**VỀ NHÀ ĐÚNG GIỜ**
**Tên gốc:** 按时回家
**Tác giả:** Phi Mục Nhất
**Nguyên tác:** Trường Bội
**Thể loại:** HE, bên nhau từ nhỏ, gương vỡ lại lành, niên thượng, 1×1
**Couple:**
* **Trần Thượng Chu** – Cấm dục, nghiêm khắc đến từng milimet, bên ngoài đã vậy, bên trong còn... chẳng nương tay hơn. (Công)
* **Phùng Thanh** – Vẻ ngoài bất cần, muốn đội trời đạp đất, nhưng chỉ cần ánh mắt hay một cái nhíu mày của anh trai là lập tức ‘mềm nhũn như bún’. Một con mèo con giả vờ làm hổ, nghiện anh trai đến mức giấu tiệt. (Thụ)
**Giới thiệu:**
Phùng Thanh có một người anh trai... không phải ruột thịt, nhưng lại "phiền phức" và "khó chiều" hơn bất kỳ người anh ruột nào trên đời.
Thời kỳ nổi loạn tuổi mười ba, mười bốn, cậu thiếu niên Phùng Thanh chỉ thích cùng đám bạn bè lêu lổng, quên trời quên đất. Thế nhưng, mọi cuộc vui đều phải dừng lại khi đồng hồ điểm 19:55. Đúng khoảnh khắc đó, điện thoại của cậu sẽ rung lên, không phải spam, chỉ vỏn vẹn một dòng tin nhắn lạnh lùng từ ‘người quản lý’ Trần Thượng Chu:
“Năm phút. Không thấy người, hậu quả tự chịu.”
Phùng Thanh dù trợn trắng mắt, dù trong lòng gào thét phản đối, vẫn phải co cẳng chạy thục mạng về nhà.
Mẹ kiếp! Lại quên mất cái 'giờ giới nghiêm tử thần' do Trần Thượng Chu đặt ra rồi!
⎯
Không cùng huyết thống, chỉ là hàng xóm thân thiết từ thuở bé.
Công lớn hơn thụ 2 tuổi.
Một câu chuyện ấm áp về quá trình trưởng thành chậm rãi, cùng nhau trải qua những thăng trầm đời thường, và rồi tìm lại nhau sau những hiểu lầm, đổ vỡ.
**Tóm tắt:** Đến giờ không về nhà, coi chừng... anh trai rút thắt lưng!
Truyện Đề Cử






