân trên đất, tóc tai rối bời, vô cùng chật vật.
Chử Yến, Tống Hoài mỗi người đứng trên một nóc nhà, nhìn xuống từ trên cao.
Chử Vân sợ bọn họ lại muốn ra tay, vội vàng chạy tới đỡ Tô Chẩm Đường dậy: "Tô thiếu tướng quân, ngươi không… không sao chứ?"
Lúc nói đến ba chữ cuối cùng giọng vừa nhỏ vừa yếu.
Bởi vì lúc Tô Chẩm Đường ngẩng đầu lên, gương mặt anh tuấn kia có thể dùng từ 'mặt mũi bầm dập' để hình dung, mà bởi vì trên mặt đầy vết bầm tím, tướng quân không chỉ thiếu vài phần uy nghiêm, không hiểu sao còn có vẻ hơi tủi thân.
Chử Vân ngẩn ra, sau đó tim tê rần: "Tô thiếu tướng quân."
Tô Chẩm Đường ngẩng đầu nhìn nóc nhà hai bên một cái, tuy rằng trong đêm tối không thấy rõ vẻ mặt hai người kia, nhưng hắn có thể cảm giác được sức ép của họ.
Tô Chẩm Đường yên lặng thu tầm mắt lại, nhìn về phía Chử Vân.
Chử Vân nhìn theo tầm mắt của hắn, do dự một chút mới nói: "Tô thiếu tướng quân, vào trong cung của ta bôi thuốc?"
Tô Chẩm Đường: "..."
Hai huynh trưởng của nàng đang đứng trên nóc nhà nhìn chằm chằm, hắn dám vào trong cung nàng bôi thuốc?
Lại bị đánh một trận thì có.
"... Không cần."
Hôm nay ngày lành cảnh đẹp, vì sao hai vị này lại chịu ra ngoài chịu gió lạnh một mình?
Không thể là cố ý chạy đến bắt hắn đâu nhỉ?
Đại khái Chử Vân cũng hiểu tình cảnh này không thích hợp, vì thế trầm mặc một lát, sau đó ghé sát vào tai hắn nhẹ giọng hỏi: "Sao ngươi lại tới nơi này?"
Nàng khẽ xích lại gần, một mùi thơm bay vào chóp mũi.
Ánh mắt Tô Chẩm Đường chợt lóe lên, nói: "Ta… đi ngang qua."
Chử Vân: "?!"
Đi ngang qua?
Đêm hôm khuya khoắt, hắn lẻn từ ngoài cung vào trong cung, đi ngang qua?
Tô Chẩm Đường cũng cảm thấy lý do này của mình quá hoang đường, dừng một chút, giải thích: "Ta… đến tìm Thiếu chủ, bẩm báo quân vụ."
Chử Yến nghe không nổi nữa: "...Ngươi tới nơi này tìm Trữ phi?"
Tô Chẩm Đường mạnh miệng: "Lạc đường."
Tống Hoài: "Khi còn bé ngươi từng thường xuyên ra vào Đông cung cùng chúng ta, hơn nữa Đông cung và tẩm điện của Ngũ hoàng muội ở hai hướng ngược nhau, ngươi không phân biệt được?"
Tô Chẩm Đường: "... Trời tối quá, đi nhầm đường."
Chử Yến và Tống Hoài không lên tiếng nữa.
Miệng Tô Chẩm Đường cứng hơn nắm đấm của hắn nhiều.
Chử Vân cắn môi, không nói một lời nhìn chằm chằm Tô Chẩm Đường.
Sau một hồi im lặng kỳ lạ.
Tô Chẩm Đường nhìn chằm chằm giọt nước mắt sắp rơi xuống đong đầy hốc mắt nàng, trong lòng căng thẳng, nhất thời hơi buồn bực: "Ngươi đừng khóc."
"Ta tới tìm ngươi."
Chử Vân ngẩn người, sau đó hơi cụp mắt, khóe môi nhẹ nhàng cong lên, lúc ngẩng đầu lên thì trong mắt tràn đầy vui mừng: "Giờ này ngươi tới tìm ta làm gì?"
Tô Chẩm Đường lại trầm mặc.
Hắn cũng không thể nói là đến xem nàng có rơi nước mắt vì chuyện đêm qua không.
"Ta..."
"Đêm đã khuya, Tô thiếu tướng quân."
Không đợi Tô Chẩm Đường tìm ra lý do, đã nghe Chử Yến lạnh lùng nói: "Ngươi muốn tới tìm muội muội của Cô, có thể thoải mái, quang minh chính đại mà đến."
"Hôm nay ngươi tự ý xông vào Hoàng cung, Cô nể mặt Trữ phi mà tha cho ngươi, nếu có lần sau, tuyệt đối không dễ dàng tha thứ."
Tô Chẩm Đường nghe rõ.
Ý của Thái tử là, nếu hắn không thật lòng muốn cưới Ngũ Công chúa, từ nay về sau không thể lén tới gặp nàng.
Lòng hắn hơi rối bời, nhưng biết lúc này cũng không phải là thời cơ tốt để nói chuyện, chỉ có thể cung kính đồng ý: "Vâng."
Trước khi đi Tô Chẩm Đường nhìn Chử Vân một cái, thấy trong mắt nàng thoáng hiện lên ánh nước, lòng mềm nhũn: "Ngày mai ta tới gặp Công chúa."
Mắt Chử Vân sáng lên, khẽ gật đầu: "Ừm, ta chờ ngươi."
Hình như câu 'ta chờ ngươi' kia càng khiến người ta mềm lòng.
Tô Chẩm Đường đè nén cảm xúc khác lạ trong lòng xuống, xoay người rời đi.
Chắc chắn Tô Chẩm Đường đã đi xa, nhìn Chử Vân vào cung điện, Chử Yến và Tống Hoài mới phi thân rời đi.
Mà lúc này, Chử Vân hơi dừng bước quay đầu lại.
Nàng nhìn theo hướng Chử Yến và Tống Hoài rời đi, nhẹ nhàng cong môi.
Chử Vân đã từng rất hâm mộ Đại hoàng tẩu, từ khi sinh ra đã được yêu thương bảo bọc, còn có thể lớn lên cùng hoàng huynh, tất cả mọi người che chở thương yêu nàng, giống cành vàng lá ngọc hơn cả Công chúa.
Nàng cũng không dám nghĩ, nàng có thể được yêu thương như vậy.
Nhưng sau đó, hoàng huynh vì nàng từ chối hòa thân hai lần, nàng mới chợt hiểu ra, mặc dù trong quá trình nàng lớn lên không có hoàng huynh làm bạn, nhưng hoàng huynh vẫn bảo vệ nàng dưới cánh chim của mình.
Mà nay, phần che chở như vậy lại nhiều hơn một phần, người nàng mến mộ nhiều năm cuối cùng cũng đã đáp lại.
Giờ này khắc này, nàng không cần phải hâm mộ bất cứ ai nữa, nàng cảm thấy mình cũng được rất nhiều yêu thương bao quanh, hạnh phúc đến mức ngay cả bầu không khí hít vào cũng trở nên ngọt ngào.
***
Chử Yến và Tống Hoài trở lại Đông cung, thấy trong tẩm điện đã tắt đèn, hỏi ra mới biết là Vệ Trăn và Tề Vân Hàm đã ngủ rồi.
Ngọn lửa giận vừa mới dịu xuống trong lòng Chử Yến lại trỗi dậy.
Chiếm nửa đêm trước thì thôi đi, sao nửa đêm còn lại cũng muốn chiếm!
Chử Yến hung tợn lườm Tống Hoài: "Chuyện tốt mà ngươi làm!"
Lúc này Tống Hoài, người cũng mặt mũi bầm dập, không trầm mặc nữa, hắn đứng dưới đèn lồng, đảm bảo nha hoàn của Tề Vân Hàm ở ngoài điện thấy rõ vết thương trên mặt hắn, mới nhẹ nhàng mở miệng: "Điện hạ qua chỗ ta ngủ?"
Tẩm điện của Tống Hoài ở Đông cung vẫn luôn được giữ lại.
Chử Yến bực bội liếc hắn một cái, phất tay áo khẽ hừ một tiếng, nhấc chân rời đi.
Đi được vài bước, Thái tử cực kỳ tức giận, cất giọng nói: "Cảnh Nhất, trong vòng ba ngày cấm phu phụ Tống Thiếu Tranh ra vào Đông cung!"
Cảnh Nhất muốn nói lại thôi: "... Vâng."
Hình như lệnh cấm của điện hạ vô dụng.
Trữ phi muốn giữ người, điện hạ chỉ có thể bất lực nhìn.