228. Chương 228: Tô Chẩm Đường, Chử Vân

Váy Tơ Vàng - Đường Tô

Chương 228: Tô Chẩm Đường, Chử Vân

Váy Tơ Vàng - Đường Tô thuộc thể loại Linh Dị, chương 228 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Chiều mùng một Tết, tuyết bắt đầu rơi sau giờ Ngọ, đến khi hoàng hôn buông xuống, mái hiên và cành cây đã phủ một lớp tuyết mỏng.
Chử Vân khoác áo choàng màu hồng sen, đứng dưới hành lang, mắt không rời cánh cửa điện, ngóng trông mòn mỏi.
Phất Hương nhìn thấy không đành lòng, bèn tiến lên khuyên nhủ: "Công chúa, đường tuyết khó đi, trời cũng đã tối rồi, e rằng Tô thiếu tướng quân sẽ không đến, chúng ta vào trong trước đi ạ."
Ánh mắt Chử Vân thoáng buồn, nhưng rồi sự ảm đạm ấy lập tức tan biến, nàng kiên định nói: "Ta sẽ đợi thêm một lát nữa."
Chàng đã hứa với nàng sẽ đến, vậy thì nhất định sẽ đến.
Chỉ cần là chuyện chàng đã đồng ý, sẽ không bao giờ vô duyên vô cớ thất hẹn, dù có bị cản trở, chàng cũng sẽ báo tin.
Phất Hương thấy Công chúa kiên quyết, biết không thể khuyên ngăn, đành đi đổi một chiếc lò sưởi tay khác cho Công chúa, rồi tiếp tục đứng chờ.
Chử Vân ôm lò sưởi tay, cảm giác ấm áp lan tỏa đến trái tim. Nàng nhìn những bông tuyết rơi, chợt nhớ về lần đầu tiên gặp Tô Chẩm Đường.
Lần đầu tiên họ gặp nhau cũng là vào một ngày tuyết rơi.
Đó là trận tuyết đầu mùa năm ấy, không lớn như bây giờ.
Ngày đó, là lễ cập kê của nàng.
Người tham gia lễ cập kê của nàng không ít, cả ngày cung điện đều vô cùng náo nhiệt. Sau khi xong lễ, nàng cảm thấy hơi mệt nên đến trắc điện nghỉ tạm. Lúc đi ngang qua một cây bạch quả trong vườn, đột nhiên có tuyết đọng rơi xuống.
Nàng vô thức ngẩng đầu, tuyết đọng lả tả đổ ập vào mặt, gần như nhuộm trắng mái tóc.
Tuyết rơi không lớn, tuyết đọng trên cành cây cũng không nhiều, không gây đau đớn mấy, chỉ là lạnh đến thấu xương.
Vài hạt tuyết rơi xuống lông mi nàng, dưới ánh trăng mờ, nàng thấy một thiếu niên như giáng xuống từ trên trời.
Chàng mặc bộ trang phục bó eo màu sáng, phần tóc buộc đuôi ngựa đã hơi lỏng lẻo, nhưng không hề trông rối loạn, ngược lại càng khiến chàng toát lên vẻ lười nhác phóng khoáng.
Trên tóc chàng dính không ít tuyết trắng, rơi xuống trước mặt nàng. Khi đối diện với ánh mắt nàng, vẻ mặt chàng vẫn còn hơi mơ màng.
Cứ như là… vừa mới tỉnh ngủ.
Nhưng hôm nay lạnh như vậy, còn có tuyết rơi, ai lại ngủ trên cây chứ?
Khi đó, Chử Vân thầm hoài nghi, chàng thiếu niên anh tuấn này, chẳng lẽ là một kẻ ngốc?
Mãi đến khi chàng mở miệng hỏi: "Ngươi không sao chứ?"
Phất Hương sớm đã sợ hãi đến mức đứng chắn trước mặt Chử Vân, nghe chàng mở miệng liền đề phòng hỏi: "Ngươi là người phương nào?"
Hôm nay, những người xuất hiện ở đây đều là quý nhân, người trước mắt lại có phong thái hiên ngang, trang phục đẹp đẽ quý giá. Phất Hương không dám trực tiếp trách cứ, mà hỏi thân phận của chàng trước.
Lúc này, cung nữ khác đã lau khô tuyết dính trên mặt giúp Chử Vân, tầm mắt nàng trở nên rõ ràng hơn, thấy chàng thiếu niên càng thêm sinh động tuấn tú.
Sau đó, tầm mắt Chử Vân dịch xuống, rơi vào bên hông chàng thiếu niên. Nàng hơi sững sờ, rồi nhẹ giọng mở miệng trước khi Tô Chẩm Đường kịp trả lời: "Tô công tử?"
Tô Chẩm Đường nghe vậy hơi kinh ngạc: "Ngươi biết ta ư?"
Chử Vân ra hiệu với chàng: "Bên hông ngươi có treo lệnh bài, phủ Lãng Vương không có công tử, vả lại hôm nay phủ Lãng Vương chỉ có Tô gia đến."
Tô Chẩm Đường nhìn theo tầm mắt của nàng, sau đó nhếch miệng cười, chắp tay nói: "Tại hạ Tô Chẩm Đường, vừa rồi thất lễ."
Chử Vân khẽ cong môi: "Không sao."
"Có điều… Vừa rồi ngươi ngủ trên tàng cây à?"
Tô Chẩm Đường gật đầu: "Ừ."
"Nhưng đang có tuyết rơi mà, ngươi không lạnh ư?" Chử Vân nghi ngờ hỏi.
Bị Công chúa hỏi như vậy, Tô Chẩm Đường cũng hiểu ra rằng hành động này có chút không phù hợp với lẽ thường, bèn lên tiếng giải thích: "Lúc ta đến đây ngủ, tuyết còn chưa bắt đầu rơi."
Ai ngờ khi tỉnh lại, tuyết đã rơi trắng đầu, còn đổ đầy lên người người khác.
"Ta không sợ lạnh." Chàng nói thêm.
Chử Vân trầm tư.
Khi lễ cập kê của nàng bắt đầu, cũng đã có vài hạt tuyết rơi xuống. Vậy nên chàng đã ngủ ở đây trước khi lễ cập kê diễn ra.
"Vừa rồi khiến cô nương hoảng sợ, ta xin lỗi cô nương." Tô Chẩm Đường chắp tay khom lưng nói lời xin lỗi.
Ánh mắt Chử Vân khẽ lóe lên.
Chàng không nhận ra nàng.
Cũng đúng. Chàng ở quân doanh, nàng ở hậu cung, vả lại cả hai đều rất ít tham gia cung yến. Hôm nay chàng cũng không xem lễ, nên không nhận ra nàng cũng hợp tình hợp lý.
Lúc này, Phất Hương nhíu mày, nói: "Đây là Tứ Công chúa."
Tô Chẩm Đường nghe vậy thì giật mình.
Chàng kinh ngạc, sau đó chợt bừng tỉnh, lại hơi chột dạ.
Vốn dĩ chàng tưởng là cô nương nhà ai đi ngang qua đây, sau khi nghe nói thân phận nàng, chàng suy nghĩ một lát, thấy cũng hợp tình hợp lý.
Mà chột dạ là vì…
Lời chàng vừa nói đã làm lộ việc chàng không đi xem lễ.
Hôm nay vốn dĩ chàng không muốn đến, là bị tiểu công tử phủ Quận chúa mạnh mẽ kéo tới, nói rằng Công chúa cập kê thì phủ Lãng Vương cần có người đến. Nhưng Lãng Vương đến cũng không thích hợp, mà phủ Lãng Vương thì không có tiểu bối. Phụ thân của chàng lại là bộ khúc của phủ Lãng Vương, cũng là tướng tài mà Lãng Vương tin tưởng nhất, vậy nên chàng cũng được coi là người của phủ Lãng Vương, có thể đại diện phủ Lãng Vương đến xem lễ.
Đang lúc Tô Chẩm Đường không biết làm sao thì nghe Chử Vân dịu dàng nói: "Buổi lễ đã kết thúc, chẳng mấy chốc sẽ mở tiệc, Tô công tử biết đường chứ?"
Công chúa không truy cứu, còn chủ động giải vây, tất nhiên Tô Chẩm Đường thở phào nhẹ nhõm, cảm kích nói: "Ta biết."
Sau đó, Tô Chẩm Đường cung kính xin cáo lui, đợi Công chúa đi trước, chàng mới nhanh chân xoay người rời đi.
Chàng vốn chỉ muốn tìm một chỗ yên tĩnh để nghỉ tạm rồi đi xem lễ, nhưng không ngờ lại ngủ một giấc đến tận lúc mở tiệc. Cố công tử không tìm được chàng, e là sẽ sốt ruột.
Đêm qua, đám người kia cứ lôi kéo chàng chơi tửu lệnh, đến lúc trời sắp sáng mới chịu buông tha. Chàng mới nằm ngủ được không bao lâu lại bị Cố công tử túm đi.
Cho dù sức khỏe chàng tốt thì cũng cảm thấy hơi đuối, nên thừa dịp không ai chú ý, chàng nhảy lên cây nghỉ ngơi.
Đương nhiên không phải chàng thích ngủ trên cây, chủ yếu là vì đang ở trong cung, không thể tùy tiện chọn một cung điện mà ngủ được.
Thiếu niên Tô Chẩm Đường đi nhanh chóng, lại không biết Công chúa đã dừng lại, xoay người nhìn bóng lưng của chàng, trong mắt ánh lên tia sáng kỳ lạ.
Đối với Tô Chẩm Đường mà nói, đây chẳng qua chỉ là một lần gặp thoáng qua, chưa từng để lại dấu vết gì trong lòng chàng. Mà đối với Chử Vân mà nói, lại là lúc lòng thiếu nữ bắt đầu biết hoài xuân.
Từ ngày đó trở đi, trong lòng Công chúa đã có một thiếu niên mặc đồ sáng. Theo thời gian dần trôi, tình cảm càng lún càng sâu, nhưng nàng biết rõ mình không thể tự quyết định hôn sự của chính mình. Vì vậy, nàng chỉ có thể giấu chàng trong lòng, cũng không dám nhắc tới.
Nàng tự nhận là không ai hay biết, nhưng sau vài lần chạm mặt Tô Chẩm Đường từ xa, đều bị Chử Nguyệt nhìn ra manh mối.
Thiếu nữ không thể giấu được ánh mắt khi nhìn người trong lòng.
Tuyết càng lúc càng rơi nặng hạt, chút tia sáng cuối cùng nơi chân trời cũng sắp biến mất, ánh mắt Chử Vân cũng ngày càng ảm đạm.
Chàng còn chưa đến, là bị chuyện gì giữ chân ư?
Suy nghĩ này vừa mới hiện lên, trong tầm mắt Công chúa chậm rãi xuất hiện một bóng người mặc y phục màu xanh đậm.
Chàng không bung dù, đón tuyết mà đến, trên đỉnh đầu đã phủ một mảng trắng xóa, dần dần trùng khớp với hình bóng thiếu niên lần đầu gặp mặt trong ký ức.
Mắt Chử Vân sáng ngời, không để ý đến tiếng hô kinh ngạc của Phất Hương, nàng nâng làn váy chạy xuống hành lang, lao về phía người trong lòng.
Phất Hương chỉ có thể vội vàng bung dù đuổi theo.
Tô Chẩm Đường vừa vào cửa điện đã thấy Công chúa đứng dưới hành lang. Không thể phủ nhận, trong chớp mắt đó, tim chàng như bị siết lại.
Không hiểu sao trong đầu chàng lại xuất hiện một suy nghĩ.
Lẽ ra chàng nên đến sớm một chút.
Sáng dậy nhìn thấy khuôn mặt thảm hại không nỡ nhìn trong gương, chàng bắt đầu do dự, vẫn bồi hồi đến tận bữa chiều, cuối cùng mới cắn răng ra phủ.
Chàng đã nhận lời nàng, nếu không đến, cũng không biết cô bé yếu ớt này có khóc không.
Chàng thật sự sợ nàng rơi nước mắt.
Nhìn Công chúa mặt mày rạng rỡ chạy về phía chàng trong tuyết, Tô Chẩm Đường không biết đã dừng bước từ lúc nào, chàng cứ nhìn chằm chằm phía trước không chớp mắt.
Vấn đề đêm đó Công chúa hỏi chàng, hôm nay chàng suy nghĩ suốt một ngày vẫn không có đáp án chính xác. Nhưng vào giây phút này, hình như chàng chợt có đáp án.
Lúc nhìn thấy nàng đứng dưới hành lang, lúc thấy nàng chạy về phía chàng, lúc thấy nàng cười tươi như hoa, chàng bỗng dưng tìm thấy đầu sợi của cuộn tơ rối trong lòng.
Dường như chàng lập tức nắm được đầu sợi, gỡ ra mà không tốn chút công sức nào.
Hiện tại, nỗi lòng của chàng bỗng chốc trở nên rõ ràng.
Chàng muốn gặp nàng.
Sợ nàng khóc, chẳng qua chỉ là một cái cớ, mà còn là một cái cớ chứng minh chàng đã rung động.
Nếu chàng thật sự chưa từng rung động thì nàng có rơi bao nhiêu nước mắt cũng đâu có liên quan gì tới chàng, càng sẽ không tác động tới suy nghĩ của chàng.
Với chàng mà nói, rung động từ khi nào cũng không quan trọng, quan trọng là… hiện tại.
Khi Tô Chẩm Đường nhìn thấy làn váy của Công chúa tung bay trong tuyết, chàng khẽ cong môi, nhấc chân bước nhanh lên đón.
Nàng đã đi một quãng đường rất xa, rất lâu về phía chàng, sao chàng có thể yên tâm thoải mái chờ tại chỗ chứ.
Vào khoảnh khắc chàng nhấc chân, chàng rõ ràng thấy mắt Công chúa lại sáng thêm vài phần.
Tim chàng đột nhiên mềm lại.
Rốt cuộc nàng thích gì ở chàng, mà đáng giá nàng không ngại gian khổ, yên lặng chịu đựng? Mà hiện tại chàng mới đi về phía nàng một bước, trong mắt nàng đã ngập tràn vui vẻ.
Nàng là cành vàng lá ngọc, tội gì phải vì chàng mà như vậy.
Hai người đi tới trước mặt nhau, đồng thời dừng lại.
Tô Chẩm Đường cúi đầu nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đã đỏ bừng vì lạnh kia, khẽ nhíu mày: "Ta nói đến thì nhất định sẽ đến, nàng chờ trong điện là được rồi."
Chử Vân nghe ra sự dịu dàng trong giọng chàng, ánh mắt sáng lên, nhưng nàng cũng không nói gì, chỉ nhìn chàng, khẽ cong môi gật đầu: "Ừm."
Tô Chẩm Đường thấy được hình bóng mình trong đôi mắt trong veo của Công chúa.
Chàng hơi ngẩn người, sau đó tiến lên một bước, một tay kéo Công chúa vào lòng, một tay duỗi ra cầm lấy chiếc dù trong tay Phất Hương.
Trong chớp mắt đó, chóp mũi Chử Vân chạm vào lồng ngực chàng.
Mùi hương trên người chàng bao phủ nàng, khiến đầu óc nàng tạm thời choáng váng.
"Có tuyết rơi, chạy ra làm gì." Tô Chẩm Đường giương dù che trên đỉnh đầu Công chúa rồi mới cau mày nói.
Vóc dáng nàng mảnh mai, nếu mắc phong hàn lại phải chịu giày vò.
Chử Vân hoàn hồn, nghiêng đầu nhìn về phía chàng, đôi môi đỏ khẽ mở: "Chàng còn nhớ rõ lần đầu tiên chúng ta gặp nhau không?"
Tô Chẩm Đường ngẩn ra, một lát sau mới nói: "Nhớ rõ."
Ngày đó, chàng đã bỏ lỡ lễ cập kê của nàng.
"Ngày đó, chúng ta mới gặp gỡ, chàng dính đầy tuyết, cũng khiến một đống tuyết đổ xuống người ta." Chử Vân khẽ nói: "Khi đó, chúng ta cùng nhau bạc đầu."
Ngày đó, lúc nàng nhìn bóng lưng chàng đã từng nghĩ, liệu chàng thiếu niên như từ trên trời giáng xuống, nhuộm trắng tóc nàng này có phải là nhân duyên trời ban cho nàng.
Tô Chẩm Đường không ngờ trong lòng nàng, cuộc gặp gỡ không mấy tốt đẹp ngày đó lại mang cảnh tượng và ngụ ý sâu sắc đến vậy. Tim chàng lại lần nữa siết lại.
Nàng bắt đầu thích chàng từ khi đó ư?
Tại sao trên đời này lại có người ngốc như vậy chứ?
Tô Chẩm Đường siết chặt cánh tay, ôm Công chúa vào lòng.
Chử Vân thuận theo, thỏa mãn vùi mình vào lồng ngực chàng, mắt hơi đỏ lên vì vui mừng.
Trong tuyết, hai người ôm nhau dưới tán dù.
Một khoảng thời gian rất dài, xung quanh hoàn toàn yên tĩnh, nhưng những người nhìn thấy cảnh này đều không kìm được cảm giác xốn xang nơi chóp mũi.
Phất Hương quay người đi, lén lút lau khóe mắt.
Nàng ta không hiểu cảm giác khi thầm mến một người, nhưng nàng có thể cảm nhận được một chút từ Công chúa. Thật ra loại cảm giác này cũng không dễ chịu, cũng may hôm nay, cuối cùng Công chúa cũng có thể vén mây thấy trăng sáng.
Tất cả, đều đã trở nên tốt đẹp hơn.
Rất lâu sau đó, Tô Chẩm Đường nói: "Vào trong trước đi."
Chử Vân khẽ "Ừ" một tiếng.
Đoạn đường tiếp đó, Tô Chẩm Đường bảo vệ người trong lòng rất tốt, không để nàng phải chịu thêm chút gió tuyết nào.