242. Chương 242: Trăn Trăn thuở nhỏ

Váy Tơ Vàng - Đường Tô

Chương 242: Trăn Trăn thuở nhỏ

Váy Tơ Vàng - Đường Tô thuộc thể loại Linh Dị, chương 242 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Khi mũi tên kia cắm vào chiếc tã lót, Cố Lan Đình cảm thấy vô cùng may mắn vì con gái không nằm trong lòng mình.
Ngay sau đó, khi thấy Vệ Mâu phát ra tín hiệu đặc biệt, Vệ Như Sương và Cố Lan Đình đều thở phào nhẹ nhõm.
Con gái đã được đưa đến tay phụ thân thành công, Vệ Như Sương cũng trút được một gánh lo, không cần vì bảo vệ con gái mà dẫn truy binh xuống núi cùng Cố Lan Đình.
Vệ Như Sương phát tín hiệu cầu cứu xong, liền đẩy Cố Lan Đình nấp dưới Phật đường, rồi cùng hộ vệ giao chiến bên ngoài.
Nhưng họ không hay biết, lúc này trong Phật đường đang xảy ra một chuyện vô cùng kỳ lạ.
Cố Lan Đình không biết võ công, chỉ có thể cố gắng hết sức để không gây thêm phiền phức cho Vệ Như Sương, chàng nấp dưới Phật đường, lấy chiếc tã lót ra đặt bên cạnh.
Nhưng đột nhiên, có tiếng động vọng vào Phật đường.
Cố Lan Đình giật mình, nhẹ nhàng rút con dao găm mà Vệ Như Sương đã đưa cho mình để phòng thân, chăm chú nhìn vào tấm vải vàng trước mặt.
Tiếng bước chân khẽ khàng nhanh chóng dừng lại phía ngoài tấm vải, ngay sau đó, tấm vải bị vén lên, một bàn tay phụ nữ đeo vòng ngọc thò vào, sau khi mò thấy chiếc tã lót, liền nhanh chóng giật ra ngoài.
Sau đó, tiếng bước chân nhỏ dần rồi khuất hẳn.
Cố Lan Đình cứng đờ toàn thân.
Trong đội ngũ của họ, chỉ có Như Sương là nữ giới, người này rõ ràng là nhắm vào chiếc tã lót.
Như Sương và các hộ vệ đang ở ngay bên ngoài, không thể có người lẻn vào mà không bị phát hiện, khả năng lớn nhất là người này đã ẩn mình sẵn trong Phật đường.
Cố Lan Đình đang định vén tấm vải lên xem, thì tiếng bước chân bên ngoài lại vọng tới gần.
Chàng ngẩn người ra, sau đó nhanh chóng nhận ra người kia đã phát hiện chiếc tã lót trống rỗng và quay lại điều tra.
Ánh mắt Cố Lan Đình trở nên lạnh lẽo.
Chàng không biết đối phương có võ công hay không, không dám hành động tùy tiện nên tìm đúng thời cơ rút ra ngoài từ phía sau Phật đường.
Người phụ nữ không tìm được thứ mình muốn dưới Phật đường, nhưng không dám nán lại lâu, vội vã rời đi.
Sau khi người phụ nữ quay lưng, Cố Lan Đình bước ra từ phía sau Phật đường, ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm vào bóng lưng của ả.
Chàng đã nhìn thấy mặt của ả.
Tuy chỉ là một cái liếc mắt thoáng qua, nhưng chàng vẫn nhìn rõ.
Ánh mắt Cố Lan Đình lạnh băng, lưng cũng cảm thấy rờn rợn.
Thật sự có kẻ nhắm vào con gái chàng.
Nếu họ không giao con cho Tề phu nhân, chàng và Như Sương tuyệt đối không dám mạo hiểm, chắc chắn sẽ để con ở lại nơi này, rồi dẫn truy binh rời đi và quay lại sau.
Nếu là như vậy thì...
Hậu quả thật khó lường.
Cố Lan Đình không tùy tiện đuổi theo, chàng biết rõ trong tình huống này, tuyệt đối không thể để bản thân rơi vào hiểm cảnh.
Bằng không, quãng đường đào vong của họ sẽ trở nên vô ích.
Ngày hôm đó, tại chùa Hương Sơn diễn ra một trận ác chiến, cuộc chiến giằng co gần nửa ngày, trước hoàng hôn, cuối cùng cánh cửa Phật đường cũng mở ra.
Vệ Như Sương mình đầy máu, vết thương chồng chất lên nhau.
"Phu quân, phụ thân đã đến rồi."
Cố Lan Đình vội vàng nghênh đón: "Như Sương."
"Nàng có bị thương nặng không?"
Chàng vừa hỏi, vừa nhanh chóng kiểm tra vết thương trên người nàng.
"Không sao, đều là vết thương nhẹ, chỉ có điều..." Giọng Vệ Như Sương hơi nghẹn lại: "Người của chúng ta gần như đã chết hết."
Cố Lan Đình chợt cứng người lại, sau đó nhẹ nhàng nắm lấy tay nàng, im lặng hồi lâu.
Đến khi Vệ Mâu bước tới, Cố Lan Đình mới buông tay nàng, rồi kể lại chuyện đã xảy ra trong Phật đường.
Vệ Mâu lập tức sai người đi tìm kiếm, nhưng không tìm được người phụ nữ mà Cố Lan Đình đã nói.
"Phu quân đã thấy mặt ả, trở về vẽ chân dung của ả, không lo không tìm ra." Vệ Như Sương nói.
Cố Lan Đình nhẹ nhàng ừ một tiếng.
Hai huynh đệ nhà họ Chử đã bị bắt, đoàn người không trì hoãn thêm nữa, vội vàng xuống núi quay về Phụng Kinh.
Vệ Mâu sắp xếp cho cháu gái ở lại một nơi an toàn, vợ chồng Cố Lan Đình vào Phụng Kinh, nhìn thấy con, trong lòng mới hoàn toàn yên tâm.
Cuộc tranh giành ngôi vị Hoàng đế kết thúc, Chử đại gia đăng cơ làm Hoàng đế, quốc hiệu Bắc Lãng, niên hiệu Thịnh An.
Cùng lúc đó, sắc phong Vệ Mâu làm Lãng Vương, Vệ Như Sương làm Quận chúa Thịnh An, trưởng nữ Vệ Trăn mang họ Lãng Vương, sắc phong Vệ Nguyên Cẩn làm Huyện chúa, đồng thời cũng là thiếu chủ của phủ Lãng Vương.
Đến đây, thiên hạ tạm thời thái bình.
Để dung hòa các tân thần của triều đình, cùng năm đó, Bắc Lãng Đế đưa Thái tử Chử Yến và Đại Hoàng tử Tống Hoài đến Tề gia.
Trước đó, ngay đêm trước khi Tề gia và Thẩm gia đính hôn, nhị công tử nhà họ Tề đột nhiên đổ bệnh nặng, nửa đêm bật dậy mơ màng nói bát tự của mình và Thẩm Lăng tương khắc, nếu hôn sự này thành, y sẽ bị khắc chết.
Đối với chuyện này, tuy Tề gia cảm thấy hơi hoang đường, nhưng quả thật y bị bệnh bất tỉnh nhân sự mà không có dấu hiệu báo trước nào, ngay cả thái y cũng không tìm ra nguyên nhân bệnh, trong lòng Tề phu nhân không khỏi muốn thoái lui.
Ngày hôm sau, người của Thẩm gia vừa bước vào phủ, Tề Vân Lan lập tức lâm vào nguy kịch, khiến Tề phu nhân sợ đến mức vội vàng thu hồi bát tự của Tề Vân Hàm và tín vật đính hôn.
Tuy việc này quả thật rất kỳ lạ, nhưng Tề gia không dám đánh cược, vợ chồng Tề đại nhân quỳ xuống trước mặt lão gia tử, nhất quyết không chịu đồng ý hôn sự này.
Tề lão gia tử hết cách, tự mình đến Thẩm gia một chuyến, gặp Thẩm lão gia tử, cuối cùng hôn ước này cũng không thành.
Hôn ước giữa hai nhà bị hủy bỏ, Tề Vân Lan cũng khỏi ‘bệnh’.
Cũng cùng lúc đó, phủ Lãng Vương dựa theo bức tranh Cố Lan Đình vẽ mà tra ra được Ngụy gia.
Để tránh đánh rắn động cỏ, cũng để biết mục đích của Ngụy phu nhân, Lãng Vương phái người âm thầm điều tra Ngụy gia, chưa đầy ba tháng, đã tra ra Ngụy gia và Thẩm gia có âm thầm qua lại.
Đúng lúc này, người của tiền triều bắt đầu nghi ngờ thân phận của Tống Hoài, tân thần của triều đình đấu đá túi bụi.
Lãng Vương vẫn luôn âm thầm điều tra hai nhà Thẩm – Ngụy, dễ dàng phát hiện Thẩm gia đã nhúng tay vào chuyện này.
Lãng Vương và Tân đế âm thầm tìm hiểu cội nguồn, tra ra triều Đại Thừa từng có một vị phi tần xuất thân từ Thẩm gia, sau đó lần theo manh mối, phát hiện thân phận Hoàng tử tiền triều của Thẩm Lăng.
Thẩm gia cũng vì thế mà suy tàn.
Cũng bởi vậy, chuyện tranh luận về thân phận của Tống Hoài trên triều đình cũng lắng xuống, lần này, Tống Hoài là Đại Hoàng tử danh chính ngôn thuận.
Đối với chuyện này, Tề gia không khỏi hoảng sợ, còn Tề Vân Lan thì… chỉ cảm thấy vô cùng kinh ngạc.
Thì ra, một chút thay đổi nhỏ của y lại có ảnh hưởng to lớn như thế, khiến thân phận của Thẩm Lăng bại lộ sớm hơn mười mấy năm.
Tề Vân Lan ‘mấy tuổi’ sảng khoái vén tóc mái, ưỡn ngực ngẩng đầu, bước đi nghênh ngang như cua bò ngang.
Y lợi hại quá đi mất.
Công lao lớn như vậy, có thể sánh ngang với những cống hiến y làm ra ở Tây Lăng kiếp trước.
Tề Vân Mộc vừa lúc nhìn thấy cảnh này, không nhịn được trợn trắng mắt.
Tiểu đệ này của hắn càng ngày càng không bình thường, không phải là bị trúng tà đấy chứ?
Lúc này, Tề Vân Lan cũng phát hiện ra Tề Vân Mộc, y chợt nhớ đến một chuyện, chuyện đại ca và đại ca Tô gia đánh nhau hình như là xảy ra vào mấy ngày này.
Nếu y có thể ngăn cản, tương lai đại ca và đại tẩu có thể...
Còn chưa đợi Tề Vân Lan quyết định, Tề Vân Mộc đã trợn trắng mắt, xoay người bỏ đi.
Tề Vân Lan: "..."
Tề Vân Lan: "?!"
Nhìn bóng lưng lạnh lùng của đại ca, Tề Vân Lan hừ một tiếng, rồi cũng xoay người bỏ đi.
Ngăn cản cái gì mà ngăn cản! Tự lo thân mình đi!
Vì vậy, Tề Vân Mộc và Tô Chẩm Đường vẫn đánh nhau, giống như đời trước, Tề Vân Mộc đã để lại một dấu răng trên đùi Tô Chẩm Đường.
Bánh răng vận mệnh lại bắt đầu chuyển động.
-
Thời gian cứ thế trôi qua, thoáng chốc, Tiểu Huyện chúa đã lên ba.
Từ khi biết đi, Tiểu Huyện chúa đã rất thích đến Tề gia.
Tề gia có Kiều Kiều tỷ tỷ, Yến ca ca, Đại Hoàng tử ca ca, và hai vị Tề ca ca, cô bé đều rất thích họ.
Trong số đó, người cô bé thích quấn quýt nhất, là Kiều Kiều tỷ tỷ và Yến ca ca.
Nhưng thực ra, ban đầu mối quan hệ giữa Tiểu Huyện chúa và Thái tử không hề tốt đẹp.
Tiểu Huyện chúa rất sợ Thái tử.
Năm đó, vì cái chết của mẫu hậu mà tính tình Thái tử điện hạ thay đổi rất nhiều, đối xử căm hận với tất cả mọi người.
Hôm đó, Tiểu Huyện chúa đến Tề gia, vừa đến ngoài cửa thì đúng lúc bắt gặp Thái tử và Đại Hoàng tử dẫn theo một đám tiểu ám vệ xách búa đi phá tường phủ các đại thần.
Một đám người hung ác, khí thế hừng hực, lập tức dọa Tiểu Huyện chúa sợ đến phát khóc.
Mặt Thái tử tối sầm lại, hù dọa cô bé: "Ngươi mà còn khóc nữa, ta sẽ đánh cả ngươi!"
Tiểu Huyện chúa vô cùng thức thời, sợ đến mức vội vàng ngậm miệng, mím chặt môi chịu đựng, đôi mắt đong đầy nước mắt, cực kỳ đáng thương nhìn chằm chằm Thái tử.
Thái tử lạnh lùng hừ khẽ: "Coi như ngươi biết điều."
Một đám người lướt qua Tiểu Huyện chúa rồi rời đi, nhưng Thái tử đi được vài bước lại quay lại, cúi đầu uy hiếp Tiểu Huyện chúa: "Nếu ngươi dám mách, ta sẽ đánh ngươi!"
Tiểu Huyện chúa là hòn ngọc quý được phủ Lãng Vương và phủ Quận chúa nâng niu trong lòng bàn tay, nếu biết Thái tử bắt nạt cô bé, đừng nói phủ Lãng Vương hay phủ Quận chúa, Thánh Thượng sẽ là người đầu tiên không bỏ qua.
Tiểu Huyện chúa mím chặt môi, sợ hãi gật đầu, dùng giọng mũi đáp: "Ừm."
Nhưng Thái tử đang ôm lửa giận, vội vàng muốn đi đập tường, chỉ uy hiếp Tiểu Huyện chúa, mà quên uy hiếp cả ám vệ và nha hoàn của cô bé.
Vì vậy, Thái tử đập tường xong vừa về đến nơi, đã thấy Lãng Vương xách chổi đứng trong viện Tề gia, trừng mắt nhìn chằm chằm hắn.
Sau đó, trong viện trở nên hỗn loạn.
Lãng Vương đánh người, Tống Hoài và đám tiểu ám vệ không dám ngăn cản, người nhà Tề gia cũng không dám, Tề phu nhân cũng chỉ có thể đuổi đám hạ nhân đi, để giữ chút thể diện cho Tiểu Thái tử.
Tiểu Thái tử bị đánh một trận, một thời gian sau đó, cứ thấy Tiểu Huyện chúa là lập tức tránh né.
Lúc này, không phải Tiểu Thái tử không thích Tiểu Huyện chúa, chỉ vì mẫu hậu vừa mới mất chưa lâu, trong lòng tràn đầy uất hận, đối với ai cũng tỏ thái độ lạnh nhạt.
Hắn không thể trêu chọc Tiểu Huyện chúa, thế là chỉ có thể tránh mặt.
Quãng thời gian đó, gần như ngày nào Tiểu Thái tử cũng bị thương, trông còn rất đáng sợ, Tiểu Huyện chúa cũng không dám đến gần hắn. Khoảng nửa năm sau, cứ thấy đối phương từ xa là cả hai đều lặng lẽ tránh đi, cho đến một lần, không biết vì sao Thái tử lại bị thương trở về, cũng không cho ám vệ bôi thuốc, ngồi một mình trên tảng đá lạnh, mặt ngẩn ngơ.
Tiểu Huyện chúa không dám đi qua, nhưng thấy hắn chảy máu, trong lòng lại hơi lo lắng, cầm thuốc trị thương đứng cách đó không xa, cô bé đứng lâu, dĩ nhiên Thái tử cũng chú ý tới, bèn ngoắc tay một cái.
Lúc này, Tiểu Huyện chúa mới cầm thuốc đi qua.
Thái tử nhìn thuốc trị thương trong tay cô bé, vẻ uất hận trong mắt hơi vơi bớt, hai người đối diện nhau một lát, Thái tử vươn tay về phía cô bé: "Là cho ta sao?"
Tiểu Huyện chúa gật đầu: "Ừm."
Nàng thấy Thái tử cầm thuốc trong tay nhưng không dùng, suy nghĩ một hồi, lấy hết can đảm đến gần hắn, nói: "Yến ca ca, ta bôi thuốc giúp huynh nhé?"
Thái tử sửng sốt: "Ngươi gọi ta là gì?"
Tiểu Huyện chúa chớp chớp mắt, giọng nói mềm mại: "Yến ca ca ạ, không được sao?"
Thái tử cụp mắt, trầm mặc hồi lâu, mới nói: "Được."
Không đợi Tiểu Huyện chúa mở miệng, hắn lại nói: "Ngươi biết bôi thuốc sao?"
Tiểu Huyện chúa suy nghĩ một chút, lắc đầu: "Ta không biết."
Thái tử hừ lạnh một tiếng, đang định nói gì đó, Tiểu Huyện chúa lại nói: "Nhưng ta từng thấy Đại Hoàng tử ca ca bôi thuốc cho Yến ca ca rồi."
"Chỉ có điều, sao Yến ca ca hay bị thương thế?"
Tuy cô bé sợ Yến ca ca, nhưng cô bé vẫn muốn đến gần hắn.
Phụ thân từng nói với cô bé, thực ra tính tình Yến ca ca rất tốt, chỉ là vì Hoàng hậu nương nương đã mất, hắn không chấp nhận được, mới biến thành như bây giờ.
Thái tử sửng sốt, rất lâu không hé răng.
Vết thương trên người hắn chủ yếu là do huấn luyện, chỉ có không để bản thân rảnh rỗi, hắn mới có thể không nhớ đến hình ảnh mẫu thân nhảy xuống tường thành.
Hồi ức lại bị khơi dậy, mặt Thái tử trầm xuống, nhưng vào lúc này, trên tay hắn đột nhiên truyền đến một cảm giác mát lạnh, Thái tử quay đầu nhìn lại, thấy Tiểu Huyện chúa đang dùng ngón tay nhỏ xíu nhẹ nhàng bôi thuốc cho hắn.