Váy Tơ Vàng - Đường Tô
Chương 70
Váy Tơ Vàng - Đường Tô thuộc thể loại Linh Dị, chương 70 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chử Yến không sai người thông báo cho biệt viện, đến bữa tối hắn dẫn Trường Phúc theo, trực tiếp đi thẳng vào nhà ăn.
Lúc đó, Ngụy Niên và Phong Thập Bát đang ăn uống vui vẻ.
"Cô nương, người nếm thử món thỏ cay này, ngon tuyệt cú mèo." Hai mắt Phong Thập Bát sáng rực, vội đến quên hết cả trời đất: "Món măng xào này, ưm ưm, ngon quá đi mất!"
Ngụy Niên lại bận ăn đến không nói được lời nào, lặng lẽ ăn những món Phong Thập Bát chỉ cho nàng. Nàng rất ít khi ăn những món cay, môi đỏ bừng vì vị cay mà không hay biết.
Nhưng không thể không nói, hương vị của món này rất ngon, không thể chê vào đâu được! Khó trách Phong Thập Bát vẫn luôn nhớ mãi tài nấu nướng của ngự trù của Thái tử.
Ơ… Vẫn luôn?
Ngụy Niên khựng lại, cuối cùng cũng nhớ tới cảm giác quen thuộc như đã từng trải qua kia đến từ đâu!
Lần trước Phong Thập Bát đã lừa nàng đi bắt cóc ngự trù của Thái tử, sau đó nàng vô tình làm rơi pháo hiệu, đốt cháy ống tay áo của Tống Hoài. Thái tử tìm nàng đòi bồi thường năm trăm lượng vàng, nàng không có, không thể không chấp nhận điều kiện ‘nhục nhã mất chủ quyền’ của Thái tử!
Ngụy Niên gắp một miếng thịt thỏ, tim đập thình thịch.
Linh cảm chẳng lành càng lúc càng mãnh liệt!
"Dùng ngự trù của Cô có hài lòng không?"
Giọng nói quen thuộc truyền đến từ ngoài cửa, Ngụy Niên giật nảy mình, miếng thịt thỏ trên đũa rơi vào trong bát.
Nàng cứng đờ người ngẩng đầu nhìn sang, thấy Thái tử điện hạ mặc quan phục bước đến trong ánh chiều tà.
Đôi mắt sâu, độ cong trên khóe môi, tất cả đều đang nói cho Ngụy Niên biết, đây là Thái tử đến để tính sổ với nàng!
Ngụy Niên vô thức nhìn về phía Phong Thập Bát, lại thấy chỗ ngồi đã trống không từ lúc nào, ngay cả bát đũa cũng được dọn sạch sẽ. Nàng hơi xoay người mới tìm được ám vệ đã lặng lẽ đứng sau lưng mình từ lúc nào.
Khóe môi Ngụy Niên giật giật: "..."
Rất hiển nhiên, nàng lại mắc bẫy của Phong Thập Bát!
Ngụy Niên hít sâu một hơi, cầm khăn lau miệng, cung kính hành lễ: "Điện hạ."
Đầu nàng chắc bị úng nước nên mới tin lời Phong Thập Bát rằng Thái tử sẽ không phát hiện!
Chử Yến đi đến chỗ nàng rồi ngồi xuống, nhìn thức ăn trên bàn, hỏi: "Ăn ngon không?"
Ngụy Niên lặng lẽ lùi về sau một bước, không dám hé răng.
Trường Phúc sai cung nhân báo nhà bếp thêm món ăn xong, bước vào thì thấy cảnh tượng này.
Hắn ta tức giận trừng mắt nhìn Phong Thập Bát đang giả bộ làm chim cút, đến lúc này thì mới biết sợ cơ đấy!
Sao lúc nửa đêm đi trộm người... à không, đi bắt cóc ngự trù thì không nghĩ đến hậu quả gì sao?!
"Nói chuyện."
Ngụy Niên mấp máy môi, cúi đầu gật gật: “Có."
Chỉ là đột nhiên cảm thấy thật mất mặt!
Bắt cóc đầu bếp của Thái tử còn bị phát hiện, giống như nàng tham ăn lắm vậy.
Chử Yến dễ dàng nhìn thấu tâm tư của cô nương, xì một tiếng, nói: "Lúc đi bắt cóc thì không thấy mất mặt à?"
Ngụy Niên mấp máy môi, muốn thanh minh.
Nhưng lại phát hiện không biết nên phản bác thế nào.
Mặc dù ban đầu nàng định học vài món ăn để làm quà sinh nhật cho hắn, nhưng thực tế nàng không những không học được gì mà còn vui vẻ ăn liền hai bữa cơm.
Nàng lén ngước mắt nhìn Thái tử, đối diện ánh mắt sâu thẳm của đối phương, lại vội vàng cúi đầu: "Thần nữ sai rồi."
Chử Yến nhìn chằm chằm nàng một lúc lâu, nói: "Qua đây."
Ngụy Niên từng bước nhỏ dịch đến trước mặt hắn.
Sau đó, nàng bị Thái tử chọc ngón tay vào trán: "Ngụy Niên, ngươi đúng là càng ngày càng to gan, lần này bắt cóc đầu bếp của Cô, lần sau còn muốn trộm cái gì nữa đây? Ngươi giỏi lắm nhỉ?"
Ngụy Niên xấu hổ đến mức mặt nóng bừng, nhưng nàng rất rõ ràng loại thời điểm này chỉ có một con đường duy nhất.
Đó chính là nhận lỗi!
"Thần nữ không dám."
"Không dám? Cô thấy ngươi rất dám!" Chử Yến nheo mắt nhìn nàng, hừ lạnh một tiếng nói: "Ngươi thật sự khiến Cô phải mở rộng tầm mắt, nhìn khắp thiên hạ, ngươi là người đầu tiên dám bắt cóc ngự trù của Đông cung!”
Đầu Ngụy Niên càng lúc càng cúi thấp.
Nàng lại tin tưởng Phong Thập Bát lần nữa thì tên nàng sẽ được viết ngược lại!
"Trước khi ngủ kể chuyện ma cho Cô nghe, ngươi cũng là người đầu tiên!"
Chử Yến nghiến răng nghiến lợi nói: "Nhờ phúc của ngươi, từ khi sinh ra đến nay, lần đầu tiên Cô nằm mơ thấy yêu ma quỷ quái!"
Phong Thập Bát lén lút trợn tròn mắt.
Vẻ mặt Trường Phúc trở nên phức tạp.
Cô nương kể chuyện ma cho Điện hạ nghe?
Đây là thú vui chốn khuê phòng gì thế này?
Điểm này ban đầu Ngụy Niên không để ý, nhưng nghe thấy ảnh hưởng đến giấc mơ của Thái tử, nàng khó tránh khỏi cảm thấy không có chỗ nào để dung thân.
Nhưng nàng thật sự không cố ý, phần lớn những câu chuyện nàng từng đọc đều có chút ly kỳ.
Nhưng vẫn là câu nói kia, trước mắt chỉ có một con đường duy nhất.
Nhận lỗi, dỗ dành hắn!
Ngụy Niên lặng lẽ lại gần Thái tử thêm hai bước, đưa tay kéo ống tay áo hắn, giọng cũng càng thêm mềm mại: "Điện hạ, thần nữ sai rồi. Điện hạ phạt thần nữ thế nào thần nữ cũng chịu, Điện hạ đừng giận nữa nhé?"
Càng ở bên cạnh Thái tử lâu, Ngụy Niên càng thêm tin lời Tô Cấm từng nói, Thái tử ăn mềm không ăn cứng, chỉ cần thành tâm dỗ dành, có thể chuyển nguy thành an.
Nói vài lời hay là có thể thoát được một kiếp, nàng rất sẵn lòng.
Ngụy Niên đột nhiên phát hiện, hình như nàng càng ngày càng có thể thích ứng trong mọi hoàn cảnh.
Quả nhiên, sắc mặt Thái tử hơi giãn ra.
Ngụy Niên vội vàng chớp lấy thời cơ, tiếp lời: "Điện hạ, thần nữ không dám nữa đâu, Điện hạ tha cho thần nữ lần này được không?"
Nàng vừa nói xong lời cuối cùng, đã bị ôm lấy eo, xoay một vòng rồi ngồi lên đùi Thái tử.
Chuyện như thế này đã xảy ra nhiều lần, nàng cũng đã quen rồi, nàng thuần thục ôm lấy vai Thái tử để giữ thăng bằng cho bản thân.
Chử Yến nắm cằm nàng khẽ vuốt ve, giọng lạnh lùng nói: "Làm nũng thì làm nũng, thèm khát cái gì?"
Ngụy Niên trợn tròn mắt, nàng thèm khát bao giờ?
Nàng nói lời nào không rõ ràng?
Nàng còn chưa kịp giải thích, đã bị đè xuống mép bàn mà hôn.
Ngụy Niên hoảng sợ, toàn thân cứng đờ, nơi này là nhà ăn, bên ngoài còn có cung nhân!
Nàng cuống quýt dùng hai tay chống lên ngực hắn, ý muốn phản kháng, trước mặt Thái tử, chút sức lực bé nhỏ này hoàn toàn vô dụng.
Hắn khí thế hừng hực, như muốn nuốt chửng nàng vào bụng.
Cũng may quá trình này không kéo dài quá lâu, hắn đã buông nàng ra, ngón tay vuốt ve môi nàng, giọng khàn khàn: "Quyến rũ Cô mà cũng không biết để ý trường hợp một chút sao?"
Ngụy Niên vô cùng oan ức.
Nàng căn bản chưa từng nghĩ như vậy!
Nhưng việc đã đến nước này, nàng cũng không thể bị hắn cắn một miếng uổng công, dứt khoát thuận theo tình thế mà nói: "Điện hạ tha thứ thần nữ?"
Chử Yến lại lưu luyến trên môi nàng một lát, mới nói: "Lần sau không được như vậy nữa."
Khóe môi Ngụy Niên nhẹ nhàng cong lên: "Cảm ơn Điện hạ."
Nàng đột nhiên cảm thấy, hiện tại nàng giống như hồ ly tinh mê hoặc quân chủ.
Nàng thật sự là, ngày càng sa đọa, nhưng lại không thể không thừa nhận, nàng cũng không bài xích sự sa đọa này.
Mặc dù nghe hơi vô sỉ, nhưng, cảm giác này còn rất tốt.
Lúc này ngoài cửa truyền đến tiếng động, là nhà bếp mang đồ ăn đến.
Chử Yến buông Ngụy Niên ra, để nàng ngồi xuống vị trí bên cạnh, mới bảo cung nhân tiến vào.
Dập tắt lửa giận của Thái tử, bữa cơm này diễn ra vui vẻ hòa thuận.
Sau bữa ăn, để tiêu thực, hai người nắm tay ung dung dạo bước dưới ánh chiều tà mờ tối, lại có một cảm giác năm tháng yên bình.
Mãi cho đến khi họ đi tới thao trường.
Ánh mắt Ngụy Niên sáng bừng: "Sao Tiểu Phong lại ở đây?"
Chử Yến nhìn sang Trường Phúc, Trường Phúc gật đầu rồi rời đi.
Không lâu sau, Trường Phúc dẫn thị vệ mang cung tiễn đến.
Lúc này Chử Yến mới nói với Ngụy Niên: "Để Cô xem thành quả học tập mấy ngày nay của ngươi."
Ngụy Niên thấy mũi tên đều được bọc vải, cảm thấy khó hiểu.
Thái tử cầm lấy cung, cười như không cười, nói: "Mặc dù mũi tên đã được bọc lại, nhưng bị Cô bắn trúng cũng không tránh khỏi việc phải đau nhức một thời gian."
"Tổng cộng có mười mũi tên, có thể tránh né bao nhiêu thì phải xem bản lĩnh của ngươi."
Cuối cùng Ngụy Niên đã nhận ra điều gì đó, ánh mắt dần trở nên hoảng sợ.
Hắn lại nổi điên gì thế?
Sao nàng có thể tránh được tên hắn bắn?!
Chử Yến không để ý đến vẻ khiếp sợ bối rối của nàng, tiếp tục nói: "Nhìn thấy vạch vàng đằng kia không, ngươi ở ngoài vạch, Cô đứng ở đây, khoảng cách này, đủ rồi chứ?"
Mặt Ngụy Niên tái nhợt, nàng nhìn về phía vạch vàng mờ mờ cách vị trí họ đang đứng khoảng trăm thước.
Nàng còn có Tiểu Phong, theo lý thuyết mà nói tỷ lệ có thể bắn trúng nàng từ khoảng cách này cực nhỏ.
Nhưng hắn là Chử Yến!
"Còn chần chừ gì nữa, thời gian của Cô rất quý giá." Thái tử kéo cung, sốt ruột thúc giục.
Như thể nếu nàng không di chuyển ngay lập tức thì mũi tên trong tay hắn sẽ bắn thẳng về phía nàng.
Ngụy Niên cắn môi, nắm chặt hai tay.
Nàng thu hồi những lời vừa nói, nàng không phải một hồ ly tinh thành công!
Không có quân chủ bị mê hoặc nào lại nhắm thẳng mũi tên vào hồ ly tinh cả!
Ngụy Niên hít sâu một hơi, đến gần Tiểu Phong.
Nàng xoay người lên ngựa, hờn dỗi, không thèm nhìn Chử Yến thêm lần nào nữa, trực tiếp giơ roi phóng ngựa chạy ra phía ngoài trăm thước.
Nhìn nữ tử với tay áo bồng bềnh, đã thấp thoáng lộ ra tư thế hiên ngang, Chử Yến lại nhớ đến lần đầu tiên nàng thấp thỏm lo âu ngồi trên lưng ngựa.
Móng ngựa đã bước qua vạch vàng, Chử Yến thu hồi nụ cười, giương cung.
Còn lâu mới đủ, nàng còn phải trở nên mạnh mẽ hơn, cứng cỏi hơn.
Nàng không có người chống lưng, phải tự mình đứng lên.
Vả lại, Trữ phi trong thời loạn, phải có năng lực một mình đảm đương một phương.
Ngụy Niên vừa quay đầu đã thấy mũi tên bọc vải đỏ nhanh chóng bay về phía nàng, nàng kìm nén nỗi sợ hãi, bất ngờ kéo dây cương, đồng thời nằm rạp người về phía trước. Ngay khoảnh khắc đó, mũi tên nhanh chóng vụt qua khoảng không phía trên lưng nàng, kéo theo mấy sợi tóc.
Mũi tên thứ nhất, tránh thoát.
Nhưng Ngụy Niên còn chưa kịp thở phào nhẹ nhõm, mũi tên thứ hai đã sắp đến trước người, trong chớp mắt, nàng theo bản năng ngửa người ra sau, mũi tên xẹt qua trước mặt nàng.
Nhưng vì động tác của nàng quá nhanh và mạnh, suýt chút nữa thì rơi khỏi lưng ngựa, cũng may phản ứng của nàng cũng khá nhanh, kịp thời ngồi dậy điều chỉnh lại vị trí.
"Giá!"
Sau đó, tên càng lúc càng nhanh, Ngụy Niên tránh né càng thêm tốn sức.
Có đến vài lần, mũi tên đều xẹt qua y phục của nàng, nếu không có vải bọc, e rằng hiện tại y phục của nàng đã tơi tả.
Trường Phúc lo lắng nhìn xung quanh, toát mồ hôi thay Ngụy Niên.
Còn Phong Thập Bát lại nhàn nhã xem náo nhiệt, tựa như không hề lo lắng.
Trường Phúc không nhịn được nói: "Thập Bát à, ngươi có lương tâm không vậy?"
Phong Thập Bát lườm hắn ta một cái: "Ngươi không nhìn ra Điện hạ đã nương tay rồi ư?"
Nếu ra tay thật, cô nương đã bị bắn trúng ngay từ mũi tên đầu tiên rồi.
Trường Phúc: "..."
Đúng là hắn ta không nhìn ra...
Nhưng đúng vào lúc này, Phong Thập Bát biến sắc.
Một mũi tên cuối cùng, cô nương không tránh được!