Vì Người Rễ Tình Đâm Sâu
Chương 169: Mời cậu bắt đầu màn trình diễn
Vì Người Rễ Tình Đâm Sâu thuộc thể loại Linh Dị, chương 169 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Buổi sáng ở trang viên vẫn mát mẻ như thường lệ, tiếng chim hót líu lo truyền đến. Khi Tông Khuyết mở mắt, hắn nhận ra ánh mắt ở rất gần, ánh mắt trong veo của thiếu niên. Thiếu niên nằm nghiêng bên cạnh, khuôn mặt cực kỳ xinh đẹp kia ở rất gần, mang theo nụ cười rạng rỡ, tay vươn tới véo mũi hắn.
Tông Khuyết nhất thời nghẹn thở, nắm lấy tay y kéo xuống, rồi ngồi dậy nhìn thời gian. Hắn phát hiện đã quá giờ thức dậy thường lệ của mình. Hắn vừa định cử động thì phát hiện thiếu niên đang ngồi gọn trong lòng hắn, ôm trọn lấy hắn.
"Dậy từ khi nào?" Tông Khuyết giữ eo y, kéo y xuống rồi hỏi.
"Vừa mới dậy không lâu." Joel ngồi trên giường nhìn người đàn ông rời đi, chân trần xuống giường. Khi người đàn ông mở cửa tủ quần áo, y ôm hắn từ phía sau, "Em thấy chủ nhân chưa tỉnh ngủ nên vẫn giữ im lặng, có phải rất chu đáo không?"
Tông Khuyết quay đầu nhìn thiếu niên với ánh mắt và khóe môi đều ánh lên ý cười. Hắn suy nghĩ một chút về kịch bản mới của y, rồi chọn bộ quần áo sẽ mặc hôm nay: "Em không thay quần áo à?"
"Là người hầu thân cận, sao có thể không hầu hạ chủ nhân thay quần áo trước khi lo cho mình được." Joel cười nói.
"Người hầu thân cận thường sẽ mặc quần áo của mình trước." Tông Khuyết nói.
Giọng thiếu niên mang theo vẻ vui vẻ: "Nhưng chẳng phải chúng ta đang yêu đương ư?"
Tông Khuyết: "..."
1314 bắt được một ký chủ bị nghẹn lời, vì suýt bị báo cáo mà hắc hóa, nhanh chóng ghi lại cảnh này.
Hệ thống rất thù dai!
"Em phải buông ta ra thì ta mới thay được." Tông Khuyết nhìn bàn tay đang giữ eo mình nói.
"Muốn thay thì phải cởi ra trước chứ." Joel kéo vạt áo hắn, vứt bỏ mọi kịch bản nhân vật, vừa kéo lên vừa chăm chú nhìn vẻ mặt người đàn ông, tiếc là không phát hiện ra bất kỳ thay đổi nào.
Tông Khuyết không ngăn cản, chỉ là khi áo kéo lên trên, Joel phát hiện mình muốn kéo xuống thì phải kiễng chân.
Rõ ràng ban đầu chiều cao ngang nhau, bây giờ y lại phải kiễng chân!
Joel nhìn người đàn ông trước mặt với vẻ mặt không chút biến sắc, nhất thời kiễng chân cũng không được, bảo hắn cúi xuống cũng không xong.
"Để ta tự làm." Tông Khuyết nắm lấy cổ áo, cởi áo ngoài ra, nhưng thấy nụ cười trên môi thiếu niên đã biến mất, cả người dường như chìm vào u tối, "Sau này còn có thể cao lên."
Vẻ mặt Joel trong khoảnh khắc có chút rạn nứt, chiều cao của y đã không thay đổi từ mấy trăm năm trước: "Em đã trưởng thành rồi..."
Tông Khuyết không hiểu rõ quy luật sinh trưởng của Huyết tộc, cho dù là thân vương Huyết tộc thì cũng phải được sinh ra rồi từ từ lớn lên, vậy Huyết tộc sau khi trưởng thành sẽ không lớn nữa ư?
"Thật ra em không thấp." Tông Khuyết nói.
Chiều cao của thiếu niên trong trang viên không quá nổi bật, nhưng cao hơn khá nhiều đàn ông trưởng thành, chỉ là so với hắn thì thấp hơn gần nửa cái đầu.
Joel ngước nhìn vẻ mặt bình tĩnh của hắn, bắt đầu suy nghĩ đến khả năng không cần yêu đương mà trực tiếp bắt người đi: "Sao ngài lại cao như vậy?"
Mới có mấy năm thôi mà!
"Sinh hoạt điều độ, vận động nhiều, dinh dưỡng cân đối." Tông Khuyết nói.
Joel nghĩ đến giấc ngủ trăm năm trong quan tài, sau khi tỉnh dậy thì đi chơi khắp nơi không kể ngày đêm và vì kén chọn vị máu mà gần như không uống, suýt chút nữa ngất xỉu: "Bây giờ bù đắp còn kịp không?"
"Em còn cao được nữa à?" Tông Khuyết hỏi.
Joel: "..."
1314 nhìn cảnh ký chủ nhẫn tâm vô tình, "cạch" một tiếng ghi lại, định xem đi xem lại để trưởng thành thành một hệ thống đầy mưu kế.
Thấy người đã bắt đầu nghiến răng, Tông Khuyết nhìn về phía tủ quần áo nói: "Em chọn quần áo hôm nay đi."
Joel buồn bực nhìn về phía tủ quần áo, hối hận khôn nguôi về những hành vi trước đây của mình, sau đó lấy ra một bộ từ trong đó, giũ ra rồi giúp người đàn ông mặc vào, nhỏ giọng lẩm bẩm: "Em không với tới, ngài cũng không biết cúi người."
"Em không cảm thấy lòng tự trọng bị tổn thương sao?" Tông Khuyết vừa cài cúc áo sơ mi vừa hỏi.
Joel kéo cổ áo hắn, ngón tay khựng lại một chút, nhận ra đúng là vậy. Chiều cao thật sự là nỗi đau không thể xóa nhòa trong cuộc đời y, ai chạm vào... Y nhìn cơ bụng đang dần bị che khuất khi người đàn ông cài cúc áo, nắm lấy tay hắn nói: "Chẳng phải đã nói là để em mặc cho ngài ư."
"Em mặc đi." Tông Khuyết nhìn đôi mắt đột nhiên ánh lên vẻ hứng thú của y, bèn buông tay ra.
Joel nở nụ cười, ngắm nhìn những đường nét cơ bắp khỏe mạnh kia, rồi cài từng chiếc cúc áo một.
Con người thật sự là loài sinh vật kỳ diệu, chỉ cần hai ba năm, đã có thể có những thay đổi hoàn toàn khác biệt đến vậy.
Nếu đối phương cao bằng y, có lẽ y sẽ không có hứng thú lớn như vậy.
Từng chiếc cúc áo được cài xong, Joel cài cúc cổ áo, ngắm nhìn yết hầu và cổ ở ngay trước mắt, cảm thấy hơi muốn xé toang ra.
Tông Khuyết nhìn vẻ mặt ngưng đọng của y, hơi cúi đầu nói: "Như vậy sẽ dễ cài hơn một chút."
Joel ngước đầu, nhìn đôi mắt gần y trong gang tấc, khóe miệng khẽ nhếch lên cười, khi người đàn ông không kịp phòng bị đã kéo cổ áo hắn xuống, rồi hôn lên môi hắn.
Trong mắt Tông Khuyết lóe lên một tia kinh ngạc, nhìn vẻ trêu chọc trong đôi mắt mở to của thiếu niên, hắn giữ chặt eo y.
Nhưng đến khi nụ hôn này kết thúc, cũng chỉ là một nụ hôn chạm môi hời hợt.
"Sao không hôn em như tối qua?" Joel cọ mũi vào hắn hỏi.
"Chúng ta còn phải ăn sáng, buổi chạy bộ sáng đã lỡ rồi, nếu ăn muộn thêm chút nữa thì cả buổi sáng sẽ bị lãng phí." Tông Khuyết ngẩng đầu, buông eo y ra, nhìn chiếc cổ áo nhăn nhúm, lại lấy một chiếc áo sơ mi khác từ tủ quần áo để thay.
Cúc cổ áo cài xong, cúc tay áo cũng được cài chỉnh tề ngay sau đó, nhanh hơn trước không biết bao nhiêu lần.
Joel liếm môi một cái, nhìn động tác của hắn cũng cảm thấy cảnh đẹp ý vui.
Tông Khuyết thay quần áo xong liếc nhìn thiếu niên đang ngồi một bên nhìn chằm chằm mình, nói: "Ta đi lấy quần áo cho em."
Hắn mở cửa đi thẳng ra ngoài, Joel sờ môi mình, đầu lưỡi liếm nhẹ răng nanh. Nếu hắn còn không ra ngoài, y sẽ không kiềm chế được.
Yêu đương thật là một quá trình dày vò Huyết tộc.
Tông Khuyết vốn đã thức dậy hơi muộn, khi thay quần áo xuống lầu thì trời đã sáng rõ. Phòng của họ sát vách nhau, vốn dĩ cùng nhau xuống lầu cũng chẳng có gì, nhưng khi Tông Khuyết ngồi xuống ghế, Joel trực tiếp đường hoàng ngồi lên đùi hắn, quả thực là một tiểu yêu tinh thành công thượng vị, khiến quản gia đứng bên cạnh suýt chút nữa bị sặc.
"Ăn cơm trước đã." Tông Khuyết nhìn người đang ngồi trên đùi mình nói.
Joel nhìn ánh mắt cố gắng kiềm chế sự kinh ngạc của những người xung quanh, hôn lên mặt hắn một cái: "Được rồi."
Lần này người hầu bưng lên hai suất bữa sáng, Tông Khuyết cúi đầu ăn cơm. Thiếu niên ngồi đối diện dường như có cái dạ dày chim sẻ, chưa ăn được mấy miếng đã liên tục gắp thức ăn vào đĩa hắn.
Quản gia đứng bên cạnh nhìn mà kinh hồn bạt vía, Tông Khuyết vẫn ăn hết những món thiếu niên gắp cho, chỉ là khi sắp no thì chặn đũa y lại: "Không muốn ăn thì cứ để đó."
"Không muốn ăn." Joel rút đũa về.
"Ừm." Tông Khuyết súc miệng, lau miệng rồi đứng dậy, như thường lệ cầm tờ báo lên, rồi ngồi xuống ghế sô pha.
Joel cũng đứng dậy, nhưng lại vào bếp đun nước nóng, lấy hồng trà ra đặt vào ấm trà. Bên cạnh vang lên tiếng bưng khay đồ ăn, Joel quay đầu nhìn cô gái vừa bước vào cười nói: "Hanni, buổi sáng tốt lành."
Hanni nhìn y với vẻ mặt có chút phức tạp, vừa rửa đĩa trong tay vừa cúi đầu đáp: "Buổi sáng tốt lành."
Ánh mắt Joel khẽ liếc ra ngoài, không ít người hầu đang kín đáo nhìn y, đều mang theo chút phức tạp.
Vẻ phức tạp như vậy từng xuất hiện khi y mới đến trang viên này, chỉ là theo thời gian chung sống, họ dường như coi y cũng là người hầu, dần dần chấp nhận y, mà bây giờ thân phận của họ lại bị phân biệt rõ ràng.
Con người là vậy, những người giống nhau có thể chung sống, những người thất bại có thể thương hại, chỉ có những người thực sự thành công mới bị xa lánh.
Mỗi lần nhìn vào nhân tính đều sẽ cho ra kết quả giống nhau, nhưng chính vì giống nhau, nên những thứ khác biệt mới đặc biệt thú vị.
Ấm nước sôi, Joel pha xong hồng trà, bưng đến bên ghế sô pha trong phòng khách, đặt xuống rồi nói: "Chủ nhân, trà của ngài đã pha xong."
Giọng điệu của y hơi cao lên, Tông Khuyết nghe thấy cách xưng hô này, ngước mắt nhìn nụ cười trên môi y, liền biết y lại có ý đồ xấu: "Cảm ơn."
Ngay giây tiếp theo, thiếu niên đường hoàng kéo tay hắn ra, ngồi vào lòng hắn rồi cười nói: "Không có gì."
Những người hầu bên cạnh hít một hơi lạnh, Tông Khuyết nhìn thiếu niên đang cười rất vui vẻ trong lòng, giữ eo y, điều chỉnh lại vị trí, rồi mở tờ báo ra nói: "Trang này là truyện."
Ánh mắt Joel rơi vào trang truyện, đọc chưa được hai dòng, lại từ từ liếc sang tay người đàn ông, ánh mắt trượt lên trên, liếc nhìn gương mặt người đàn ông, sau đó dựa vào lòng hắn, ngước đầu hôn lên cằm hắn một cái.
"Đọc xong rồi à?" Tông Khuyết cúi mắt hỏi.
"Không đọc nổi." Ngón tay Joel khẽ gãi nhẹ cằm hắn nói, "Báo có đẹp hơn em không?"
"Chúng ta không thể cứ nhìn nhau cả ngày được." Tông Khuyết đứng dậy bưng tách hồng trà lên, rồi khẽ nhấp một ngụm.
Nước trà đỏ tươi, trong không khí thoang thoảng mùi thơm, Joel đứng bên cạnh, tò mò nhìn rồi nói: "Em cũng muốn nếm thử một chút."
"Ừm." Tông Khuyết đưa tách cho y.
"Không phải cái này." Joel nhìn chằm chằm môi hắn, nũng nịu nói, "Chủ nhân đút cho em."
Tông Khuyết biết y lại khai thác kịch bản mới: "..."