Vì Người Rễ Tình Đâm Sâu
Chương 60: Quà Tặng Của Hải Thần (19)
Vì Người Rễ Tình Đâm Sâu thuộc thể loại Linh Dị, chương 60 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Xe chạy trên đất liền vài tiếng đồng hồ, rồi đến một cảng vũ trụ tấp nập để đổi phương tiện. Với sự sắp xếp của đội bảo vệ, ba người họ bước lên tàu vũ trụ, hướng thẳng tới hành tinh A.
Với tốc độ của tàu sao, chuyến đi đến hành tinh A dự kiến mất ít nhất ba ngày. Ban đầu La Hâm và Lưu Siêu còn rất hứng khởi vì sắp được rời đi, nhưng chẳng mấy chốc, hai người đã tụ lại cùng nhau chơi game.
Tông Khuyết ngồi cạnh cửa sổ, dõi theo con tàu sao rời khỏi mặt đất. Trong những thế giới hắn từng trải qua, máy bay là phương tiện thường thấy, nhưng đây lại là lần đầu tiên hắn đặt chân vào vũ trụ.
Hệ thống đẩy không ngừng tăng tốc, đưa con tàu rời khỏi mặt đất, bay vào không gian, sau đó điều chỉnh hướng và xác định lộ trình.
Xung quanh là một màn đêm đen kịt, chỉ có hành tinh xanh biếc tròn đầy rực sáng. Trên đó, đại dương mênh mông trải dài, hoàn toàn không thể nhìn thấy những con sóng cuộn trào.
Ánh mắt Tông Khuyết dừng lại ở cảnh tượng đó, nhưng rồi cửa sổ lại từ từ đóng lại, kèm theo tiếng nhắc nhở.
Vì liên quan đến công nghệ gấp không gian, tốc độ ban đầu của con tàu sẽ vượt quá giới hạn mà mắt người có thể chịu đựng. Đến khi cửa sổ mở ra trở lại, những vì sao xa xôi không ngừng lấp lánh, dịch chuyển nhanh đến mức mắt thường có thể thấy rõ rệt.
"Tiến sĩ, ngài đang nhìn gì vậy? Bọn tôi đang thiếu một người, ngài có muốn chơi cùng không?" Giọng La Hâm vang lên.
"Chơi gì?" Tông Khuyết hỏi.
"Đánh bài." La Hâm cười toe toét: "Đánh bài mới chính là người bạn đồng hành quan trọng nhất cho chuyến đi dài này chứ."
"Luật chơi." Tông Khuyết điều chỉnh ghế, tiến lại gần bàn của hai người họ.
"Tiến sĩ chưa chơi bao giờ sao?" La Hâm cười hì hì: "Để tôi giải thích luật cho ngài. Đừng lo, đánh bài thường có khoảnh khắc may mắn cho người mới đấy."
"Ừ." Tông Khuyết đáp.
Không phải hắn chưa từng chơi, chỉ là hắn không rõ lắm về luật chơi của thế giới này.
La Hâm giải thích cặn kẽ từng chút một, sau đó ba người bắt đầu ván bài.
"Sảnh." La Hâm ra bài trước, sau đó nhìn sang Tông Khuyết.
"Tứ quý." Tông Khuyết đặt bài xuống.
"Tiến sĩ, làm gì có ai vừa vào đã ra tứ quý chứ, bình thường phải để cuối cùng chứ!" La Hâm cầm bài nói: "Tôi không có, Lưu Siêu không đánh thì ngài đi tiếp đi."
"Sảnh." Tông Khuyết gần như ném hết bài xuống, trên tay hắn chỉ còn giữ lại ba lá bài.
"Tôi không đánh." Lưu Siêu nói.
La Hâm cắn răng, dứt khoát ra bài: "Tứ quý."
"Đôi Joker*." Tông Khuyết chỉ còn lại một lá bài trên tay, chính là một con 10.
Ván đầu tiên, Tông Khuyết thắng quá đậm. La Hâm lẩm bẩm: "Phúc lợi người mới, đây chỉ là phúc lợi người mới thôi mà, nào nào, chơi tiếp."
Nhưng khi cậu ta làm địa chủ, Tông Khuyết và Lưu Siêu lần lượt giành chiến thắng; còn khi Tông Khuyết làm địa chủ, Tông Khuyết cũng thắng.
Mấy ván trôi qua, La Hâm và Lưu Siêu ngã vật ra ghế, than thở: "Tiến sĩ, ngài có gian lận không vậy? Sao ván nào ngài cũng thắng được vậy?"
"May mắn thôi." Tông Khuyết nhìn đống bài nói.
Tổng cộng chỉ có 54 lá, lúc sắp bài là theo thứ tự ra bài của ván trước gom lại rồi xáo lên, nên nhớ bài không phải việc khó. Dĩ nhiên, thỉnh thoảng lật thêm một hai lá cũng chẳng khó khăn gì đối với hắn.
[Ký chủ, cậu gian lận.] 1314 nhìn rõ mồn một.
[Loại trò chơi này vốn dĩ không có công bằng.] Tông Khuyết nói: [Không bị phát hiện thì không gọi là gian lận.]
1314 mở mang tầm mắt: [Nói thế cũng được sao?]
[Ừ.] Tông Khuyết đáp.
"Còn chơi nữa không?" Tông Khuyết nhìn hai người hỏi.
Hai người họ lập tức lắc đầu lia lịa, Lưu Siêu nói: "Thôi đừng, hôm nay đen quá rồi."
"Cũng chưa chắc, chẳng phải người ta thường nói 'đen tình đỏ bạc' sao?" La Hâm tự an ủi mình: "Biết đâu về đến nơi tôi lại có người yêu."
"Chơi thêm ván nữa." Tông Khuyết đang định mở màn hình quang học thì dừng lại, tay sắp xếp đống bài lộn xộn: "Nếu các cậu thắng, tôi sẽ trả lại hết những gì đã thắng trước đó."
Hai người vốn định từ chối, nghe vậy lập tức phấn chấn ngồi thẳng dậy: "Tiến sĩ, ngài nói thật đấy nhé."
"Ừ." Tông Khuyết xáo bài xong lập tức chia bài.
Trò chơi bắt đầu, Tông Khuyết ra bài trước. Hai người kia trải qua màn oanh tạc với hai Joker, bốn con heo, bốn con A, bốn con K, bốn con Q, lại thêm một đôi J.
Bài của Tông Khuyết đã hết. Bài trên tay La Hâm rơi lả tả xuống, cậu ta há hốc miệng kinh ngạc.
"Đỏ bạc đỏ tình." Tông Khuyết vỗ vai cậu ta một cái, sau đó đứng dậy đi vệ sinh.
La Hâm chầm chậm quay sang nhìn Lưu Siêu đang ngẩn người bên cạnh: "Tôi có chỗ nào đắc tội với tiến sĩ sao?"
"Ừ." Lưu Siêu gật đầu: "Cậu không thấy ngài ấy gian lận sao?"
"Không." La Hâm nói.
"Ngài ấy cố tình nói cho cậu biết ngài ấy gian lận, mà cậu cũng không phát hiện ra, đã thế còn thắng cậu tan nát." Lưu Siêu nói: "Chắc cậu đắc tội với ngài ấy rồi."
La Hâm: "..."
Cậu ta bị oan mà.
...
Trên bờ biển Nguyệt Quỳnh phân bố hàng chục viện nghiên cứu, có nơi vẫn hoạt động, có nơi đã trở thành những khu vườn không nhà trống.
Những nhà nghiên cứu rảnh rỗi chẳng có việc gì làm thì hoặc là đánh bài, hoặc chơi game, hoặc ra biển mò cá, câu được ít hải sản. Cuộc sống của họ cũng xem như có hương có vị.
"Haiz, nghe nói người của viện nghiên cứu 301 đã được điều về hành tinh A rồi." Một người ngậm điếu thuốc, nhìn lưỡi câu cá nói.
"May mắn thôi." Người kia ném đá xuống mặt biển: "Nhưng cũng có kẻ xui xẻo, một bộ phận người của viện đó đã tiến vào biển Nguyệt Quỳnh và không thể trở về được nữa."
"Người cá biển sâu đâu có dễ tìm đến thế, nếu dễ thì với sự từng trải của tôi cũng phải gặp được vài trăm con rồi." Gã đàn ông không ngậm nổi điếu thuốc, tháo xuống phủi phủi rồi nói.
"Đúng vậy, cứ như kiểu miếng bánh từ trên trời rơi xuống ấy." Gã bên cạnh vung cần câu: "Tôi chỉ mong đừng gặp, thứ sống dưới biển sâu toàn là những kẻ hung dữ. Biết đâu trong vùng biển tối om không nhìn rõ được, bọn chúng xuất hiện ở khắp mọi nơi. Người ngoài cứ thổi phồng lên thành chim sa cá lặn, nghiêng nước nghiêng thành."
Đang nói chuyện, lưỡi câu cá bỗng dưng chuyển động nhanh hơn bình thường.
"Mẹ ơi, cắn câu rồi sao?" Gã kia vội đứng dậy thu cần.
Dưới mặt nước, một bóng đen khổng lồ lướt qua. Gã bên cạnh nhìn thoáng qua rồi nói: "Cậu câu được con khá to đấy! Không phải câu được cá mập chứ?"
Cần câu lắc qua lắc lại, gân tay gã nổi lên cuồn cuộn nhưng vẫn không kéo nổi. Gã bên cạnh thấy thế liền chạy qua giúp, thế nhưng hai người dốc hết sức bình sinh, cần câu đã cong đến cực độ mà vẫn bị siết chặt không buông.
Đến khi dây câu đột nhiên căng cứng, cần câu tuột khỏi tay hai người, "bộp" một tiếng rơi xuống mặt biển, sóng nước bắn lên tung tóe. Trong làn sóng gần như nhấn chìm mọi thứ, một bàn tay nắm lấy cần câu, rồi một cái đuôi cá tuyệt đẹp lướt qua. Khi mọi thứ lắng xuống, hai gã ngồi bệt dưới đất, ngẩn ngơ nhìn người cá rẽ nước xuất hiện.
Y tiện tay ném một con cá khổng lồ lên bờ, mang theo cả lưỡi câu và cần câu. Hai gã nhìn con cá dài hơn cả người họ, mặt mũi đờ đẫn quay sang nhìn người cá tuyệt đẹp đang đứng ngược ánh mặt trời.
Từng tấc trên người y như Quà tặng của Hải Thần, đẹp đến chói mắt. Đẹp thì đẹp thật, nhưng hung dữ cũng là thật.
"Nhân loại, ta muốn nói chuyện với lãnh đạo của các ngươi." Giọng nói của người cá vừa trầm ấm vừa mờ ảo, nhưng ánh mắt lạnh như băng vụn khiến hai gã lập tức tỉnh táo: "Ta đại diện cho tộc người cá."
Bảo y đợi ở đây ư, làm sao y có thể ngoan ngoãn nghe lời được chứ?