90. Chương 90: Công tử vô song (15)

Vì Người Rễ Tình Đâm Sâu

Chương 90: Công tử vô song (15)

Vì Người Rễ Tình Đâm Sâu thuộc thể loại Linh Dị, chương 90 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Mùa này đang là mùa thu hoạch, có sẵn đủ loại đồ ăn. Tông Khuyết cũng được như ý nguyện, tìm được một giỏ hạt dẻ trong số đó.
Ở thời đại này, hạt dẻ được gọi là mộc yểm tử, nhưng hắn lại nói với Công tử Việt rằng đây là hạt dẻ.
Nếu đã có sự hiểu biết chung thì việc tìm kiếm cũng không quá khó khăn.
Trong khoảng thời gian chinh chiến, lương thực thiếu thốn, mỗi phát hiện về một loại thức ăn mới đều đủ để dân chúng coi như báu vật. Hương thơm của hạt dẻ đã đủ để thu hút rất nhiều người.
"Đây không phải là mộc yểm tử trên núi ư?" Đám đông tụ tập ở chỗ bán hàng rong, lên tiếng hỏi: "Thật sự có thể ăn được à?"
"Cái này gọi là hạt dẻ, có thể ăn, một thăng(*) một đồng tiền." Ông chủ sạp hàng rao.
(*) một thăng bằng 1/10 đấu
Hương vị ngọt ngào kích thích sự thèm ăn của người ta, sau khi có người đầu tiên mua, quán hàng đó càng lúc càng đông nghịt.
Có người nói hạt dẻ chính là hạt dẻ, cũng có người nói mộc yểm tử chính là hạt dẻ, nhất thời mọi người xôn xao bàn tán. Loại đồ ăn thơm ngọt lại có thể lấp đầy bụng này trở nên phổ biến khắp nước Bá với tốc độ chóng mặt.
Công tử Việt dắt ngựa đi qua, khi ngửi thấy mùi hương ngọt ngào quen thuộc, y dừng bước lại, nhìn đoàn người đang tụ tập ở một chỗ, rồi y tiến lại gần, cũng nhìn thấy loại quả quen thuộc trong trí nhớ.
"Mộc yểm tử này của ngươi bán thế nào?" Có người trong đám đông dò hỏi.
"Một thăng một đồng tiền." Chủ sạp nhiệt tình rao mời: "Mọi người qua xem thử đi, hạt dẻ rang tươi ngon đấy."
"Mộc yểm tử thì mộc yểm tử, sao còn gọi là hạt dẻ?" Một người gần đó thấy thèm nên đùa cợt.
"Sao có thể giống nhau?" Chủ sạp nói: "Đây chính là hạt dẻ, không giống với mùi vị kia."
"Cho ta một vốc." Bên cạnh có người nói.
"Thất lễ rồi, ta muốn hỏi hạt dẻ nơi này đều gọi là mộc yểm tử ư?" Công tử Việt chặn một người lại hỏi.
"Thứ kia chính là mộc yểm tử, hạt dẻ là một cách gọi được lan truyền từ thành Tượng, lại bảo là không giống mộc yểm tử." Người kia dừng bước, thấy y ăn mặc cũng không tệ, thế nên trả lời vài câu: "Ngươi cũng có hứng thú à?"
Công tử Việt vốn không hề ôm hy vọng, bây giờ nghe được lời này của hắn ta, hy vọng lại trỗi dậy: "Mới được truyền tới gần đây à?"
"Đúng vậy, vừa mới đổi tên, mộc yểm tử trên núi sắp bị hái sạch hết rồi." Người kia xì một tiếng rồi phất tay áo bỏ đi.
Công tử Việt nắm chặt dây cương, trong lòng vô cùng kích động, thành Tượng, nếu gần đây mới truyền tới, rất có khả năng là người đó.
Y ngồi lên lưng ngựa, lập tức đổi hướng rời khỏi đây, dù có phải hay không, y đều phải tự mình đến xem thử!
Tiếng vó ngựa gấp gáp, lao nhanh trên con đường lớn mà không nghỉ một giây phút nào, từ sáng sớm tới khi mặt trời lặn, tiếng vó ngựa vội vàng xông vào thành Tượng, tìm đến khu chợ phiên.
Nhưng khi hoàng hôn xuống, mặt trời lặn dần, người trong chợ đã thưa thớt từ lâu, chỉ còn lại một khung cảnh tiêu điều.
Công tử Việt xuống ngựa, chặn một người đang cõng một sọt rau đứng lại: "Vị lão tiên sinh này, xin hỏi chỗ bán hạt dẻ ở nơi nào?"
"Mộc yểm tử?" Ông cụ nghi hoặc lên tiếng.
"Vâng, xin được chỉ giáo." Công tử Việt hỏi.
"Chỉ giáo cái gì, không dám không dám." Ông cụ thấy y nho nhã thì lên tiếng nói: "Ở chỗ cửa phía Đông, mấy nhà cùng bán, thế nhưng nơi đó bán rất chạy, chắc là họ đã dọn sạp hết rồi, mộc yểm tử trên núi này ngày càng ít, muốn ăn phải đến sớm đấy."
"Đa tạ." Công tử Việt vội vàng hành lễ, cưỡi lên lưng ngựa đi về phía Đông.
Chỉ là tới chỗ đó rồi, quả đúng như lời ông cụ nói, ở đây chỉ còn lại lác đác vài người. Mặc dù có không ít vỏ hạt dẻ vương vãi khắp nơi nhưng lại không có bóng người.
Công tử Việt kéo dây cương lại, xuống ngựa quan sát xung quanh, trong lòng chợt chùng xuống.
Cho dù thật sự tìm được người bán hạt dẻ, có lẽ cũng chỉ là một cách gọi mới, hoặc là người kia đi ngang qua, truyền lại cách nói này cho dân chúng nơi đây rồi rời đi.
Gió thu thổi qua vỏ hạt dẻ trên mặt đất, âm thanh xào xạc khiến lòng người thêm phiền muộn.
Tiếng vó ngựa vang lên từ sau lưng, đánh thức dòng suy nghĩ của Công tử Việt, y vốn định tránh sang một bên, lại nghe thấy tiếng ngựa hí khi ghìm cương vang lên từ phía sau, sau đó có người xuống ngựa, tiếng bước chân lóc cóc theo sau.
Khi Công tử Việt kéo dây cương chuẩn bị rời đi, chỉ nghe thấy sau lưng vọng đến một giọng nói: "Ngươi tới rồi."
Điềm tĩnh và bình thản, giống hệt với giọng nói trong trí nhớ của y.
Công tử Việt sững sờ tại chỗ, trái tim bỗng đập loạn nhịp, chỉ trong cái chớp mắt đó, y ngỡ như mình đã nghe nhầm, nhưng khi quay đầu nhìn lại, bóng người áo đen dắt ngựa kia đã ở ngay gần trong gang tấc, không hề nhếch nhác hay vương chút sương gió, vẫn điềm tĩnh, tuấn mỹ như xưa, không hề thay đổi.
Trong lòng Công tử Việt trĩu nặng, chẳng biết sao mũi y bỗng cay cay, khóe môi y cong lên: "Ngươi vẫn ổn."
Xem ra hắn rất tốt, không sao là tốt rồi.
Trong ánh nắng chiều, thanh niên mặc áo vải bông, mái tóc khẽ lay động theo dải lụa trắng tinh buộc tóc, ánh mắt trong veo như phản chiếu cả biển nắng chiều, che đi những gợn sóng vô tận trong lòng, chỉ với một nụ cười nơi khóe môi đã toát lên vẻ đẹp gần như hòa quyện cùng ánh nắng chiều.
Công tử Việt.
Tông Khuyết hơi híp mắt lại, bỗng thấy cảnh tượng trước mắt thật chói lọi: "Vẫn ổn."
"Vậy thì tốt." Nụ cười của thanh niên vô cùng thoải mái, toàn thân toát lên vẻ thanh thoát, tựa như có thể hòa vào gió bất cứ lúc nào, mà biến mất vào ánh chiều tà.