Vì Người Rễ Tình Đâm Sâu
Chương 83: Chàng công tử vô song (8)
Vì Người Rễ Tình Đâm Sâu thuộc thể loại Linh Dị, chương 83 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ngôi làng hiện ra trước mắt, với những cánh đồng trải dài và vài căn nhà tranh nằm rải rác. Trong màn đêm, chỉ có ánh lửa bếp lò hắt ra le lói, không đủ xua đi bóng tối, chỉ thoang thoảng mùi khói cay xè.
Khi hai người đi qua, thoáng nghe thấy tiếng gà hoặc gia súc kêu. Thỉnh thoảng thấy bóng người ôm cỏ cho dê ăn, thế nhưng khi nhìn thấy hai người lạ, họ vội vàng vào nhà đóng cửa lại.
Dưới ánh trăng, Tông Khuyết dừng lại trước một ngôi nhà có sân nhỏ và hai gian phòng. Hắn lay lay cánh cổng tre: "Có ai ở nhà không?"
Gà trong sân cục tác hai tiếng, có tiếng trâu truyền ra. Sau đó, cánh cửa le lói ánh lửa mở ra, bên trong có một người thò đầu ra hỏi: "Ai thế?"
"Chủ nhân của tôi là khách buôn qua đường." Tông Khuyết cất giọng nói: "Mong được tá túc một đêm."
Công tử Việt đứng bên cạnh Tông Khuyết không nói gì. Giả làm thương nhân thì an toàn hơn nhiều so với việc để lộ thân phận.
"Trong nhà không có chỗ đâu, mau đi đi." Chủ nhà xua tay nói.
"Không phải ở chùa đâu." Tông Khuyết nói.
"Hôm nay trên người ta không có đồng nào." Công tử Việt nói.
Người chủ nhà rụt đầu vào, dường như đang bàn bạc điều gì đó. Một lúc lâu sau, dưới ánh trăng, ông ta đi ra mở cửa. Tông Khuyết cũng kéo người bên cạnh đi theo.
Công tử Việt hơi khó hiểu, rồi chỉ nghe chủ nhà kia hỏi: "Đi buôn mà chỉ có hai người các ngươi vậy sao?"
"Trên đường gặp phải cướp núi, hàng hóa đã bị cướp mất rồi." Tông Khuyết đưa hạt dẻ và con thỏ trong tay qua, nói: "Chúng tôi chỉ có chút đồ ăn kiếm được trong rừng, mong được tá túc một đêm, sáng mai sẽ rời đi ngay."
Dưới ánh trăng, con thỏ trông béo núc, mắt người chủ nhà cũng sáng lên mấy phần. Ông ta duỗi tay nhận lấy rồi mời: "Các vị cũng có chút tài cán đấy, thoát được khỏi tay bọn cướp núi."
"Chúng tôi đã phải bỏ lại hết tiền bạc mới thoát thân được." Tông Khuyết đi vào theo ông ta, che khuất tầm nhìn của chủ nhà khỏi Công tử Việt: "Cảm ơn."
"Gặp hoạn nạn thì giúp đỡ nhau là lẽ thường. Chỉ là chỗ này của tôi chỉ tềnh toàng thế này thôi, mong các vị đừng chê." Chủ nhà không còn thò đầu nhìn Công tử Việt nữa mà dẫn bọn họ đi về phía một căn nhà tối đen khác, sau đó mở cửa phòng ra nói: "Đây là kho chứa cỏ, rất sạch sẽ, đừng chê nhé."
"Cảm ơn." Tông Khuyết khẽ đẩy người bên cạnh vào phòng, nói: "Lúc đi đường quần áo của bọn tôi bị rách mất, có thể mượn hai bộ không?"
"Được, đợi một lát." Chủ nhà hớn hở xách con thỏ rời đi. Sau đó, từ căn nhà bên cạnh có hai cái đầu nhỏ ló ra, rồi lại theo con thỏ được mang vào phòng mà truyền ra tiếng nói chuyện.
"Bọn họ đưa cho chúng ta con thỏ này, nhưng thỏ rất khó bắt, là thợ săn à?"
"Là thương nhân, một người thì chắc là hộ vệ, nhưng mà có thịt ăn rồi."
"Mẹ ơi, ăn thịt, con muốn ăn thịt..."
"Được, ngày mai mẹ làm cho các con. Cái này đủ ăn mấy ngày liền đấy."
"Nhưng bọn họ nói gặp phải cướp, muốn lấy hai bộ quần áo..."
"Đi đi, ôi, muộn vậy rồi chắc bọn họ còn chưa ăn gì, xới một ít cơm cho họ đi."
Tiếng nói chuyện nhỏ dần rồi im bặt khi Tông Khuyết khép cửa lại. Ánh trăng xuyên qua cửa sổ, đủ để họ nhìn rõ căn phòng chất đầy củi và cỏ khô, chật chội không còn nhiều chỗ trống, nhưng ít ra cũng che được gió mưa.
Tông Khuyết dọn dẹp một chỗ cỏ rồi ngồi xuống. Công tử Việt nhìn quanh căn phòng thấp bé, bắt chước dáng ngồi của hắn, định quỳ gối trên đống rơm nhưng suýt chút nữa thì ngã nhào. Cuối cùng, y đành ngồi xuống trên đống cỏ khô dày. Dù hơi đau lưng nhưng thực ra lại khá thoải mái.
Không khí tràn ngập mùi cỏ và mùi phân trâu từ sân bay vào trong phòng. Công tử Việt nhẹ nhàng hít vào thở ra, quyết định không nhắc lại vấn đề trước đó nữa.
Dân cư trong thôn xóm này khá thưa thớt, những cánh đồng rộng lớn và các ngôi nhà xung quanh đều thấp bé. Từ bên ngoài nhìn vào có thể thấy rõ bên trong, giường ngủ chỉ là những khối đất đá xếp chồng lên nhau.
Quần áo của mọi người đều có miếng vá. Ngay cả người chủ nhà này có mảnh sân lớn nhất, nuôi được một con trâu thì quần áo trên người cũng chằng chịt những mảnh vá, dưới ánh trăng bạc, có thể thấy rõ màu sắc trên quần áo không hề đồng nhất.
Nhưng ở Tùng Đô, chỉ những người cực kỳ nghèo khổ hoặc ăn xin trên phố mới ăn mặc như thế này.
Dân chúng nước Lâm của y sống cuộc sống khó khăn hơn nhiều so với những gì y tưởng tượng. Ở một nơi y chưa từng biết đến, chỉ cần có được một con thỏ thôi cũng đủ khiến họ vui mừng khôn xiết rồi.
Có tiếng gõ cửa. Tông Khuyết đứng dậy mở cửa. Chủ nhà mang hai bộ quần áo, đưa cho hắn: "Đều là quần áo cũ thôi, hai người đừng chê nhé."
"Không đâu." Tông Khuyết nhận lấy.
"Còn cái này nữa. Có lẽ dọc đường các vị chưa ăn gì cả. Ăn chút gì đi. Trong nhà này cũng không có cái gì ngon để chiêu đãi các vị cả." Chủ nhà đưa cái bát cho hắn.
"Đa tạ." Tông Khuyết cầm lấy, che khuất tầm nhìn của ông chủ nhà rồi đóng cửa lại.
Khi tiếng bước chân dần xa, Tông Khuyết đặt quần áo và chiếc bát xuống trước mặt Công tử Việt rồi nói: "Ăn chút gì đi."
Công tử Việt cầm bát lên. Vành bát còn nóng ấm. Ánh trăng hắt lên miệng bát, chiếu sáng hỗn hợp ngũ cốc và rau củ bên trong bát. Màu xanh lá cây và màu vàng đan xen. Y đưa bát sát môi, bắt đầu ăn từng miếng nhỏ. Mùi vị nhạt nhẽo như không có chút muối nào, hòa lẫn vị đậu cùng các loại rau không tên. Hương vị không chỉ đắng chát khó nuốt mà còn lẫn những thứ lợn cợn, thậm chí có cả đá vụn khiến y suýt gãy răng.
Công tử Việt đặt bát xuống, đứng dậy mở cửa, nhổ ngay chút đồ ăn vừa nuốt vào, kèm theo tiếng nôn khan.
Tông Khuyết đang thay quần áo dừng lại, quay đầu nhìn bóng lưng của y rồi nói: "Cứ vào trong trước đã."
Công tử Việt quay lại nhìn hắn, trong đôi mắt ướt át lộ vẻ kinh ngạc tột độ.
"Mẹ ơi, món này ăn ngon quá... " Giọng nói phấn khích của một đứa trẻ vang lên từ căn phòng bên cạnh.
"Ngọt quá mẹ ơi, phải chăng món này được cho thêm chút đường đúng không ạ?"
"Làm gì có đường mà cho vào. Chờ cha ngươi thu hoạch vụ mùa, nộp lương thực xong thì còn phải mua muối nữa."
"Mẹ ơi, con chưa no."
"Có chuyện gì xảy ra bên ngoài vậy?" Từ trong nhà vọng ra tiếng hỏi đầy nghi hoặc.
Trước khi chủ nhà ra ngoài, Công tử Việt đã quay người vào nhà sau rồi vội đóng cửa lại.
"Không có ai cả, có thể là do con trâu cử động chút thôi, ngày nào cũng chỉ biết hoài nghi đủ thứ thôi."
"Chẳng phải tôi sợ có người trộm gà nhà mình sao..."
Công tử Việt dựa vào cửa. Tông Khuyết buộc xong thắt lưng, cầm lấy cái bát mà y vừa đặt dưới đất, đưa lên miệng bắt đầu ăn.
Đây là lúa mì đã được nấu chín nhưng vì không giã sạch vỏ trấu nên có những phần còn sống sượng, khi nhai phải cẩn thận kẻo mẻ răng. Trong món này còn trộn lẫn đậu cùng với rau dền. Vì chỉ nêm nếm chút muối, lại thêm việc nấu quá kỹ nên món ăn có vị đắng chát khó chịu.
Tông Khuyết ăn nửa chén rồi nhìn người vẫn đứng yên ở cửa không hề nhúc nhích, hỏi: "Ăn nữa không?"
"Ngươi không thấy trong đó có lẫn đá à?" Công tử Việt tiến lại gần rồi hỏi.
"Đó chỉ là lúa mì còn sống thôi." Tông Khuyết đưa bát cho y rồi nói.
Công tử Việt nhìn chén đồ ăn trước mặt, cảm giác đói cồn cào trong bụng xen lẫn với cảm giác khó chịu: "Ngươi không thấy khó chịu sao?"
"Đây là những gì họ thường ăn." Tông Khuyết hỏi: "Ăn không?"
Công tử Việt ngây người ra, hai tay đỡ lấy chiếc bát được đưa đến, rồi lại đưa lên môi.
Vị đắng chát đến tê dại vị giác lại tràn ngập khoang miệng y lần nữa. Khó ăn hơn cả con cá y từng ăn trước đó không biết bao nhiêu lần. Công tử Việt nhíu mày, cảm thấy hơi buồn nôn, thế nhưng vẫn che miệng nuốt xuống.
Đây là những gì mà dân chúng nước Lâm của y phải ăn hàng ngày, chẳng trách khi họ có được chút hạt dẻ lại có thể vui mừng đến mức ấy.
Công tử Việt ăn chậm rãi. Tông Khuyết dựa vào đống cỏ khô chờ tiêu hóa thức ăn, nhưng mắt vẫn dán chặt vào bên má đang chù ụ một đống thức ăn vì khó nuốt của y.
Mặc dù sống trong nhung lụa nhưng y chưa bao giờ thực sự khinh thường dân chúng của mình. Thay vào đó, y luôn cố gắng đồng cảm và thấu hiểu họ.
Tông Khuyết chuyển tầm nhìn, rồi từ từ nhắm mắt lại.
Sau khi ăn xong, Công tử Việt che môi một lúc lâu rồi mới đặt bát xuống. Y thở phào nhẹ nhõm, chợt nhận ra căn phòng đã trở nên tĩnh lặng.
Y quay lại nhìn người bên cạnh mình dưới ánh trăng, chỉ thấy hơi thở của người đó đã trở nên đều đặn hơn.
Vị đắng vẫn còn vương vấn trên môi. Công tử Việt đứng dậy, cởi bỏ áo ngoài, nhẹ nhàng cầm bộ quần áo vải gai bên cạnh, khẽ khàng mặc vào.
Dù có lớp áo lót bên trong nhưng cảm giác vải cọ vào cổ tay vẫn rất thô ráp, mùi cỏ khô cùng mùi cây trồng còn vương đậm trên quần áo. Công tử Việt khẽ nín thở đeo nốt thắt lưng.
Thức ăn của dân chúng, y phục của dân chúng, y chỉ ăn một lần, mặc một lần đã thấy khó chịu. Họ ngày ngày ăn thứ này, mặc thứ này, thì cảm giác sẽ thế nào?