47. Yến tiệc Tề gia

Váy Tơ Vàng - Đường Tô

Yến tiệc Tề gia

Váy Tơ Vàng - Đường Tô thuộc thể loại Linh Dị, chương 47 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sáng hôm sau, Ngụy Văn Hồng đích thân đến Tố Bách viện lần đầu tiên. Sau vài câu thăm hỏi đơn giản, ông ta liền hỏi đến bài thi. Ngụy Trình lần lượt đáp lời, gương mặt Ngụy Văn Hồng lộ vẻ vui mừng, hệt như một phụ thân hiền từ.
Lúc đó Ngụy Niên cũng có mặt, nàng im lặng đứng một bên nhìn Ngụy Văn Hồng làm bộ làm tịch. Nàng cũng đúng lúc đưa ra một chủ đề thích hợp, giúp đôi phụ tử xa cách này có chuyện để tiếp tục trò chuyện, bầu không khí cũng vì thế mà ấm áp hơn vài phần.
Nếu như không phải trong lòng mỗi người đều ôm một tâm tư riêng.
Ngụy Văn Hồng không ở lại lâu đã cáo từ, Ngụy Niên cũng không giữ lại.
Trải qua một đêm nghỉ ngơi, dù Ngụy Trình trông đã có tinh thần hơn một chút, nhưng trên mặt vẫn còn vẻ mệt mỏi chưa tan hết. E rằng y còn phải nghỉ ngơi thêm một thời gian nữa mới có thể hồi phục hoàn toàn.
Lúc rời đi, Ngụy Niên âm thầm quan sát Trọng Hủ. Vẻ mặt đối phương vẫn như thường, không thể nhìn ra điểm nào bất ổn.
Tạm thời nàng cũng không định hỏi thêm.
Hôm đó đi chợ phía Tây là một quyết định nhất thời, người cũng do chính nàng tự mình chọn. Trong tình hình đó, người duy nhất có thể giở trò chỉ có Thái tử điện hạ. Nhưng Phong Thập Bát vẫn thản nhiên ở lại trong viện của nàng, vậy nên Thái tử không cần phải cài thêm một người vào đây.
Vì vậy nàng cho rằng, cho dù thân phận của Trọng Hủ đáng ngờ, thì cũng không phải y có chủ nhân đứng sau, mà vấn đề nằm ở chính bản thân y.
Đã là chuyện cũ trước kia, chỉ cần không liên quan gì tới nàng, nàng cũng không cần phải hỏi sâu.
Ngụy Niên vừa trở lại Hạnh Hòa viện, Đông Tẫn đã mang một tấm thiệp mời đến.
"Cô nương, Tề gia cô nương gửi thiệp mời tới. Nói rằng gần đây có được một chậu hoa quý, nên vào ngày mười ba tháng này sẽ tổ chức một buổi tiệc ngắm hoa trong phủ, mời cô nương đến dự."
Ngụy Niên nghe vậy liền mở thiệp mời ra đọc, sau đó hỏi: "Trực tiếp đưa đến sao?"
Đông Tẫn đáp: "Là phu nhân vừa phái người đưa tới, tam cô nương cũng nhận được thiệp mời."
Ngụy Niên khẽ nhướng mày.
Kiều thị dám để nàng tham gia yến tiệc rồi sao?
"Cô nương muốn đi sao?"
Ngụy Niên đưa thiệp mời cho Đông Tẫn, gật đầu: "Đương nhiên là phải đi rồi."
Xem ra vở kịch ở thư phòng mấy ngày trước của nàng đã phát huy tác dụng. Giờ đây Ngụy gia có kỳ vọng khác đối với nàng, nên tạm thời sẽ không ra tay với nàng nữa.
Chỉ đáng tiếc, nàng vẫn chưa tìm ra được người đứng phía sau.
Nghĩ đến đây, nàng hỏi: "Thập Bát có ở đây không?"
Đông Tẫn gật đầu, rồi lại lắc đầu: "Y vừa mới trở về một chuyến, nói rằng gần đây tam cô nương không có bất cứ động tĩnh gì, đại khái là cảm thấy không phục, cầm mấy miếng điểm tâm rồi lại đi theo dõi rồi."
Ngụy Niên khẽ cười.
Chuyện Thái tử làm khiến nàng hài lòng nhất, chính là để Thập Bát ở lại bên cạnh nàng.
Thời gian thoáng chốc đã đến ngày Tề gia tổ chức tiệc ngắm hoa. Ngụy Niên vừa trang điểm xong, Ngụy Ngưng đã tới.
Hôm nay nàng ta mặc một chiếc váy màu hồng nhạt, thản nhiên bước đến, ngọc bội leng keng, cả người toát ra hơi thở thiếu nữ dịu dàng ngọt ngào.
Ngụy Niên vô cùng may mắn vì đã từ chối chiếc váy màu hồng phấn mà Đông Tẫn chọn lần trước. Nếu không, nàng còn phải thay đồ một lần nữa.
Lúc đó cũng không phải vì nàng biết Ngụy Ngưng sẽ mặc đồ gì hôm nay, mà là nàng vừa nhìn thấy bộ váy kia là lại nhớ tới những gì đã xảy ra với Thái tử đêm đó.
Mắt không thấy, tâm không phiền.
Khi Ngụy Ngưng trông thấy Ngụy Niên, sắc mặt nàng ta lập tức cứng đờ.
Y phục và trang sức trước kia của Ngụy Niên phần lớn là do Kiều thị đặt mua. Dù thi thoảng Ngụy Hằng có tặng đồ cho nàng, cũng đều là kiểu dáng và màu sắc bình thường, thậm chí hơi cũ kỹ. Ngày hôm nay, Ngụy Niên mặc chiếc váy thắt eo tay áo rộng màu xanh nhạt, trên đầu cài trâm hoa anh đào có tua rua rủ xuống, là kiểu dáng đang thịnh hành hiện nay.
Ngụy Niên ăn mặc như vậy, trông thuần khiết thoát tục, khí chất như lan, khác một trời một vực với tạo hình chất phác, vô vị mà trước giờ Ngụy gia cố gắng tạo ra cho nàng.
Trong lòng Ngụy Ngưng cảm thấy thế nào thì không ai biết, nhưng trên mặt nàng ta gần như không có biến hóa. Nàng ta cười ngọt ngào tiến lên kéo cánh tay Ngụy Niên, thân mật nói hệt như dĩ vãng: “Hôm nay nhị tỷ tỷ thật xinh đẹp."
Ngụy Niên khẽ cười một tiếng: "Ngày xưa không đẹp sao?"
"Ngày xưa cũng đẹp." Ngụy Ngưng làm nũng nói: "Nhưng hôm nay càng đẹp mắt hơn một chút."
Dứt lời, nàng ta xích lại gần Ngụy Niên, thỏ thẻ hỏi nhỏ bên tai nàng: "Đây là đồ Thái tử điện hạ tặng sao?"
Ngụy Niên cụp mắt nói ừ, rồi lặng lẽ ngắt lời Ngụy Ngưng: "Không còn sớm nữa, chúng ta nên đi thôi."
Trong mắt Ngụy Ngưng xẹt qua vẻ thất vọng, nàng ta méo miệng nói: "Được rồi, muội biết tỷ tỷ thẹn thùng, muội không hỏi nữa là được."
Ngụy Niên chỉ cười mà không nói gì.
Khoảng gần nửa canh giờ sau, xe ngựa dừng trước cổng Tề gia. Sau khi Ngụy Niên và Ngụy Ngưng xuống xe, cả hai gần như đồng thời ngước mắt nhìn tấm biển hiệu thếp vàng của Tề gia, rồi vờ như tùy ý liếc nhìn một cái rồi rời ánh mắt.
Khi Ngụy Niên ngước mắt, nàng trông thấy một mảnh góc áo biến mất sau cánh cổng lớn của Tề gia.
Nàng lặng lẽ nâng làn váy bước lên bậc thang, dặn Đông Tẫn đưa thiệp mời.
Người gác cổng khách khí mời hai người vào trong.
Tề gia có lịch sử trăm năm, vả lại quê quán cũng ở thành Phụng Kinh. Tòa nhà này chính là được tổ tiên truyền lại, bất kể là quy mô hay cách trang trí, đều là bậc nhất, bậc nhì ở thành Phụng Kinh. Vừa bước vào đã không khỏi khiến người ta kính nể, không dám làm càn.
Ngụy Niên yên lặng liếc nhìn Ngụy Ngưng. Đúng lúc đó, ánh mắt nàng ta lóe lên vẻ khác lạ, nàng khẽ cong môi, nhìn thẳng phía trước.
Có nhiều thứ là bẩm sinh, không thể bắt chước được, càng không thể thay thế được.
Cũng không biết có nên nói là Ngụy Ngưng có ánh mắt quá cao không. Trong kinh thành còn có rất nhiều gia tộc có địa vị cao hơn Ngụy gia, vậy mà nàng ta cứ tự ngược, muốn ganh đua cao thấp với hòn ngọc quý trên tay Tề gia.
Chẳng qua nàng ta cũng coi như có bản lĩnh, kiếp trước nàng ta thật sự đã đạt được như ước nguyện.
Trở thành tể tướng phu nhân, nở mày nở mặt, có tư cách đến trước mộ nàng mà khoe khoang trào phúng.
Nhưng lần này, Ngụy Ngưng đừng hòng!
Dù nàng có phải liều mạng chết thêm lần nữa, cũng phải tìm ra kẻ chủ mưu đứng sau màn, kéo tất cả bọn họ xuống địa ngục cùng nàng!
Nha hoàn dẫn bọn họ đi qua hành lang. Không lâu sau, họ đã đến vườn hoa, tiếng cười duyên của các cô nương truyền đến.
Ngụy Niên ngước mắt nhìn qua, thấy đã có mấy vị quý nữ đang ngồi trong viện, vây quanh bàn đá cùng Tề Vân Hàm, chậm rãi trò chuyện.
Khoảnh khắc này, nàng phát hiện người Ngụy Ngưng cứng đờ, dường như hơi căng thẳng.
Ngụy Niên lập tức hiểu rõ.
Kinh thành này, trên phố phường tấp nập, người đi đường dù vô tình lướt qua cũng có thể mang trong mình chức vị. Huống hồ chốn này vốn là nơi quyền quý phân tầng nghiêm ngặt. Cả thành Phụng Kinh to lớn như vậy, không biết đã chia thành bao nhiêu tầng lớp nhỏ.
Mà không thể nghi ngờ, yến tiệc của Tề gia thuộc tầng lớp trên cùng. Cho dù ngày lễ ngày tết Ngụy Ngưng từng tham gia cung yến cùng Kiều thị, nhưng loại tiệc trà tư gia trong một tầng lớp như thế này lại hoàn toàn khác biệt.
Chỗ ngồi trong cung yến được phân chia theo phẩm cấp chức quan, vị trí liền kề đa số đều là người thuộc cùng một tầng lớp, có thể nói chuyện được với nhau. Vả lại, nếu như không có người giới thiệu, cho đến khi yến tiệc kết thúc, cũng không thể bắt chuyện được với những quý nữ như Tề gia dù chỉ một câu. Nhưng hôm nay thì khác.
Hôm nay là yến tiệc do Tề gia tổ chức, người tới đều thuộc vọng tộc bậc nhất, bậc nhì trong kinh thành, thậm chí công chúa giá lâm cũng không có gì lạ.
Mặc dù Ngụy Ngưng khôn khéo, nhưng hẳn chưa từng tham gia yến tiệc như thế này, hồi hộp là điều đương nhiên.
Mà Ngụy Niên, theo lý mà nói nàng cũng nên hồi hộp.
Nhưng dù sao nàng cũng từng chết một lần, lại dây dưa với Đông cung cùng những người quyền cao chức trọng mấy lần, nên nàng cũng không cảm thấy trường hợp trước mặt có gì đáng sợ.
Ngụy Niên cất bước, dáng vẻ đoan trang, từ tốn tiến đến.
Đúng lúc này, Tề Vân Hàm cũng nhìn thấy nàng, đứng dậy cười đón: "Ngụy nhị cô nương, Ngưng Nhi, các ngươi tới rồi."
Cùng lúc đó, tất cả quý nữ ở đây đều quay đầu lại.
Ngụy Ngưng cố dằn cảm giác hốt hoảng xuống, không dám để xảy ra chút sai sót nào. Nàng ta cười tiến lại gần Tề Vân Hàm như thường ngày: "A Vân."
Ngụy Niên đi sau nàng ta một bước, đầy đủ lễ nghi uốn gối: "Tề cô nương."
Sau đó, nàng thản nhiên đón ánh mắt của mọi người, khẽ gật đầu.
Mấy vị quý nữ cũng khẽ gật đầu đáp lễ.
Lúc này Ngụy Ngưng mới muộn màng làm lễ gặp mặt với các quý nữ kia.
Hai người sóng bước, nhưng phong thái lại cách biệt một trời một vực.
Chẳng qua những cô nương ở đây đều là người có tri thức, hiểu lễ nghĩa, sẽ không biểu lộ ra mặt. Họ hiền lành tiếp đón hai người, nhẹ giọng hàn huyên qua lại, bầu không khí nhanh chóng thả lỏng.
Ngụy Ngưng ngồi xuống cạnh Tề Vân Hàm, dáng vẻ ngây thơ trong sáng, lương thiện. Thời gian trò chuyện dần kéo dài, nàng ta vẫn giữ đúng mực, chưa từng xảy ra sai sót nào.
Trái lại, Ngụy Niên yên tĩnh hơn nhiều. Mặc dù không nói nhiều, nhưng thần thái đoan trang, khí chất ung dung, ngược lại càng toát lên vẻ cao quý của một tiểu thư thế gia.
Lát sau lại có mấy vị quý nữ lần lượt đến. Sau khi người đến đông đủ, Tề Vân Hàm mới dẫn mọi người đi ngắm hoa.
Giữa những đóa hoa màu sắc rực rỡ, các nữ tử cười nói tự nhiên, mỗi người một vẻ, tạo nên một bức tranh đẹp đẽ.
Trên lầu các, một quý phu nhân quần áo lộng lẫy, dung mạo diễm lệ thu hết tất cả những chuyện vừa xảy ra bên dưới vào mắt. Vị ma ma bên cạnh bà ấy thấy các nữ tử đi xa, thấp giọng hỏi: "Phu nhân, ngài nhìn ra điều gì không?"
Tề phu nhân trầm mặc một lúc lâu, mới nói: "Ngươi cảm thấy, nhị cô nương Ngụy gia thế nào?"
Vu ma ma nói: "Ngụy nhị cô nương khí chất thanh tao, bình tĩnh thong dong, rất có phong thái quý nữ."
Trong mắt Tề phu nhân chợt lóe lên một tia lạnh lẽo, cười lạnh: "Nhưng trong mắt tam cô nương Ngụy gia, vị nhị tỷ này của nàng ta không thích ra ngoài, tính tình lầm lì chậm chạp, ngay cả việc kết bạn cũng cần nàng ta sắp xếp."
Vu ma ma là vú nuôi của Tề phu nhân, tất nhiên cũng đã biết chuyện kỳ quặc ở đình Hòe Sơn. Bà ấy chậm rãi nói: "Bên phía Thái tử đã trả lời chắc chắn, Ngụy nhị cô nương không nói dối."
Ngụy nhị cô nương không nói dối, vậy thì vấn đề mới thực sự lớn!
Mấy cô nương hẹn nhau đến Hương Sơn dâng hương, tại sao giữa ban ngày lại có người theo dõi suốt dọc đường, ngay cả trong đình Hòe Sơn cũng có người võ công cao cường ẩn núp. Vả lại về sau bọn họ từng hỏi cô nương nhà mình, vì sao lại đuổi nha hoàn hộ vệ lui ra, lại nhận được câu trả lời rằng, y phục bên hông Ngụy Ngưng vô ý bị nhánh cây kéo lỏng ra, xấu hổ không muốn gặp người, nên cô nương nhà bọn họ tri kỷ hiểu chuyện, sai người lui ra.
Bọn họ đã nhìn quen những việc xấu xa, rất khó để không nghi ngờ trong chuyện này còn có tình huống khác bị che giấu. Cho nên Tề phu nhân mới cố ý tổ chức bữa tiệc ngắm hoa này, muốn gặp hai vị cô nương Ngụy gia một lần.
"Ngươi cảm thấy, Ngụy tam cô nương thế nào?" Tề phu nhân nhìn thoáng qua bóng lưng của các cô nương, trầm tư hỏi.
Vu ma ma ngẩn người, sau đó đáp lời: "Vị Ngụy tam cô nương này nhìn có vẻ ngây thơ, lương thiện, nhưng... Lão nô luôn cảm thấy hơi kỳ lạ, nhưng cụ thể lạ ở điểm nào thì tạm thời lão nô không nói rõ được."
Tề phu nhân nghe vậy liền nhếch môi: "Ngây thơ lương thiện?"
"Nàng ta che giấu vô cùng tốt, ta cũng suýt nữa bị lừa."
Vu ma ma cả kinh nói: "Phu nhân?"
"Ngươi không cảm thấy nàng ta rất giống một người sao?" Tề phu nhân quay đầu, nụ cười trên mặt chậm rãi phai nhạt.
Vu ma ma hơi kinh ngạc, bà ấy không nhận ra Ngụy tam cô nương giống ai...
Không đúng!
Ánh mắt Vu ma ma thay đổi: "Giống cô nương nhà chúng ta!"
Tề phu nhân cười thành tiếng, nhưng trong mắt lại không có ý cười. Bà ấy khoác tay lên cánh tay Vu ma ma, chậm rãi đi xuống dưới lầu, thờ ơ nói: "Đúng vậy, giống Hàm Nhi."
"Cho dù nàng ta bắt chước tốt, lại không học được thứ vốn toát ra từ bên trong một người."
Vu ma ma nghe mà kinh hãi.
Qua một lúc lâu, bà ấy nói với vẻ mặt trầm trọng: "Nàng ta bắt chước cô nương nhà chúng ta, muốn làm gì?"
Tề phu nhân nheo mắt: "Hành vi như vậy hoặc là thèm khát, hoặc là hâm mộ, hoặc là ghen ghét, hoặc là... muốn thay thế."
Vu ma ma giật mình, không khỏi nghĩ đến chuyện ở đình Hòe Sơn, lưng toát mồ hôi lạnh: "Chẳng lẽ chuyện ở đình Hòe Sơn thật sự là do nàng ta sắp xếp? Nhưng nếu cô nương nhà chúng ta xảy ra chuyện gì... nàng ta cũng không tránh khỏi liên quan mà!"
"Không phải hôm đó còn có một vị nhị cô nương đến hẹn sao?"
Vu ma ma mở to mắt: "Nàng ta muốn..."
Đổ tội cho tỷ tỷ ruột!
"Ngụy nhị cô nương không đến chỗ hẹn, mà thà rằng đi trêu chọc Thái tử. Khả năng cao là nàng đã nhận ra điều gì đó." Tề phu nhân nói không nhanh không chậm.
Vu ma ma nhíu mày: "Cho nên chuyện Ngụy nhị cô nương gặp sói không phải thật..."
"Người bên ngoài không biết, ta còn không biết sao? Sói ở Hương Sơn đều bị lùa vào hết bên trong biệt viện của điện hạ rồi, nào còn có sói chạy nhảy bên ngoài." Trong mắt Tề phu nhân thoáng qua vẻ âm u: "Cái chết của nha hoàn kia chắc là cũng có liên quan tới việc này, chỉ là... tại sao điện hạ lại giúp Ngụy nhị cô nương?"
Thái tử từng ở lại Tề phủ một thời gian, bà ấy cũng hiểu được một phần tính cách của Thái tử. Chuyện nhảm nhí như vừa thấy đã yêu, bà ấy không tin.
Nhắc tới Thái tử, Vu ma ma không dám nói tiếp.
Mấy giây sau, Tề phu nhân nói: "Đây chỉ là suy đoán của chúng ta, chưa thể chắc chắn được, nhưng không thể không đề phòng. Không cần nói cho Hàm Nhi biết việc này, tránh hù dọa con bé. Ngươi hãy đi chọn mấy người giỏi võ nghệ, âm thầm bảo vệ Hàm Nhi."
Vu ma ma vừa định đồng ý, lại thấy Tề phu nhân dừng bước: "Không được!"
"Người chạy thoát ở đình Hòe Sơn hôm đó, ngay cả ám vệ của điện hạ cũng không đuổi kịp. Nếu chuyện này thật sự giống như chúng ta nghĩ, nếu bọn họ muốn hại Hàm Nhi, e rằng người trong phủ chúng ta cũng vô dụng."
Vu ma ma nhíu chặt mày, cảm thấy không biết phải làm sao.
Có ai có thể giỏi võ nghệ hơn ám vệ của Thái tử chứ...
"Chuẩn bị ngựa xe, ta muốn tới Đông cung." Tề phu nhân đột nhiên nói.
Vu ma ma không kịp phản ứng: "Phu nhân tới Đông cung làm gì?"
"Người của điện hạ từng so chiêu với người kia, biết rõ sâu cạn. Ta đến hỏi mượn người của điện hạ là thích hợp nhất." Tề phu nhân càng nghĩ càng thấy cách này có thể thực hiện: "Điện hạ và Hàm Nhi lớn lên cùng nhau, nhất định sẽ không từ chối ta."
Vu ma ma: "..."
Trong thiên hạ, cũng chỉ có phu nhân mới nghĩ đến chuyện đi hỏi mượn người của Đông cung.
"Đúng rồi, có phải Vân Lan hẹn bạn cùng trường tới phủ không?"
Vu ma ma: "Đúng vậy."
"Ngươi mau phái người đi nói với nó một tiếng, bảo nó đi theo muội muội không được rời dù chỉ một tấc! Để tránh đánh rắn động cỏ, chuyện khác không cần nói nhiều." Tề phu nhân nói: "Ta lập tức đến Đông cung mượn người."
Vu ma ma muốn nói lại thôi, sau đó vẫn im lặng nghe lệnh rời đi.
Thật ra bà ấy muốn nói, đây là Tề gia, cho dù Ngụy tam cô nương kia thật sự có ý xấu gì, cũng không thể gây nổi sóng gió!
Chẳng qua cô nương là vật báu mà toàn bộ Tề gia nâng niu trong lòng bàn tay, cẩn thận một chút cũng không có gì là quá đáng.