52. Chương 52: Món Quà Của Hải Thần (11)

Vì Người Rễ Tình Đâm Sâu

Chương 52: Món Quà Của Hải Thần (11)

Vì Người Rễ Tình Đâm Sâu thuộc thể loại Linh Dị, chương 52 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

[Ký chủ, cậu phải chú ý an toàn của mình.] 1314 an ủi trái tim yếu đuối đang bị vẻ đẹp của mèo con lừa gạt, thân thiện nhắc nhở.
Dù sao nó cũng là hệ thống của ký chủ, tuy đôi khi vì sắc đẹp mà hơi thiên vị, nhưng nó tuyệt đối đứng về phía ký chủ.
[Ừ?] Tông Khuyết cầm quần áo sạch ra khỏi phòng.
Hắn không thể tắm trong phòng tắm của mình được, mức độ phóng túng của con cá kia hoàn toàn có thể dùng bốn chữ "bản tính phong lưu" để miêu tả.
[Chính là người cá đó rất nguy hiểm.] 1314 hạ giọng: [Ký chủ không thể vì y là ân nhân cứu mạng mà buông lỏng cảnh giác được.]
[Ừ.] Tông Khuyết biết nó đã nhận ra.
Hắn chẳng trông mong hệ thống sẽ quyết định thay mình. Dù sao đời là của hắn, ý kiến của người khác cũng chỉ để tham khảo mà thôi.
Nhưng rốt cuộc người cá kia đã làm gì trong đó mà khiến hệ thống vốn hễ thấy người cá đẹp là mê mẩn xuýt xoa, nay lại trở nên cảnh giác thế này?
[Không thể khinh thường được.] 1314 nói: [Y chỉ dùng một móng đã có thể cào nát bồn tắm rồi.]
Nụ cười của y cũng làm hệ thống nổi da gà, nhìn thế nào cũng không giống một con cá tốt.
[Ta nhớ lúc đầu ngươi thích cậu ấy lắm mà, thậm chí còn muốn ta theo cậu ấy xuống biển chơi.] Tông Khuyết vào phòng tắm công cộng thay quần áo, nói.
[Xin lỗi.] 1314 đập đầu xuống đất, nhưng nó lập tức an ủi: [Ký chủ đừng sợ, nếu vì sai lầm của hệ thống mà gây nguy hiểm, quy định của thế giới căn nguyên cho phép kích hoạt bàn tay vàng để bảo vệ ký chủ một cách tuyệt đối, đảm bảo cả sức khỏe thể chất lẫn tinh thần của ký chủ.]
Ngón tay Tông Khuyết đóng cửa tủ khựng lại, quả thật hệ thống bảo vệ của thế giới căn nguyên rất hoàn thiện: [Không sợ bị kẻ xấu lợi dụng ư?]
[Nếu ký chủ lạm dụng thì sẽ bị xem là lỗi hệ thống.] 1314 bổ sung.
Tông Khuyết bước vào phòng tắm, hệ thống bảo vệ này cũng rất chu đáo.
...
Khi Tông Khuyết quay lại phòng, sàn và cửa sổ đã sạch sẽ, mưa gió ngoài kia vẫn chưa ngớt nhưng mực nước vẫn nằm dưới lớp kính. Chỉ là khi đi qua phòng khách, trên giường hắn đã xuất hiện một con cá.
Đèn đầu giường bật sáng, con cá kia nằm ngang trên giường, chẳng biết đã lăn bao nhiêu vòng, làm chăn đệm rối tinh rối mù, mà kẻ gây rối thì đang cầm con robot gia đình nghiên cứu, thậm chí đã tháo mất vài linh kiện. Thấy hắn vào, y ngẩng đầu, không chút áy náy, ngược lại còn sáng lấp lánh: “Ngươi về rồi à?”
1314 thậm chí còn chu đáo muốn gắn một dấu “#” lên trán ký chủ, để hình tượng thêm phần sinh động.
Đây chẳng còn là con mèo nhỏ mà nó yêu thích nữa rồi!
“Cậu làm gì vậy?” Tông Khuyết liếc nhìn cái giường bị xáo tung, đến gần mới phát hiện giường khô ráo, không có mùi tanh, chỉ thoang thoảng mùi ngọt nhẹ của rong biển.
“Ta muốn biết nó nói chuyện thế nào.” Nguyệt vỗ đầu robot nhỏ, giữa lông mày thoáng chút phiền muộn.
Thứ này không có sự sống, vậy mà lại có thể hoạt động bận rộn trong phòng, còn biết nghe lệnh và trò chuyện. Con người tạo ra nó thậm chí còn sở hữu trí tuệ mà tộc người cá không có.
“Cấu tạo bên trong phức tạp lắm.” Tông Khuyết cúi người, nhặt mấy linh kiện y tháo ra, đối phương không dùng sức mạnh để tháo, mà tháo theo đúng khớp nối, nhưng chỉ là vài bộ phận không quan trọng và vỏ ngoài.
Con người khao khát người cá biển sâu, người cá biển sâu cũng tò mò về con người.
Nếu hàng trăm năm trước có thể hòa hợp tiến hóa thì việc này đối với cả hai có lẽ chẳng phải chuyện xấu. Thế nhưng có kẻ dục tốc bất đạt, và thế là cuộc hòa hợp đó cũng bị phá hủy bởi đám người kia.
Tông Khuyết cúi đầu lắp từng linh kiện lại, sau khi gắn vỏ ngoài xong thì khởi động lại: “Cậu qua đây kiểu gì?”
Nguyệt vốn đang nhìn chăm chú, đối diện ánh mắt hắn thì cười nói: “Đương nhiên là biến ra hai chân, phép thuật của ngươi có tác dụng rồi.”
“Vậy sao lại biến trở về, bởi vì nụ hôn quá ngắn à?” Con robot trong tay Tông Khuyết sáng lên, lạch cạch đi vài bước, dưới ánh mắt tò mò của Nguyệt mà đi ra ngoài phòng.
Nhưng ánh mắt y không hoàn toàn đặt vào con robot, mà đôi mắt mỉm cười khẽ gật đầu: “Chính là lý do này.”
Tông Khuyết đứng dậy: “Tối nay cậu ngủ ở đây, tôi ra sofa ngủ.”
Người cá trên giường khẽ nhíu mày, lúc bò dậy, mái tóc dài như ánh trăng rũ xuống trước ngực sau lưng, đẹp không tả xiết nhưng lại khó giấu nổi nét kiêu sa giữa hai hàng lông mày: “Thôi được, thật ra chỉ có bạn đời của tộc người cá mới thấy được đôi chân của tộc người cá thôi.”
Tay y nắm lấy tay Tông Khuyết, thần sắc có chút quyến luyến: “Vậy, ngươi có muốn nhìn thấy đôi chân của ta không?”
Người cá trên giường rất đẹp, phối hợp với thần thái này, tất cả như đang hiến dâng, khiến người ta có thể tùy ý làm gì cũng được. Hiếm ai có thể từ chối lời mời như vậy, nhưng Tông Khuyết chắc chắn, một khi hắn đồng ý, vẻ đáng thương này sẽ lập tức tan biến.
Mà con cá này lại đang công khai giở trò lưu manh.
“Không muốn.” Tông Khuyết rút tay ra, hắn rời khỏi phòng ngủ rồi đóng cửa lại.
Nguyệt nhìn bàn tay bị buông ra và cánh cửa đóng lại, y như mất sức mà ngã ngửa xuống giường. Tóc khẽ rủ xuống má, khiến đôi mắt y thêm phần trầm tư.
Theo lý thì con người khó cưỡng lại sức hút kép từ vẻ đẹp và giọng hát của tộc người cá, nhưng người mà y để mắt tới lại không hề động lòng. Ngay cả nhịp tim ở cổ tay cũng không nhanh hơn, hoàn toàn không phải nói một đằng, trong lòng nghĩ một nẻo.
Nhưng phải nói, rất thử thách, cũng rất thú vị.
Nguyệt nằm nghiêng, tay vuốt nhẹ ngực, nhịp đập nơi đó vì chút phấn khích này mà trở nên dồn dập hơn.