Tôi vừa đâm trúng xe người ta, vội gọi điện cho bố để hỏi xế hộp dán logo ngựa phi là xe gì cho biết đường bồi thường.
“Bố ơi, con đâm đuôi xe người ta rồi… Xe gì mà có con ngựa đang phi lên ấy, bố biết không?”
“Hanteng à?”
“Không… hình như dưới đó có hai chữ cái… S… F…”
Đầu dây im bặt.
Rồi một giọng lạnh lùng vang lên:
“Cô gái à, tuổi còn trẻ đừng gọi bừa. Tôi không phải bố cô.”
Tút… tút…
Tôi chưa kịp định thần, cửa sổ xe phía trước từ từ hạ xuống. Người đàn ông ngồi ghế lái chỉnh lại kính râm màu khói xám, ánh mắt sắc như dao.
Giọng anh trầm, lạnh, không chút cảm xúc:
“Nói đi. Giải quyết thế nào?”
Tôi há hốc – người tôi vừa tông trúng… lại chính là *anh*.
Truyện Đề Cử






