Váy Tơ Vàng - Đường Tô
Núi Vàng Và Món Nợ Gấm Vân Tàm
Váy Tơ Vàng - Đường Tô thuộc thể loại Linh Dị, chương 42 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Phong Thập Bát tựa vào cột son, vừa nhấm nháp táo, vừa nói:
"Bốn năm trước đánh trận xong, ngân khố quốc gia chẳng còn dư dả là bao. Trận dịch lớn và bão tuyết ở phương Bắc năm ngoái, Thái tử điện hạ đều phải tự bỏ tiền túi ra bù đắp."
"Mấy ngày trước Tây Nam lũ lụt, triều đình quyên góp, những vị đại nhân này ai nấy đều keo kiệt đến chết, chẳng ai nỡ móc túi, lại một lần nữa Thái tử điện hạ phải dùng tiền riêng ứng trước."
"Nếu thực sự là do bản thân họ không có tiền thì chẳng nói làm gì, thế nhưng trong mật thất nhà họ lại cất giấu vàng kia! Vương gia và Lý gia vừa mới bị xử lý kia, từ trong nhà họ đã khiêng ra cả trăm vạn lượng vàng! Nếu thực sự do bản thân ông ta kiếm được thì cũng không có gì để nói, nhưng số tiền này đều là bọn họ vơ vét khắp nơi từ sau khi khai quốc đến nay!"
"Còn có nhà thứ ba bị xét, Tiết gia, họ mở rất nhiều cửa hàng, nhưng chưa bao giờ nộp đủ thuế, vậy mà mấy ngày trước trong số những quan viên đề nghị tăng thuế cho bách tính trên triều đình, ông ta lại là người tích cực nhất!"
"Với tính cách của Thái tử điện hạ, có thể tha cho bọn họ đến tận bây giờ đã là phúc đức tổ tiên họ để lại rồi."
Ngụy Niên nghe rất chăm chú, trong lòng cũng có cái nhìn khác về Thái tử điện hạ.
Đối với những người hôm nay xảy ra chuyện mà nói, Thái tử điện hạ là quỷ sứ đòi mạng, nhưng ở Bắc Lãng, với bách tính, ngài ấy là một vị thần thực sự.
Nhưng...
Ngụy Niên không nhịn được hỏi: "Sao Thái tử điện hạ giàu thế?"
Ôn dịch, bão tuyết, lũ lụt, loại nào mà chẳng cần ngân sách cứu trợ khổng lồ, nhưng sau khi trải qua những việc này, ngài ấy lại vẫn dư dả tiền bạc đến thế!
Cho nên nàng thực sự rất hiếu kỳ, ngài ấy kiếm đâu ra nhiều bạc đến vậy?
Nhắc tới cái này, Phong Thập Bát hứng thú hẳn lên, nàng ấy duỗi một ngón tay ra, lắc lắc, bí ẩn nói: "Sự giàu có của Thái tử điện hạ... không thể nào tưởng tượng nổi!"
Ngụy Niên: "..."
Đúng là nàng không tưởng tượng nổi.
Cho nên tiền từ đâu ra?
Phong Thập Bát nhanh chóng giải đáp nghi ngờ của nàng: "Nếu như cô nương sinh ra vài chục năm trước, từng nghe qua danh tiếng Chử gia ở Việt Châu, thì sẽ không có thắc mắc này."
Đương nhiên là Ngụy Niên biết Việt Châu.
Năm đó chính là bệ hạ khởi nghĩa vũ trang ở Việt Châu, thành lập Bắc Lãng.
Nhưng, chuyện này thì có liên quan gì đến việc Thái tử điện hạ có tiền?
"Khi ấy, Chử gia ở Việt Châu là gia tộc giàu có nhất thiên hạ." Phong Thập Bát nhướng mày nói: "Cô nương có biết Quan gia ở Vân Châu không?"
Ngụy Niên vừa muốn lắc đầu, đột nhiên nghĩ đến cái gì, chần chừ nói: "Tiên Hoàng hậu?"
Họ của Tiên Hoàng hậu chính là Quan.
"Đó là nhà giàu thứ hai trong thiên hạ." Phong Thập Bát vô cùng hâm mộ.
"Hai gia tộc giàu có nhất thiên hạ kết thành thông gia, Thái tử điện hạ là con cháu duy nhất của họ, chẳng khác nào sinh ra trên một núi vàng!"
Ngụy Niên: "..."
Đông Tẫn, Nguyệt Lan: "..."
Cả ba chủ tớ đều nghe đến sững sờ.
Núi vàng thì chưa từng thấy bao giờ, vậy mà giờ lại được nghe miêu tả cả một núi vàng sao?
"Nhưng... lúc khai quốc đánh trận cần số tiền cực kỳ khổng lồ nhỉ." Một lát sau, Ngụy Niên mới lẩm bẩm nói.
Phong Thập Bát cười khẩy một tiếng, giơ tay vẽ vài đường trên không trung, vẽ một hồi rồi lại xóa đi mấy nét: "Thì đó, chỗ còn lại chẳng phải là một núi vàng sao?"
Đông Tẫn Nguyệt Lan hít sâu một hơi, sau đó không hẹn mà cùng nhìn về phía Ngụy Niên, trong mắt hiện lên một tia sáng kích động, hân hoan.
Ngụy Niên: "..."
Nhìn nàng làm gì?
Đông Tẫn bỗng nhiên quay đầu nhìn về phía Phong Thập Bát: "Về sau cô nương theo Thái tử điện hạ, Thái tử điện hạ có thể chia cho cô nương..."
Nàng ấy chỉ tay vào một điểm mà Phong Thập Bát vừa vẽ trên không: "Một chấm?"
Nguyệt Lan nói khẽ: "Nửa chấm cũng được mà?"
Ngụy Niên không khỏi đưa tay xoa xoa thái dương.
Hai tiểu nha đầu này cũng trở nên tham tiền từ bao giờ thế?
Phong Thập Bát: "..."
Nàng ấy đảo mắt một vòng, nói: "Nếu trở thành nữ chủ nhân của Đông cung thì đâu chỉ là một chấm."
Nàng ấy vạch một đường trên không trung, nắm chặt hai tay: "Tất cả đều là của cô nương!"
Mắt Đông Tẫn Nguyệt Lan sáng rực nhìn về phía Ngụy Niên.
Ngụy Niên bị nhìn chằm chằm đến mức thái dương giật giật, không nhịn được nói: "... Nữ chủ nhân của Đông cung chính là Trữ phi!"
Chưa nói tới việc nàng cũng không muốn có quan hệ thực sự gì với Thái tử điện hạ, cho dù muốn, đó là điều nàng có thể nghĩ tới sao?
Ánh sáng trong mắt Đông Tẫn Nguyệt Lan cũng dần phai nhạt.
Cũng phải, tuyển Trữ phi là quốc sự, mà Trữ phi lúc này, chắc chắn sẽ không bước ra từ một phủ thị lang!
Vậy đến lúc đó cô nương phải làm sao đây?
Liệu có được chia chấm... à nhầm, núi vàng không?
Thái tử điện hạ giàu có như vậy, cho dù chỉ là Trắc phi, thị thiếp, hẳn là cũng sẽ không bị bạc đãi.
Ngụy Niên không biết suy nghĩ của hai nha hoàn đã trôi xa đến đâu, nhưng bị bọn họ làm phiền như vậy, nàng bỗng nhiên nhớ ra điều gì đó, cả người lập tức cứng đờ.
Phong Thập Bát là người đầu tiên phát hiện: "Cô nương sao vậy?"
Nàng mấp máy môi, rất lâu sau mới nhìn sang Đông Tẫn: "...Lúc ở trên đường, Thái tử điện hạ nói với ta, bao giờ sẽ tìm ta tính sổ ấy nhỉ?"
Đông Tẫn nghe vậy thì suy nghĩ chợt bị cắt ngang, cẩn thận nhớ lại một lượt, sau đó chợt kinh hãi kêu lên, lắp bắp nói: "Đêm… trong đêm."
Sắc mặt Ngụy Niên tái mét.
Quả nhiên nàng không nhớ nhầm!
Ngài ấy nói đêm sẽ đến tính sổ với nàng!
Đêm nào, đêm nay sao?
Lần này Đông Tẫn lại tỉnh táo hơn Ngụy Niên.
Nhìn tình hình trước mắt thì sớm muộn gì cô nương cũng vào Đông cung, Trữ phi thì không có hy vọng, nhưng Trắc phi thì vẫn có thể thử một phen!
Thế là, hôm đó bữa tối được dọn lên từ sớm, Ngụy Niên vừa ăn cơm xong không lâu đã bị hai nha hoàn giục đi tắm rửa, sau đó thay một bộ váy áo mới tinh tươm, vốn dĩ Đông Tẫn còn muốn trang điểm cho nàng nhưng đã bị nàng từ chối.
Nếu như đêm nay ngài ấy thực sự muốn đến, đúng là nàng nên ăn mặc thỏa đáng một chút, nhưng những thứ khác thì không cần thiết, không thể khiến ngài ấy cho rằng nàng thực sự có ý đồ gì với ngài ấy.
Thời gian chậm rãi trôi qua.
Dưới ánh nến, Ngụy Niên nhìn chằm chằm bộ y phục màu hồng nhạt trên người, bắt đầu hối hận.
Làm gì có ai buổi tối rồi còn mặc trang trọng như vậy?
Thế này chẳng phải chứng tỏ là đang chờ ngài ấy sao!
Còn nữa, nàng đột nhiên có chút sợ hãi, bởi vì nàng bỗng dưng nhớ tới lời ngài ấy nói ở ngoài chuồng sói lần trước.
'Lần sau hãy ở trong phòng ngủ rồi hẵng làm loại chuyện này, hiểu chưa?'
Ngụy Niên càng nghĩ càng cảm thấy không ổn, đứng bật dậy đi về phía tủ quần áo, muốn thay đồ.
Tốt nhất là xuề xòa một chút, để ngài ấy không sinh ra tâm tư như vậy.
Nhưng vào lúc nàng mở tủ quần áo ra, đang lật tìm bên trong, lại nghe thấy sau lưng truyền đến một giọng nói nửa cười nửa không: "Bộ này đã rất đẹp rồi."
Tay Ngụy Niên cứng đờ.
Ngài ấy đến đây lúc nào!
Nàng nhắm mắt lại, khẽ cắn môi, chuẩn bị tâm lý đầy đủ, điều chỉnh biểu cảm xong mới chậm rãi xoay người, nhưng vừa xoay người đã đụng phải một vòng tay quen thuộc.
Trán bị đụng đau, nàng không khỏi hít một hơi.
Chử Yến cúi đầu nhìn nàng, nhẹ nhàng duỗi tay ôm lấy chiếc eo thon, kéo người vào trong lòng, giọng nói đầy ẩn ý: "Nóng lòng vậy sao?"
Ngụy Niên: "..."
Nàng cắn răng: "Thái tử điện hạ đi đường không hề có tiếng động sao?"
Giọng Chử Yến vẫn không đổi: "Chẳng lẽ không phải do ngươi mất tập trung sao?"
Ngụy Niên nghẹn lời.
Hình như đúng là vậy.
"Xiêm y của ngươi... chỉ có thế này thôi sao?"
"Dù sao cũng là cô nương phủ thị lang, chất vải này, chẳng lẽ cũng quá... kém một chút sao?"
Ngụy Niên: "..."
Nhất thời cũng không biết nàng lấy đâu ra can đảm, xoay một vòng trong vòng tay của Chử Yến, nhanh chóng khép cửa tủ quần áo lại.
Nhưng một giây sau, nàng đã bị đẩy dựa vào tủ quần áo.
Bàn tay của ngài ấy còn đặt trên hông nàng, cơ thể đã cúi người lấn tới, nói bên tai nàng: "Ngươi quyến rũ Cô."
Ngụy Niên đã vô cùng quen thuộc với những lời này, nàng có ý định phản kháng: "Thần nữ không có."
Lần này nàng không mắc nợ, dám ngỗ ngược một chút.
Chử Yến trầm mặc hồi lâu, thản nhiên nói: "Ngươi quay lại nói chuyện với Cô."
Lúc này, tư thế của họ tuy có phần thân mật, nhưng ngài ấy không hề áp sát vào nàng, vẫn chừa ra một khoảng trống cỡ một nắm tay. Thế nhưng, nếu tiếp tục giữ tư thế này, e rằng chút phong thái quân tử còn lại của ngài ấy cũng sẽ không thể giữ được nữa.
Ngài ấy chưa từng phủ nhận, cũng chưa từng coi nhẹ ham muốn của mình với nữ tử này.
Ngụy Niên cũng nhận ra tư thế này có chút không ổn, nàng cố gắng nhẹ nhàng chậm rãi xoay người lại trong vòng tay ngài ấy.
Thế nhưng...
Như bây giờ, hình như cũng chẳng tốt hơn là bao.
Nàng ngẩng đầu một cái là trán nàng sẽ lập tức đụng phải cằm ngài ấy.
Cho nên nàng không dám ngẩng đầu.
Chử Yến cụp mắt nhìn người trong ngực, ánh mắt dần trầm xuống.
Dường như dục vọng cũng không hề giảm bớt.
Hai bên trầm mặc một lát, sau đó ánh mắt Chử Yến xẹt qua làn váy màu hồng nhạt của nữ tử: "Ngươi đang chờ Cô."
Nếu như ngài ấy không nhớ lầm, loại vải bồng bềnh mềm mại này, chắc là thường mặc khi tham dự yến tiệc trong cung?
Tất nhiên là Ngụy Niên biết ngài ấy có ý gì, vô thức phủ nhận: "Đây là nha hoàn chọn."
"Hửm?"
Chử Yến: "Khác nhau ở chỗ nào?"
Ngụy Niên: "..."
Ở một mức độ nào đó, nha hoàn hầu cận có thể nói là cùng một thể với chủ nhân, hình như thực sự không có gì khác biệt.
"Cô đổi cách hỏi, tại sao nha hoàn lại chọn bộ này?"
Ngụy Niên thầm nghĩ, chẳng phải là vì ngài ấy quá giàu hay sao.
Thế là, nàng nói đúng sự thật: "Phong Thập Bát nói Thái tử điện hạ có cả núi vàng."
Núi… núi vàng?
Đúng là lời Phong Thập Bát sẽ nói.
Chử Yến ngẫm nghĩ, lập tức hiểu ra: "Cho nên, ngươi muốn tiền của Cô."
Ngụy Niên bất lực nói: "... Nha hoàn chọn."
"À, nha hoàn của ngươi muốn giúp ngươi lấy tiền của Cô."
Ngụy Niên ngậm miệng.
Chử Yến cười khẽ: "Ngươi muốn lấy kiểu gì?"
Ngụy Niên ngẩng đầu nhìn ngài ấy đầy vô tội.
"Được rồi, nha hoàn của ngươi muốn ngươi lấy kiểu gì?"
Ngụy Niên thầm thở dài.
Chuyện này không tránh được rồi.
Nàng bất chấp tất cả: "Thần nữ muốn, Thái tử điện hạ sẽ cho chứ?"
Chử Yến: "Vậy phải xem ngươi muốn lấy kiểu gì."
Ngụy Niên: "..."
Đó, lại vòng trở về điểm xuất phát.
"Có điều, trước đó chúng ta phải tính sổ trước đã."
Về chuyện này, Ngụy Niên đã suy nghĩ rất rất lâu mà vẫn không có đáp án, bèn hỏi: "... Tha thứ thần nữ ngu dốt, không biết thần nữ nợ Thái tử điện hạ lúc nào?"
Chử Yến: "Có nghe về gấm Vân Tàm bao giờ chưa?"
Ngụy Niên lắc đầu, sau đó lại gật đầu: "Hình như đã từng nghe nói."
Nghe nói đây là cống phẩm, ngàn vàng một xấp.
"Từng nhìn thấy chưa?"
Ngụy Niên kiên định lắc đầu: "Chưa từng thấy."
Chử Yến cười khẽ, đặt ngón trỏ lên cằm nàng, nhẹ nhàng nâng lên: "Không, ngươi từng thấy rồi."
Ngụy Niên bị ép ngẩng đầu, trong mắt lại đầy mờ mịt: "Thần nữ... chưa từng nhìn thấy."
Ngay cả vàng nàng cũng chưa thấy bao giờ, loại gấm ngàn vàng một xấp, nàng đi đâu mà nhìn được?
Chử Yến có ý tốt nhắc nhở: "Mấy ngày trước, có người mặc gấm Vân Tàm, từng tới viện của ngươi."
Ngụy Niên vẫn không nghĩ ra.
Nàng không quen ai giàu có như vậy, ngoại trừ người trước mặt.
Sau đó, câu nói tiếp theo của Thái tử điện hạ lập tức khiến nàng như bị sét đánh, đứng sững sờ tại chỗ.
"Ngươi đốt ống tay áo của y, y đến đòi Cô bồi thường."
Lúc này Ngụy Niên trợn tròn hai mắt: "..."
Tống Hoài!
Ngày đó y mặc gấm Vân Tàm sao?!
Y điên rồi ư, đi tra án lại mặc gấm Vân Tàm!
"Cô bồi thường y năm trăm lượng vàng."
Ngụy Niên không thể tin nổi, trừng mắt nhìn Chử Yến.
Môi anh đào run rẩy hồi lâu mới miễn cưỡng thốt lên lời.
"Bao, bao, bao, bao… Bao nhiêu cơ chứ?!"
--------------------
Tác giả có lời muốn nói:
Niên Niên: "Người đâu mau cứu ta, trời sắp sập rồi."