Vì Người Rễ Tình Đâm Sâu
Chương 113: Công tử vô song (38)
Vì Người Rễ Tình Đâm Sâu thuộc thể loại Linh Dị, chương 113 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Một ngày sau, khi Tông Khuyết tiến hành tuyển mộ lại, số lượng giấy thông hành giả mạo gần như không còn, nhưng gián điệp trà trộn vào vẫn không hề ít.
Gián điệp có thể phát hiện và loại bỏ, nhưng vẫn khó lòng phòng ngừa những kẻ bị tiền bạc mua chuộc mà trà trộn vào.
Những người đầu tiên được chọn, các quy tắc và chế độ thăng tiến được công bố. Trên án thư trải sẵn vải lụa, tên của từng người được ghi lại.
"Đây là bản thỏa thuận bảo mật, sau khi mỗi người ấn dấu tay xem như đồng ý với thỏa thuận này. Kẻ nào tiết lộ hoặc tự ý làm giả sẽ bị tru di cửu tộc." Người hầu bên cạnh tuyên bố, lập tức có vài người sắc mặt biến đổi rõ rệt.
"Tru di cửu tộc?!"
"Một người phạm tội sao lại liên lụy cả gia đình?"
"Chuyện này liên quan đến nền tảng lập quốc, các vị có thể không ấn dấu tay nếu không muốn." Người hầu lớn tiếng nói, "Các vị đã nộp văn thư, chẳng lẽ không chuẩn bị tinh thần cho việc bảo mật ư?"
Ngay lập tức, cả trường lặng ngắt như tờ.
"Bắt đầu đi." Tông Khuyết nói.
Thời đại này không giống thời đại khoa học công nghệ với các hệ thống giám sát tinh vi, có thể dễ dàng định vị, điều tra, thậm chí tiêu hủy dữ liệu. Trong thời đại chiến loạn liên miên này, một số người chẳng xem trọng tính mạng của mình, sẵn sàng hy sinh một người để bảo toàn cả nhà. Việc xây dựng nền tảng quốc gia không thể dung thứ bất kỳ sơ suất nào, nếu không, nơi hắn ở sẽ đầy rẫy sơ hở.
Những người trong viện, dù trong lòng còn nghi ngờ, cũng lần lượt ấn dấu tay, cho đến khi chỉ còn lại mấy người sắc mặt trắng bệch, lâu sau vẫn không nhúc nhích.
"Đại nhân." Người hầu hành lễ rồi ra hiệu.
Trong số mấy người đó, có kẻ siết chặt nắm đấm, cũng có kẻ đưa mắt dò xét lối thoát.
"Người không muốn ấn dấu tay có thể tự rời đi." Tông Khuyết nói.
Mấy người kia nghe vậy có chút không dám tin, như được đại xá, vội vàng quỳ xuống hành lễ: "Đa tạ Trường Tương Quân, đa tạ Trường Tương Quân."
Những người ấn dấu tay được phân công nhiệm vụ, còn mấy người không ấn dấu tay thì rời đi. Đã có người lặng lẽ theo dõi bóng dáng của họ.
Hành động của Tông Khuyết không hề che giấu, và ngay đêm đó, tấu chương của các đại thần đã chất đầy án thư của quân vương.
"Kẻ tiết lộ tru di cửu tộc." Phụng Việt ngước mắt khỏi tấu chương, nhìn người đàn ông đang rửa tay mà nói.
Lời này vừa nói ra, người hầu đang đứng hầu cũng khẽ run rẩy.
Tông Khuyết lau tay rồi ngồi xuống bên cạnh y nói: "Ừm, chỉ có như vậy mới giữ được bí mật quốc gia. Ngươi thấy hình phạt này quá nặng à?"
"Chỉ sau một buổi chiều, những tấu chương này đều là tố cáo ngươi." Phụng Việt nhìn hắn nói, "Hình phạt quá nặng sẽ gây ra phản ứng ngược."
"Loạn thế phải dùng hình phạt nặng, mềm lòng thì không mưu được đại sự quốc gia." Tông Khuyết nhìn những tấu chương kia nói.
"Cứ như vậy, e rằng họ sẽ đồn ngươi là gian thần bạo ngược." Phụng Việt nhẹ giọng nói.
"Sử sách chỉ do kẻ thắng viết." Tông Khuyết nói, "Danh tiếng đối với ta không quan trọng đến mức đó."
Kẻ thù mạnh ở bên cạnh rình rập, nếu còn giữ thói quen cũ, chẳng khác nào tự rước lấy diệt vong.
Trong ghi chép của dòng thời gian ban đầu, công tử Thư không thống nhất sáu nước, nhưng khi hắn bắt đầu nhòm ngó nước Lâm thì nước Lỗ, nước Nghi và nước Bá đã nằm trong bản đồ của nước Ninh.
Sự cai trị của nước Ninh cũng tàn bạo, không đối xử bình đẳng giữa dân chúng các nước bị chiếm và dân nước Ninh, chiến tranh khắp nơi, tiếng kêu than dậy đất trời.
"Ngươi đã không kiêng dè, ta tất nhiên sẽ bảo vệ ngươi bình an." Phụng Việt cười nói.
Hắn vì y mà ra sức, dù y không thể làm một minh quân nhân đức trong sử sách thì làm một bạo quân tin dùng gian thần cũng không sao.
Sử sách chỉ do kẻ thắng viết ư?
"Ngươi định xử lý thế nào với đám tấu chương này?" Tông Khuyết hỏi.
"Tạm thời gác lại, không xử lý." Phụng Việt nói.
Văn thần dùng ngòi bút làm vũ khí, thoạt nhìn có vẻ không đáng ngại, nhưng khi được truyền đến dân chúng lại có thể dễ dàng kích động lòng dân. Việc gác lại không xử lý cần phải chịu áp lực cực lớn.
"Ta sẽ nhanh chóng giải quyết chuyện này." Tông Khuyết trầm ngâm nói.
"Ngươi không cần nóng vội, nước Lâm có đủ chuyện để bọn họ tấu lên." Phụng Việt an ủi cười nói, "Huống hồ ngươi là làm việc cho ta, ta luôn phải dành đủ thời gian cho ngươi."
Tông Khuyết nhìn y đáp: "Ừm."
"Đúng rồi, ngươi đã biết làm giả giấy thông hành, vậy có biết bắt chước chữ viết của người khác không?" Phụng Việt nhớ ra chuyện này mà hỏi.
"Cần làm gì?" Tông Khuyết hỏi.
Phụng Việt bưng một chồng tấu chương đến trước mặt hắn, nhẹ nhàng thở dài: "Tuy là gác lại không xử lý, nhưng vẫn phải phê duyệt để tỏ ra đã xem xét. Ở đây ít nhất có cả trăm bản, một mình ta xem và phê duyệt xong, e rằng phải đến đêm khuya."
Tông Khuyết nhìn sâu vào mắt y hồi lâu, rồi dời mắt nói: "Ta giúp ngươi xem."
"Vất vả rồi." Phụng Việt lấy một phong tấu chương, xem sơ qua rồi viết lời phê duyệt lên đó.
Trời chập choạng tối, trong cung thắp vô số đèn, ánh nến lay động. Phụng Việt đặt một phong tấu chương sang một bên, khẽ động vai gáy, ánh mắt rơi vào người đàn ông đang quỳ ngồi bên cạnh mình.
Người đàn ông quỳ thẳng lưng, dù trước đây ở ngoài cung không bị gò bó, nhưng hành động của hắn dường như cũng nghiêm túc, trầm ổn như bây giờ. Đèn hoa khẽ nổ lách tách, ánh nến nhẹ nhàng nhảy nhót, ánh sáng và bóng tối khẽ lay động trên khuôn mặt góc cạnh của hắn, nhưng dường như không thể khiến hắn xao nhãng dù chỉ một chút.
Người này, dù dấu ấn nô lệ chưa xóa nhòa, dường như cũng không ảnh hưởng đến vẻ cao quý trong cốt cách của hắn. Hắn khác biệt với tất cả những người y từng gặp.
Phụng Việt nhìn đến xuất thần, đến nỗi không nhận ra bút của người đàn ông đã ngừng lại. Bất ngờ đối diện với ánh mắt đối phương, dù ánh mắt có vẻ dò xét, Phụng Việt vẫn cười: "Sao vậy?"
"Ngươi mệt rồi à?" Tông Khuyết hỏi.
Ánh mắt của người bên cạnh dừng lại quá lâu, hắn không thể bỏ qua.
"Ừm, ta mệt rồi." Phụng Việt hỏi, "Ngươi không mệt ư? Ta nhớ trước đây ngươi ghét nhất những thứ rườm rà, vô dụng này."
"Không sao, ngươi nghỉ ngơi một lát đi." Tông Khuyết trầm tĩnh đáp, ánh mắt lại tập trung vào phong tấu chương mới.
Dù có những việc cảm thấy không cần thiết, nhưng khi cần làm vẫn phải làm cho tốt.
Hắn xem xét nghiêm túc, Phụng Việt chống má nghiêng đầu, hồi tưởng lại vẻ mặt và hành động của hắn ngày hôm qua, trong lòng khẽ xao động.
Y cực kỳ hiếm, thậm chí có thể nói là chưa bao giờ thấy người này xúc động. Chỉ có ngày hôm qua, chỉ vào khoảnh khắc đó, hắn nói hắn muốn làm như vậy.
Hạ phạm thượng, cùng giường triền miên, đó là chuyện cực kỳ thân mật. Hôm nay hắn nói nhiều hơn trước đây một chút, nhưng y luôn cảm thấy trạng thái của hắn không khác biệt nhiều so với những ngày trước.
Phụng Việt từng thấy phụ vương và mẫu hậu ở chung, nhưng hai người họ tuân thủ nghiêm ngặt đạo vợ chồng, kính nhau như khách, chưa từng có quá nhiều lời nói hay hành động thân mật. Mà khi thị tẩm, y không được phép nhìn.
Chẳng lẽ sự nhiệt tình, xúc động như vậy chỉ biểu lộ trên giường?
Phụng Việt suy nghĩ rất lâu, dù mắt vẫn nhìn vào tấu chương, nhưng lòng cũng không yên.
"Đại vương, ngài nên nghỉ ngơi rồi, ngày mai còn phải thiết triều sớm." Người hầu ngoài điện nhìn giờ rồi nhắc nhở.
Tiếng nói truyền đến, tấu chương cũng chỉ còn lại vài bản. Tông Khuyết nhìn người bên cạnh nói: "Ngươi đi tắm trước đi, ta giúp ngươi xem hết những cái còn lại."
"Được." Phụng Việt truyền gọi người hầu, họ bưng bồn tắm và nước nóng vào, để y vào nội điện tắm rửa.
Tông Khuyết nhìn mấy phong còn lại, 1314 thò đầu ra hỏi: [Ký chủ, cậu làm việc chăm chỉ như vậy, không sợ bỏ bê đối tượng nhiệm vụ sao?]
[Bỏ bê?] Tông Khuyết liếc mắt nhìn, xác định không có gì quan trọng cần xử lý ngay, phê duyệt xong thì đặt sang một bên.
[Đúng vậy, cả đêm cậu đều bận làm việc, không để ý đến người ta chút nào.] 1314 nói.
Tuy nó là một hệ thống độc thân, nhưng đối với những cảm xúc cơ bản của con người, nó vẫn khá nhạy cảm. Giai đoạn yêu đương nồng nhiệt vừa mới bắt đầu, bạn trai chỉ thích làm việc, quả thực không phải là biểu hiện của tình yêu thật sự.
[Bọn ta cùng nhau bận.] Tuy Tông Khuyết trả lời nó, tay hắn vẫn không ngừng động tác.
Làm việc thì nghiêm túc làm việc, chú trọng hiệu quả, thì thời gian còn lại mới nhiều hơn.
[Đạo lý là như vậy không sai, nhưng tình cảm là không nói lý lẽ.] 1314 nhắc nhở, [Ở thế giới khác nếu ký chủ tìm được đối tượng rồi bỏ bê một chút, đối phương có thể sẽ chỉ giận dỗi vu vơ. Nhưng ở thế giới này nếu để đối phương tức giận, nói không chừng cậu sẽ phải vào đại lao đấy.]
Tông Khuyết liếc nhìn nội điện vọng ra tiếng nước, rồi quay đầu nhìn tấu chương trước mặt nói: [Ừm, biết rồi.]
Hắn chỉ liếc mắt một cái, 1314 sâu sắc cảm nhận được sự qua loa chiếu lệ của ký chủ: [Không phải tôi dọa cậu đâu.]
[Tính khí của y không tệ như cậu nghĩ.] Tông Khuyết nói.
1314: [... Ký chủ, đến lúc đó nếu cậu chịu thiệt thì đừng trách tôi không nhắc nhở nhé.]
[Ừm.] Tông Khuyết đáp.
1314: [...]
Tiếng nước trong nội điện dần ngừng lại, tay Tông Khuyết cũng chỉ còn lại phong tấu chương cuối cùng. Phê duyệt xong, người mang theo hơi nước từ bên trong bước ra, đi đến bên án thư nhìn hỏi: "Chỉ còn lại một phong cuối cùng à?"
"Ừm." Tông Khuyết đáp.
"Thật ra cũng không vội, có thể để đến ngày mai." Phụng Việt vừa dùng khăn lau đuôi tóc vừa nói.
"Ngày mai còn có việc của ngày mai." Tông Khuyết đáp.
Hắn xưa nay không thích để việc có thể làm trong ngày hôm nay sang ngày hôm sau.
"Ngươi luôn nghiêm túc như vậy." Phụng Việt cười khẽ, ngồi xuống chiếc sạp nhỏ bên cạnh, tỉ mỉ lau tóc của mình.
Người hầu lần lượt bưng nước ra ngoài. Tông Khuyết đặt phong tấu chương cuối cùng xuống rồi xếp gọn tất cả lên án thư, đứng dậy nhìn người đang lau đuôi tóc bên cạnh hỏi: "Gội đầu rồi à?"
"Không có, chỉ là làm ướt đuôi tóc thôi." Phụng Việt đổi một chiếc khăn khô hơn, tiếp tục lau. "Từ khi ngươi nói buổi tối gội đầu dễ đau đầu, ta đã không còn gội đầu vào ban đêm nữa."
Tông Khuyết vươn tay vuốt nhẹ đuôi tóc y nói: "Lau đến thế này là được rồi, lau nữa dễ làm hư tóc, cứ để hong một lát là khô thôi."
"Thầy thuốc còn chẩn bệnh cho cả tóc ư?" Phụng Việt ngước mắt hỏi.
"Từ mái tóc cũng có thể thấy được tình trạng cơ thể một người." Tông Khuyết buông tóc y ra, rồi đi về phía cửa điện.