Váy Tơ Vàng - Đường Tô
Bảng vàng điểm tên, gặp gỡ bất ngờ
Váy Tơ Vàng - Đường Tô thuộc thể loại Linh Dị, chương 49 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Vì vậy, Bùi Lạc An không định lên tiếng. Dù sao, nàng một mình đến đây, nam nữ độc thân đứng cạnh nhau không thích hợp cho lắm. Nhưng đối phương lại không có ý rời đi, nàng đứng lặng một lúc, sau đó có vẻ hơi thất vọng mà đi đến bên cây cầu nhỏ.
Dưới cầu nhỏ, trong hồ có nuôi cá, bên cạnh đặt một hộp thức ăn cho cá.
Nàng nhìn chằm chằm vào hộp thức ăn một lúc lâu, sau đó nắm một chút thức ăn rải xuống hồ.
Đàn cá chép nhanh chóng ngoi lên mặt nước tranh nhau ăn.
Không hiểu sao, cảnh tượng đó lại khiến nàng bật cười.
Nụ cười của thiếu nữ khiến ánh mắt Bùi Lạc An khẽ động, vô thức, khóe môi hắn cũng cong lên một nụ cười nhạt.
Có lẽ cảm thấy thích thú, nàng tiếp tục rải thức ăn xuống hồ nhiều lần.
Ánh mắt Bùi Lạc An dần trở nên phức tạp. Một lúc lâu sau, hắn khẽ thở dài, đứng dậy rời khỏi tảng đá, bước về phía nàng.
Hắn nhớ hình như nàng họ Ngụy.
"Ngụy cô nương."
Hắn sợ làm nàng giật mình, nên nói rất khẽ.
Nhưng Ngụy Niên vẫn giật mình hoảng hốt.
Nàng vội vàng quay đầu lại, thấy một vị công tử nho nhã lịch sự, ngọc thụ lâm phong đang đứng chắp tay sau lưng nàng, khóe môi hắn nở một nụ cười nhạt dịu dàng.
Ngụy Niên vội buông thức ăn cho cá trong tay xuống, đứng thẳng người muốn hành lễ, thế nhưng nàng lại quên mất hắn họ gì...
Từ khi bọn họ xuất hiện, trong đầu và trong mắt nàng chỉ có mỗi Cố Dung Cẩm, căn bản không thể nhớ rõ tên của người trước mặt.
Bùi Lạc An nhận ra sự lúng túng của nàng, khẽ giơ tay lên: "Ta họ Bùi, tên Lạc An, tự Thương Ngọc."
Ngụy Niên thầm thở phào nhẹ nhõm, khẽ uốn gối đáp lễ: "Ngụy Niên bái kiến Bùi công tử."
Bùi Lạc An khẽ cười gật đầu.
"Ngụy cô nương, giờ này chắc là đã có người cho cá ăn rồi."
Ngụy Niên nghiêng đầu nhìn đàn cá chép vẫn còn đang tranh ăn dưới hồ, chưa hiểu rõ ý của hắn lắm.
Bùi Lạc An bước lên vài bước, dịu dàng nói: "Loại cá này không biết no, phải cho ăn theo định lượng."
Cảnh tượng tuy đẹp, nhưng nếu hắn không kịp ngăn cản, e rằng cá trong hồ sẽ ăn đến nứt bụng mới chịu thôi.
Ngụy Niên hiểu ra, mặt bỗng đỏ bừng, vội nói: "Xin lỗi, ta không biết..."
"Không sao." Bùi Lạc An nói khẽ: "Thức ăn này vốn là để khách khứa rải cho cá ăn, chỉ là ta đến đây hơi nhiều lần nên mới biết có hạ nhân đến cho ăn theo giờ cố định. Dù sao thì không phải ngày nào Phong Lâm Uyển cũng có khách."
Ngụy Niên biết hắn cố ý giúp nàng giải vây, trong lòng đương nhiên cảm kích, nàng nói: "Cảm ơn Bùi công tử đã nhắc nhở."
Bùi Lạc An khẽ cười.
Hắn vô tình nghiêng đầu, sườn mặt thanh tú xinh đẹp của thiếu nữ lập tức lọt vào mắt hắn. Hàng mi dài cong khẽ rung động, gương mặt nàng hơi ửng hồng...
Phi lễ chớ nhìn!
Bùi Lạc An lặng lẽ quay đầu đi.
--------------------
Cùng lúc đó, tại Đông cung.
Chử Yến tùy ý ngồi tựa vào ghế, xem xét vài bài văn vừa được đưa tới. Đây là bài thi của các thí sinh thi Hương năm nay.
Trước kỳ thi, bệ hạ đã tạo áp lực, muốn năm nay yết bảng sớm. Bởi vậy, ngay cả giám khảo cũng được tăng thêm mấy người. Những bài thi được đưa tới trước mặt Chử Yến là mười bài đứng đầu do giám khảo chọn ra. Lẽ ra, bài thi không nên xuất hiện ở Đông cung, nhưng tình huống năm nay đặc biệt. Bệ hạ sớm đã hạ chỉ, muốn đích thân quyết định mấy thứ hạng đầu. Nghĩa là các giám khảo chọn mười bài đứng đầu rồi đưa tới ngự tiền, nhưng sau khi bài thi dạo qua ngự tiền một vòng lại được đưa đến Đông cung.
Người đưa bài thi đến đây là Ngự tiền Đại tổng quản. Hắn ta cúi đầu cụp mắt ngồi bên dưới, đã đợi một canh giờ.
Cuối cùng, người ngồi bên trên cũng có động tĩnh. Chử Yến rút một bài văn trong số đó ra, đưa tay cầm lấy bút son. Vừa định hạ bút, hắn đã bị Đại tổng quản đang hoảng sợ giật mình đứng dậy ngăn cản: "Điện hạ!"
Chử Yến ngước mắt hỏi: "Làm sao?"
Đại tổng quản: "..."
Bút son điểm Giải Nguyên cần do bệ hạ viết, ngài nói xem làm sao chứ?!
Nhưng hắn ta không dám nói lời này, chỉ có thể cười hòa hoãn nói: "Điện hạ, ngài đã xem hết rồi ạ?"
Chử Yến: "Xem hết rồi."
"Vậy lão nô xin mang bài thi về?" Đại tổng quản nhìn sang cây bút son đang treo lơ lửng, thận trọng nói.
Dù thế nào cũng xin đừng hạ xuống nhé. Nếu để đám văn thần kia biết chuyện này, triều đình chắc chắn sẽ náo loạn đấy!
Chử Yến cười như không cười, nhìn hắn ta rồi nói: "Phụ hoàng cố ý đưa tới, không phải là có ý này ư?"
Đại tổng quản nghẹn lời.
Bệ hạ chỉ bảo hắn ta đưa tới, chứ không dặn dò gì thêm.
Cho nên, thật sao? Đúng là ý này sao?
"Lão nô đi về hỏi... hỏi..." Đại tổng quản nhìn cây bút son kia hạ xuống bài thi, tiếng nói dần tắt hẳn.
Thôi rồi!
Triều đình sắp bùng nổ rồi!
"Hạng hai cũng muốn Cô chấm à?"
Thái tử không hề hay biết nội tâm của hắn ta đang sóng cuộn biển gầm, hỏi.
Đại tổng quản thấy Thái tử đã bắt đầu lật xem bài thi, môi hắn giật giật: "..."
Ngài đã bắt đầu rồi, có cần phải hỏi câu này không?
Chử Yến đặt bút xuống, gác bài thi sang một bên: "Được rồi, mang về đi."
Đại tổng quản nơm nớp lo sợ tiến lên, đặt bài thi vào trong hộp, sắp xếp gọn gàng. Với vẻ mặt đắng chát, hắn quay về ngự tiền. Trên đường đi, trong lòng hắn không ngừng cầu nguyện, hy vọng ý của bệ hạ đúng là như vậy, nếu không thì hắn ta sắp không giữ nổi cái đầu của mình nữa rồi.
Thánh thượng cầm lấy hai bài thi trên cùng, sau khi xem xong thì vui mừng cười: "Không tệ."
Đại tổng quản thở phào nhẹ nhõm.
Vậy mà bệ hạ lại thật sự có ý này. Quả nhiên, lòng cha không ai hiểu bằng con!
"Giống với suy nghĩ của Trẫm và Đỗ Bạch." Thánh thượng đặt hai bài thi sang một bên, ánh mắt rơi vào những bài thi còn sót lại, khẽ giật mình: "Sao những bài thi này lại chưa được động tới?"
Đại tổng quản: "..."
Hóa ra ngài muốn điện hạ chấm hết.
"Ài, được rồi, Trẫm tự làm vậy." Thánh thượng thở dài: "Bảo nó san sẻ với Trẫm, mà không trông cậy vào được gì."
Đại tổng quản không lên tiếng nữa.
Thứ tự xác định xong, tên trên bài thi vẫn bị bịt kín được đưa về tay quan chủ khảo.
Khi Đỗ Bạch và mấy vị quan chủ khảo cùng nhau mở bài thi ra, vừa nhìn thấy cái tên đầu tiên thì đều trầm tư.
Sau một lúc lâu, Đỗ Bạch lẩm bẩm nói: "Bùi Lạc An, hình như là dòng chính của nhà Bùi lão đại nhân?"
Có người đáp: "Vâng."
--------------------
Đại tổng quản vừa rời đi, Tề phu nhân đã đến.
Chử Yến nghe xong ý đồ của bà ấy, lười biếng ngồi trên ghế, mặt không đổi sắc nhìn chằm chằm Tề phu nhân.
Tề phu nhân lén nhìn hắn một cái, vò khăn tay, bắt đầu nức nở: "Điện hạ, có chuyện này ngài không biết đâu. Hàm Hàm là mạng sống của chúng ta đó, nếu con bé có mệnh hệ gì, thần phụ cũng không sống nổi nữa."
Trường Phúc đứng bên cạnh: "..."
Thành Phụng Kinh có ai mà không biết, Tề cô nương là mạng sống của ngài chứ?
"Điện hạ, coi như ngài xem nể tình cảm Hàm Hàm và ngài từng lớn lên cùng nhau, ra tay giúp đỡ được không?" Tề phu nhân lau nước mắt, khóc lóc: "Ngài nói loại chuyện này không rõ ràng, thần phụ cũng không tiện kết luận. Chẳng may là hiểu lầm người ta thì sao? Thế nhưng cũng không thể không đề phòng. Thần thiếp lại không thể cứ giữ Hàm Hàm mãi ở trong phủ, ngoại trừ tìm người đáng tin cậy âm thầm che chở, thì không còn cách nào khác nữa."
Chử Yến xoa xoa ấn đường.
"Điện hạ à, thần phụ không cần nhiều, chỉ mượn một hai người là đủ, cầu xin ngài mau cứu Hàm Hàm đi." Tề phu nhân vừa nói xong đã muốn quỳ xuống.
Trường Phúc bước lên phía trước đỡ bà ấy, không để bà ấy quỳ xuống thật.
Chử Yến thở dài, khẽ cắn môi nói: "Được."
Tề phu nhân vui mừng ra mặt, dường như sợ hắn đổi ý: "Thần phụ tạ ơn điện hạ!"
"Thế… người?"
Chử Yến: "Cô sẽ tự sắp xếp."
Tề phu nhân nghe vậy thì biết không cần phải nói thêm lời nào nữa, cảm ơn rối rít rồi yên tâm hài lòng rời đi.
Sau khi bà ấy rời đi, Trường Phúc dè dặt xin chỉ thị: "Điện hạ, muốn sắp xếp ai đi?"
Có chuyện lớn gì mà hắn ta chưa từng thấy? Nhưng đây vẫn là lần đầu tiên thấy có người đến tìm điện hạ mượn ám vệ, mà điện hạ còn không cách nào từ chối được người này.
"Gọi Tống Hoài tới gặp Cô."
Trường Phúc vội vàng đồng ý: "Vâng."
Không bao lâu sau, Tống Hoài đi vào trong điện: "Điện hạ."
Chử Yến mắt cũng không nhấc lên, nói: "Tề phu nhân đến hỏi mượn ám vệ của Cô để bảo vệ Tề Vân Hàm một thời gian, ngươi đi sắp xếp."
Trên khuôn mặt từ trước đến nay lạnh lẽo của Tống Hoài thoáng qua một cảm xúc kỳ lạ. Sau một lúc lâu, hắn hiếm thấy từ chối: "Gần đây thần bận rất nhiều việc..."
"Ngươi muốn kháng chỉ?"
Tống Hoài ngậm miệng, sau một hồi mới trầm giọng nói: "Thần tuân chỉ."
"Đúng rồi, thêm Ngụy gia vào danh sách cuộc đi săn mùa thu mấy ngày nữa."
Tống Hoài: "Vâng."
Nói tới chuyện này, Chử Yến đặt tấu chương xuống. Giống như đã lâu rồi hắn không gặp nàng.
"Gần đây nàng đang làm gì?" Chử Yến hỏi.
Hình như Tống Hoài không tập trung lắm, sửng sốt một lát mới phản ứng được Thái tử đang hỏi về ai. Hắn đáp: "Hôm nay Tề gia tổ chức tiệc ngắm hoa, mời Ngụy nhị cô nương."
Chử Yến bâng quơ "Ồ" một tiếng, khoát tay: "Đi thôi."
Hắn không gặp nàng mấy ngày rồi nhỉ?
Không biết gần đây nàng có lợi dụng hắn nữa không.
Thái tử đặt bút xuống, muốn đứng lên. Nhưng sau khi nhìn đống tấu chương xếp đầy trên bàn, hắn lại chậm rãi ngồi xuống.
Một lát sau, hắn bực bội mở một bản tấu chương ra, nhìn thoáng qua, sau đó cả giận nói: "Lễ bộ Thị lang, tiến cử một quan võ cho Cô?!"
"Người đâu, đưa một thái y tới khám đầu óc cho hắn!"
--------------------
Lời tác giả:
Có người muốn trộm hương, còn phải phê duyệt tấu chương, Thái tử thật khổ sở.
Tình địch lại là người đứng đầu mà hắn đích thân chọn, càng đáng thương hơn.