Váy Tơ Vàng - Đường Tô
Chương 63
Váy Tơ Vàng - Đường Tô thuộc thể loại Linh Dị, chương 63 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
"Ngươi không nghe thấy à? Niên Niên nói không phải nàng làm!"
Tề Vân Hàm được nuông chiều từ bé, đương nhiên tính tình cũng nóng nảy. Lúc này nàng nổi giận, khí thế toát ra khiến Ngụy Hằng cũng phải giật mình.
Nàng trừng mắt lườm Ngụy Hằng rồi mới quỳ xuống bên cạnh Ngụy Niên, tâu với Thánh thượng: "Bệ hạ, việc này thật sự không phải Niên Niên làm, nàng bị người khác hãm hại."
Dứt lời, nàng nắm chặt tay Ngụy Niên, hạ giọng nói: "Niên Niên đừng sợ, ta đã nói sẽ che chở muội."
Ngụy Niên nhỏ giọng đáp: "Cảm ơn."
Tề gia không đề phòng Tề Vân Hàm đột nhiên xông ra ngoài, Tề phu nhân sửng sốt một lúc lâu mới phản ứng kịp, sốt ruột nói: "Hàm Hàm!"
Con gái tâm tư đơn thuần, làm mẫu thân đương nhiên sợ nàng bị người khác lừa gạt, dù sao, việc này đã có bằng chứng rõ ràng.
"Tề cô nương, chẳng lẽ là ngươi bị lừa?"
"Đúng vậy, thích khách kia đã nhận tội, Ngụy nhị cô nương... giết người vì tình!"
"Còn có chứng cứ thuê người..."
"Ý vị bá bá này là nói ta ngu sao?"
Tề Vân Hàm hất cằm nhìn sang, cau mày nói.
Tất cả người Tề gia đều đồng loạt nhìn về phía vị đại nhân kia, người đó không chịu nổi áp lực, đành cúi thấp đầu xuống.
Còn không cho người nói thật sao?
Tề Vân Hàm tiếp tục nói: "Bệ hạ, vì cứu thần nữ nên Niên Niên mới ôm thần nữ nhảy xuống vách núi. Trước đó, Niên Niên đã cứu thần nữ hai lần khỏi lưỡi đao của thích khách, nếu không phải vậy, thần nữ sớm đã chết rồi! Nếu đúng là Niên Niên thuê người, cần gì phải liều mạng cứu thần nữ? Xin bệ hạ tra rõ đến cùng."
Tề đại nhân nhìn Tống Hoài đứng một bên từ đầu đến cuối chưa từng mở miệng với vẻ phức tạp, sau đó kéo Tề phu nhân đang định lên tiếng lại.
Thánh thượng đã hai ngày liền chưa ngủ, khá mệt mỏi. Vốn nghĩ đợi mọi chuyện kết thúc sẽ đi thăm Thái tử một chút, nhưng không ngờ việc này có thể còn có khả năng khác. Ngài xoa bóp ấn đường, nhìn về phía Tống Hoài: "Tống Hoài, ngươi tới nói."
Tề Vân Hàm không rành thế sự, có thể bị người che giấu, nhưng Tống Hoài thì không.
Người này có thể khiến Phụng Kinh nghe mà biến sắc, có thể thấy được thủ đoạn và tâm tính không phải hạng tầm thường. Nếu có thể lừa gạt cả y, vậy thì phải thông minh đến mức nào chứ? Chí ít e rằng Ngụy nhị này không làm được.
Dưới ánh nhìn của mọi người, Tống Hoài trầm giọng nói: "Bẩm bệ hạ, việc này đúng như Tề cô nương nói, có nguyên nhân khác."
Tống Hoài vừa nói xong, tất cả mọi người đều kinh hãi.
Tề phu nhân cũng dần khôi phục lý trí. Tống Hoài là người bà nhìn lớn lên, bà vô cùng hiểu rõ tính tình của y, y chưa từng 'bắn tên mà không có đích'!
Y nói có nguyên nhân khác, vậy thì có lẽ Ngụy nhị cô nương này thật sự bị oan.
Huống hồ mọi người đều biết, mỗi lời nói cử động của Tống Hoài đều đại diện cho Đông cung, ý của Tống Hoài cũng là ý của Thái tử.
Trên mặt chúng thần đều lộ rõ vẻ nghi ngờ.
Mà người có sắc mặt khó coi nhất không ai khác ngoài cha con Ngụy gia. Chỉ là hai bọn họ cúi đầu, không ai thấy rõ thôi.
Tình cảnh lập tức chìm vào yên tĩnh.
Lúc này, một thiếu niên đột nhiên bước ra khỏi hàng, cất giọng nói: "Bệ hạ, A Cẩm cũng cho rằng, việc này còn nhiều nghi vấn."
Đám người nhìn sang, thấy là công tử phủ Quận chúa Thịnh An, Cố Dung Cẩm.
Mọi người lại giật mình, Ngụy nhị quen biết với Cố công tử từ bao giờ?
Ngụy Văn Hồng và Ngụy Hằng thấy Cố Dung Cẩm lên tiếng, sau lưng đều đã bắt đầu đổ mồ hôi lạnh!
Ngụy Niên nghe được giọng Cố Dung Cẩm, nước mắt lã chã rơi xuống, lần này là thật sự xúc động.
Kiếp trước trên công đường, không một ai kêu oan giúp nàng.
Trở lại một đời này, cuối cùng nàng cũng cảm nhận được cảm giác được tin tưởng, được bảo vệ là như thế nào.
"Ồ?" Thánh thượng nói: "Tại sao A Cẩm lại cho rằng như vậy?"
Cố Dung Cẩm cụp mắt nhìn Ngụy Niên, lông mày cau lại. Không biết sao y lại cảm thấy máu trên người nàng cực kỳ chướng mắt!
"A Cẩm từng gặp Ngụy nhị cô nương ở Tề gia, cảm thấy nàng cũng không phải là kẻ ác."
Sau một hồi yên tĩnh ngắn ngủi, mới có người lên tiếng nói:
"Cố công tử, nhưng biết người biết mặt không biết lòng."
"Đúng vậy, gặp một lần cũng không thể xác định người đó thiện hay ác."
Cố Dung Cẩm vô thức phản bác: "Đây là lần đầu tiên Ngụy nhị cô nương tới núi Thu Vụ, cũng không quen thuộc nơi này, không thể nào sắp xếp mai phục!"
"Nhưng không phải thích khách kia đã nhận tội rồi sao? Bọn họ là sát thủ mà Ngụy Niên bỏ nhiều tiền ra mời, cũng tự báo lai lịch, chính là môn phái có danh tiếng trên giang hồ, không thể nói là thế lực không lớn. Bọn họ căn bản không cần Ngụy nhị nhúng tay, là có thể tự mình trù tính được."
"Đúng vậy, người kia còn lấy ra tín vật của Ngụy nhị."
"Cây trâm kia cũng đã được đưa cho Ngụy gia xác nhận, đúng là của Ngụy nhị."
Ngụy Niên thầm giật mình.
Cây trâm?
Những ngày qua có thể nói là nàng đã sai người canh phòng Hạnh Hòa viện kín kẽ không lọt một giọt nước, vậy bọn họ lấy được trâm của nàng từ khi nào?
Không đúng!
Ngụy Niên bỗng nhiên nhớ tới, lúc thúc ngựa cứu Tề Vân Hàm, hình như nàng đã đánh rơi một cây trâm. Nhưng tình huống lúc đó khẩn cấp, nàng không có thời gian đi nhặt.
Thánh thượng giơ tay lên, lập tức có cung nhân trình vật chứng lên, đi đến trước mặt nàng, hỏi: "Ngụy nhị, vật này là của ngươi đúng chứ?"
Ngụy Niên chỉ liếc mắt nhìn, thản nhiên nói: "Vâng."
"Đây là cây trâm hôm qua thần nữ mang theo, nhưng lúc bị thích khách truy sát đã vô ý đánh rơi."
"Chỉ bằng lời nói của ngươi, làm thế nào để chứng minh?" Lại có người hỏi: "Có ai có thể chứng minh đây là cây trâm hôm qua ngươi cài?"
Đây là một cây trâm nhỏ nhắn rất nhỏ, cũng không đáng chú ý. Chí ít trong số những vật trang sức hôm đó Ngụy Niên dùng, nó rất không đáng chú ý.
Cho dù là Tề Vân Hàm đi cạnh Ngụy Niên, cũng không thể khẳng định trong số trang sức hôm qua nàng dùng có nó hay không.
Quả nhiên, lúc Ngụy Niên nhìn về phía Tề Vân Hàm, trong mắt người sau hơi mờ mịt, nhưng nàng nhanh chóng lên tiếng: "Ta có thể làm chứng!"
"Hôm qua Niên Niên có cài cây trâm này! Bị rơi mất lúc cứu ta!"
Ngụy Niên khẽ ngẩn người.
Rõ ràng nàng không thể xác định, căn bản cũng không nhớ rõ.
Mà một thoáng ngơ ngác này của nàng lại lọt vào mắt Quận chúa Thịnh An đang nhìn chằm chằm vào nàng.
Vệ Như Sương đã trải qua sóng to gió lớn, xông pha từ trong gió tanh mưa máu. Bà từng gặp không ít người muôn hình muôn vẻ, giờ khắc này, trực giác của bà nói cho bà rằng, có lẽ, tiểu cô nương này thật sự bị hãm hại.
Vẻ cảm kích và cảm động của nàng khi nhìn Tề Vân Hàm không giống giả chút nào!
Huống hồ, nàng còn giống Quận mã mấy phần.
Thế gian rộng lớn, giữa người với người có mấy phần tương tự cũng chẳng có gì lạ. Nhưng Quận mã vô cùng thiện lương chính trực, người có ngoại hình tương tự Quận mã, cho dù chỉ có hai ba phần, cũng không tệ đến nỗi nào.
"Dù vậy, cũng không thể chứng minh là Ngụy nhị vô ý đánh rơi. Có lẽ là khi đó nàng đã đưa đồ cho..."
"Lưu đại nhân."
Một tiếng nói lười biếng nhưng không kém phần uy nghiêm ngắt lời Lưu đại nhân đang vội vàng chất vấn.
Lưu đại nhân nghe tiếng, không dám làm càn, vội vàng chắp tay nói: "Quận chúa nương nương."
Vệ Như Sương thản nhiên nói: "Nếu tình tiết vụ án còn nghi vấn, lại liên quan tới Thái tử điện hạ, đương nhiên phải thẩm tra xử lý cẩn thận. Sao bản quận chúa lại thấy, mấy vị đại nhân các ngươi đang không kịp chờ đợi muốn ép tiểu cô nương này nhận tội?"
Ngụy Niên vô thức ngước mắt nhìn về phía Quận chúa Thịnh An.
Khoảnh khắc này, nhịp tim của nàng đột nhiên tăng nhanh, nước mắt cũng sắp tràn bờ mi.
Quận chúa Thịnh An hơi khựng lại.
Khác với vẻ cảm kích, cảm động khi nhìn Tề Vân Hàm, ánh mắt nàng nhìn về phía bà, là kích động, và... chờ đợi?
Nhìn cặp mắt đong đầy nước mắt của tiểu cô nương, lòng Quận chúa Thịnh An không khỏi mềm nhũn.
Lưu đại nhân vừa định đáp lời, bà lại nói: "Nếu bản quận chúa không nhớ lầm, mấy vị đại nhân này, hình như không có người nào phụ trách thẩm tra bản án? Nếu như Đại Lý Tự khanh có mặt, người của Hình bộ cũng có mặt, sao lại đến lượt các ngươi ép hỏi rồi hả?"
"Như thế này, là bắt nạt tiểu cô nương không chỗ nương tựa sao?"
Mấy chữ cuối cùng kia, Quận chúa Thịnh An nhìn thẳng vào phụ tử Ngụy gia mà nói.
Bà chưa từng thấy người làm phụ thân, làm huynh trưởng như thế này. Tuy nói trước mắt xem ra đúng là bằng chứng như núi, nhưng người bên ngoài thì cũng thôi. Đằng này, làm phụ huynh không nghe cô nương nhà mình biện hộ không nói, vào lúc người bị hại đều đưa ra tình tiết vụ án có điểm đáng ngờ, ngay cả một câu nói đỡ họ cũng không hề nói!
Cho dù đại nghĩa diệt thân, vậy thì cũng phải tra ra manh mối chứ! Chẳng lẽ thật sự đúng như lời cô nương kia nói, e rằng là nhặt được!
Nhặt được?
Quận chúa Thịnh An bỗng dưng giật mình.
Bà tập trung nhìn kỹ Ngụy Niên, chẳng lẽ, nàng thật sự không phải con ruột của Ngụy gia?
Nếu không phải con gái ruột của Ngụy gia, lại giống Quận mã đến mấy phần, vậy thì có khả năng nào...
Nhưng những năm qua bà đã gặp không ít cô nương đến nhận thân, không phải giống bà một chút thì chính là giống Quận mã mấy phần, bà đã thất vọng quá nhiều lần!
Vệ Như Sương dằn nỗi dao động trong lòng xuống, mặc dù tự biết hy vọng không lớn.
Nhưng việc này, đáng để điều tra!
Lưu đại nhân và mấy vị đại nhân kia nhao nhao quỳ xuống thỉnh tội: "Bẩm bệ hạ, quả thực thần đã đi quá giới hạn. Chỉ là bằng chứng ở đây, Thái tử điện hạ lại gặp nạn vì chuyện này, trong lòng thần nhất thời cảm thấy bất công, lúc này mới không nhịn được chất vấn vài câu, xin bệ hạ thứ tội."
"Dựa theo luật pháp, đúng là nên để phủ Phụng Kinh điều tra."
Toàn thân Ngụy Niên cứng đờ.
Phủ Phụng Kinh!
Nàng không muốn vào phủ Phụng Kinh nữa!
Kiếp trước Ngụy Ngưng có thể nhúng tay vào phủ Phụng Kinh để tra tấn nàng, chứng tỏ trong phủ Phụng Kinh có người của bọn họ! Nếu nàng vào phủ Phụng Kinh, tuyệt đối sẽ không dễ chịu! Có thể còn sẽ mạnh mẽ ép nàng ấn dấu tay!
"Vậy thì phải cảm ơn Lưu đại nhân đã cảm thấy bất công thay Cô rồi sao?"
Lúc Ngụy Niên đang nghĩ cách để không phải vào phủ Phụng Kinh, đã nghe thấy sau lưng truyền đến giọng nói không ai bì nổi đặc trưng của Thái tử.
Chúng thần cùng nhau quỳ xuống: "Tham kiến Thái tử điện hạ."
Quận chúa Thịnh An cũng đứng lên.
Chử Yến xuyên qua đám người đi lên trước. Lúc đi ngang qua Ngụy Niên thì hơi dừng lại, rồi mới nhấc chân lên bục gỗ.
"Phụ hoàng."
Sau khi Thái tử đổi một bộ y phục, rửa mặt sửa sang lại thì đã khôi phục bộ dạng cao cao tại thượng, kiêu ngạo tùy tính kia.
Thánh thượng quan sát hắn từ trên xuống dưới, ừ một tiếng: “Có sao không?”
"Còn sống đây." Chử Yến chặn họng Thánh thượng, rồi xoay người nhìn về phía quần thần: "Thấy Cô bình yên vô sự trở về, có người trong các ngươi phải thất vọng rồi nhỉ?"
Chúng thần vội vàng xin lỗi.
"Thái tử trở về, chính là phúc của Bắc Lãng!"
Chử Yến nhìn về phía Tống Hoài, thấy đối phương khẽ gật đầu.
Lúc này hắn mới cười nhạo một tiếng, hỏi: "Vừa rồi, là ai vội vã định tội Ngụy Niên?"
Tống Hoài cung kính nói: "Bẩm điện hạ, là Lưu đại nhân, Hứa đại nhân, Ông đại nhân, Lương đại nhân."
Chử Yến không rõ ý tứ cười cười: "Vội vàng vậy sao? Chẳng lẽ vài vị đại nhân ở đây chột dạ?"
"Muốn bắt một kẻ chết thay?"
Mấy vị đại nhân bị Tống Hoài nhắc tên đều lộ vẻ sợ hãi. Lúc này, Tề đại nhân bước ra khỏi hàng, cung kính hỏi: "Không biết điện hạ nói lời này là có ý gì?"
Chử Yến hếch cằm, hỏi: "Mắt các vị đại nhân có mù không? Không nhìn thấy Tống đại nhân bị thương khắp người, hai vị cô nương cũng máu tươi đầy người sao?"
Tống Hoài hợp thời bẩm báo: "Bẩm bệ hạ, từ sáng sớm hôm nay đã có thích khách ám sát điện hạ. Vì ngăn cản thích khách mà tất cả ám vệ Đông cung đều bị thương nặng. Sau đó Tùy tướng quân, tướng lĩnh quân Lãng, kịp thời đuổi tới, mới cứu được điện hạ."
Chử Yến chậc một tiếng, sửa lời: "Ngươi nói gì thế!"
"Rõ ràng là ám vệ Đông cung ngăn cản mấy trăm cao thủ, lúc này mới giúp Tùy tướng quân giết ra một đường máu, đuổi tới cứu được Cô!"
Khóe môi Ngụy Niên giật giật.
Nếu nàng nhớ không lầm, lúc ấy Tùy tướng quân nói, hẳn là một trăm cao thủ.
Lúc này mọi người cũng không quan tâm là một trăm hay là mấy trăm. Họ chỉ nghe được Thái tử điện hạ bị thích khách truy sát, ngay cả ám vệ Đông cung cũng bị thương nặng toàn bộ, trong lúc nhất thời trong lòng tất cả mọi người đều thấy hoảng hốt!
Thánh thượng nhìn về phía Tùy tướng quân: "Vì sao không sớm bẩm báo?"
Tùy tướng quân bước ra khỏi hàng, hơi vô tội nhìn về phía Chử Yến, nhất thời cũng không biết có nên nói thật hay không.
Chử Yến nhíu mày: "Nói là được, nhìn Cô làm gì?"
Tùy tướng quân vội vàng cúi đầu xuống: "Bẩm Bệ hạ, là điện hạ căn dặn, trước khi điện hạ chưa xuất hiện, không được nói ra chuyện điện hạ bị truy sát."
"Sao Thái tử lại làm vậy?" Thánh thượng trong lòng biết rõ nhưng vẫn giả bộ hồ đồ, kinh ngạc nói.
"Bẩm phụ hoàng, chỉ là nhi thần muốn nhìn xem, là ai muốn kết án nhanh như vậy, ai muốn Ngụy nhị cô nương gánh tội thay, thì người đó có khả năng là thủ phạm thật sự đứng sau vụ ám sát Cô!" Chử Yến nghiêm túc nói.
Khóe mắt Thánh thượng giật một cái: "..."
Đây là lý do vớ vẩn gì thế?
Chuyện của Ngụy nhị là có cả nhân chứng vật chứng, cho dù muốn kết án cũng không thể quở trách nhiều.
Thánh thượng có ý đồ nói đỡ cho nhi tử: "Phải chăng Thái tử còn có chứng cứ?"
Chử Yến lắc đầu: "Không có!"
"Nhưng, ám sát Thái tử là phải liên lụy cửu tộc." Chử Yến chân thành nói: "Phụ hoàng, nhi thần khiến ngài lo lắng, là nhi thần sai lầm. Đến giờ ngài vẫn chưa nghỉ ngơi, chắc chắn là đã mệt mỏi. Chi bằng phụ hoàng đi nghỉ ngơi trước, cứ giao việc này cho nhi thần điều tra."
Con ngươi của đám Lưu đại nhân co lại, không hẹn mà cùng hô: "Bệ hạ minh giám, thần tuyệt đối không có lòng khác ạ!"
Giao cho Thái tử xử lý, e rằng bọn họ không thấy được mặt trời ngày mai mất!
--------------------
Tác giả có lời muốn nói:
Quận chúa: Nàng giống Quận mã vài phần, không phải người xấu! (Cho nên việc Thái tử yêu đương mù quáng là có dấu vết để lại.)