237. Chương 237: Huynh trưởng của ngươi không đẹp bằng huynh trưởng của ta

Váy Tơ Vàng - Đường Tô

Chương 237: Huynh trưởng của ngươi không đẹp bằng huynh trưởng của ta

Váy Tơ Vàng - Đường Tô thuộc thể loại Linh Dị, chương 237 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tống Thiên Dịch lạnh lùng liếc nhìn Chử Thiên Huy, hiển nhiên là không tin lời cậu bé.
Lại cúi đầu nhìn y phục của mình, đã bị dính đầy bụi, vạt áo trước còn có hai dấu tay rõ ràng.
Vương thế tử chưa từng chật vật đến vậy, cũng chưa từng bẩn đến thế, cậu bé hít sâu một hơi, lạnh lùng hỏi: "Ngươi là ai?"
Hôm nay là tiệc đầy tháng của Kiều Kiều muội muội, chắc hẳn đứa bé bẩn thỉu này vào cung tham gia tiệc đầy tháng, nhìn tuổi xấp xỉ Thái tôn đệ đệ, lại không biết lễ phép như vậy, kém xa đệ đệ ngoan ngoãn đáng yêu của cậu bé.
Tiểu thái tôn chớp mắt.
Hôm nay là tiệc đầy tháng của muội muội, nhất định là cái tên điệu đà này vào cung tham gia tiệc đầy tháng, bây giờ dáng vẻ cậu bé chật vật, lại đắc tội với đối phương nhiều lần, nếu như nói thật, truyền ra ngoài, chắc chắn sẽ làm mất mặt phụ thân mẫu thân.
Vì vậy, Tiểu thái tôn vênh váo hỏi lại: "Ngươi là ai?"
Nhìn có vẻ cỡ tuổi huynh trưởng, nhưng chẳng dịu dàng như huynh trưởng chút nào.
"Ta hỏi ngươi trước."
"Ngươi hỏi ta thì ta phải trả lời à?"
"Sao ngươi lại vô lễ vậy hả?"
"Thế ngươi cứ trưng cái vẻ mặt lạnh lùng ra làm gì?"
Vương thế tử hít sâu một hơi, nghiến răng: "Ngươi làm bẩn y phục của ta."
"Ta đã nói sẽ bồi thường ngươi."
Tiểu thái tôn liếc nhìn dấu tay của mình trên y phục của đối phương, vô lý nhưng vẫn hùng hồn: "Dù sao cũng phải bồi thường, bẩn thêm một chút thì có sao đâu."
"Ngươi còn làm ta bị thương."
"Vậy ngươi đánh lại đi." Tiểu thái tôn ngẩng cằm, bất chấp tất cả tiến lại gần cậu bé: "Này, ngươi bị thương ở đâu, ngươi đánh lại chỗ đó."
Giờ này khắc này thần thái kiêu ngạo của Tiểu thái tôn rất giống một tên côn đồ đầu đường, Vương thế tử tức giận lùi lại, nắm chặt tay.
"Các ngươi nói nhiều thế, đánh một trận không phải xong sao?" Đột nhiên, một giọng nói trong trẻo vang lên.
Hai người đồng thời ngước mắt, thấy chẳng biết lúc nào đã có một tiểu cô nương mặc váy đỏ đang ghé vào bờ tường, cô bé chống tay lên má, xem náo nhiệt rất chăm chú.
Chạm tới ánh mắt của hai người, cô bé cười hì hì nói: "Thua thì chịu, thắng thì hết giận, sao nào?"
Đây là quy tắc mà cô bé và Tiểu thái tôn đã định ra khi chơi đùa bên ngoài.
Đạo lý nói không rõ, vậy xem nắm đấm của ai cứng hơn.
Tiểu thái tôn thấy không sai, cậu bé thu ánh mắt lại, nhìn đứa trẻ đối diện từ trên xuống dưới, khẽ nhíu mày, chỉ với vóc dáng gầy yếu này, liệu có đánh thắng được mình không?
Mà cậu bé không hề biết, lúc này hành vi khiêu khích của mình có thể chọc giận đối phương đến mức nào.
Vương thế tử dù ngoan đến mấy thì vẫn là con nít, chưa từng bị khích bác như vậy.
Vì vậy, theo đề nghị của Tề Anh Anh, cũng không rõ ai ra tay trước, hai người nhanh chóng đánh nhau túi bụi.
Ám vệ hai bên nhìn nhau bằng ánh mắt phức tạp.
Điện hạ đã nói, chỉ cần không quá đáng, trẻ con đánh nhau bọn họ không cần can thiệp, nhưng... hiện tại người đánh nhau với Tiểu thái tôn là Vương thế tử, thế này... có cần xen vào không?
Mà ám vệ bên phía Vương thế tử thì cùng nhìn về phía Tề Anh Anh ở trên tường.
Bọn họ vừa về đến đã nghe nói Tiểu thái tôn và tiểu cô nương Tề gia ngày ngày leo trèo chạy nhảy, còn nghịch ngợm hơn cả khi Điện hạ còn bé. Tuy rằng bọn họ chưa từng gặp tiểu cô nương Tề gia, nhưng thấy tiểu cô nương này mặc đồ đỏ, diện mạo đáng yêu còn hơi quen mắt, quan trọng hơn là rất giỏi trèo tường, thân phận của cô bé lập tức trở nên rõ ràng.
Vả lại cái bản lĩnh đổ thêm dầu vào lửa này cực kỳ giống phụ thân của cô bé.
Trong lúc bọn họ do dự, hai huynh đệ đã giao đấu vài chiêu.
Từ năm ba tuổi Tống Thiên Dịch đã theo phụ thân học võ, Tiểu thái tôn cũng vậy, thế nên dù hai người còn nhỏ, nhưng đánh cũng ra dáng, trong thời gian ngắn khó phân thắng bại.
Không giống với đám ám vệ đang lo lắng, Tề Anh Anh trên tường vui vẻ nhìn đánh nhau, có khi còn vỗ tay khen hay.
Hai người cũng từ từ bị khơi dậy ý chí chiến đấu, càng đánh càng hăng say.
Nhưng dù sao bọn họ vẫn còn nhỏ tuổi, dần dần đều cảm thấy mất sức, cũng quên hết chiêu thức, đến cuối cùng, một người nắm tai đối phương, người kia nắm mũi đối phương, quấn lấy nhau, giằng co rất lâu không ngừng.
Cuối cùng, Vương thế tử bị bóp mũi mở miệng trước:
"Ngươi buông ra!"
Tiểu thái tôn: "Ngươi buông trước đi!"
"Ta không tin ngươi."
"Vì sao?"
Tống Thiên Dịch hiếm thấy trợn trắng mắt, cậu bé còn có mặt mũi hỏi tại sao?
Cậu bé chính là một tên nhóc đểu, chẳng đáng tin chút nào.
"Ngươi thô lỗ, vô lễ."
Tiểu thái tôn: "..."
"Thế ta cũng không tin ngươi, ngươi điệu đà còn kiêu ngạo."
Ai cũng không muốn buông tay trước, chỉ đành tiếp tục giằng co.
-
Mặc dù ám vệ không nhúng tay, nhưng vẫn báo tin cho Vệ Trăn.
Lúc đó, Vệ Trăn đang trêu Tiểu quận chúa cùng Tề Vân Hàm, Tiểu Thiên Du thì ngồi một bên tò mò nhìn muội muội, còn nghiêm túc nói sau này sẽ bảo vệ muội muội, chọc Vệ Trăn và Tề Vân Hàm cười không ngớt, bầu không khí ấm áp hòa thuận.
Đột nhiên nghe tin Tiểu thái tôn và Vương thế tử đánh nhau, mấy người đều giật mình.
Hai huynh đệ thư từ qua lại đã lâu, tình cảm vô cùng tốt, ngay cả khi bị phạt cũng phải báo cho đối phương biết, sao lại đánh nhau?
Vệ Trăn hoàn hồn đầu tiên, vội vàng bảo Tô Cấm trông hai Tiểu quận chúa, sốt ruột chạy tới cùng Tề Vân Hàm.
Hai người vừa mới bước vào trong vườn thì nghe thấy giọng Vương thế tử bực bội truyền đến.
"Ngươi đứng lên!"
"Ta cứ không đấy!"
"Nếu ai có đệ đệ vô liêm sỉ như ngươi, thật sự là đáng buồn."
"Hừ, huynh trưởng của ta rất tốt, ai như khối băng nhà ngươi, khẳng định đệ đệ của ngươi không thích ngươi."
"Đệ đệ của ta ngoan ngoãn đáng yêu, tình cảm giữa chúng ta vô cùng tốt, huynh trưởng ngươi mới không thích ngươi!"
"Đệ đệ của ngươi không thích ngươi!"
"Huynh trưởng của ngươi không thích ngươi!"
Vệ Trăn, Tề Vân Hàm: "..."
Hai người ăn ý dừng bước ở góc ngoặt trên hành lang, nhìn hai huynh đệ bám lấy nhau trong vườn.
Rốt cuộc là Tiểu thái tôn 'thân kinh bách chiến', hơn một bậc, lúc này đang ngồi trên đùi Vương thế tử, đè nặng người dưới đất, cũng hung ác nói: "Huynh trưởng của ta ôn hòa thiện lương."
"Đệ đệ của ta đáng yêu!"
"Ngươi đã điệu đà lại giống khối băng, khẳng định đệ đệ của ngươi cũng giống như ngươi, tuyệt đối không đáng yêu."
"Ngươi cực kỳ vô liêm sỉ, chắc chắn huynh trưởng của ngươi cũng giống như ngươi."
"Ngươi nói láo!"
"Ngươi mới nói... láo."
Vương thế tử chưa từng cãi nhau với ai bao giờ, lần đầu tiên mắng chửi người nên cảm thấy hơi mất tự nhiên, nhưng sắc mặt cậu bé lạnh lẽo, ánh mắt hung ác, khí thế không hề thua kém.
Vẻ mặt Vệ Trăn, Tề Vân Hàm vô cùng phức tạp.
Điệu đà lại lạnh lùng, vô liêm sỉ đến cực điểm...
Bọn họ chẳng thể ngờ được, lần đầu tiên hai huynh đệ gặp mặt, ấn tượng đối với đối phương lại là như vậy.
Các ám vệ mím chặt môi, cố gắng nhịn cười thành tiếng.
Nếu bọn họ biết huynh trưởng ôn hòa thiện lương, đệ đệ đáng yêu trong miệng đối phương là lẫn nhau, không biết sẽ phản ứng thế nào?
Mặc dù không nên, nhưng bọn họ thật sự khá chờ mong.
Tề Anh Anh trên tường tinh mắt nhìn thấy Vệ Trăn và Tề Vân Hàm, cô bé đảo mắt một vòng, lặng lẽ thả tay nhanh nhẹn nhảy xuống tường.
Các ám vệ: "..."
Cô nương này đúng là kết hợp đủ 'ưu điểm' của Tề đại công tử và Tô tướng quân.
Vệ Trăn và Tề Vân Hàm cũng không chú ý tới đã có người lặng yên lùi ra, hai người trầm mặc đứng tại chỗ một hồi, sau đó mới chậm rãi tiến lên.
Mà trong lúc này, Tiểu thái tôn và Vương thế tử cũng đã cãi qua cãi lại được mấy trận.
Lại không biết là cãi nhau thế nào, càng cãi càng lệch chủ đề.
"Huynh trưởng của ta đẹp hơn đệ đệ của ngươi."
"Đệ đệ của ta đẹp hơn huynh trưởng của ngươi!"
"Võ công của phụ thân ta cao hơn phụ thân ngươi."
"Phụ vương ta đáng sợ hơn phụ thân ngươi."
"Mẫu thân ta xinh đẹp hơn mẫu thân ngươi."
"Mẫu phi ta đẹp hơn mẫu thân ngươi."
Vệ Trăn, Tề Vân Hàm liếc nhau: "..."
Tuy rất không đúng lúc, nhưng bọn họ thật sự rất muốn cười.
Vệ Trăn thật sự không nhịn được, nhẹ giọng hỏi: "Lúc nhỏ Điện hạ và huynh trưởng cũng gây gổ đánh nhau như vậy à?"
Tề Vân Hàm lắc đầu: "Khi còn bé Thái tử ca ca và Hoài ca ca không đánh nhau, cũng không cãi nhau."
Tống Hoài lớn hơn Chử Yến vài tuổi, dĩ nhiên cũng ngoan hơn nhiều, hơn nữa lúc đầu tự nhận là ăn nhờ ở đậu, tất nhiên là thường xuyên nhường nhịn Chử Yến, sẽ không tranh chấp với hắn.
Mà Chử Yến bị Lãng Vương, Bệ hạ và Tiên hoàng hậu căn dặn, không được bắt nạt Tống Hoài, hắn cũng biết Tống Hoài không còn phụ mẫu, khi đó có thể nói là nghĩ đủ mọi cách khiến y vui vẻ, căn bản không nỡ ra tay.
Hai người đã cách rất gần, Vương thế tử nghe thấy động tĩnh nghiêng đầu nhìn qua, sau khi nhìn thấy Tề Vân Hàm thì toàn thân cứng đờ.
Sao mẫu phi lại tới?
Mà Tiểu thái tôn còn chưa phát hiện.
Cũng không phải cậu bé không thính bằng Vương thế tử, mà là bởi vì cậu bé đang chìm vào trầm tư vì câu nói của Vương thế tử.
Phụ vương? Mẫu phi?
Tiệc đầy tháng của muội muội, các nước phụ thuộc chỉ cử đại thần tới tặng lễ, cũng không đích thân đến, vả lại cậu bé cũng không nghe nói có vị Thế tử Quận vương nào vào cung sao?
Tiểu thái tôn mờ mịt cúi đầu nhìn người bị bản thân đè dưới đất.
Không đúng, hình như có chỗ nào đó không ổn lắm.
"Thiên Huy."
Còn không đợi Tiểu thái tôn phá tan lớp sương mù cuối cùng để tìm được đáp án, giọng Vệ Trăn truyền đến, cậu bé vội vàng nhìn về phía nơi âm thanh phát ra, quả nhiên thấy mẫu thân mình đứng cách đó không xa nhìn cậu bé.
Tim Tiểu thái tôn hẫng một nhịp.
Toi rồi, bị mẫu thân thấy mình đánh nhau.
Nếu như chọc giận mẫu thân thì đời mình đi tong.
"Còn chưa chịu đứng dậy?"
Mắt Vệ Trăn lóe sáng, giọng điệu lại bình tĩnh ôn hòa.
Tiểu thái tôn vội vã đứng dậy khỏi người Vương thế tử, cười hì hì: "Mẫu thân, bọn con đùa thôi."
Cậu bé vừa nói vừa giả vờ vươn tay kéo Vương thế tử.
Mặc dù trong lòng Tống Thiên Dịch rất không tình nguyện, nhưng cậu bé không muốn chọc giận mẫu phi, chỉ có thể duỗi tay ra.
Vệ Trăn và Tề Vân Hàm liếc nhau, khóe môi đều khẽ cong lên.
"Sao lại đánh nhau?" Vệ Trăn thản nhiên hỏi.
Sao lại đánh nhau?
Tiểu thái tôn vô thức nói: "Hắn nói huynh trưởng của con không tốt!"
Vệ Trăn: "..."
Sau một hồi yên tĩnh ngắn ngủi, Tề Vân Hàm nhìn về phía Tống Thiên Dịch: "Vì sao đánh nhau?"
Tống Thiên Dịch thầm mắng ngu xuẩn, sau đó đáp: "Hắn chơi đá cầu đụng vào con."
Tiểu thái tôn run lên, nhìn về phía Tống Thiên Dịch.
Đúng vậy, đây mới là nguyên nhân ban đầu.
Còn vì sao bọn họ lại đánh nhau...
Tiểu thái tôn chợt giơ tay chỉ vào tường: "Mẫu thân, là Tề Anh Anh xúi...."
Tiểu thái tôn nháy mắt mấy cái: "... Ơ, người đâu?"
Mấy người nhìn bức tường trống không, bầu không khí chùng xuống.
Vệ Trăn quay đầu nhìn về phía Tiểu thái tôn.
Ánh mắt nàng rất bình tĩnh, Tiểu thái tôn lại chột dạ cúi đầu, nhỏ giọng lầm bầm: "Vừa rồi muội ấy còn ở đây mà."
Chạy nhanh ghê!
"Xin lỗi huynh trưởng con đi." Vệ Trăn nói.
Tiểu thái tôn nghe vậy không hề do dự xoay người, vô cùng ngoan ngoãn cúi người trước Tống Thiên Dịch: "Xin l..."
Ơ không đúng...
Tiểu thái tôn chậm rãi dựng thẳng lưng, nghiêng đầu nhìn Vệ Trăn, trong mắt tràn đầy nghi hoặc: "Mẫu thân, con xin lỗi ai cơ?"
Lúc này Tống Thiên Dịch vẫn hoàn toàn chưa ý thức được gì.
Vệ Trăn tiếp tục nói: "Huynh trưởng mà con mong nhớ bấy lâu."
Dường như cảm thấy chưa đủ, Vệ Trăn còn nói thêm: "Tây Lăng Vương thế tử từng gửi rất nhiều thư cho con, Tây Lăng huynh trưởng mà con luôn miệng gọi lúc ba tuổi."