Vì Người Rễ Tình Đâm Sâu
Chương 85: Mũi Tên Định Mệnh
Vì Người Rễ Tình Đâm Sâu thuộc thể loại Linh Dị, chương 85 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tông Khuyết xé một mảnh vải từ vạt áo, băng bó vết thương rồi lao vào rừng sâu.
Những ngọn đuốc đan xen, sáng rực cả một góc trời, giờ đã hoàn toàn khuất xa thôn trang. Tiếng khóc của người phụ nữ vọng ra từ căn nhà, người đàn ông lầm bầm vài câu chửi rủa, rồi đóng sập cửa lại, trả lại sự yên tĩnh vốn có cho ngôi làng.
Công tử Việt lật tấm cỏ che đầu, nhìn về phía ánh đuốc xa xa, rồi lại sờ vào cây trâm trong tay áo – thứ duy nhất còn có giá trị trên người y lúc này. Nhưng nếu để lại cho gia đình này, e rằng dù họ có bán đi cũng sẽ bị vu oan là trộm cắp, rước họa vào thân.
Ngón tay buông lỏng, Công tử Việt chắp tay vái căn nhà, mượn ánh sáng để ghi nhớ kỹ đặc điểm của nơi này, sau đó chạy về hướng mà Tông Khuyết đã chỉ lúc trước.
Y không thể phụ lòng con đường sống mà người kia đã liều mình mở ra!
Mặt trời dần lên, ánh sáng ban mai ló dạng. Trong rừng, dù cây cối rậm rạp khiến trời còn hơi tối nhưng không cần đuốc cũng có thể nhìn rõ khung cảnh xung quanh.
Những ngọn đuốc tàn bị vứt bỏ, đám quan binh chia thành nhóm hai ba người, dùng đao chặt cỏ và cành cây, tìm kiếm bóng dáng kẻ đào tẩu.
"Thật phiền phức, mới chạy trong rừng một lần, bây giờ lại phải lục soát lần nữa. Tên Công tử Việt này cũng chạy giỏi thật đấy."
"Chứ sao, mạng lớn mà, rơi từ vách núi xuống còn không chết, nhưng lần này y sẽ không thoát được đâu."
Bóng Tông Khuyết thoăn thoắt xuyên qua rừng sâu. Đoạn đường này hắn đã đi qua một lần, nếu muốn chạy trốn cũng không phải chuyện khó khăn gì.
Khe núi gần ngay trước mắt, phía trước lại mơ hồ có tiếng bước chân truyền đến. Tông Khuyết xoay người nấp sau thân cây, nín thở nhìn đám quan binh phía trước cầm đao đang lục soát núi.
Những kẻ đến thôn trang rõ ràng chỉ là đội tiên phong. Vì muốn giết Công tử Việt, đối phương đã chuẩn bị chu đáo.
Trong cốt truyện ban đầu, chắc là bọn họ đã đưa Công tử Việt về Tùng Đô, không chỉ để lấy mạng mà còn khiến y mất quyền kế vị. Đáng tiếc, kế hoạch này lại sai một nước cờ.
Tông Khuyết nắm chặt dao găm, dịch chuyển cơ thể. Nhưng hai bóng người kia vẫn chậm rãi tiến đến gần. Khi bọn họ phát hiện ra nhau, một người vung đao chém tới, một người hét lên: "Tìm thấy..."
Dao găm chặn lưỡi đao, đâm thẳng vào cổ họng kẻ vừa hét. Người còn lại bị Tông Khuyết bẻ gãy tay, sau đó cũng bị cắt cổ trong chớp mắt, không còn một tiếng động nào nữa.
Máu phun ra, hơi thở Tông Khuyết trở nên nặng nề. Nhìn máu dính trên tay mình, hắn có phần hơi thất thần.
Đôi tay này của hắn cũng từng dính máu khi cứu người, nhưng khi ấy là để cứu sống người khác, còn lúc này lại tự tay cướp đi hai mạng người.
Máu nhỏ giọt, Tông Khuyết đổi tay cầm dao, nhặt lấy đao và tên dưới đất mang theo, rồi chạy về phía trước.
Hệ thống không có bất kỳ cảnh báo nào, điều này có nghĩa là hành động của hắn không vi phạm quy tắc của thế giới căn nguyên. Khi mạng sống bị đe dọa, tự vệ là trên hết ư?
Chỉ là cho dù hắn kịp thời xử lý, tiếng hét vừa rồi vẫn khiến đám quan binh lục soát núi chú ý. Tiếng bước chân nhanh chóng tụ lại, tiếng hô cũng vang lên: "Bên này, nhanh lên, đừng để y chạy thoát!"
Tiếng bước chân của đám người đuổi theo rất nặng nề. Tông Khuyết nhìn đám quan binh cầm đao từ phía trước dồn lại. Khi dùng đao chặn, dao găm đã cắt cổ đối phương.
Những quan binh này đúng là đàn ông trưởng thành, sức không yếu, nhưng họ được huấn luyện tập thể, đa phần chỉ biết dùng sức mạnh để vung đao. Muốn đánh trúng chỗ trí mạng không phải là việc quá khó.
Tông Khuyết nghiêng đầu, dùng đao của người vừa ngã xuống chặn nhát đao chém từ phía sau. Dao găm đâm ngược lại, khi hai cơ thể tách ra, máu tươi bắn lên mặt, vai hắn cũng thêm một vết máu.
Tiếng bước chân và tiếng hô hào phía sau vẫn còn chưa dứt. Tông Khuyết cởi áo ngoài, xé một mảnh vải quấn chặt vai, sau đó khoác áo lên một thi thể, ném xuống khe núi rồi chạy theo hướng khác.
"Đuổi theo!"
"Hình như hắn đã nhảy xuống vực rồi phải không?"
"Mau xuống dưới, cấp trên đã nói rồi, sống phải thấy người, chết phải thấy xác!"
"Hóa ra Công tử Việt không phải là kẻ trói gà không chặt."
"Trong lục nghệ của quân tử có môn bắn cung mà."
"Một đội canh ngoài núi, tiếp tục lục soát."
Tiếng bước chân vội vã, có người chạy xuống khe núi, có người ra ngoài rừng lục soát. Tiếng bước chân dần tản đi xa.
Đến khi xung quanh yên tĩnh, từ khe núi xuất hiện một bàn tay đầy máu bám vào. Tông Khuyết hạ xuống đất, ôm vết thương, đi về hướng ngược lại.
Máu nhỏ giọt xuống nơi cỏ dại mọc um tùm. Tông Khuyết đến bìa rừng, hắn nấp vào một chỗ kín đáo, nhìn đám quan binh canh gác bên ngoài, khẽ nhíu mày.
Để tìm Công tử Việt, e rằng số lượng người được phái đến không chỉ dừng lại ở con số vài trăm. Cuộc tranh đoạt vương quyền này tàn nhẫn và quyết liệt hơn hắn tưởng tượng rất nhiều.
[Ký chủ, có phải thế giới này quá khó khăn với cậu rồi không?] 1314 nhìn đám quan binh bao vây kín ngoài núi, nói.
Thời đại tranh quyền đoạt thế này lại vô cùng chú trọng tôn ti trật tự. Cho dù gặp chuyện trong thời điểm loạn lạc hay ở trong thành thái bình, thân phận của ký chủ khiến hắn rất dễ bị giết, mà đối phương sẽ không bị luận tội.
[Không đâu.] Tông Khuyết tựa vào đó, che giấu thân thể của mình, lặng lẽ quan sát bên ngoài.
Trong tình huống này, hắn cần đợi đến khi trời tối, lúc đó sẽ dễ thoát thân hơn.
Hoàng hôn buông xuống, đám quan binh trong rừng tụ lại trên sườn núi, báo cáo tin tức.
"Người chết không phải Công tử Việt."
"Xương cốt đều vỡ nát, vị quân nhân này cũng chỉ đến thế mà thôi."
"Thủ lĩnh, chúng ta đã tìm cả ngày rồi, vậy ngày mai còn tìm tiếp không?"
"Không biết y còn ở trong núi hay không? Chắc là bị thương, không chạy xa được đâu."
"Vậy phải làm sao bây giờ?" Tên quan binh đốt đuốc hỏi.
Bầu trời dần tối, từng ngọn đuốc lần lượt được thắp lên, chiếu sáng mảnh đất trống này.
Ánh lửa bập bùng, tên quan binh dẫn đầu ngước nhìn ngọn lửa trên tay, sau đó lại nhìn về phía cánh rừng và nói: "Người của chúng ta đã rút hết chưa?"
"Rừng già sâu thẳm này buổi tối có rất nhiều sói, ta đang cho mọi người rút lui." Tên binh lính bên cạnh đáp.
"Đêm nay tìm người không tiện, nếu đuốc không cẩn thận rơi vào trong rừng thì không hay lắm đâu." Tên quan binh ngồi trên lưng ngựa, siết chặt dây cương nói.
"Thủ lĩnh anh minh." Kẻ bên cạnh khen ngợi.
[Ký chủ, hình như chúng định đốt rừng.] 1314 lo lắng nói.
[Yên tâm.] Tông Khuyết tựa vào đó, nhìn đám quan binh đang rút ra ngoài rừng, ánh mắt dừng lại trên kẻ đang cưỡi ngựa.
Hiện tại đang là mùa thu, lá rụng rất nhiều, một khi lửa bén sẽ nhanh chóng lan ra khắp nơi, cả cánh rừng và sinh vật trong đó đều sẽ hóa thành tro bụi. Nếu có người ở trong cũng sẽ khó thoát khỏi cái chết.
Một mảnh núi rừng nuôi dưỡng khí hậu của một vùng trong nước. Những kẻ cấp dưới dám làm như thế chính là vì bọn họ đã đoán trước được rằng, cho dù báo cáo lên trên cũng sẽ không bị răn đe hay trách phạt.
Vì quyền thế mà hủy hoại đất nước của mình, hoàn toàn không coi mạng sống chúng sinh ra gì. Một kẻ dẫn đầu như vậy quả không xứng làm vua.
Tông Khuyết rút mũi tên từ trong giỏ đựng ra, đặt lên dây cung, nhắm vào kẻ đang đắc ý trên lưng ngựa kia.
Cung tên ở đây khác với thời đại của hắn, việc có bắn trúng hay không đều phụ thuộc vào may rủi.
Ánh lửa phản chiếu trong mắt, nhưng đáy mắt hắn là một mảng lạnh lẽo. Kẻ trên ngựa chợt thấy ánh lạnh lóe lên trong rừng, trong khi hắn ta còn đang nghi hoặc thì mũi tên đã xuyên qua ấn đường, hắn ta trợn trừng mắt ngã khỏi lưng ngựa.
Thi thể lăn xuống khỏi lưng ngựa, trong chốc lát trên cả dốc núi chỉ còn lại âm thanh của đuốc cháy tí tách và tiếng vó ngựa hí vang.
Đám quan binh bên cạnh phản ứng lại, ôm lấy kẻ đã ngã xuống đất mà gào lên: "Có thích khách!"
Chỉ trong nháy mắt, xung quanh lập tức trở nên hỗn loạn, vô số người rút đao cảnh giác. Khi nhìn thấy bóng dáng lẩn khuất trong rừng, tên quan binh đang đỡ kẻ kia cũng bị trúng tên ngay giữa trán.
"Đuổi theo! Mau đuổi theo!" Có kẻ giơ cao đuốc ra lệnh.
Đám quan binh cố gắng xông vào, nhưng mũi tên bay tới, khiến kẻ dẫn đầu lại ngã xuống bất động.
Nhất thời lòng người hỗn loạn, chẳng ai dám bước thêm một bước vào trong rừng nữa.
Đám quan binh dừng lại nhìn nhau, có kẻ hỏi: "Giờ làm sao đây?"
"Đốt núi được không?" Một tiểu đội trưởng thở hổn hển hỏi.
"Nếu nơi này cháy lớn thì ai đi bẩm báo?" Một tiểu đội trưởng khác lên tiếng.
Mấy kẻ đều do dự không quyết. Nếu có thủ lĩnh ở đây, dĩ nhiên họ sẽ không cần lo lắng phần trách nhiệm này. Nhưng kẻ cần bắt thì chưa bắt được, thủ lĩnh lại chết, một khi tra ra kẻ nào đã hạ lệnh, e rằng cả nhà lẫn mạng sống đều chẳng giữ nổi.
"Bao vây lại nơi này đi, trước hết chúng ta phải về báo cáo với chủ tử đã." Một tiểu đội trưởng nói.
Những kẻ khác đồng loạt hưởng ứng: "Vây lại, vây chặt nơi này lại, hễ thấy ai ra vào thì lập tức bắt ngay!"
Đám quan binh nhanh chóng hành động, không còn mũi tên nào bắn ra từ rừng sâu nữa, chỉ thấy ánh lửa từ những ngọn đuốc đã bao quanh toàn bộ khu rừng.
Tông Khuyết cất cung tên đi. Khoảnh khắc hắn định đứng dậy thì nhận ra vết thương trên vai đã rách miệng. Hắn tháo băng vải ra rồi quấn chặt lại lần nữa, sau đó lặng lẽ men theo bụi cỏ rời khỏi nơi đó.