87. Chương 87

Váy Tơ Vàng - Đường Tô thuộc thể loại Linh Dị, chương 87 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Về phần Ngô di nương, cũng đã đến lúc phải chuẩn bị rồi. Ngụy Niên lấy ra một lọ thuốc rồi đưa cho Ngụy Trình: "Sau khi dùng thuốc này, sẽ bất tỉnh trong mười hai canh giờ, mạch tượng sẽ giống như người mắc bệnh lao."
"Trong khoảng thời gian này cứ giả bệnh trước, đợi sau khi chuyện của Lục muội muội ổn thỏa, chúng ta sẽ để Ngô di nương dùng thuốc này. Kiều thị mà biết chuyện, chắc chắn sẽ không muốn giữ Ngô di nương trong phủ nữa, ta sẽ sắp xếp chỗ ở cho bà ấy trước.”
Ngụy Trình nhận lấy lọ thuốc rồi khẽ gật đầu một cái.
"Khi Trọng Hủ trở về sẽ giao tất cả chứng cứ cho đệ, đệ chỉ cần dâng chứng cứ lên là có thể giữ được tính mạng." Ngụy Niên dừng một chút, nhìn hắn một lát, hỏi: "Dù sao ông ta cũng là phụ thân ruột của đệ, đệ có hối hận không?"
Ngụy Trình im lặng, cúi đầu nắm chặt lọ thuốc.
Phụ thân ruột? Chưa chắc.
"Nhị tỷ yên tâm."
Ngụy Niên gật đầu.
Ngụy Văn Hồng mặc kệ Kiều thị chà đạp con ruột của mình, kiếp trước thậm chí còn dung túng bà ta lấy mạng Ngụy Trình. Có lẽ đây cũng coi như thế sự xoay vần.
Chỉ là, dù sao máu mủ tình thâm...
"Nếu đệ không ra tay được, ta cũng có thể có những cách khác để bảo vệ đệ." Ngụy Niên nói.
Ngụy Trình ngước mắt nhìn Ngụy Niên, qua rất lâu mới nhẹ nhàng cười một tiếng: "Ta ra tay được."
Hắn đã chờ đợi ngày này… rất lâu rồi.
Hắn từng nghĩ có lẽ cả đời này sẽ không thể giải thoát được.
"Nhị tỷ, có một chuyện, từ đầu đến cuối ta vẫn luôn giấu diếm tỷ."
Ngụy Trình nắm chặt lọ thuốc, dường như đã quyết tâm, nhìn về phía Ngụy Niên.
Ngụy Niên khẽ giật mình, nhìn thấy ánh sáng lạ lóe lên trong mắt thiếu niên, ngăn cản hắn: "Nếu còn chưa nghĩ kỹ, ngày sau nói cũng không muộn."
Sắc mặt Ngụy Trình giãn ra, hắn chân thành nói: "Đợi sau khi chuyện này kết thúc, ta sẽ nói tỉ mỉ cho nhị tỷ nghe."
"Ừ."
Ngụy Niên cười đồng ý.
-
Ngày hôm sau, lúc Ngụy Trình về phủ quả thật đã dẫn theo hai người bạn.
Dựa theo quy củ, mấy người đi chào hỏi trưởng bối trong nhà trước, mới tới Tố Bách viện.
Việc con trai kết giao bạn bè chốn quan trường, tất nhiên Ngụy Văn Hồng thấy mà vui mừng.
Trước kia Ngụy Trình trầm mặc ít nói, bị đánh một đòn còn chẳng biết kêu đau, bây giờ tiến vào Hàn Lâm, có cách làm của riêng mình, Ngụy Văn Hồng cảm thấy rất vui mừng vì điều này.
Mặc dù ông ta đặt kỳ vọng cao vào con trưởng, nhưng có thêm một đứa con trai có tiền đồ, đương nhiên ông ta cũng vui vẻ.
Đồng môn của Ngụy Trình tên là Lý Phạm, bạn tốt của hắn họ Từ, tên Tử Minh. Tuy là người sinh ra và lớn lên ở Phụng Kinh, nhưng sau khi tân triều thành lập, Từ Tử Minh mới được trọng dụng, cả Từ gia vẫn luôn thuộc phái tân triều.
Hiện tại phụ thân y đang nhậm chức ở Quốc Tử Giám, tuy nói không được tính là gia đình quyền quý, nhưng đối với Ngụy gia, cũng coi là môn đăng hộ đối.
Từ Tử Minh vốn là con thứ trong nhà, trước kia di nương chết vì bệnh, sau này được gửi nuôi dưới danh nghĩa của chủ mẫu, trên danh nghĩa cũng là đích tử. Phía trên y có một vị đích trưởng huynh đã thành hôn, phía dưới còn có một đích muội, có thể nói là hậu viện cực kỳ đơn giản.
Ngụy Niên rất hài lòng với điều này, nhưng nàng hài lòng cũng vô dụng, còn phải xem ý Ngụy Uyển thế nào.
Trong sảnh có đặt bình phong, Ngụy Trình và hai người Từ, Lý tán gẫu một cách tự nhiên. Ngụy Uyển xuyên qua bình phong lén nhìn về phía người thanh niên thân hình cao gầy kia, không biết có phải ảo giác không, y cố ý nghiêng đầu, dường như là muốn để nàng ấy nhìn rõ ràng hơn.
Mặc dù y cũng không nhìn qua, nhưng mặt Ngụy Uyển vẫn nóng bừng lên.
Nàng ấy nhanh chóng cụp mắt, sau một lúc lâu lại lặng lẽ ngước mắt nhìn qua.
Ngụy Niên thu hết tất cả vào trong mắt, trong lòng đã có phần nắm chắc.
Hai bên đều đã thương lượng từ trước, đương nhiên Từ Tử Minh biết sau bình phong có người. Sau khi cảm giác được người kia đã rời đi, y không khỏi thở phào một hơi.
Lý Phạm thấy vậy, nhìn về phía Ngụy Trình, người sau hiểu ý, đứng lên nói: "Ta đi đổi ấm trà mới."
Chẳng bao lâu sau, Ngụy Trình quay lại.
Mấy người nói chuyện phiếm vài câu, sau đó Ngụy Trình nhân tiện nói: "Từ huynh, không nói lời dối gạt ngươi, tình huống nhà ta có hơi đặc biệt."
Ý tứ là chuyện đã thành.
Sống lưng cứng đờ của Từ Tử Minh hơi thả lỏng: "Ngụy huynh nói thẳng là được."
"Nếu như hôn lễ có hơi gấp gáp một chút, không biết Từ huynh có để ý không?" Ngụy Trình nói thẳng.
Từ Tử Minh sững sờ: "Có thể hỏi lý do không?"
Ngụy Trình cụp mắt, nói: "Di nương bệnh nặng."
Lúc này hắn không thể nói ra lý do thật sự, trong lòng thầm nói xin lỗi. Đợi sau này chắc chắn hắn sẽ đến nhà xin lỗi vì chuyện này.
Hai người Từ, Lý liếc nhau, Lý Phạm nói: "Ngụy huynh muốn tổ chức khi nào?"
Ngụy Trình nói: "Xác định hôn ước trước, hôn lễ càng sớm càng tốt."
"Ta và Lục muội lớn lên cạnh di nương, nếu di nương... hẳn là Lục muội sẽ phải giữ đạo hiếu, Từ huynh có chờ được không?"
Năm nay Từ Tử Minh hai mươi mốt, nếu chờ hai năm, quả thật là hơi lâu. Y trầm tư sau đó nói: "Việc này, có thể cho ta về nhà bàn bạc với người nhà không?"
Ngụy Trình gật đầu: "Đương nhiên."
Sau đó mấy người không nhắc lại chuyện này nữa, lại rảnh rỗi trò chuyện nửa ngày, hai người Từ, Lý lần lượt cáo từ.
Ngụy Uyển ra khỏi sảnh một lúc lâu, sắc mặt đỏ ửng mới dần dần biến mất. Ngụy Niên kéo tay nàng ấy, nói: "Lục muội, có thể chuyện cưới xin của muội sẽ hơi gấp gáp một chút, muội có để ý không?"
Ngụy Uyển ngơ ngác nhìn sang Ngụy Niên: "Gấp đến mức nào?"
Ngụy Niên cụp mắt, nói: "Sau khi xác định hôn ước, e rằng không đến một tháng."
Ngụy Uyển không khỏi giật mình, một lát sau mới hỏi: "Vì sao?"
Ngụy Niên không trả lời trực tiếp, có một số việc vẫn nên để Ngụy Trình nói với nàng ấy thì thích hợp hơn, nàng chỉ nói: "Muội yên tâm, ta và ca ca muội sẽ không hại muội."
Ngụy Uyển mấp máy môi, sau đó gật đầu: "Dạ."
Nàng ấy có thể gả làm chính thê đã là cầu còn không được, gấp gáp một chút cũng không sao.
Ngụy Niên nhìn nàng ấy ngoan ngoãn đồng ý, thấy hơi mềm lòng. Nàng kéo tay Ngụy Uyển nói một cách chân thành: "Lục muội muội, mặc kệ tương lai xảy ra chuyện gì, muội chỉ cần sống tốt cuộc đời của mình, những cái khác đều không cần lo, nhớ kỹ lời ta."
Ngụy Uyển dần dần sinh lòng nghi hoặc. Hôm qua, ca ca và di nương cũng nói với nàng ấy như vậy.
Mặc dù nàng ấy không hiểu biết nhiều, nhưng cũng loáng thoáng cảm giác được, hình như sắp xảy ra chuyện gì đó.
"Vâng, muội nhớ rồi."
Ngụy Niên cười cười, sau đó không nhắc lại chuyện này nữa.
Điện Tuyên Chính.
Hai ngày sau, biên quan giáp với Tây Vu cấp báo, Tây Vu đang tập kết trọng binh chuẩn bị tiến đánh, Nam Hào cũng ngo ngoe rục rịch.
Trên triều đình tràn ngập bầu không khí nặng nề, trầm thấp.
Sau một thoáng im lặng ngắn ngủi, là những tranh chấp kịch liệt.
Một bộ phận người ủng hộ Tô tướng quân tiến về Tây Vu, một bộ phận khác thì xin Thái tử thân chinh, với lý do Thái tử từng giao chiến với Tây Vu, biết người biết ta.
Tô tướng quân thì cố chấp xin ra trận.
Trải qua cuộc tranh luận không có kết quả, không biết có phải Chử Yến đã chán không, lập tức rời khỏi triều đường.
Trơ mắt nhìn hắn rời đi, quan văn không nhịn được lại dùng ngòi bút làm vũ khí.
Thánh thượng xoa xoa ấn đường: "Tiếp tục nghị sự."
Thật ra trong lòng Thánh thượng rất rõ ràng, không cần thảo luận nữa, trận chiến này sẽ là Thái tử thân chinh.
Sau khi Chử Yến rời khỏi điện Tuyên Chính thì trực tiếp tới Ngụy gia.
Lúc đó, Ngụy Niên vừa ăn sáng xong, đang ngồi bên cửa sổ đọc quyển sách mà Chử Yến đã đưa cho nàng. Cửa sổ đột nhiên bị gõ vang, nàng ngẩn người, sau đó ý thức được điều gì, mắt sáng lên, vội vàng đứng dậy mở cửa sổ ra.
Quả nhiên, thấy Thái tử mặc quan phục đứng bên ngoài.
Ngụy Niên chớp mắt mấy cái: "Điện hạ, sao ngài lại đến sớm vậy?"
Xem ra, hẳn là vừa hạ triều đã tới ngay.
Chử Yến liếc nàng: "Không được sao?"
Ngụy Niên yên lặng mở cửa sổ ra: "... Ngài vào đi."
Chử Yến nhìn cửa sổ, lại nhìn nàng: "Ngươi muốn Cô nhảy cửa sổ sao?"
Không phải trước giờ ngài vẫn thích nhảy cửa sổ à?
Nhưng Ngụy Niên chỉ dám hỏi điều này trong lòng.
Nàng quay người đi hướng cửa phòng, mới xoay người sau lưng đã truyền đến một tiếng động. Nàng nhìn lại, Thái tử đã nhảy cửa sổ vào trong, ngồi vào chỗ nàng vừa ngồi.
Ngụy Niên: "..."
Mặt nàng không thay đổi, đóng cửa sổ lại.
Cho nên hôm nay là ai đã chọc giận hắn thế?
Chử Yến mở quyển sách Ngụy Niên vừa đọc ra, sau đó lại đặt xuống. Ngụy Niên mới đi tới: "Điện hạ ăn sáng chưa?"
Chử Yến ừ một tiếng.
Hắn ngả người ra sau dựa vào lưng ghế, nói: "Đã tra được một chút manh mối."
Thái tử nói một câu không đầu không đuôi, nhưng Ngụy Niên lập tức hiểu ra: "Là ai?"
Chử Yến: "Dưới cửa sổ gian phòng kia là một con ngõ nhỏ, ra khỏi ngõ nhỏ là đường chính."
"Có người từng nhìn thấy Thẩm Lăng ở nơi đó."
Trong chớp mắt đó, Ngụy Niên cho là mình nghe lầm, không khỏi hỏi lại: "Ai cơ?"
Chử Yến nhìn về phía nàng: "Thẩm Lăng, vị hôn phu của Tề Vân Hàm."
Môi Ngụy Niên mấp máy, trong mắt lướt qua rất nhiều loại cảm xúc, sau đó hỏi: "Có thể là trùng hợp không?"
Chử Yến xoa xoa ấn đường: "Có thể."
Ngụy Niên còn chưa kịp thở phào, lại nghe hắn nói: "Cũng có thể là không."
Ngụy Niên mím môi nhìn hắn.
"Trước khi vụ án chưa được làm rõ, chỉ cần xuất hiện ở hiện trường vụ án đều là kẻ tình nghi." Chử Yến đưa tay chỉ vào quyển sách vừa mới đặt xuống: "Không phải ngươi đang đọc đây à?"
Ngụy Niên: "... Còn chưa đọc tới đoạn đó."
Thật ra không đọc thì ít nhiều nàng cũng hiểu đạo lý này, chỉ là... Thẩm Lăng, quá ngoài dự đoán của mọi người!
Nàng chưa từng hoài nghi Thẩm Lăng.
Kiếp trước, bởi vì Vân Hàm chết mà hắn ta đau lòng muốn chết, bệnh nặng nằm liệt giường, sao hắn ta lại hại Vân Hàm?
Cho nên, nàng tình nguyện tin tưởng đó chỉ là trùng hợp.
Nếu là thật sự... Đối với Vân Hàm mà nói, đây chính là đả kích trí mạng.
Mà câu nói tiếp theo của Chử Yến khiến tim Ngụy Niên lạnh đi một nửa: "Người ở Giang Nam cũng truyền tin tới, bên cạnh Ngụy Hằng có người của Thẩm gia."
Ngụy Niên không thể nói rõ một khắc này nàng cảm thấy thế nào.
Nàng rất muốn nói, có phải đó cũng là trùng hợp không, nhưng nàng không thốt nên lời.
Một lần là trùng hợp, hai lần thì chưa chắc.
'Người chết như đèn tắt, đau xé ruột gan cũng vô dụng.'
Câu nói Ngụy Ngưng từng nói bỗng văng vẳng bên tai Ngụy Niên.
Trước kia nàng chỉ cảm thấy Ngụy Ngưng đang châm chọc đôi uyên ương số khổ Thẩm Lăng và Tề Vân Hàm, nhưng bây giờ nghĩ lại, có lẽ câu nói này còn có ý khác.
Nếu là như vậy, dường như rất nhiều chuyện đều có lời giải đáp.
Ngày đó nàng đi theo Ngụy Ngưng đến tửu lầu kia, không phát hiện Ngụy Ngưng gặp bất kỳ ai, nhưng hôm đó, Thẩm Lăng lại ở nơi đó.
Ở bãi săn núi Thu Vụ, Thẩm Lăng cũng từng đồng thời xuất hiện cùng Ngụy Ngưng.
Ở trà lâu, Thẩm Lăng cũng ở gần đó.
Vả lại, vì sao Ngụy Ngưng hết lần này tới lần khác bắt chước Tề Vân Hàm?
Bởi vì nàng ta cho rằng, người Thẩm Lăng yêu là Tề Vân Hàm.