191. Chương 191: Lời hẹn ước vĩnh cửu

Vì Người Rễ Tình Đâm Sâu

Chương 191: Lời hẹn ước vĩnh cửu

Vì Người Rễ Tình Đâm Sâu thuộc thể loại Linh Dị, chương 191 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Được rồi, em hiểu rồi.” Joel nghĩ đến lọ nước hoa 'Tuyệt Sắc' trong tay Nữ vương mà mình vẫn thầm ngưỡng mộ. Abram luôn muốn sở hữu những tài sản quý giá của giới quý tộc, và phong cách làm việc của loài người cũng khác biệt nhiều so với Huyết tộc. “Vậy anh nói xem, liệu em có thể tạo ra một lọ nước hoa độc nhất vô nhị như 'Tuyệt Sắc' không?”
“Kỹ thuật của em hiện chưa đạt tới.” Tông Khuyết nói thẳng.
Joel ngước mắt lườm hắn, nhưng cũng biết hắn nói thật: “Bây giờ chưa đạt tới, nhưng em còn vô vàn thời gian để nghiên cứu. Một ngày nào đó, em nhất định sẽ vượt qua anh.”
“Ta mỏi mắt mong chờ.” Tông Khuyết nói.
“Đợi đến ngày em vượt qua anh, em sẽ tặng lọ đó như một món quà độc nhất vô nhị cho anh.” Joel mơ mộng.
“Em muốn một món quà độc nhất vô nhị à?” Tông Khuyết hỏi.
Thiếu niên quay sang nhìn hắn, đưa ra câu trả lời cực kỳ chắc chắn: “Đương nhiên.”
Ánh trăng trong trẻo, lạnh lùng mà thê mỹ, chiếu rọi những ngón tay thon dài đang nâng niu chiếc lọ màu đỏ máu. Đặt dưới ánh trăng, vầng trăng tròn dường như ngay lập tức biến thành trăng máu. Lọ khẽ xoay, chất lỏng đỏ như máu từ từ cuộn chảy, tựa như trăng máu đang cuốn theo toàn bộ dải ngân hà mà đổ xuống.
Trên thân lọ trong suốt, một lâu đài nhỏ xinh được điêu khắc bằng những viên đá quý màu đỏ, trên đó là hình một con dơi với dáng vẻ ngộ nghĩnh đang nằm, miệng ngậm một bông hồng. Vô số mặt cắt trên thân lọ lấp lánh dưới ánh trăng, khiến Joel mê mẩn không rời mắt.
“Nó tên là gì?” Joel hỏi người phía sau.
“Nồng Nàn.” Tông Khuyết nói.
Mặc dù vỏ lọ mang biểu tượng của Huyết tộc, nhưng nó lấy hoa hồng nồng nàn làm hương nền, đồng thời tiết chế bớt hương thơm của hoa hồng, pha trộn cùng các hương liệu lạnh khác. Mới ngửi sẽ thấy một chút lạnh lẽo, nhưng hương cuối lại dài lâu và ấm áp.
Hòa hồng nở rộ dưới ánh nắng, nồng nhiệt, ấm áp, nồng nàn. Dù trải qua đêm trăng, chỉ vương chút sương giá lạnh lẽo, dưới ánh nắng ngày thứ hai vẫn sẽ nở rộ. Giống như bé Huyết tộc trong lòng hắn, sinh ra từ bóng tối, nhưng lại nồng nàn hơn cả ánh nắng.
“Đây là món quà độc nhất vô nhị ư?” Joel nâng niu chiếc lọ nhỏ nhắn hỏi.
“Ừm, chỉ có một lọ này, không lưu công thức.” Tông Khuyết nhìn y nói.
“Vỏ lọ được điêu khắc như vậy, sẽ không khiến người ta nghi ngờ à?” Joel nhìn hắn hỏi.
“Ta tự tay điêu khắc, không có ai khác tham gia.” Tông Khuyết nói.
Joel khẽ mở miệng, cẩn thận vuốt ve bông hồng trên đó, nói nhỏ: “Đẹp quá, cái này chắc còn quý hơn cả Vương Miện của Nữ vương.”
Một lọ độc nhất vô nhị trên thế giới, nhỏ nhắn tinh xảo, được y cẩn thận nâng niu trong tay. Mỗi mặt cắt đều do người này tự tay mài giũa và điêu khắc riêng cho y.
“Tại sao lại phải so sánh với nó?” Tông Khuyết hỏi.
Joel vuốt ve cánh dơi nhỏ xíu, nói nhỏ: “Chẳng phải vì anh đã tặng Nữ vương hai lọ nước hoa độc nhất vô nhị, mà em thì không có một lọ nào sao.”
Lúc đó, Nữ vương đã bỏ ra ba trăm nghìn đồng vàng để đấu giá y, cũng là tặng một cách hào phóng, rõ ràng rất coi trọng người yêu của y. Mặc dù y biết Abram không có ý gì với Nữ vương, nhưng vẫn có chút ghen tị nhỏ.
“Hai lọ nước hoa đó chỉ là kinh doanh, em cũng đã thấy mẫu thử ở quầy nước hoa rồi mà.” Tông Khuyết nói.
Joel cẩn thận lắc nhẹ lọ nước hoa trong tay, ngẩng đầu nhìn hắn nói: “Vậy lọ này của em chỉ là quà tặng đúng không?”
“Ừm.” Tông Khuyết đáp.
Joel đứng dậy, cẩn thận cất lọ nước hoa vào tủ đầu giường. Dưới ánh mắt bình tĩnh của Tông Khuyết, y đi đến trước mặt hắn, vai khẽ run rẩy, ôm lấy vai hắn cúi đầu hỏi: “Abram, anh có muốn mãi mãi ở bên em không?”
Tông Khuyết đối diện với ánh mắt nghiêm túc và nồng nhiệt của y, biết rằng những chuyện này cuối cùng cũng sẽ tới: [Hệ thống, tôi có khả năng bị biến thành Huyết tộc không?]
Biến thành Huyết tộc đồng nghĩa với trường sinh bất tử, cho đến khi an giấc nghìn thu. Hệ thống mang ký chủ xuyên qua hết thế giới này đến thế giới khác, đã định trước là hắn sẽ không trường sinh bất tử mãi ở một thế giới.
[Nếu chọn ở lại thế giới này, có thể bị biến thành Huyết tộc, nhưng sẽ mất đi những ký ức liên quan đến hệ thống.] 1314 nghiêm túc giải đáp, [Nếu một ngày nào đó chết với thân phận Huyết tộc thì sẽ thực sự chết.]
[Nếu không ở lại, trải qua nghi thức biến đổi sẽ như thế nào?] Tông Khuyết hỏi.
[Vẫn là cơ thể loài người, tuy sẽ không lão hóa, nhưng tuổi thọ đến hạn vẫn sẽ kết thúc. Chỉ cần đủ tinh tệ, vẫn có thể kéo dài sự sống mãi mãi.] 1314 nói.
Đây là lẽ tất yếu mà thế giới căn nguyên ban tặng. Nếu muốn ở bên nhau mãi mãi, một ngày nào đó trở về thế giới căn nguyên mới là hợp lý nhất. Nhưng hệ thống chỉ có thể giải thích, chứ không thể can thiệp vào lựa chọn của ký chủ.
“Joel, em muốn biến ta thành Huyết tộc ư?” Tông Khuyết hỏi.
Trong mắt thiếu niên không có một chút do dự nào: “Em muốn chúng ta mãi mãi ở bên nhau. Sau nghi thức ban máu, anh sẽ có được sự sống vĩnh hằng, nhưng đi kèm với đó là anh sẽ không thể nhìn thấy ánh sáng mặt trời nữa, thậm chí ban ngày có thể cần phải chìm sâu dưới lòng đất để ngủ đông. Anh có bằng lòng không?”
Thế giới này tràn ngập những tiếng cười nói vui vẻ, nhưng sống quá lâu, nhìn quá lâu, sẽ cảm thấy lặp đi lặp lại và nhàm chán, thậm chí bị sự cô đơn kéo dài bao trùm, không tìm thấy ý nghĩa của sự sống. Cho đến khi y gặp Abram, trước mặt hắn, y không phải là thân vương Huyết tộc mà chỉ là người yêu của hắn, có thể làm loạn, có thể làm nũng, có thể bốc đồng. Cảm giác nhàm chán từng chiếm trọn cuộc đời y đã biến mất tự lúc nào không hay. Đôi khi y thậm chí còn cảm thấy mình giống như một con người, so với bóng đêm, y thích ánh nắng mặt trời bao phủ mặt đất hơn.
Nhưng bây giờ, để có được sự đồng hành lâu dài, y lại cần kéo hắn vào bóng tối. Khoảnh khắc nghi thức ban máu thành công, cuộc đời hắn sẽ vĩnh viễn dừng lại, không còn già đi, có thể cùng nhau chứng kiến sự thay đổi của thế gian.
Tông Khuyết nhìn sự mong đợi trong mắt y nói: “Được.”
Nếu có thể, hắn cũng hy vọng có thể ở bên người này lâu hơn một chút, nhưng có những việc cần phải được xử lý một cách lý trí.
[Ký chủ, cậu muốn ở lại thế giới này à?] 1314 hỏi.
[Không, dù là thế giới nhiệm vụ nào, tôi cũng có cùng một câu trả lời.] Tông Khuyết nói.
Một người có thể đi theo hắn vào mọi thế giới mà không bị hệ thống phát hiện, chắc chắn là một tồn tại nằm ngoài quy tắc của thế giới này. Hắn vẫn chưa biết lai lịch của đối phương, và đối phương cũng chưa hoàn toàn hiểu hắn. Khi số phận không nằm trong tay mình, thì không có cái gọi là vĩnh viễn.
Nhưng khi hắn đối mặt với Huyết tộc trước mắt, hắn hy vọng đối phương sẽ vui vẻ.
“Thật sao? Vậy nếu sau nghi thức ban máu, anh chỉ có thể về lâu đài Huyết tộc với em thôi.” Joel ngồi vào lòng hắn cười nói.
“Được.” Tông Khuyết nhìn thiếu niên đang mơ mộng trong lòng nói, “Khi nào thì tiến hành?”
“Đợi thêm một thời gian nữa đi.” Joel ôm cổ hắn nói, “Có lẽ anh cũng cần một thời gian để chuẩn bị. Đợi khi anh sẵn sàng, chúng ta sẽ bắt đầu. Một khi anh biến thành Huyết tộc, anh sẽ không còn được thưởng thức những món ăn ngon nữa.”
“Ừm.” Tông Khuyết đáp, “Em cũng vậy.”
“À?” Joel suy nghĩ một chút, mặt khẽ nhíu lại, “Vậy sau này em sẽ không còn được uống máu đặc biệt nữa sao.”
“Ta có thể giữ lại một ít cho em.” Tông Khuyết nói.
“Không cần, con người tự lấy máu sẽ đau lắm.” Joel nâng mặt hắn, nhìn hắn nói, “Thật ra em khá mong đợi được nhìn thấy khuôn mặt khi trưởng thành hơn của anh, không biết có nét duyên dáng đặc biệt nào không.”
“Không.” Tông Khuyết trả lời.
“Vậy nếu để râu thì có trở nên quyến rũ đặc biệt không?” Joel xoa cằm hắn cười nói, “Có muốn thử không cạo râu ba ngày để em xem thử không?”
Y luôn có những ý tưởng kỳ quặc, nghịch ngợm. Tông Khuyết nắm chặt eo y, hôn lên đôi môi đang nhếch lên đó. Khi nụ hôn kết thúc, hắn nói: “Nếu có râu, người phải chịu đựng sẽ là em đấy.”
“Em không tin, trừ khi anh tự mình cho em xem.” Joel khẽ cọ má vào má hắn, ngón tay gãi gãi cằm hắn nói, “Hơi ngứa... ừm...”
Chuyện này coi như đã được định đoạt. Bé Huyết tộc đang chuẩn bị cho việc trở về lãnh địa Huyết tộc, nhưng khi bắt đầu dọn dẹp đồ đạc lại thường xuyên ngồi một bên thở dài, không nỡ bỏ bất cứ thứ gì.
“Có thể thu dọn sau khi hoàn thành nghi thức ban máu.” Tông Khuyết ấn đầu y xuống nói.
“Sẽ không quá muộn chứ?” Joel ngẩng đầu nhìn hắn.
“Không, cũng chưa chắc vừa biến thành Huyết tộc đã bị phát hiện.” Tông Khuyết nói.
“Cũng đúng.” Joel buông đồ đạc xuống.
Tông Khuyết thì đang sắp xếp lại tài chính. Thế giới này thay đổi chóng mặt, đã bước vào thời đại công nghiệp, sau này sẽ còn phát triển nhanh hơn nữa, tốc độ truyền tin cũng sẽ nhanh hơn. Vẻ ngoài của hắn sẽ không già đi, cũng không cần sống trong lâu đài Huyết tộc, chắc chắn sẽ phải di chuyển liên tục. Bá tước Abram cũng nên ẩn mình khỏi thế gian. Hắn có thể làm các ngành nghề khác, cũng có thể đưa bé Huyết tộc luôn hiếu động đi khắp nơi.