Váy Tơ Vàng - Đường Tô
Chương 94: Vệ Trăn, Huyện chúa Nguyên Cẩn
Váy Tơ Vàng - Đường Tô thuộc thể loại Linh Dị, chương 94 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sau khi nhận được lời xác nhận từ Cố Lan Đình, Vệ Như Sương lập tức muốn cầm đao dẫn người đến Ngụy gia đón con gái về, nhưng đã bị Cố Lan Đình ngăn lại.
Bằng chứng là do ông ấy phái người xông vào phòng ngủ của Ngụy phu nhân mà lấy, sau này nhắc đến thế nào cũng không hay.
Họ phải đường đường chính chính, công khai minh bạch đón con gái về, không thể để người khác có cớ dị nghị. Mà dường như ý trời đã an bài, đúng lúc này Ngụy gia lại phạm tội, đã mang đến cho ông ấy một cơ hội tuyệt vời.
Vệ Như Sương vốn luôn là người nóng nảy, hấp tấp, nhưng lại chỉ nghe lời Cố Lan Đình. Ông ấy đã nói vậy, dù sốt ruột đến mấy bà ấy cũng phải nghe lời, đứng ngồi không yên chờ đợi ở phủ Quận chúa.
Bà ấy cảm thấy dường như khoảng thời gian chờ đợi này còn dài hơn mười bảy năm đã qua. Bà ấy đi đi lại lại trước hàng thị vệ, thỉnh thoảng lại ngóng nhìn về phía cổng lớn.
Người của Đại lý tự vừa đến, bà ấy lập tức không thể chờ thêm được nữa, vội vàng kéo Quận mã cùng lên xe ngựa. Vừa ngồi vào xe, cuối cùng bà ấy cũng không kìm nén nổi, ôm mặt khóc nức nở.
Năm đó mất con, trách nhiệm vốn không thuộc về Quận mã. Giấu đứa bé đi là lựa chọn tốt nhất trong hoàn cảnh đó, chỉ là vì Quận mã đã tự tay đặt con gái dưới Phật đường. Trong lòng ông ấy không thể vượt qua được khúc mắc này, những năm qua càng thêm áy náy tự trách. Vì trong lòng có khúc mắc nên dù có điều dưỡng sức khỏe thế nào cũng không khá lên được. Bởi vậy, suốt nhiều năm qua bà ấy gần như không dám nhắc tới con gái trước mặt ông ấy, sợ ông ấy buồn phiền, bệnh tình càng nặng hơn.
Mỗi lần nhớ tới con gái, bà ấy chỉ có thể đến Phật đường một mình ở lại.
Vốn dĩ bà ấy không tin Phật, nhưng từ sau khi mất con gái, bà ấy lại xây Phật đường trong phủ Quận chúa, ngày đêm khẩn cầu trời xanh phù hộ, để bà ấy có thể tìm lại được con gái.
Rốt cục, cuối cùng trời xanh cũng rủ lòng thương, con gái của bà ấy đã trở về rồi.
Vệ Như Sương ôm Ngụy Niên rất lâu mới lưu luyến mãi không muốn buông ra.
Vệ Như Sương nhìn con gái mà bà ấy tưởng chừng đã mất vĩnh viễn, có rất nhiều lời muốn nói, nhưng giờ phút này lại nghẹn ngào đến mức không thốt nên lời.
Ngụy Niên thấy Quận chúa như thế, im lặng nuốt những tiếng nghẹn ngào vào trong lòng. Thật ra nàng cũng có rất nhiều điều muốn nói với mẫu thân. Những tủi thân trong kiếp trước, sự kích động sau khi sống lại, nàng đều muốn kể cho mẫu thân nghe từng chút một, nhưng nàng không thể.
Ít nhất, hai chữ kiếp trước này, nàng không cách nào thốt ra khỏi miệng.
Những chuyện bi thảm đó, đã được ông trời định sẵn là chỉ một mình nàng biết mà thôi.
Đúng lúc này, nàng ngước mắt đối diện với ánh mắt của Cố Lan Đình.
Cố Lan Đình đứng bên cạnh Vệ Như Sương, trong đôi mắt vốn vẫn luôn lạnh lẽo xa cách, lại chứa đầy sự dịu dàng đến khó tả, nồng đậm đến mức khiến người nhìn vào không thể rời mắt.
Vệ Như Sương cũng kịp phản ứng, bà ấy đưa tay lau nước mắt, nghiêng người nhìn về phía Cố Lan Đình, cuối cùng cũng mở miệng nói lời đầu tiên sau khi đến đây: "Lan Đình, tìm được Niếp Niếp của chúng ta rồi."
Bà ấy nức nở đến không thành tiếng, khiến chóp mũi mọi người đều cay xè.
Trước khi nước mắt kịp trào ra, Cố Lan Đình đưa tay kéo Ngụy Niên vào lòng.
Giọt nước mắt ấy rơi vào giữa những sợi tóc của Ngụy Niên, sau đó lập tức biến mất tăm.
Khoảnh khắc đó, Ngụy Niên nghe thấy một tiếng nấc nghẹn.
Từ trước đến nay Cố Lan Đình luôn giữ vẻ lạnh nhạt, giống như đối mặt với chuyện gì cũng đều nắm chắc trong tay, như thể trời có sập xuống, ông ấy cũng sẽ không nhíu mày lấy một cái, cực ít khi bộc lộ cảm xúc trước mặt người khác.
Mà nay, giữa bao nhiêu con mắt, ông ấy lại rơi lệ. Đây cũng là lần đầu tiên trong đời ông ấy rơi lệ như vậy.
Mọi người thấy cảnh tượng này, tất nhiên là vô cùng xúc động. Bàng Đồ quay đầu đi, vành mắt cũng đã đỏ hoe từ lâu.
Vẻ kinh ngạc trên mặt Đại lý tự thiếu khanh vẫn chưa tan biến.
Hơn một canh giờ trước, Bàng đại nhân đột nhiên nghiêm túc bảo ông ấy dẫn quan binh đến Ngụy gia. Ông ấy lập tức biết hẳn là đã có chuyện lớn xảy ra, nhưng ông ấy chẳng thể ngờ được câu chuyện lại phát triển theo hướng này.
Trưởng nữ thất lạc mười bảy năm của phủ Quận chúa, tại sao lại ở Ngụy gia?
Ông ấy không tin lắm lời Ngụy thị lang nói.
Mười bảy năm trước, chuyện trưởng nữ phủ Quận chúa thất lạc không chỉ chấn động kinh thành Phụng Kinh, mà còn lan truyền khắp Bắc Lăng, Ngụy gia sao có thể không hay biết? Dù chỉ nảy sinh ý nghĩ thử một lần, họ cũng phải lập tức bẩm báo với phủ Quận chúa.
Lúc đó Ngụy Văn Hồng còn chỉ là một quan nhỏ, ơn tình lớn như vậy đủ để Ngụy gia ông ta một bước lên mây, Ngụy gia không thể nào nhịn được.
Huống chi, vừa rồi ông ấy cũng nhìn lướt qua tã lót, cho dù là hiện tại, nó cũng được làm từ nguyên liệu quý giá, gia đình tầm thường không thể nào dùng nổi.
Sao Ngụy gia có thể không hề sinh lòng nghi ngờ?
Đại lý tự chính cũng không khỏi khiếp sợ.
Chẳng qua sau khi kinh ngạc, trong lòng ông ấy lại cảm thấy nhẹ nhõm.
Ngụy nhị cô nương không phải người của Ngụy gia, vậy thì lần này ông ấy phá án cũng không cần kiêng dè gì nữa. Dù sao, bất kể là Đông cung hay là Tề gia, ông ấy đều không đắc tội nổi.
Có điều...
Đại lý chính nhìn sang Ngụy Văn Hồng, thầm nhủ, e rằng vụ án này đã không tới lượt ông ấy nữa.
Bắt cóc con gái phủ Quận chúa là phải tru di cả nhà, lại thêm tội buôn lậu, đúng là Ngụy gia có một trăm cái đầu cũng không đủ để chém.
Ông ấy và Đại lý tự thiếu khanh cũng không tin là Ngụy gia nhặt được người bên đường. Trưởng nữ của Quận chúa mất tích ở dưới Phật đường chùa Hương Sơn, thì ông ta nhặt ai bên đường?
Hiển nhiên cái tã lót kia cũng không phải vừa rồi vô tình tìm được. Rõ ràng là đã biết vật này ở Ngụy gia, Bàng đại nhân đến cũng không phải để lục soát chứng cứ buôn lậu, rõ ràng là nhằm vào chiếc tã lót.
Điều này cũng chứng minh, phủ Quận chúa đã sớm tra rõ thân phận của trưởng nữ phủ Quận chúa.
Phủ Quận chúa có thể tra ra Ngụy gia, vậy thì tất nhiên là do Ngụy gia đã để lộ sơ hở gì đó. Bàng đại nhân vốn là người Việt Châu, thái độ của ông ấy như thế cũng đã chứng minh Ngụy gia không phải là ân nhân của phủ Quận chúa.
Cho nên, cho dù Ngụy gia không có liên quan tới vụ án buôn lậu, cũng coi như xong đời rồi.
Chẳng qua là…
Đại lý tự chính nhíu mày, dựa theo kinh nghiệm phá án nhiều năm của ông ấy, có phải vụ án buôn lậu này quá mức trùng hợp rồi không?
Mọi thứ quá thuận lợi, giống như là đã được sắp xếp từ trước.
Rất lâu sau đó Cố Lan Đình mới buông Ngụy Niên ra. Ông ấy cúi đầu nhìn khuôn mặt có vài nét giống mình, cổ họng khẽ run, giọng khàn khàn: "Xin lỗi, đến bây giờ phụ thân mới tìm được con."
Ông ấy tìm nhiều năm như vậy, lại không ngờ con mình ở ngay trong thành Phụng Kinh, lại còn ở trong phủ thị lang.
Theo lý thuyết, cô nương phủ thị lang sẽ tham gia cung yến. Dựa vào khuôn mặt có mấy phần giống ông ấy của nàng, sớm nên lọt vào tầm ngắm nghi ngờ của họ, nhưng đến tận khi chuyện ở núi Thu Vụ xảy ra Quận chúa mới nhìn thấy nàng.
Ngụy gia che giấu rất kỹ, trong lúc nhất thời họ không tìm ra sơ hở. Nếu không phải là Thi lão gia tử từng gặp nhạc mẫu, họ cũng sẽ không thể nhanh chóng xác định thân phận của nàng như vậy.
Ngụy Niên muốn nói không sao, nàng có thể đợi được ngày này, đã là trời cao rủ lòng thương. Kiếp trước, cho đến lúc chết, nàng vẫn không thể nhìn thấy người thân.
Nhưng nàng chỉ cẩn trọng hỏi: "Ta là... nữ nhi của Quận chúa và Quận mã thật ư?"
Ở đây nhiều người phức tạp, còn có người của Đại lý tự, nàng không thể biểu hiện ra đã biết trước chuyện này. Thêm chuyện không bằng bớt chuyện, nếu như không cẩn thận dẫn tới hoài nghi, nàng còn phải tốn công tìm lý do giải thích.
Quan trọng nhất là, có một số việc căn bản không thể nào giải thích được.
Cố Lan Đình nghe tiếng gọi 'Quận mã' cẩn thận cung kính kia, tim như bị kim đâm, ngực đau nhói.
Con gái vốn nên được hưởng hết thảy yêu thương ở phủ Quận chúa của ông ấy, lại vô cớ rơi vào Ngụy gia, phải chịu biết bao khổ sở, uất ức.
Vệ Như Sương không nhịn được, lại rơi nước mắt lần nữa.
Bà ấy giữ chặt tay Ngụy Niên, nghẹn ngào rất lâu mới thốt ra tiếng: "Là thật, ta là mẫu thân của con đây, mẫu thân ruột của con."
Vệ Như Sương vừa nói vừa không ngừng rơi lệ.
Trong lòng Ngụy Niên cũng vô cùng chua xót.
Nàng từng nghĩ, từ nhỏ nàng đã không lớn lên bên cạnh phụ mẫu, cho dù biết nàng từng chịu tra tấn và khổ sở, cũng không đến nỗi không màng đại cục mà đối phó với Tề gia đến mức đó.
Hiện tại nàng tin, phụ mẫu của nàng, thật sự rất yêu nàng.
Đương nhiên, cũng không loại trừ nguyên nhân sau khi chuyện xảy ra lại có người âm thầm xúi giục. Nàng và Tề Vân Hàm tựa như một ngòi nổ, chôn xuống mầm mống tai họa ngầm trong lòng hai nhà, về sau chỉ cần dễ dàng châm ngòi là sẽ bùng nổ.
Ngụy Niên lặng im một lát, sau đó chậm rãi đưa tay lau nước mắt giúp Vệ Như Sương, trong mắt cũng đong đầy nước mắt, cuối cùng cũng gọi ra hai chữ kia: "Mẫu thân."
Nước mắt Vệ Như Sương lập tức tuôn như mưa, lã chã rơi xuống. Bà ấy khóc nấc lên, gật đầu nặng nề đáp lại: "Ơi."
Đồng tử Cố Lan Đình co lại, yên lặng nhìn Ngụy Niên.
Ngụy Niên cảm nhận được ánh mắt của ông ấy, ngước mắt nhìn lại, nhẹ nhàng thốt lên: "Phụ thân."
Mắt Cố Lan Đình lại lần nữa ướt át. Ông ấy kìm nén rất lâu, mới dịu giọng gằn từng chữ, nói một cách thong thả: "Con sinh ra vào ngày mười sáu tháng mười hai, giờ Tuất ba khắc, lúc sinh ra nặng năm cân ba lạng, được đặt tên Trăn Trăn, lấy từ câu ‘đào chi yêu yêu, kỳ diệp trăn trăn’ trong Kinh Thi."
Xung quanh hoàn toàn yên tĩnh, giọng của Cố Lan Đình vô cùng rõ ràng.
"Lúc ta và mẫu thân con thành hôn đã giao hẹn trước, đứa bé thứ nhất theo họ mẹ."
"Con họ Vệ, tên là Vệ Trăn."
Ngụy Niên nhìn Cố Lan Đình không chớp mắt, nghe những lời rất chân thành, nước mắt cũng vô thức rơi xuống.
Vệ Trăn, hóa ra, tên của nàng là Vệ Trăn.
"Khi Bắc Lãng thành lập, ông ngoại con được phong làm Vương gia khác họ, Lãng Vương. Mẹ của con được phong Quận chúa, phong hào Thịnh An. Con được bệ hạ ban cho phong hào Nguyên Cẩn, là vị Huyện chúa duy nhất đương triều." Cố Lan Đình nói chậm rãi, lại mạnh mẽ và đầy uy lực.
Sau khi Cố Lan Đình dứt lời, Bàng Đồ dẫn đầu quỳ xuống, hành lễ.
"Chúc mừng Quận chúa, Quận mã tìm được trưởng nữ."
"Tham kiến Huyện chúa Nguyên Cẩn."
Sau đó, Đại lý tự thiếu khanh, Đại lý tự chính và thị vệ phủ Quận chúa, binh sĩ nhao nhao quỳ xuống: "Chúc mừng Quận chúa, chúc mừng Quận mã, tham kiến Huyện chúa Nguyên Cẩn."
Tất cả người của Ngụy gia cũng đi theo hành lễ.
Ngụy Ngưng cắn răng, cực kỳ không cam lòng.
Từ giây phút nàng ta biết thân phận thật sự của Ngụy Niên, trong lòng nàng ta đã chôn xuống mầm mống bất bình. Dựa vào đâu mà Ngụy Niên là nữ nhi Quận chúa, nàng ta lại chỉ là con gái của một vị quan nhỏ bé.
Rõ ràng bọn họ lớn lên cùng nhau, dựa vào đâu mà nàng ta lại cao quý hơn mình.
Đây là điều nàng ta tuyệt đối không cho phép!
Cho nên khi Thẩm Lăng tìm đến nàng ta, nàng ta đã đồng ý không chút do dự.
Nàng ta muốn xóa sạch tất cả những điều này, muốn áp đảo Ngụy Niên. Bất kể là ở đình Hòe Sơn, hay ở núi Thu Vụ, hay là hôm nay, Ngụy Niên đều đáng phải chết.
Nếu vậy, sẽ vĩnh viễn không có một cảnh tượng hiện tại này, nàng ta cũng sẽ mãi mãi không phải quỳ xuống trước mặt nàng ta.
Thế nhưng hết lần này tới lần khác, Ngụy Niên đều sống sót trở về từ cõi chết, khiến kế hoạch của bọn họ đổ bể hoàn toàn!
Mà trước mắt, Ngụy gia muốn tránh thoát tai họa lần này, còn phải trông cậy vào Ngụy Niên cứu giúp. Đối với nàng ta mà nói, chuyện này là nỗi nhục nhã không thể nào chấp nhận được.
Cũng mặc kệ nàng ta hận đến đâu, bất bình đến mấy, lúc này nàng ta không chỉ phải quỳ trước mặt Ngụy Niên, còn phải lấy lòng nàng, dỗ dành nàng cứu Ngụy gia.
Ngụy Ngưng chỉ cảm thấy nghẹn ứ ở cổ họng, khó chịu vô cùng.
Người trong viện xôn xao quỳ rạp một mảnh. Ngụy Niên đứng trên cao nhìn xuống nhìn về phía người Ngụy gia, ánh mắt lần lượt lướt qua Ngụy Văn Hồng, Kiều thị và Ngụy Ngưng.
Giờ này khắc này, trong lòng nàng là cảm giác sung sướng sảng khoái, nhưng nếu nói có cảm xúc mãnh liệt gì, thì lại không hẳn.
Từ khi sống lại đến hôm nay, nàng đã trải qua rất nhiều chuyện.
Những gì nàng chứng kiến đã không còn dừng lại ở chút tư thù nhỏ bé này nữa. Ngụy gia, cùng lắm chỉ là một con ruồi mà nàng đã nuốt phải, khiến nàng buồn nôn, cũng không thể làm nàng tổn thương được nữa.
Mà bây giờ, con ruồi này sắp biến mất.
Mặc dù quá trình nuốt xuống đầy thê thảm, đau đớn khó nhịn, cực kỳ buồn nôn, nhưng tất cả những thứ này sắp chấm dứt.
Rất nhanh thôi Ngụy gia sẽ biến mất khỏi thành Phụng Kinh. Đủ loại chuyện xảy ra ở kiếp trước, nàng sẽ coi như một cơn ác mộng, chôn vùi theo sự sụp đổ của họ.
Từ nay về sau, nàng là cô nương của phủ Quận chúa, Huyện chúa Nguyên Cẩn.
Nàng tên là Vệ Trăn, Vệ của phủ Quận chúa Thịnh An, Trăn trong ‘đào chi yêu yêu, kỳ diệp trăn trăn’.
Hôm nay, nàng thực sự bắt đầu cuộc đời mới.