Vì Người Rễ Tình Đâm Sâu
Chương 69: Quà Tặng Của Hải Thần (28)
Vì Người Rễ Tình Đâm Sâu thuộc thể loại Linh Dị, chương 69 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Đêm khuya, bóng tối bao trùm, dường như mọi bí mật đều có thể ẩn giấu. Nơi thì tràn ngập tình yêu, nơi thì tiệc tùng thâu đêm, nhưng cũng có nơi lạnh lẽo đến rợn người như phòng thẩm vấn.
Trong phòng thẩm vấn kín mít, người đàn ông bị còng tay chặt vào ghế, trên mặt anh ta còn vết thương từ lúc bị bắt, ngoài ra không có dấu vết nào khác. Chỉ là tinh thần dường như đã suy sụp hoàn toàn, lẩm bẩm những lời vô nghĩa.
"Không phải tôi, tôi chỉ thấy cửa phòng thí nghiệm không khóa nên mới vào xem..."
"Tôi không định trộm, thật đấy, các người phải tin tôi, tôi không thể nào phản bội Liên minh được..."
"Tất cả những gì tôi làm đều là vì muốn tốt cho Liên minh, thật mà..."
Gia chủ nhà họ Phong đứng bên ngoài cửa kính, lạnh lùng nhìn người bên trong, hỏi: "Chuyện gì đây?"
"Vưu Trử đột nhập vào phòng thí nghiệm của tiến sĩ Tông, có ý định đánh cắp dữ liệu về khoang sinh sản." Một nhân viên thẩm vấn báo cáo.
"Hắn ta trộm thứ đó để làm gì?" Gia chủ nhà họ Phong hỏi: "Khoang sinh sản là do Tông Khuyết nghiên cứu phát triển, điều này đã là sự thật hiển nhiên."
"Chúng tôi tìm thấy cuộc trò chuyện giữa anh ta và gia chủ nhà họ Tôn trong lịch sử liên lạc, đã trích xuất được nội dung quan trọng." Nhân viên thẩm vấn nói: "Người cá biển sâu lên bờ, bọn họ muốn có khoang sinh sản, lợi dụng cơ thể con người làm vật chứa, sản sinh hàng loạt hậu duệ của người cá biển sâu."
Vẻ mặt gia chủ nhà họ Phong thoáng chốc trở nên sắc bén, nhưng dù sao ông ta cũng là người từng trải sự đời, hít sâu một hơi để bình tĩnh lại: "Nhà họ Tôn, tôi còn nghĩ tai họa này đến từ một nơi nào đó không thể lường trước, hóa ra lại xuất phát từ chính nội bộ của chúng ta. Đúng là Tông Khuyết nhìn xa trông rộng. Các ngươi đã tra khảo hắn ta chưa?"
Việc do người trong Liên minh gây ra, không được phép tra tấn quá nghiêm khắc. Thế nhưng nếu việc đó có liên quan đến người cá thì mọi hình phạt đều có thể áp dụng.
Đây là luật thép do ba gia tộc lớn đặt ra khi thiết lập trật tự, kẻ nào cản trở sự tiến hóa của con người, kẻ đó chính là kẻ thù của tất cả nhân loại.
Việc hợp tác với người cá chỉ có thể tiến hành một cách chậm rãi theo con đường hòa bình. Bất kỳ hành động nào coi một bên là công cụ, dẫn đến tái diễn cuộc chiến tranh năm xưa thì đều phải lãnh án tử hình.
"Chưa tra khảo, chỉ là chứng cứ từ phòng thí nghiệm đã quá rõ ràng. Chúng tôi thông báo kết quả điều tra cho Vưu Trử, hắn ta lập tức trở nên điên dại như vậy." Nhân viên thẩm vấn đáp.
"Ăn cắp, đạo nhái trắng trợn..." Gia chủ nhà họ Phong cười lạnh: "Lần này hắn ta không chuẩn bị kỹ lưỡng sao?"
"Phòng thí nghiệm của tiến sĩ Tông luôn có người túc trực, mà tiến sĩ luôn là người rời đi cuối cùng, hắn ta vốn không có cơ hội ra tay." Nhân viên thẩm vấn nói: "Nhưng hôm nay là quốc yến, tiến sĩ đi dự tiệc, hệ thống giám sát bị vô hiệu hóa rồi lại được kích hoạt trở lại, cửa phòng thí nghiệm không khóa. Theo lời khai của trợ lý Lưu Siêu, vì tối nay cậu ta làm thí nghiệm muộn, nên đã quên khóa cửa phòng thí nghiệm khi rời đi."
Nghe lời giải thích chi tiết của hắn ta, gia chủ nhà họ Phong nhướng mày, cười khẩy: "Đây là một cái bẫy đã được giăng sẵn."
Nhưng chẳng ai dám nói thẳng rằng đó là một sự sắp đặt. Từ khoảnh khắc Tông Khuyết trở lại, số phận của Vưu Trử ngày hôm nay đã được định đoạt.
Trời gây nghiệt còn có thể tha, tự mình chuốc lấy tội thì không thể sống.
Nhân viên thẩm vấn cười khẽ: "Tiếp theo xử lý thế nào ạ?"
"Vưu Trử không còn giá trị lợi dụng, tất cả những người có quan hệ mật thiết với nhà họ Tôn phải bị thẩm vấn." Gia chủ nhà họ Phong ra lệnh cho trợ lý bên cạnh: "Báo cho hai vị gia chủ còn lại, vào thời điểm này, tôi tuyệt đối không cho phép bất kỳ kẻ nào phá hoại hiệp ước."
"Vâng!" Trợ lý vội vàng rời đi.
Gia chủ nhà họ Phong nhìn vào phòng thẩm vấn, ra hiệu mở cửa rồi bước vào.
"Tôi làm vậy là vì Liên minh! Tôi nghiên cứu cải tạo người cá cũng chỉ vì lợi ích của Liên minh..."
"Người cá thì tính là gì chứ..."
"Người cá giống con người, có diện mạo, trí tuệ và cảm xúc như con người." Gia chủ nhà họ Phong lên tiếng: "Trong huyết quản của nhiều người trong Liên minh đang chảy dòng máu của người cá, cậu nói xem, người cá thì tính là gì?"
Vưu Trử trừng mắt nhìn ông ta, mắt gần như lồi ra ngoài: "Vậy nên chúng ta càng cần có thêm nhiều người cá, như vậy con người mới có thể..."
"Cậu không chỉ không coi trọng người cá, mà còn không coi rất nhiều người là đồng bào của mình." Gia chủ nhà họ Phong chống gậy, cười nhẹ. "Thật ra, dù có đánh cắp được công nghệ khoang sinh sản, cậu cũng chẳng thể làm nên trò trống gì đâu."
Vưu Trử đối diện với nụ cười của ông ta, cảm thấy nghẹn ứ nơi lồng ngực, cố gắng giữ bình tĩnh nhưng khuôn mặt đã méo mó đến đáng sợ: "Chỉ cần kế hoạch của chúng tôi diễn ra suôn sẻ, cần gì phải tiến hóa chậm chạp đến thế! Đến lúc đó, tôi sẽ trở thành nhà khoa học vĩ đại nhất!"
"Vì khoang sinh sản không thể nuôi cấy phôi thai của người cá biển sâu." Gia chủ nhà họ Phong nhìn hắn ta, mỉm cười hiền hậu: "Ngay từ đầu, khi Tông Khuyết thiết kế khoang sinh sản đã đặt ra giới hạn này, Liên minh cũng đã đồng ý với giới hạn này, các cậu không thể sử dụng cơ thể con người làm vật chủ để thực hiện âm mưu, hiểu chưa?"
"Tôi có thể nghiên cứu đột phá..." Vưu Trử tuyệt vọng nhìn ông ta.
"Người cá biển sâu có thể chịu được áp lực khổng lồ dưới đáy đại dương, nhưng cơ thể con người hiện tại không thể cung cấp đủ dinh dưỡng cho sự phát triển của phôi thai, dù có thay đổi bao nhiêu cơ thể người cũng vậy." Gia chủ nhà họ Phong cười nói: "Đây không phải vấn đề có thể giải quyết bằng công nghệ, dựa vào đâu mà cậu nghĩ mình có thể làm được? Làm người làm việc phải suy nghĩ thấu đáo, vốn dĩ có tiền đồ rộng mở, kết quả lại tự tay hủy hoại tương lai của chính mình."
Dứt lời, ông ta mỉm cười rời khỏi phòng thẩm vấn.
"Tôi làm được!" Vưu Trử giãy giụa, cổ tay bị còng đến đỏ ửng: "Tôi làm được mà!"
Ngay từ đầu kế hoạch đã thất bại ư? Không thể nào!
Tông Khuyết làm được, vậy thì hắn ta cũng sẽ làm được! Chỉ cần có người cá biển sâu, những người cá cải tạo của hắn ta sẽ không hề thua kém người cá tự nhiên, đến lúc đó ai cũng có thể sở hữu một người cá riêng, bọn họ sẽ tôn sùng hắn....
"Ha, ha ha..."
"Tôi thành công rồi, mọi người không cần ca ngợi tôi như vậy, làm người phải khiêm tốn..."
"Người cá..."
"Tôi không phải kẻ ăn cắp bản quyền!"
Gia chủ nhà họ Phong nhìn người bên trong lúc cười, lúc giận dữ, trong mắt ông thoáng hiện vẻ thương hại: "Chữa trị cho hắn, khi chết, phải để hắn chết trong sự tỉnh táo."
"Đây là quy tắc, ngài cứ yên tâm." Nhân viên thẩm vấn mỉm cười.
...
Tiếng chim buổi sáng trong trẻo đến lạ thường, Tông Khuyết ngồi dậy, nhẹ nhàng thoát ra khỏi tấm chăn đang quấn lấy thân nhiệt ấm áp của người cá. Mái tóc bạc trải dài trên giường, dù đã được thả lỏng hoàn toàn nhưng đối phương chỉ khẽ trở mình vài cái, vẫy đuôi mấy lần rồi lại tiếp tục say ngủ.
Tông Khuyết vuốt nhẹ mái tóc rối bời của y, nhặt chiếc áo sơ mi dưới sàn lên, nhìn thoáng qua rồi mở tủ, thay bộ quần áo mới.
"Chủ nhân đã thức dậy, lập tức chuẩn bị bữa sáng cho ngài." Giọng nói trong trẻo như trẻ thơ của robot nhỏ vang lên.
Tông Khuyết đóng cửa, ngồi xuống: "Lại đây."
Robot nhỏ lướt đến, nó bị Tông Khuyết mở bảng điều khiển để điều chỉnh giọng nói.
So với chất giọng loli, chất giọng máy móc không phân biệt nam nữ sẽ dễ nghe hơn.
"Cảm ơn chủ nhân đã điều chỉnh, tôi sẽ chuẩn bị bữa sáng ngay." Robot nhỏ nhấp nháy đèn hai lần rồi trượt đi.
[Giọng của nó rất giống âm thanh hệ thống ở thế giới căn nguyên nhỉ.] 1314 cảm thấy có chút thân thuộc.
[Chẳng phải giống y hệt giọng của cậu à?] Tông Khuyết bước vào phòng tắm, mở bảng tin tức buổi sáng.
#Người cá biển sâu tham dự quốc yến#
#Tinh linh đại dương#
#Vưu Trử của phòng thí nghiệm Trung Ương đánh cắp dữ liệu khoang sinh sản#
#Tử hình#
#Khoang sinh sản không thể nuôi cấy phôi thai của người cá biển sâu#
#Dự án cải tạo người cá sẽ dần bị hủy bỏ#
Hàng loạt từ khóa liên tiếp xuất hiện khiến mạng tinh cầu bùng nổ cả buổi sáng.
[Chỉ là hơi giống thôi, rõ ràng là giọng của tôi có chút luyến láy, trầm bổng, sao mà giống được!] 1314 kiên quyết bảo vệ sự độc đáo trong giọng nói của mình.
[Ừm.] Tông Khuyết lau mặt đáp.
Dù hắn không nghe ra điểm khác biệt nhưng chuyện này cũng không đáng để tranh luận.
[Đúng không, giọng tôi vẫn hay hơn một chút đúng không?] 1314 hỏi.
[Ừm.] Tông Khuyết rót một ly nước, đứng bên cửa sổ đáp.
Việc dỗ dành ai cũng vậy, chỉ cần thuận theo là được.
1314 lập tức vui vẻ hẳn lên.
Tông Khuyết uống nửa ly nước, bữa sáng được dọn lên, sức nóng của tin tức vẫn không ngừng tăng vọt.
"Trời ơi trời ơi trời ơi! Người cá này cũng quá đẹp rồi, xong rồi, tôi mê mệt mất!"
"Giờ thì tôi đã hiểu tại sao Liên minh nhượng bộ đến vậy chỉ để người cá lên bờ, giấu một vẻ đẹp tuyệt trần như thế này dưới biển sâu chẳng phải quá uổng phí sao?"
"Cảm ơn tạo hóa, hôm nay tôi lại xác nhận một lần nữa, tôi chỉ là một hạt bụi nhỏ bé giữa vũ trụ mà thôi."
"Không hổ danh là tinh linh biển cả, tôi xin thừa nhận mình đã lỡ lời. Trước đây từng mạnh miệng nói rằng bọn họ sống trong đại dương chỉ là những sinh vật dài ngoằng vô dụng, vẻ đẹp đều là do thổi phồng mà thôi, xin thứ lỗi!"
"Liệu người cá có chế độ một vợ nhiều chồng hay một chồng nhiều vợ không nhỉ, tôi tình nguyện làm thiếp thứ 108 của họ!"
...
"Vưu Trử? Có phải là vị tiến sĩ từng tố cáo Tông Khuyết ăn cắp nghiên cứu của mình đúng không?"
"Đến mức này rồi, ai mới là kẻ đánh cắp bản quyền đã quá rõ ràng."
"Hồi đó tiến sĩ Tông là trưởng nhóm nghiên cứu, tại sao lại phải đi cướp công của một trợ lý cấp dưới để làm gì?"
"Tại sao khoang sinh sản lại có giới hạn? Tôi không thể có một đứa con lai người cá à?"
"Có lẽ là do công nghệ chưa đủ phát triển, mà ngay cả khi có thì phôi thai người cá lấy từ đâu ra? Làm tổn thương người cá là điều không thể chấp nhận."
"Đúng vậy, không có mua bán thì sẽ không có giết hại."
"Nghe nói trong tương lai khoang sinh sản sẽ được cải tiến, tôi chỉ muốn có một đứa con của riêng mình."
"Tôi nghĩ giới hạn này của khoang sinh sản thật ra là để bảo vệ người cá biển sâu."
"..."
Tông Khuyết ăn sáng xong thì tắt bảng tin. Liên minh đã bắt được Vưu Trử, chắc chắn tất cả những người liên quan cũng không thoát tội, nhưng vì chuyện này dính líu đến nội bộ nên cuối cùng chỉ có một người ra mặt gánh tội thay.
Người cá biển sâu lên bờ, những vấn đề tương tự chắc chắn sẽ không dừng lại ở đây, nhưng đây là con đường y đã chọn, hắn chỉ có thể đưa ra lời khuyên, không thể can thiệp sâu hơn.
Tông Khuyết khép hờ cửa phòng ngủ, để lại một tờ giấy nhỏ trên bàn ăn, mặc áo khoác ra ngoài.