77. Món Quà Lớn

Váy Tơ Vàng - Đường Tô thuộc thể loại Linh Dị, chương 77 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Giọng điệu nghiêm túc của hắn khiến Ngụy Niên giật mình.
Không hiểu sao, trong lòng nàng bỗng dưng có dự cảm chẳng lành, vô thức hỏi: "Điện hạ, có chuyện gì xảy ra sao?"
Chử Yến sững sờ, nhìn chằm chằm nàng một lúc lâu rồi hỏi ngược lại: "Nếu thật sự có chuyện xảy ra, nàng có thể làm được gì?"
Ngụy Niên cảm nhận được, lời của Thái tử không hề có ý đồ gì khác, chỉ đơn thuần là đang nghiêm túc hỏi nàng. Nàng ngẫm nghĩ một lát rồi hỏi: "Ví dụ như chuyện gì?"
Lần này Chử Yến không trả lời nàng.
Hắn đưa tay ôm nàng vào lòng, nhìn ra phía ngoài cửa sổ.
Lúc này, trời đã nhá nhem tối, những tia sáng cuối cùng sắp tắt hẳn.
Thái tử im lặng, Ngụy Niên cũng không truy hỏi thêm. Không biết qua bao lâu, Chử Yến đột nhiên nói: "Một thời gian nữa, Cô sẽ cho người mang vài cuốn sách tới cho nàng."
Ngụy Niên hiếu kỳ: "Sách gì?"
"Đến lúc đó nàng sẽ biết." Chử Yến chỉ nói vậy.
Ngụy Niên còn định hỏi thêm, nhưng lại nghe Chử Yến nói: "Ngụy gia chắc hẳn chưa từng dạy nàng đạo quản gia?"
Dù là đang hỏi Ngụy Niên, nhưng giọng điệu của hắn lại mang tính trần thuật.
Dù Ngụy Niên không biết hắn muốn nói gì, nàng vẫn lắc đầu: "Chưa từng."
Chử Yến ừ một tiếng, nói: "Sau này những ngày nàng đến biệt viện, Tô Cấm cũng sẽ có mặt. Chỉ cần nàng muốn học, Tô Cấm đều có thể dạy nàng."
Nếu nói vừa rồi Ngụy Niên chỉ mơ hồ cảm thấy bất an, thì hiện tại nàng đã hơi hoảng loạn, dường như hắn đang gấp gáp muốn nàng trưởng thành, mạnh mẽ hơn.
"Điện hạ..."
Chử Yến siết chặt vòng tay, ôm nàng vào lòng, cụp mắt nói: "Đương nhiên, nàng muốn học cũng phải trả giá."
Ngụy Niên nhíu mày, giật giật môi.
"Hay là, nàng không muốn học?"
Ngụy Niên im lặng vài giây, sau đó hỏi: "Điện hạ muốn thần nữ dùng thứ gì để đổi?"
Dường như Chử Yến nhất thời bị câu hỏi này làm khó, rất lâu không lên tiếng.
Tim Ngụy Niên cũng dần dần chùng xuống.
Hôm nay Thái tử quá bình thường!
Bình thường đến mức khiến nàng vô cùng hoảng loạn.
Hắn đáng lẽ phải kéo nàng lại hung hăng hôn, hoặc bế nàng lên giường dọa dẫm, hoặc ra lệnh cho nàng chôn xác, kéo dài thời gian cho sói ăn, hoặc ngang ngược chiếm giường của nàng... Nhưng hắn lại chẳng làm gì cả.
"Nợ." Chử Yến nói.
Không đợi Ngụy Niên mở miệng lần nữa, hắn tiếp tục nói: "Chuyện của Ngụy gia, nàng muốn làm thế nào thì cứ làm, người của Cô sẽ lo liệu thay nàng."
Vẻ mặt Ngụy Niên cứng đờ.
"Cô đã nhắc tới vài chuyện chính sự với nàng, nếu nàng còn không định làm gì thì đúng là Cô đã phí lời rồi." Chử Yến nói: "Nàng chọn buôn lậu muối, là thật sự muốn đẩy Ngụy gia vào chỗ chết."
Ngụy Niên chậm rãi cúi đầu xuống.
Nàng không cần phải nghĩ xem nên nói với hắn thế nào, bởi hắn đã biết tất cả mọi chuyện, thậm chí ngay từ đầu chính hắn là người đã dụ nàng chui vào bẫy.
"Nàng cũng họ Ngụy, vụ án này, là phải mất đầu." Chử Yến lại nói.
Ngụy Niên mấp máy môi, rất lâu sau mới nói: "Nếu đến Giang Nam, Ngụy Hằng có thể công tâm phá án, đương nhiên sẽ không xảy ra chuyện gì."
Nhưng nếu ngược lại, Ngụy gia sẽ chấm dứt!
Có điều, muối lậu có sức cám dỗ lớn như vậy, Ngụy gia có thể nhịn được, liệu những kẻ đứng phía sau bọn họ có nhịn được ư?
Về phần nàng thoát thân như thế nào, đương nhiên nàng đã nghĩ tới.
Phủ Quận chúa Thịnh An đã gửi thiếp mời cho nàng, chứng tỏ bọn họ đã bắt đầu nghi ngờ thân phận của nàng. Với thế lực của phủ Quận chúa Thịnh An và phủ Lãng Vương, muốn tra ra dấu vết để lại, không khó chút nào.
Cho dù lúc Ngụy gia gặp chuyện, Quận chúa Thịnh An còn chưa chứng thực thân phận của nàng, thì vào lúc xét nhà, nàng cũng sẽ sớm động tay động chân khiến chiếc tã lót lộ ra, như vậy cũng có thể bảo vệ nàng.
Kể cả khi nước cờ này không thành, vẫn còn có Thái tử điện hạ.
Nghĩ tới đây, trái tim Ngụy Niên hẫng một nhịp. Bắt đầu từ khi nào, nàng đã coi Thái tử thành thế lực và chỗ dựa của mình?
"Nếu nàng chưa nghĩ ra nên thoát thân thế nào, chi bằng cầu xin Cô?" Chử Yến đột nhiên cúi người tới gần Ngụy Niên, lại quay về dáng vẻ tùy tiện ngông cuồng thường ngày: "Nếu không biết cầu xin thế nào, lần trước Cô đã dạy nàng rồi."
Chút cảm xúc khác lạ trong lòng Ngụy Niên lập tức bị Thái tử xua tan.
Nàng còn chưa kịp nhớ ra lần trước mà Thái tử nói là lần nào, thì người đã bị bế lên giường rồi.
"Ối..."
Lưng nàng vừa chạm vào đệm chăn, hắn đã đè người xuống.
Hôm nay Thái tử, thật sự rất bình thường.
Hắn đối xử với nàng vô cùng dịu dàng, cũng vô cùng thương tiếc, thậm chí đến khi nàng cảm thấy chân bị thứ gì đó cứng cứng đè lên cộm đến đau nhức, hắn vẫn không tiến thêm một bước nào. Cuối cùng giày vò cả một lúc lâu, xiêm y của nàng vẫn còn nguyên vẹn, cũng không mất kiểm soát như lần trước, không bị tuột xuống khỏi vai.
Như vậy đáng lẽ Ngụy Niên hẳn phải rất hài lòng, rất yên tâm, thế nhưng không hiểu sao, nàng lại càng ngày càng luống cuống.
Đợi đến lúc nàng trở lại viện Hạnh Hòa, nàng mới đè những suy nghĩ hỗn độn trong đầu xuống, không nhịn được nghĩ, Thái tử vẫn nên đừng bình thường mới tốt, nếu không thật sự khiến người ta rất hoảng loạn.
-
Hai ngày sau, Ngụy Hằng nhận được bổ nhiệm từ triều đình, cùng vài vị đại nhân âm thầm tới Giang Nam để điều tra vụ án muối lậu đang hoành hành ngang ngược.
Trước khi Ngụy Hằng lên đường một ngày, Ngụy gia đã có một bữa cơm đoàn viên để tiễn hắn ta.
Ngụy Hằng vẫn chưa quên chuyện lần trước bị Ngụy Niên làm bẽ mặt. Ngụy Niên tự phạt mấy chén trước mặt mọi người để nhận lỗi với hắn ta, Ngụy Hằng có cớ, tất nhiên cũng thuận nước đẩy thuyền, một bữa cơm diễn ra vui vẻ hòa thuận.
Ngày hôm sau, Ngụy Hằng có việc quan trọng không thể uống rượu, nhưng Ngụy Niên và Ngụy Ngưng lại mời qua mời lại, uống rất nhiều. Lúc tan tiệc, Ngụy Ngưng say khướt được Kiều thị đưa về, còn Ngụy Hằng thì đưa Ngụy Niên về viện Hạnh Hòa.
Ngụy Niên dựa vào Đông Tẫn, Ngụy Hằng đỡ một bên cánh tay nàng.
Dưới bóng đêm, miệng nàng đầy mùi rượu, nói rất nhiều.
"Cảm ơn công ơn dạy bảo của huynh trưởng dành cho Niên Niên những năm qua, Niên Niên cả đời khó quên."
"Huynh trưởng yên tâm, chỉ cần có cơ hội, Niên Niên nhất định sẽ báo đáp huynh trưởng."
"Gần đây, phụ thân, mẫu thân và tam muội muội đối xử với Niên Niên càng ngày càng tốt. Trong lòng Niên Niên hiểu rõ, tương lai nếu vào Đông cung, Niên Niên nhất định sẽ giúp đỡ gia đình."
"Huynh trưởng cứ yên tâm đi tra án. Huynh trưởng là người quan trọng nhất nhất nhất với ta, mặc kệ xảy ra chuyện gì, cho dù không tra được, tra hỏng cũng không sao, Niên Niên đều sẽ bảo vệ huynh trưởng."
"Chỉ cần huynh trưởng trở nên lợi hại, là có thể bảo vệ Niên Niên."
Ngụy Hằng nhìn tiểu cô nương say đến ngã trái ngã phải, mà vẫn luôn miệng nói muốn bảo vệ hắn ta, trong lòng không kìm được cảm thấy ấm áp.
Hắn ta tham lam nhìn cô nương do mình đích thân nuôi lớn, thầm nhủ, sau này khi thực hiện kế hoạch, hắn ta sẽ cố gắng bảo vệ tính mạng của nàng, tìm một nơi yên bình để nàng sống một đời an ổn.
"Sắp đến sinh nhật của huynh trưởng rồi, chờ huynh trưởng trở về, Niên Niên muốn chuẩn bị một món quà lớn cho huynh trưởng." Ngụy Niên đi mấy bước lại lảo đảo, miệng nói không rõ ràng.
Ngụy Hằng bị nàng chọc cười: "Món quà lớn cỡ nào?"
Ngụy Niên nghiêm túc nghiêng đầu ngẫm nghĩ, giơ tay vẽ một vòng tròn rất lớn trên không trung, nói: "Rất rất lớn."
"Được, vậy thì ta cảm ơn Niên Niên trước nhé." Trong mắt Ngụy Hằng đong đầy tình yêu, cưng chiều nói.
Đông Tẫn lặng lẽ thu vẻ mặt của hắn ta vào đáy mắt, trong lòng dấy lên cảm xúc kỳ lạ.
Sao nàng ấy lại cảm thấy ánh mắt đại công tử nhìn cô nương có chút không đúng?
Đến ngoài viện Hạnh Hòa, Ngụy Hằng không bước vào.
Ngụy Niên vẫy tay với hắn ta, mắt say lờ đờ mông lung: "Huynh trưởng phải suôn sẻ mọi bề nhé."
"Niên Niên chờ huynh trưởng trở về."
"Hẹn gặp lại huynh trưởng."
Ngụy Hằng cũng cười vẫy tay.
Hắn ta đứng ngoài viện, mắt không chớp nhìn bóng hình xiêu xiêu vẹo vẹo của nàng, nụ cười trên môi càng ngày càng tươi tắn.
Chờ hắn ta trở về từ Giang Nam, hắn ta sẽ nghĩ cách giữ nàng ở bên mình, mãi mãi!
Đến lúc đó, ngoại trừ hắn ta, bất kỳ ai cũng sẽ không gặp lại nàng, bao gồm cả Thái tử.
Trong khi đó, chân Ngụy Niên vừa bước vào phòng ngủ, men say trong mắt nàng lập tức tan biến. Nàng cởi áo ngoài, giọng lạnh lùng nói: "Ném đi."
Một lần cuối cùng.
Ngụy Hằng, nhất định không được phụ món quà lớn mà nàng chuẩn bị cho hắn ta đâu nhé.
"Thập Bát, dẫn ta đi gặp ngũ đệ, không được để bất kỳ kẻ nào trông thấy."
"Vâng cô nương."
-
Chử Yến không hề nói suông. Từ ngày đó trở đi, lượng huấn luyện của Ngụy Niên ở biệt viện ngày càng khắc nghiệt, chưa kể nàng còn phải dành ra một canh giờ để học đạo quản gia với Tô Cấm.
Cách Tô Cấm dạy nàng cũng rất thô bạo, trực tiếp dùng sản nghiệp dưới trướng Thái tử và danh sách cung nữ ở biệt viện để nàng vừa học vừa thực hành. Ngụy Niên bị dọa lập tức nhét sổ sách trả lại vào tay nàng ấy: "Nếu thua lỗ, ta không đền nổi đâu."
Tô Cấm rất lạnh nhạt: "Không sao, điện hạ có tiền."
Ngụy Niên: "..."
Cũng đúng, hắn có cả đống núi vàng.
Thế là bắt đầu từ ngày hôm đó, mỗi ngày Ngụy Niên đều bận rộn đến quên cả trời đất. Mặc dù ba ngày nàng mới đến biệt viện một lần, nhưng mỗi lần nàng đều phải mang một đống bài tập về, không dám lười biếng chút nào.
Mà kể từ ngày đó, nàng lại chưa từng gặp được Thái tử.
Nàng từng nói bóng nói gió hỏi Tô Cấm. Tô Cấm nói sắp đến cuối năm, chính sự bận rộn, điện hạ không thể thoát thân được.
Tô Cấm nói với vẻ vô cùng thản nhiên, Ngụy Niên chỉ có thể tin.
-
Thời gian trôi qua thật nhanh, chẳng bao lâu đã đến ngày Quận chúa Thịnh An tổ chức tiệc ngắm mai.
Trên thiếp mời viết là mời tất cả cô nương Ngụy gia, nên Ngụy Niên dẫn theo cả Ngụy Uyển tới.
Sau khi Ngụy Niên và Kiều thị ‘giảng hòa’, chuyện hôn sự của Ngụy Uyển cũng theo đó mà bị gác lại.
Nhưng khi Ngụy Niên muốn dẫn Ngụy Uyển theo, ban đầu Kiều thị cũng không đồng ý.
Mặc dù thiếp mời là dành cho các cô nương Ngụy gia, nhưng chỉ cần tùy tiện tìm một lý do là có thể giữ Ngụy Uyển trong phủ.
Ngụy Niên trực tiếp nói với bà ta, tuy lần này là xem mắt cho tiểu công tử Cố gia, nhưng cũng sẽ có rất nhiều công tử danh gia vọng tộc tới tham dự. Nếu như Ngụy Uyển có thể trèo cao được một mối hôn sự có lợi cho Ngụy gia, chẳng phải là càng tốt sao?
Kiều thị nghe xong, còn có lý do gì mà không đồng ý nữa.
Vốn dĩ bà ta cũng muốn lợi dụng hôn sự của Ngụy Uyển để lót đường cho Ngụy gia. Việc giữ người trong phủ cũng là để dễ sắp đặt, nhưng bây giờ mọi người đều biết Thái tử coi trọng Ngụy Niên. Nếu như Ngụy Niên dẫn Ngụy Uyển ra ngoài, nói không chừng sẽ tìm được mối hôn sự còn tốt hơn cả mối bà ta tìm được.
Đúng là Ngụy Niên muốn tìm cho Ngụy Uyển một mối hôn sự, nhưng không phải vì lót đường cho Ngụy gia, mà là muốn gả nàng ấy ra ngoài trước khi Ngụy gia xảy ra chuyện.
Tai họa không liên lụy tới nữ tử đã xuất giá.
Ngụy Trình và Ngô di nương, nàng đều đã sắp xếp xong đường lui cho bọn họ.
Nhân cơ hội này, Ngụy Niên cũng thăm dò Ngụy Ngưng: "Hình như mẫu thân không sốt ruột lo chuyện hôn sự cho tam muội muội, không phải là đã chọn được người cho tam muội muội rồi chứ?"
Đến bây giờ nàng vẫn không biết rốt cuộc vị Tể tướng tương lai kia là ai, hy vọng sau khi Trọng Hủ trở về sẽ cho nàng đáp án.
Ngụy Ngưng trả lời cực kỳ kín kẽ: "Chờ sau khi nhị tỷ tỷ xuất giá, ta chọn sau cũng không muộn."
Ngụy Niên cũng biết không thể thăm dò được thông tin gì, đành bỏ qua.
Xe ngựa ra khỏi cửa thành phía đông, đi về phía trang viên vùng ngoại ô của phủ Quận chúa Thịnh An.
Chạy chừng gần một canh giờ, xe ngựa mới chậm rãi dừng lại. Lúc này, xe ngựa của các nhà đã dừng bên ngoài trang viên.
Ngụy Niên đưa thiếp mời, sau đó mấy người đi về phía vườn mai theo sự chỉ dẫn của người gác cổng.