Vì Người Rễ Tình Đâm Sâu
Chương 40: Ai Mà Chẳng Quyến Luyến Dịu Dàng
Vì Người Rễ Tình Đâm Sâu thuộc thể loại Linh Dị, chương 40 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tông Khuyết cũng sửa soạn đứng dậy chuẩn bị ra ngoài, nhưng bị bà cụ đang thu dọn dụng cụ làm nông gọi lại: "Thằng Khuyết, bà vừa nghe thấy cháu nói muốn mua máy tính, đúng không?"
"Vâng, khi vào đại học sẽ dùng nhiều ạ." Tông Khuyết nói.
"Cháu chờ một lát." Bà cụ lau tay rồi đi vào nhà, lấy ra một cuốn sổ tiết kiệm, nói: "Hồi đó cháu trả nợ giúp cha, chắc là trong tay không còn bao nhiêu tiền. Lên đại học rồi, muốn mua thì cứ mua loại tốt ấy."
"Không cần đâu, cháu có tiền mà." Tông Khuyết nói.
Số tiền hắn có còn nhiều hơn cả học bổng được nhận.
Khoản nợ của Tông cha vốn dĩ phải do ông ta tự gánh vác, nhưng nếu không trả, bọn cho vay biết hắn có tiền học bổng thì chắc chắn sẽ đến gây sự. Nếu để lộ ra có tiền, lại càng dễ bị kẻ xấu chú ý. Chi bằng trả dứt điểm một lần, cũng để người ngoài thấy họ vẫn như xưa.
Giờ không khoe khoang tiền bạc là cách tốt nhất để họ yên ổn.
"Cháu thì có bao nhiêu tiền chứ, lên đại học càng có nhiều thứ cần chi tiêu." Bà cụ nhét sổ tiết kiệm vào tay hắn: "Ngoài mua máy tính, nghe nói tiền ăn hàng tháng ở đại học cũng tốn hơn hồi cấp ba. Thành phố lớn đó nhiều người giàu có, cháu cũng phải mua vài bộ quần áo tươm tất. Mình dù không bằng người ta nhưng không thể để người khác coi thường."
Tông Khuyết nhận lấy sổ tiết kiệm rồi mở ra, nhìn thấy con số trong đó, khẽ nhướng mày: "Bà ơi, bà lấy đâu ra nhiều tiền vậy ạ?"
Số tiền không phải vài chục nghìn, mà là vài trăm nghìn.
Tông Khuyết hơi chùn lại, bà cụ thở dài nói: "Có lẽ nó không về nữa đâu. Nó dặn bà trả hết nợ rồi chuyển hộ khẩu của con sang sổ của bà."
"Tiền này có hợp pháp không ạ?" Tông Khuyết hỏi.
Bà cụ có vẻ khó nói: "Nó ly hôn với mẹ cháu rồi, mẹ cháu tái hôn, nó còn đến nhà người ta ở rể, nói dối là không có con cái. Thằng Khuyết à, nó không có lương tâm, không có tương lai, cũng không cần cháu, nhưng bà thì cần cháu."
"Vâng, cháu biết rồi." Tông Khuyết cất kỹ sổ tiết kiệm rồi nói: "Cháu đi trước ạ."
Hắn vẫn đang thắc mắc tại sao Tông cha không quay về sau khi trả hết nợ, giờ thì đã rõ.
Ở rể nhà người khác vốn dĩ không phải chuyện đáng xấu hổ, nhưng vừa nói không có con vừa mắc nợ, rõ ràng là có âm mưu gì đó. Không quay về cũng có nghĩa là ông ta đã bị người khác khống chế.
Mỗi người có số phận riêng. Chỉ cần không ảnh hưởng đến hắn thì cha mẹ trên danh nghĩa cũng không liên quan gì.
Bên ngoài trời nóng bức, nhưng bên trong trung tâm thương mại lại rất mát mẻ. Khi bước vào trong, Tông Khuyết chợt nghe thấy tiếng gió sau lưng, hắn dừng lại. Ngay sau đó, đôi tay che mắt hắn từ phía sau, và một giọng nói mang theo ý cười vang lên: "Đoán xem em là ai?"
"Lâm Hành." Tông Khuyết kéo bàn tay lông xù kia xuống, nhìn người mặc bộ đồ gấu bông sau lưng, nói: "Em tìm cái này ở đâu ra vậy?"
"Chúc mừng, anh trả lời đúng rồi, thưởng cho anh một bông hồng bé xinh." Người gấu bông đưa một bông hồng.
Tông Khuyết giơ tay nhận lấy, người gấu tháo cái đầu hóa trang xuống: "Không được rồi, nóng chết mất. Đợi em đi thay đồ nhé, em quay lại ngay."
Tóc của cậu bị cái đầu gấu làm cho hơi rối, trên trán còn có một lớp mồ hôi mỏng. Tông Khuyết chưa kịp lên tiếng, cậu đã lắc lư chạy đến chỗ những người mặc đồ gấu bông khác đang tụ tập ở đằng xa.
Tông Khuyết nhẹ nhàng mân mê bông hồng được gói cẩn thận trong tay, nhìn thiếu niên cởi bộ đồ gấu bông cồng kềnh, cười cảm ơn người ở đó rồi chạy về phía hắn với nụ cười rạng rỡ.
Tóc của thiếu niên hơi dựng lên, khi bước chân dừng lại cậu hơi thở hổn hển, nhưng ánh mắt lại lấp lánh sự dịu dàng: "Bất ngờ không?"
"Lần sau đừng dựa sát lưng anh." Tông Khuyết nói.
Một chút thắc mắc hiện trên mặt Lâm Hành, cậu lập tức phản ứng lại: "Đừng nói là vừa nãy anh định dùng chiêu vật vai nhé."
Tông Khuyết im lặng không đáp.
Lâm Hành đặt hai tay lên má hắn, khẽ bóp hai cái, nói: "Anh nghe thấy giọng em nên mới không làm gì đúng không?"
"Ừm." Tông Khuyết trả lời.
"Được rồi, tha lỗi cho anh đấy." Lâm Hành thả tay ra rồi khoác tay lên vai hắn, nói: "Chúng ta đặt vé xem phim bằng điện thoại đi, hình như bộ phim mới ra gần đây cũng hay đấy."
Trong kỳ nghỉ hè, tiệm gà rán khá đông đúc, lũ trẻ nô đùa ồn ào. Lâm Hành cúi đầu xem điện thoại, vừa chọn chỗ ngồi vừa nói: "Anh xem thử hai chỗ ngồi này thế nào?"
Tông Khuyết nhìn màn hình điện thoại mà cậu đưa sang, chỗ ngồi nằm giữa hàng thứ tư, vị trí xem phim rất đẹp: "Không chọn hàng cuối sao?"
Lâm Hành đang cúi đầu cắn ống hút, cậu lập tức nhả ra, gò má ửng hồng: "Anh chọn hàng cuối để làm gì hả?"
"Không làm gì cả." Tông Khuyết nghiêm mặt nói.
Lâm Hành nhìn thẳng vào mắt hắn, một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu, cậu trầm ngâm: "Đừng nói là anh thấy mấy cặp đôi trên mạng đều chọn hàng ghế cuối nhé?"
Tông Khuyết đáp lại một tiếng: "Ừm."
"Thật ra dù ngồi ở hàng cuối, người trong phòng chiếu phim vẫn có thể thấy rõ toàn bộ vị trí đó." Lâm Hành cảm thấy quả là hắn đang nghiêm túc học tập: "Muốn xem phim cho trọn vẹn thì đừng nghĩ linh tinh."
"Mấy chuyện linh tinh là gì?" Tông Khuyết hỏi.
Lâm Hành liếc hắn một cái rồi cúi đầu chọn chỗ ngồi: "Không có gì cả."
"Xin chào, có thể thêm phương thức liên lạc không?" Có giọng nữ sinh vang lên từ phía trên đầu.
Lâm Hành ngẩng đầu, nữ sinh đang đứng trước mặt Tông Khuyết dò hỏi, nhưng khi nhận ra ánh mắt của cậu thì cười ngượng một tiếng.
Tông Khuyết nhìn nữ sinh trước mặt, điềm tĩnh nói: "Ngại quá, tôi có người yêu rồi."
"Ôi, ngại quá." Nữ sinh cười một tiếng, cầm điện thoại xoay người rời đi.
"Giải quyết hay đấy." Lâm Hành cười nói khi nữ sinh đã đi mất.
Tông Khuyết nhìn biểu cảm của cậu, không thấy chút miễn cưỡng nào trong đó: "Không lo lắng sao?"
"Con người ta chỉ lo lắng vì những chuyện không chắc chắn thôi." Lâm Hành nhớ về lần trước.
Tuy Tông Khuyết nói chuyện có vẻ hơi nghiêm túc nhưng ngoại hình lại rất đẹp trai, mang đến cảm giác an toàn khi làm bạn trai. Cậu thích, đương nhiên người khác cũng sẽ thích. Dù khi đó họ ở lại bệnh viện rất lâu nhưng trái tim cậu vẫn cứ thấp thỏm, nhưng giờ thì đã khác rồi.
"Ừm." Tông Khuyết đáp lại.
"Chỉ là vẫn mong anh đeo cái này bên người để tránh phiền phức." Lâm Hành lấy ra hai sợi dây buộc tóc, đưa một trong hai cái cho hắn.
Sợi dây đen nhánh co giãn, trên sợi đưa cho Tông Khuyết có một cái nơ con bướm đính hạt nhỏ xíu. Còn sợi của Lâm Hành lại là một con thỏ bằng vỏ sò chỉ to bằng móng tay út, nếu không nhìn kỹ sẽ không thấy.
Tông Khuyết nhận lấy, thử ướm lên rồi đeo vào cổ tay.
Nơ con bướm bé xinh nằm trên xương cổ tay. Lâm Hành không nhịn được cắn ống hút một cái, rồi gan dạ khều râu cọp: "Ngoan quá."
"Đúng là có thể tiết kiệm thời gian cho cả hai bên." Tông Khuyết nói.
Người khác sẽ không mất thời gian bắt chuyện vô ích, hắn cũng không mất thời gian từ chối, cách này vừa đơn giản vừa hiệu quả.
Lâm Hành nhìn con thỏ trên cổ tay mình, ánh mắt cậu trở nên sâu xa hơn: "Thật ra em còn biết một cách cũng có thể nắm tay khi ngồi ở hàng ghế thứ tư trong rạp chiếu phim."
"Hửm?" Tông Khuyết hơi thắc mắc.
"Lát nữa anh sẽ biết ngay." Lâm Hành cười nói.
Trời dần tối. Sau khi ăn xong, hai người lên rạp chiếu phim ở tầng trên, đi vào lối soát vé. Hai người đến trễ. Khi vào rạp, khán giả đã gần như đông đủ, ngay cả ánh đèn vốn đang sáng cũng đã tắt hẳn. Dù có ánh sáng lúc mờ lúc tỏ từ màn hình chiếu, Lâm Hành vẫn vấp một cái.
"Cẩn thận." Tông Khuyết đỡ lấy cánh tay cậu từ phía sau, nói.
"Không sao. Vừa nãy em bước lên bậc thang thì màn hình tối sầm, anh đi lên cũng cẩn thận một chút nhé." Lâm Hành tìm ra chỗ ngồi rồi đi vào, đặt ly Coca lên chỗ để ly: "Em ngồi bên này."
Tông Khuyết ngồi xuống chỗ bên cạnh cậu, tay đặt lên thành ghế. Hắn chợt nhận ra người bên cạnh đang làm gì đó sột soạt. Hắn nhìn xuống, sợi dây trên tay Lâm Hành luồn qua sợi dây trên tay hắn, rồi thắt thêm một nút nữa, sau đó đeo lại vào cổ tay.
Tay khẽ kéo nhẹ, hai sợi dây dính vào nhau. Trong bóng tối mịt mờ thì chẳng nhìn thấy gì, chỉ là trong mắt thiếu niên ánh lên vẻ đắc ý: "Thế nào?"
"Hay đấy." Tông Khuyết nói.
Thật ra họ cũng có thể nắm tay công khai, nhưng cách này đúng là rất hay.
Bộ phim bắt đầu chiếu, theo ánh sáng thay đổi trên màn hình. Nhân vật chính gặp rất nhiều trắc trở, thỉnh thoảng xung quanh lại vang lên tiếng cười.
Lâm Hành cũng cười vì đắm chìm trong tình tiết phim, ghé lại gần thì thầm: "Bộ phim này trên mạng được đánh giá rất tốt."
"Ừm, đúng là phim rất hay." Tông Khuyết nói.
Những chi tiết gây cười được đặt đúng chỗ và có chừng mực, không hề khiến người xem thấy gượng ép, quả là rất hay.
Tình tiết được đẩy lên cao trào, tiếng cười vang lên không ngớt. Vì mọi người đều đang cười lớn nên không ai để ý có người đang kề đầu ghé tai.
Tông Khuyết không cười, nhưng hệ thống trong đầu hắn lại cười phá lên như được mùa: [Quá thú vị, quá thú vị! Há há há há há... ặc.]
Khi tiếng cười như vịt của hệ thống khựng lại, cả rạp phim chợt tối đen trong chớp mắt. Mọi người bỗng dưng ngơ ngác, sau đó xôn xao bàn tán.
"Xảy ra chuyện gì thế?"
"Cúp điện hả?"
"Rạp chiếu phim mà cũng cúp điện à? Cũng xui xẻo quá rồi đó."
"Không biết lát nữa có được xem tiếp không, đang đến đoạn hay mà."
[Không phải do tôi làm, do máy chiếu phim có chút vấn đề.] 1314 vội vàng tự minh oan cho bản thân.
[Ừm.] Tông Khuyết nhìn hoàn cảnh tối thui hỗn loạn, đáp lại: [Mất bao lâu để xử lý xong?]
[Tầm khoảng hai phút nữa.] 1314 nói.
[Cảm ơn.] Tông Khuyết đáp.
1314 ngại ngùng nói: [Ký chủ không cần khách sáo vậy đâu, tôi cũng chẳng giúp được gì nhiều.]
"Không biết đã xảy ra chuyện gì nữa." Lâm Hành cũng có chút tiếc nuối. Cậu muốn cầm điện thoại lên xem, nhưng đột nhiên cảm nhận được sợi dây buộc trên cổ tay khẽ siết lại, kéo tay cậu lên sát mặt: "Tông Khuyết?"
Vừa dứt lời, má cậu đã bị nâng lên nhẹ nhàng, một cảm giác mềm mại, mát lạnh chạm vào môi cậu. Tiếng ồn ào xung quanh như chợt biến mất trong khoảnh khắc, chỉ còn lại tiếng hơi thở đan xen của hai người.
Lâm Hành muốn nói gì đó nhưng nụ hôn thoáng chạm vào môi kia lại khẽ sâu hơn một chút khiến tim cậu đập dồn dập. Lý trí thì cảnh báo rằng màn hình có thể sáng lên bất cứ lúc nào, nhưng làm sao lý trí có thể kiềm chế được cảm xúc mãnh liệt lúc này chứ?
Từng giây từng phút trôi qua, nếu còn hôn nữa thì hỏng mất... nhưng mà...
Hai đôi môi khẽ tách ra. Ngay khoảnh khắc Tông Khuyết lùi về phía sau, lời nói của Lâm Hành còn chưa kịp thốt ra thì màn hình trước mặt bỗng nhiên sáng lên. Cảnh tượng súng đạn dày đặc tiếp tục hiện ra. Ngón tay Lâm Hành hơi run, cậu ép mình nhìn vào màn hình lớn trước mặt nhưng tâm trí thì chẳng thể nào tập trung nổi.
Họ vừa hôn nhau trước mặt bao nhiêu người. Dù chẳng ai nhìn thấy nhưng người này cũng thật to gan, lại còn chọn thời điểm quá chuẩn.
Tiếng cười ầm ĩ xung quanh lại vang lên lần nữa. Lâm Hành cúi đầu, cố gắng trấn tĩnh lại nhịp tim đang đập thình thịch trong lồng ngực, dường như nó còn mạnh mẽ hơn cả màn súng đạn trong phim.
Thế mà khi liếc nhìn sang bên cạnh, cậu lại thấy 'thủ phạm' khiến mình ra nông nỗi này đang ngồi nghiêm chỉnh, gương mặt bình tĩnh như thể người vừa hôn cậu ban nãy không phải là hắn.
1314 cũng chẳng còn tâm trạng xem phim nữa. Nó cảm thấy mình giống như đồng phạm trong màn phát 'cẩu lương' vừa rồi, thậm chí nó còn là khán giả duy nhất.
Thời buổi này, mấy người theo trường phái lý thuyết lại giỏi đến vậy sao?
Không chỉ biết áp dụng thực tế mà còn biết suy luận mở rộng nữa.