Sự dịu dàng ai mà chẳng muốn?

Vì Người Rễ Tình Đâm Sâu

Sự dịu dàng ai mà chẳng muốn?

Vì Người Rễ Tình Đâm Sâu thuộc thể loại Linh Dị, chương 9 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Dưới bóng cây, không gian bỗng chốc lặng như tờ. Lâm Hành đang nghĩ có phải mình đùa hơi quá rồi không thì nghe thấy một tiếng: "Được."
Tuy người này ít nói, nhưng thật ra vẫn dễ bắt chuyện.
"Kỳ thi giữa kỳ này kết thúc, chắc chắn lớp sẽ đổi chỗ ngồi một lần nữa. Cậu có muốn ngồi cùng bàn với tôi không?" Lâm Hành cười dò hỏi: "Mặc dù lần này cậu đã tiến bộ lên hạng 300, nhưng thành tích vẫn chưa ổn định. Nếu chỉ dựa vào vở ghi chép để tôi hướng dẫn nội dung tiếp theo, cậu sẽ rất vất vả để hiểu rõ."
Tông Khuyết dưới ánh đèn nhìn gương mặt tươi cười của Lâm Hành, chợt nhớ đến lần đầu gặp gỡ dưới mưa hôm ấy. Hắn không hiểu rõ tâm tư của cậu, tại sao lại giúp đỡ một người xa lạ mà nhiều người xa lánh đến vậy: "Ngoài phương pháp học tập, việc này có lợi gì cho cậu không?"
Lâm Hành thoáng chút kinh ngạc, suy nghĩ rồi đáp: "Có những việc không nhất thiết phải có lợi ích mới làm. Nhưng nếu nhất định phải nói, thì bầu không khí trong lớp sẽ hài hòa hơn nhiều, thầy cô giáo cũng vui vẻ hơn nhiều. Hơn nữa, chúng ta không phải là bạn bè sao?"
"Được." Tông Khuyết đồng ý: "Về sớm chút đi."
Lâm Hành xoay người, nói khẽ: "Thật sự giống như đang yêu đương vụng trộm vậy."
Tiếng lẩm bầm ấy dừng lại khi Tông Khuyết nhìn sang. Thiếu niên cười gian xảo như cáo trộm được gà: "Cậu đang muốn đánh tôi đúng không?"
"Không có, về cẩn thận." Tông Khuyết thấy cậu chẳng sợ chút nào, liền quay người rời đi.
Lâm Hành cũng siết chặt ba lô rời đi. Cậu cảm thấy Tông Khuyết rất giống một thứ mà cậu biết: hổ giấy. Trông thì hung dữ, chẳng hòa đồng chút nào, nhưng chỉ cần chọc một cái là rách ngay.
Về cơ bản, mỗi lần thi xong, chỗ ngồi trong lớp học đều sẽ được đổi một lần. Nhìn chung, học sinh có quyền ưu tiên chọn chỗ trước dựa trên thứ hạng thành tích, sau đó sẽ điều chỉnh lại theo chiều cao.
Từng người được gọi tên lần lượt bước vào. Vốn dĩ Lâm Hành ngồi cạnh cửa sổ dãy đầu tiên, nhưng lần này lại chọn chỗ cạnh cửa sổ dãy thứ ba.
"Lâm Hành, mày có muốn ngồi chung với tao không?" Một học sinh vào sau hỏi.
"Chỗ cạnh tao có người rồi." Lâm Hành nói khẽ.
"Được thôi." Học sinh đó ngồi xuống dãy bàn trước cậu: "Khà khà, ngồi chỗ này cũng được. Lâm Hành, lần này mày ngồi chung với ai vậy?"
"Lát nữa sẽ biết ngay thôi mà." Lâm Hành nhìn những học sinh vào sau nói.
"Lại còn giữ bí mật nữa chứ." Học sinh kia tặc lưỡi.
Lâm Hành không nói gì, chủ yếu là sợ nếu cậu ta biết thì có khi sẽ muốn đổi chỗ ngay lập tức.
Mà xung quanh cậu thường có người lấp đầy chỗ trống rất nhanh. Về cơ bản, ngoài chỗ bên cạnh cậu ra thì tất cả đều đã có người ngồi.
Trước đây, nguyên chủ của Tông Khuyết luôn xếp hạng chót. Thậm chí không cần di chuyển, dãy cuối lớp chính là chỗ ngồi cố định của hắn, giá sách xếp sẵn, cửa sau khóa chặt, không có bạn cùng bàn. Quả thật là một nơi hoàn hảo để lơ là việc học, nhưng lần này hắn xếp hạng 14.
"Tông Khuyết." Khi giáo viên chủ nhiệm gọi tên này, học sinh cả trong lẫn ngoài phòng học đều tập trung tinh thần, xem hắn sẽ ngồi chỗ nào.
[Ký chủ đúng là chiếm hết mọi sự chú ý.] 1314 khen ngợi.
Tông Khuyết bước vào phòng học, đi vòng qua bục giảng. Dưới ánh nhìn chăm chú của đám học sinh và giáo viên, hắn ngồi xuống bên cạnh Lâm Hành.
Lông mày giáo viên chủ nhiệm khẽ giật. Đám học sinh ngồi xung quanh Tông Khuyết lập tức thẳng lưng, khi dè dặt nhìn gương mặt tươi cười của Lâm Hành thì hận không thể quay về quá khứ tự đấm mình một phát cho bớt ngu.
Bọn họ còn tưởng lớp trưởng đã được khai sáng, muốn làm chuyện xấu dưới mắt giáo viên, chẳng hạn như có bạn gái hay gì đó. Ai ngờ lại chọc phải một sát tinh.
"Cười gì vậy?" Tông Khuyết khẽ hỏi. Đương nhiên hắn cũng nhận thấy hành động và ánh mắt của các học sinh xung quanh. Họ hành động như vậy cũng không có gì bất ngờ, dù sao chuyện nguyên chủ đánh nhau với giáo viên cũng đã dọa sợ không ít học sinh.
"Không có gì." Lâm Hành nín cười, nói: "Bị các học sinh giỏi bao vây có cảm giác gì?"
"Không tệ." Tông Khuyết đáp.
[Phải là một mình ký chủ bao vây đám học sinh giỏi.] 1314 nghiêm túc sửa lại.
Sau khi đổi chỗ ngồi, đến giờ học, ngoài việc các giáo viên bộ môn khi bước vào đều ngạc nhiên trong chốc lát, thì hầu hết thời gian sự chú ý của học sinh đều không tập trung vào Tông Khuyết.
Nội dung bài học mới tiến triển rất nhanh. Trong giờ học, ngoài tiếng giảng bài của giáo viên, âm thanh vang lên nhiều nhất là tiếng ngòi bút sột soạt trên giấy.
Trước đó Tông Khuyết đã bổ sung kiến thức cơ bản gần như đầy đủ, chỉ là lúc ghi chép đôi khi sẽ thiếu mất một hai bước giải, hoặc mắc một vài lỗi. Những lỗi này đều sẽ được Lâm Hành sửa lại dựa trên ghi chép của bản thân cậu sau khi tan học.
"Bước này rất quan trọng. Dù không biết làm, chỉ cần viết ra là có điểm, nhất định đừng bỏ sót." Lâm Hành nghiêm túc nói.
"Ừm." Tông Khuyết bổ sung thêm bước đó: "Còn gì nữa không?"
"Để tôi xem nào. Còn công thức vector này, thầy còn chưa giảng tới. Cậu đừng sốt ruột, hiểu hết đoạn phía trước rồi tính tiếp." Lâm Hành dặn dò.
"Ừm." Tông Khuyết đáp.
Học sinh ngồi đằng trước nghe thấy thì nhịn rồi lại nhịn, rốt cuộc vẫn không nhịn được quay đầu lại hỏi: "Lớp trưởng, mày chuẩn bị bài tới vector rồi ư?"
"Thầy cô giáo luôn thích ra đề ngoài bài học, chuẩn bị bài trước cho dễ thở ấy mà." Lâm Hành nói.
"Tao cảm thấy dựa theo tiến độ của tụi mình, lớp mười thôi là có thể học xong hết chương trình." Học sinh kia thoáng nhìn Tông Khuyết, chốc lát sau lại liếc thêm lần nữa.
Không phải cậu ta đột nhiên to gan, mà mấy ngày nay người này đi học: một là không ngủ, hai là không gây sự. Ngay cả khi thầy cô gọi lên trả lời câu hỏi cũng nghiêm túc đáp lời, tuy trả lời sai nhưng thầy cô vẫn khen ngợi. Thoạt nhìn có vẻ như là định học hành đàng hoàng.
Một người từng nói một câu không hợp là có thể đánh người ngay, nay lại đột nhiên như biến thành người khác. Ai cũng sẽ tò mò.
Khi cậu ta liếc sang lần thứ ba, Tông Khuyết vừa dừng bút, đúng lúc nhìn sang. Học sinh kia bị bắt quả tang, giật mình một cái vô thức nói: "Tôi tên Vương Dương, chào cậu, chào cậu. Cậu đang chép bài à? Có gì không hiểu có thể hỏi tôi."
"Ừm." Tông Khuyết nhìn cậu ta rồi lại cúi đầu học bài.
Vương Dương cảm thấy như mình vừa thoát được một kiếp, lại như được thương mà sợ. Nhưng nhớ lại những lời mình vừa nói, cậu ta quay đầu lấy điện thoại ra bấm điên cuồng: Có khi nào cậu ấy thấy đầu óc tao có vấn đề không?
Nhắn xong, cậu ta dùng khuỷu tay chọc chọc lên quyển sách đặt trước mặt Lâm Hành, nhướng mày ra hiệu. Lâm Hành cũng lấy điện thoại ra, nghiêng sang một bên nhìn thấy tin nhắn, cố nhịn cười nói: "Không đến mức đó đâu, cần tao hỏi giúp mày không?"
Vương Dương đột nhiên quay đầu lại, ấn mạnh lên điện thoại: "Không cần không cần!!!!! Mày dám hỏi là tao nghỉ chơi!!!!!"
Vô số dấu chấm than cho thấy ý muốn ngăn cản mãnh liệt đến nhường nào.
Tông Khuyết nhìn người bên cạnh đang nín cười, cảm thấy trong nụ cười này có 50% là do mình. Có thể vì một việc nhỏ mà cười vui vẻ như vậy, quả nhiên là thời thiếu niên.
Lâm Hành cười một lúc, thấy người bên cạnh vẫn nghiêm túc chép bài không có phản ứng gì: "Này, cậu không tò mò tôi đang cười gì à?"
Vương Dương hoảng sợ trừng mắt thật lớn, điên cuồng lắc đầu ra hiệu.
Nếu việc hôm nay bại lộ, cậu ta không phải chỉ chuyển lớp là xong chuyện, mà có khi còn phải chuyển đến hành tinh khác sống.
Hành tinh này đã không còn ai quan tâm đến cậu ta nữa rồi, haizz...
"Không tò mò." Tông Khuyết khép vở lại, nhìn thời khóa biểu trên bảng đen, rút sách tiếng Anh ra.
Lạnh nhạt, vô tình, không hề gây sự.
Lâm Hành: "..."
Sao người này lại không diễn theo kịch bản chứ? Bây giờ cậu siêu siêu muốn nói ra.
"Chúng ta thương lượng chút được không?" Lâm Hành định thoát khỏi vận mệnh bị nghẹn chết trước khi vào học.
"Không được." Tông Khuyết trực tiếp từ chối.
"Tại sao chứ?" Lâm Hành tưởng sẽ được nghe chữ 'ừm' quen thuộc, nghe thấy hắn nói bèn khó tin hỏi lại.
"Nếu vậy người bị nghẹn sẽ là tôi." Tông Khuyết mở sách tiếng Anh ra nói.
Nhìn vẻ hoảng sợ của Vương Dương thì biết Lâm Hành chắc chắn sẽ không nói với hắn. Thay vì tò mò, chi bằng không hỏi.
Lâm Hành: "..."
Vương Dương thả lỏng vai, vui vẻ giơ ngón cái lên: "Huynh đệ thật nghĩa khí."
"Không dám." Tông Khuyết đáp.
[Đây có phải gọi là nghiệp quật không?] 1314 thích thú nhìn vẻ mặt phiền muộn của đối tượng nhiệm vụ.
Mọi mưu ma chước quỷ đều vô dụng đối với ký chủ vô tình.
Tông Khuyết nhìn dáng vẻ rũ mắt nghiêm túc đọc sách của thiếu niên bên cạnh, nói: [Cậu nên chú ý cách dùng từ một chút.]
Cái này hẳn gọi là phá bỏ không khí ngượng ngùng ban đầu. (break the ice)
Sau khi nói chuyện làm quen với Vương Dương, mối quan hệ giữa Tông Khuyết và những người khác rõ ràng là ngày càng dịu đi.
"Cùng đi chơi bóng đi." Vừa đến buổi chiều, Vương Dương đã ôm bóng rổ hét to, tay khoác lên vai Tông Khuyết. Lúc ý thức được thì Tông Khuyết đã thuận thế đứng dậy: "Được."
"Đi đi đi." Những người khác đưa mắt ra hiệu, cũng cười đùa đuổi theo.
Sáu người chia làm hai đội, đấu nhau ở nửa sân. Không có quy tắc tính điểm chuyên nghiệp, về cơ bản là cướp được bóng liền chạy tới rổ ném vào.
"Vương Dương, bóng cho tao!"
"Bóng này!"
Bóng bật ra, trực tiếp bị Tông Khuyết nhảy lên chặn lại. Lúc những người khác còn chưa kịp phản ứng, hắn đã ném vào rổ từ ngoài vạch ba điểm.
Lượt bóng tiếp theo lại bị Lâm Hành cắt ngang một cách hoàn hảo. Đường cong xinh đẹp trực tiếp tung ra từ tay thiếu niên, dừng trên tay Tông Khuyết.
Lúc mọi người vây lên ngăn hắn ném rổ, Tông Khuyết né tránh một chút rồi chuyền bóng cho Lâm Hành bên cạnh. Lâm Hành nhận bóng, ba bước lên rổ, hoàn hảo đập bóng vào.
Bàn tay ướt đẫm mồ hôi của hai người vỗ vào nhau, phát ra tiếng vang lanh lảnh.
"Chuyền đẹp lắm!" Lâm Hành thở gấp, cười nói.
Mái tóc vuốt ngược lên của cậu ướt sũng. Bởi vì làn da trắng như tuyết nên khi đứng dưới ánh dương, toàn thân cậu toát lên vẻ trong trẻo óng ánh. Mồ hôi tiện tay lau đi, nụ cười của thiếu niên còn chói mắt hơn cả ánh mặt trời.
"Ừm." Tông Khuyết thu ánh nhìn lại.
"Đậu mè, sao hai đứa nó lại chung một đội chứ?!"
"Tao đâu có biết Tông Khuyết chơi bóng rổ hay vậy chứ!" Vương Dương khó khăn cướp được bóng nói: "Được rồi, bây giờ thay đổi chiến thuật. Hai đứa nó một đội, xông lên nào anh em!"
"Một mình mày một đội đi!"
Vốn dĩ quy tắc đã rất lộn xộn, đến sau đó càng loạn xà ngầu hơn, nhưng tiếng cười đùa lại truyền đi rất xa.
Thời tiết tháng 5 đã nóng lên nhiều. Một trận bóng rổ không biết ai thua ai thắng kết thúc, có người cởi luôn áo sơ mi cộc tay, trực tiếp ở trần, dứt khoát lưu loát giặt đồ dưới vòi nước.
"Ahh, thoải mái!" Vương Dương vắt quần áo ướt nhẹp lên vai, nhìn hai người ăn mặc chỉnh tề, chỉ rửa cổ và cánh tay, nói: "Bọn mày như vậy thì rửa được cái gì? Mạnh dạn cởi hết đi, xấu hổ gì không biết."
"Mày mau về ký túc xá thay đồ đi." Lâm Hành vẫy nước trên tay nói.
"Thay cái gì, đợi lát nữa mặc luôn là được." Vương Dương đáp lời.
Tông Khuyết tắt vòi nước đi, tay vuốt ngược mái tóc đang không ngừng nhỏ nước, lộ ra diện mạo sắc bén: "Bây giờ không chú ý, già rồi sẽ bị phong thấp."
Những người khác cũng định làm thế đều sửng sốt. Vương Dương bối rối nói: "Cậu nói chuyện y như bà nội tôi vậy."
Tông Khuyết chuyển tầm nhìn về phía cậu ta. Vương Dương vô thức lùi về sau, bị đối phương vỗ một cái lên vai, sau đó trông theo bóng lưng đối phương rời đi.
"Cậu ta có ý gì?" Vương Dương cẩn thận xin Lâm Hành giúp đỡ.
Lâm Hành thở dài, cũng vỗ một cái lên vai cậu ta nói: "Tự cầu phúc đi, ánh mắt khi thích một người là không giấu được."
Vương Dương sợ run lên, trong nháy mắt ngây ra như phỗng.
"Chờ tôi một chút." Lâm Hành đuổi theo Tông Khuyết, siết chặt nắm tay mới kìm được thân thể run rẩy vì nhịn cười.