90. Hôn sự của Lục muội muội

Váy Tơ Vàng - Đường Tô

Hôn sự của Lục muội muội

Váy Tơ Vàng - Đường Tô thuộc thể loại Linh Dị, chương 90 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Việc gả con gái thứ trước giờ vốn không quá phô trương. Tuy nhiên, Từ gia lại cưới Ngụy Uyển làm vợ cả cho con trai trưởng trên danh nghĩa, nên vì thể diện, Kiều thị cũng không thể làm qua loa đại khái.
Gần như toàn thành Phụng Kinh đều biết hiện tại Ngụy gia đã có chỗ dựa là Đông cung, nên đương nhiên không thiếu những lời chúc tụng ân cần. Dù gia chủ không đích thân đến, cũng phái quản gia mang quà tới. Đám cưới này có thể nói là vô cùng náo nhiệt.
Ngay cả vài Hầu phủ cũng đích thân đến tặng quà. Đối với Ngụy gia, đây quả là một việc cực kỳ nở mày nở mặt.
Ban đầu, vẻ mặt của Ngụy Văn Hồng và Kiều thị còn khá lạnh nhạt, nhưng càng về sau, nụ cười trên gương mặt họ càng lúc càng chân thật. Ngụy Niên đứng từ xa nhìn Kiều thị niềm nở đón tiếp các phu nhân nhà khác, trong mắt lướt qua một tia sáng lạnh.
Đây là niềm vui cuối cùng của Ngụy gia. Đúng là nên cười thật vui vẻ một chút.
Ngụy Niên nhìn một lúc lâu rồi mới quay người rời đi.
Ngày thường, Ngụy Uyển vẫn luôn quanh quẩn trong viện, không kết giao bạn bè với ai. Hôm nay xuất giá, trong viện chỉ thêm lụa đỏ và hỉ bà, ngoài ra gần như không có gì khác biệt so với thường ngày.
Khi Ngụy Niên tới, Ngụy Uyển đang ngồi một mình trên giường, tay nắm chặt khăn tay, đôi lông mày thanh tú khẽ cau, môi mím chặt, rõ ràng là đang rất hồi hộp.
Thấy Ngụy Niên, trong mắt nàng ấy hiện lên vẻ vui mừng, vội vàng muốn đứng dậy, nhưng Ngụy Niên đã ngăn lại: "Lục muội muội cứ ngồi đi."
Ngụy Uyển lại chậm rãi ngồi xuống: "Nhị tỷ tỷ."
Ngụy Niên ngồi xuống bên cạnh nàng ấy, kéo tay nàng, dịu giọng nói: "Hôm nay muội thành hôn, ta đến để trang điểm thêm cho muội."
Dứt lời, nàng nhìn về phía một nha hoàn đi theo mình, nha hoàn đưa lên một chiếc hộp đỏ. Ngụy Niên cầm lấy đưa cho Ngụy Uyển: "Muội về nhà chồng, có nhiều chỗ cần dùng tiền bạc, cứ cầm lấy đi, phòng khi cần đến."
Ngụy Uyển mở ra, nhìn thấy một hộp đầy bạc, giật mình thốt lên, vội vàng muốn trả lại cho Ngụy Niên: "Nhị tỷ tỷ, số này quá nhiều."
Ngụy Niên giữ tay nàng lại, cười nói: "Ta có tiền, muội cứ cầm đi."
Dứt lời, không chờ Ngụy Uyển từ chối, nàng nhìn về phía nha hoàn kia: "Đây là nha hoàn hôm qua ta đích thân đi chợ phía Tây chọn, còn chưa ban tên."
"Muội đến Từ gia, bên cạnh không có người đáng tin thì không được đâu."
Lúc này Ngụy Uyển mới chú ý tới nha hoàn hôm nay đi theo Ngụy Niên không phải là Đông Tẫn hay Nguyệt Lan. Sau khi hiểu rõ ý tứ của Ngụy Niên, trên mặt nàng ấy khó nén được sự kinh ngạc và cảm động.
Cũng đúng lúc này, nha hoàn quỳ xuống: "Nô tỳ xin bái kiến cô nương, xin cô nương ban tên."
Ngụy Uyển nghiêng đầu nhìn về phía Ngụy Niên, Ngụy Niên mỉm cười rồi khẽ gật đầu với nàng.
Ngụy Uyển thấy sống mũi cay cay, đôi mắt đỏ hoe.
Những năm qua, nàng ấy luôn cẩn trọng từng li từng tí, nhẫn nhục chịu đựng, sợ rằng có điểm nào làm phu nhân tức giận, liên lụy đến ca ca và di nương. Từ khi bắt đầu hiểu chuyện, nàng ấy đã sống dưới sự khống chế của phu nhân, gần như không có cuộc sống của riêng mình.
Tất cả người trong viện của nàng ấy đều là người của phu nhân, bao gồm cả nha hoàn thân cận. Đến mức vào thời điểm kết hôn hồi hộp bối rối như thế này, ngay cả một người có thể tâm sự nàng ấy cũng không có.
Ngụy Niên phát hiện sự bất thường của nàng ấy, nói khẽ: "Hôm nay là ngày vui của Lục muội muội, nên phải vui vẻ mới đúng, không thể khóc nhòe hết lớp trang điểm đâu nhé."
Ngụy Uyển đưa tay lau nước mắt, khẽ gật đầu.
"Người vẫn còn đang quỳ kìa, Lục muội muội ban tên trước đi." Ngụy Niên nói: "Hôm nay nàng ta sẽ theo Lục muội muội về nhà chồng, từ nay về sau, một lòng một dạ với Lục muội muội, cùng chia sẻ vinh nhục."
Ngụy Uyển nhìn về phía nha hoàn kia, trầm tư một lát, sau đó nói: "Ngươi và ta gặp nhau vào ngày ta xuất giá, vậy thì ban cho ngươi tên Hỷ Ninh được không?"
Đương nhiên là nha hoàn dập đầu cảm tạ: "Nô tỳ tạ ơn cô nương đã ban tên."
Ngụy Uyển đưa tay ra, dịu dàng nói: "Đứng lên đi."
Hỷ Ninh tạ ơn Ngụy Uyển xong thì đứng lên, cung kính cúi đầu đứng bên cạnh nàng.
Ngụy Niên nhìn ra ngoài cửa, hạ giọng nói với Ngụy Uyển: "Bất kể hôm nay có bao nhiêu người đi theo muội, đều phải đuổi đi."
Đầu tiên, ánh mắt Ngụy Uyển sáng lên, sau đó nàng khẽ nhíu mày: "Tối qua phu nhân đã đến gặp muội."
Không cần Ngụy Uyển nói chi tiết, Ngụy Niên đã có thể đoán được Kiều thị nói gì với nàng.
Đơn giản là nhắc nhở và đe dọa một phen, muốn tiếp tục khống chế Ngụy Uyển trong tay, giành lợi ích cho Ngụy gia.
"Mặc kệ bà ta nói gì, bước chân ra khỏi cửa này thì quên hết đi. Từ nay về sau, muội chỉ cần tự lo cho cuộc đời mình. Kiều thị sẽ không thể can thiệp vào cuộc đời muội nữa." Ngụy Niên lạnh nhạt nói: "Đây cũng là ý của Ngô di nương và ca ca muội."
Ngụy Uyển kinh ngạc nhìn Ngụy Niên, trong mắt là vẻ vui sướng chưa từng có từ trước đến nay, không dám tin nói: "Có thể thật sao? Nhưng di nương..."
"Không có nhưng." Ngụy Niên ngắt lời nàng, nghiêm mặt nói: "Ta cũng chỉ có thể giúp muội đến thế. Cuộc sống về sau ra sao, tất cả đều phụ thuộc vào chính muội."
"Tuy Từ nhị công tử là con thứ, nhưng từ khi còn nhỏ đã được đưa về dưới danh nghĩa của Từ gia chủ mẫu. Nhà mẹ đẻ của Từ nhị công tử không có gì nổi bật, không gây uy hiếp gì với Từ gia chủ mẫu. Sau khi muội qua đó, muội chỉ cần an phận thủ thường. Sau này khi tách chi, muội sẽ là chủ mẫu một nhà, những ngày tốt đẹp đều ở phía trước."
Ngụy Niên sợ rằng lúc Ngụy gia xảy ra chuyện, Ngụy Uyển sẽ rơi vào đường cùng, nên mới nói cặn kẽ: "Muội cũng không cần lo lắng Kiều thị sẽ làm khó Ngô di nương. Những chuyện còn lại ta và ca ca muội đã sắp xếp ổn thỏa. Muội chỉ cần nhớ kỹ, khoảng thời gian sắp tới, bất kể là xảy ra chuyện gì, muội cũng đừng hoảng sợ, chỉ cần sống tốt cuộc đời mình, tin tưởng ta và ca ca muội."
"Hôm nay những người hầu hồi môn đi theo muội, sau đó nhớ xử lý ổn thỏa, có làm được không?"
Mặc dù Ngụy Uyển không nói nhiều, tính cách cũng hướng nội, nhưng cũng không phải là người quá ngu ngốc. Nếu không, những năm này nàng ấy cũng sẽ không sống yên ổn dưới tay Kiều thị.
Từ lúc xác định ngày thành hôn, nàng ấy đã nhận ra điều bất thường, nhưng ca ca và di nương đều giấu diếm nàng. Nàng ấy có ý muốn hỏi thêm, nhưng một phần do tính cách, một phần cũng vì nàng ấy hiểu rõ cho dù nàng ấy biết tình hình thực tế thì cũng không thể làm được gì, cho nên nàng ấy không hỏi thêm gì cả. Bây giờ điều nàng ấy có thể làm chính là nghe lời, không gây thêm phiền phức cho bọn họ.
"Nhị tỷ tỷ yên tâm, ta có thể."
Chỉ cần có thể thoát khỏi sự khống chế của Kiều thị, đám hạ nhân kia nàng ấy vẫn có thể xử lý được.
Ngụy Niên khẽ "ừ" một tiếng. Hai người trò chuyện thêm một lát thì Ngụy Ngưng đến.
Nàng ta cũng tới trang điểm thêm cho Ngụy Uyển. Mặc dù nàng ta không muốn đến, nhưng hôm nay khách khứa đông đúc, nàng ta cũng phải thể hiện ra mặt một chút, để tránh bị người khác dị nghị.
Thật ra dựa theo tuổi tác, hôn sự của Ngụy Uyển không nên tổ chức trước các huynh tỷ. Chỉ là trong lòng mấy huynh tỷ trên nàng ấy đều có những tính toán khác, trì hoãn hôn sự, cho nên hiện tại nàng mới là muội muội nhỏ nhất xuất giá trước.
Cũng may triều đình đối với việc này cũng không có quy định nghiêm ngặt, chuyện như vậy cũng không hiếm thấy. Mặc dù lúc sau khó tránh khỏi sẽ có người bàn tán vài câu, nhưng sẽ không ai xen vào chuyện nhà của người khác.
Ngụy Ngưng đã sớm biết Ngụy Niên ở đây. Sau khi đưa hộp cho Ngụy Uyển rồi nói mấy câu chúc mừng, nàng ta thân thiết tiến đến trước mặt Ngụy Niên: "Nhị tỷ tỷ, mẫu thân bảo chúng ta đi tiếp đãi các quý nữ, nhị tỷ tỷ, chúng ta qua đó luôn bây giờ nhé?"
Ngụy Niên hơi chần chừ một chút, dịu dàng nói: "Ta trò chuyện với Lục muội muội một lát, tam muội muội đi trước đi, lát nữa ta sẽ đến tìm muội, được chứ?"
Ngụy Ngưng cũng không hề muốn Ngụy Niên đi thật. Những quý nữ tới làm khách hôm nay là những người nàng ta chưa từng có cơ hội tiếp xúc, xem như một cơ hội kết giao hiếm có, đương nhiên là nàng ta không muốn để Ngụy Niên lộ mặt trước mặt các nàng.
Nhưng trên mặt Ngụy Ngưng không tỏ vẻ gì cả, lại làm ra vẻ hơi thất vọng, nói: "Được thôi, thế lát nữa nhị tỷ nhớ tới tìm muội đấy."
Đợi sau khi Ngụy Ngưng đi, nụ cười trên mặt Ngụy Niên biến mất. Ngụy Uyển nhìn thấy rõ cảnh này, mấp máy môi, cuối cùng cũng không hỏi thành lời.
Dù sao, nhị tỷ tỷ và tam tỷ tỷ là tỷ muội ruột, tình cảm từng thân thiết đến vậy, nàng ấy cũng không tiện hỏi han.
Lúc sau Ngụy Niên vẫn luôn ở bên cạnh Ngụy Uyển. Trong lúc đó có mấy vị cô nương tới trang điểm và tặng quà. Mặc dù Ngụy Uyển rõ ràng các nàng ấy đến vì Ngụy Niên, nhưng vẫn chân thành bày tỏ lòng biết ơn.
Cái viện tử vốn hiu quạnh nhiều năm này, lần đầu tiên trở nên tràn đầy sức sống.
Không lâu sau đó, hỉ bà tươi cười bước vào cửa, báo rằng đội ngũ đón dâu đã đến.
Ngụy Uyển lộ rõ vẻ hồi hộp.
Ngụy Niên vỗ nhẹ tay nàng ấy, bảo Hỷ Ninh lấy khăn trùm đầu của tân nương tới, tự tay phủ lên cho nàng: "Vốn dĩ nên là Ngô di nương đến tiễn muội, nhưng tình huống hiện tại đặc biệt, Ngô di nương không thể đến tiễn muội."
Gả Ngụy Uyển đi xong là phải đưa Ngô di nương đến thôn trang, cho nên lúc này, không thích hợp để Ngô di nương xuất hiện.
Ngụy Uyển khẽ gật đầu, do dự mãi cuối cùng vẫn không nhịn được hỏi: "Di nương bị bệnh ạ?"
Ngụy Niên mượn động tác chỉnh lại mũ cho nàng ấy, nói khẽ bên tai nàng: "Ngô di nương không bị bệnh."
Dưới khăn trùm đầu, Ngụy Uyển kinh ngạc.
Nàng ấy cũng cảm thấy bệnh của di nương bỗng nhiên ập đến một cách kỳ lạ, hóa ra trong chuyện này thật sự có ẩn tình khác.
Về phần nguyên nhân, nàng ấy nghĩ sớm muộn gì nàng ấy cũng sẽ biết. Chỉ cần di nương khỏe mạnh, nàng ấy đã yên tâm rồi.
"Đừng sợ, lát nữa ca ca muội sẽ cõng muội ra khỏi nhà."
Ngụy Niên dịu dàng nói.
Ngụy Uyển nghe vậy, ánh mắt lóe lên một tia sáng.
Nếu như Ngụy Niên có thể nhìn thấy, nhất định có thể nhìn ra điều gì đó từ trong ánh mắt nàng ấy. Chỉ là, bị khăn trùm đầu che khuất, Ngụy Niên không nhìn thấy.
Lại một lát sau, Đông Tẫn đến báo đội đón dâu đã vượt qua cửa ải chặn cổng, Ngũ công tử đang đi về phía viện này.
Nha hoàn thân cận của Ngụy Uyển muốn đi đến đỡ Ngụy Uyển, nhưng bị Hỷ Ninh lặng lẽ gạt sang một bên.
Từ sau khi được mua về, nàng ta đã biết chủ nhân sau này của mình là Lục cô nương.
Hôm qua nhị cô nương đã dặn dò, lại thêm vừa rồi nàng ta cũng nghe được cuộc nói chuyện giữa nhị cô nương và lục cô nương, hiện tại đương nhiên nàng ta đã biết mình nên làm gì.
Nha hoàn kia bị gạt ra, không vui nhíu mày, đang muốn nổi giận lại chạm phải ánh mắt lạnh lùng của Ngụy Niên. Không biết tại sao, khoảnh khắc này nàng ta cảm thấy sau lưng lạnh toát, tất cả lời nói đều nghẹn trong cổ họng không phát ra được.
Chờ hoàn hồn, Hỷ Ninh đã đỡ Ngụy Uyển ra ngoài phòng, nàng ta chỉ có thể đuổi theo.
Hỷ Ninh giao tân nương cho Ngụy Trình, Ngụy Trình gật đầu với Ngụy Niên, sau đó mới nhìn sang Ngụy Uyển.
Lúc này, một giọng thiếu niên văng vẳng bên tai.
'Đợi muội muội trưởng thành chắc chắn sẽ rất xinh đẹp.'
'Ta muốn bảo vệ muội muội cả đời.'
Bây giờ tiểu cô nương đã lớn lên, đã trưởng thành.
Chỉ tiếc, người kia không thể thấy được.
Ngụy Trình nhìn hồi lâu, mới chậm rãi quay người, nói khẽ: "Uyển Uyển, ca ca dẫn muội ra ngoài."
Về sau, hắn sẽ thay người ấy bảo vệ nàng cả một đời.
Ngụy Uyển mấp máy môi, khẽ dựa vào lưng Ngụy Trình.
Gần đây thiếu niên đã có da có thịt hơn một chút, tuy vẫn hơi gầy gò, nhưng lưng thiếu niên thẳng tắp, trưởng thành nhanh chóng, đã có thể thay người khác chống đỡ một mảnh trời.
Đi mấy bước, lúc sắp đến nhị môn, Ngụy Trình mới đột nhiên nói khẽ: "Đoạn đường này, là ca ca tiễn muội thay ca ca ruột của muội."
Ngụy Uyển bỗng dưng rơi lệ, làm ướt vai áo của thiếu niên.
Đã rất nhiều năm, lâu đến mức nàng ấy đã xem hắn như ca ca ruột, nhưng chỉ có bọn họ biết, hắn không phải.
'Ngụy Trình' hiện tại cũng không phải là Ngụy Trình ca ca ruột của nàng.
Ca ca ruột của nàng ấy đã mất từ rất lâu rồi, cùng với Thang di nương, mẹ ruột của hắn, chết dưới tay giặc cỏ từ nhiều năm trước.
Quãng đường sau đó Ngụy Trình đi vô cùng chậm.
Hắn và Ngụy Uyển đều đang nhớ lại thiếu niên đoản mệnh kia.
Vốn dĩ, người chết ngày đó phải là hắn.
Một lòng thương cảm nhất thời, một trò đùa giữa hai đứa trẻ, một sự trùng hợp trớ trêu của trời đất, đã lấy đi mạng sống của Ngụy Trình.
Con đường này có đi chậm đến mấy, cũng nhanh chóng đến hồi kết.
Ngụy Trình đỡ Ngụy Uyển vào trong kiệu hoa, đội ngũ đón dâu đón được tân nương, khua chiêng gõ trống rời đi.
Ngụy Trình nhìn theo đội ngũ biến mất ở cuối con hẻm, mới quay người vào phủ.
Đêm đến, Ngụy Trình đưa thuốc mà Ngụy Niên đã đưa cho hắn cho Ngô di nương. Nhìn Ngô di nương uống thuốc xong, hắn mới nói: "Ngày mai ta đi thăm người ấy."