Vì Người Rễ Tình Đâm Sâu
Chương 92: Công tử thế vô song (17)
Vì Người Rễ Tình Đâm Sâu thuộc thể loại Linh Dị, chương 92 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
"Đa tạ." Công tử Việt buông tay, đứng sang một bên, nhìn Tông Khuyết thả chiếc xô xuống giếng. Dây vừa được thả, chiếc xô liền chìm sâu xuống giếng. Khi kéo lên, nước đã đầy ắp.
Tông Khuyết đổ nước từ chiếc xô nhỏ vào thùng gỗ đặt cạnh đó, đổ ba xô rồi ngẩng đầu nhìn người đang đứng bên cạnh nói: "Huynh có thể khiêng vào được rồi."
Đến lúc này, Công tử Việt không còn lấy làm lạ với cách hành xử của hắn. Dù y là công tử nước Lâm, Tông Khuyết vẫn đối đãi với y như một người bình thường. Không, không phải chỉ là người bình thường, mà là... một người bạn.
Giúp đỡ để y có thể tự lập, thế nhưng chưa bao giờ mong đợi bất kỳ thù lao nào.
Công tử Việt khiêng thùng gỗ vào phòng, đổ nước vào rồi lặp lại việc đó thêm hai ba lần. Y vừa định múc thêm thì Tông Khuyết đã bưng nước nóng đến, đổ vào thùng nước tắm: "Độ nóng đã vừa chưa?"
Công tử Việt thò tay thử, đáp: "Vừa đủ."
Tông Khuyết quay người đi lấy thêm một thùng nước nóng khác đặt cạnh thùng nước tắm, bên trong có đặt một chiếc gáo làm từ quả bầu khô: "Nếu cảm thấy lạnh thì cứ thêm vào."
"Được, đa tạ." Công tử Việt đáp.
"Huynh mặc tạm bộ này trước đã." Tông Khuyết lấy ra một bộ y phục từ chiếc rương đặt sau giường, hắn kéo tấm bình phong đặt cạnh cửa sổ ra chắn ngang: "Nếu cần gì, cứ gọi ta."
Bình phong không chỉ che khuất tầm mắt mà còn khiến ánh sáng vốn đã mờ trong phòng càng trở nên dịu hơn. Công tử Việt nhìn bóng lưng Tông Khuyết quay người rời đi, bắt đầu cởi thắt lưng: "Được."
Từng món y phục bằng vải bông được y cẩn thận treo lên bình phong. Công tử Việt ngâm mình vào nước ấm, ban đầu có hơi nóng rát, nhưng cảm giác giá lạnh bao quanh thân thể dần tan biến, cả người lập tức cảm thấy thư thái vô cùng.
Suốt chặng đường bôn ba vất vả, dù Thúc Hoa đã đưa tiền và chuẩn bị ngựa, y vẫn phải cẩn trọng tránh né người khác lúc ban đầu.
Khi đi cùng Tông Khuyết trong rừng, tuy gian khổ nhưng ít ra còn có chỗ nghỉ chân, có thức ăn, nước uống và nơi tá túc. Còn khi y một thân một mình, đi lại nơi hoang vắng, việc tìm kiếm thức ăn vô cùng khó khăn. Y chỉ có thể tranh thủ mua lương khô khi đi qua làng mạc hay thành trấn. Có lúc mua không đủ, đành phải nhịn đói, siết chặt bụng mà ngủ qua bữa. Lại có lúc mua quá nhiều, nhưng vì trời đã vào lạnh nên thức ăn thừa rất dễ bị mốc, khiến y không thể nào nuốt nổi, đành phải bỏ đi.
Trên đường gặp quả dại, ban đầu y còn định hái nhưng sau khi chứng kiến động vật ăn phải rồi chết, y cũng chẳng dám đụng đến bất kỳ loại quả dại ven đường nào.
Chỉ những lúc vào thành lấy tiền do thân tín gửi đến, y mới dám trọ lại một đêm, giặt giũ quần áo, tắm rửa, vệ sinh thân thể. Nhưng xong việc cũng phải vội vã rời khỏi thành, tránh để lộ hành tung.
Cuối thu, vạn vật dần héo úa, cái lạnh buốt giá dần bao trùm, đến cả nước sông khi uống vào cũng lạnh thấu xương.
May mắn là khi đến nơi này không còn ai truy lùng dấu vết của y nữa, y có thể an tâm tìm một nơi trú đông.
Trước kia, trong hoàng cung, y chưa từng cảm nhận được sự khắc nghiệt của mùa đông. Nhưng bây giờ, khi mùa đông còn chưa thực sự đến, y đã thấy những xác chết đói dọc đường. Ngoài việc học lục nghệ và lý thuyết chính trị, y vẫn mơ hồ về cách sinh tồn trong hoàn cảnh khắc nghiệt này. Và cảm giác bất an này là thứ chẳng thể giãi bày cùng ai.
Cho đến khi nghe thấy từ hạt dẻ.
Nước ấm dịu dàng vây quanh, Công tử Việt tựa người lên thành thùng, nhìn ánh sáng lờ mờ phía sau bình phong. Gió bên ngoài vẫn thổi không ngừng, cuốn theo lá khô xào xạc. Sau tấm bình phong, có người vẫn đang tỉ mỉ chạm khắc thứ gì đó – tiếng động nhỏ nhưng đều đặn, khiến lòng y cũng trở nên an ổn lạ thường.
Tông Khuyết đang dùng thẻ tre để làm giấy thông hành, Bên tai hắn vẫn vang lên tiếng nước vẩy nhẹ từ phía sau bình phong. Nơi ở của hắn vốn ít người lui tới, giờ lại có thêm chút hơi người, thật là một điều hiếm có.
Hắn khắc chữ "Nhạc" lên mặt thẻ tre, rồi đóng dấu lên, chỉ để lại khoảng trống ở phần địa danh.
Trời đã về khuya, Tông Khuyết cất giấy thông hành, nghe tiếng nước vọng ra một cách yếu ớt: "Đừng ngâm lâu quá, sẽ cảm lạnh đấy."
Tiếng nước chợt lớn hơn chút, truyền ra một giọng nói ôn hoà: "Được."
Tông Khuyết đã từng gặp không ít quan binh, thậm chí cả dân chúng bình thường, những kẻ thường xuyên quát tháo, sỉ vả nô lệ, thế nhưng vị công tử trong phòng này lại hoàn toàn khác biệt với họ.
Tiếng nước lớn dần, tiếng quần áo sạch sẽ vắt trên bình phong được gỡ xuống, tiếng vải lụa cọ xát khe khẽ. Người ấy dùng vải khô quấn lấy mái tóc ướt, chậm rãi bước ra từ phía sau bình phong.
Trong ánh nến yếu ớt, làn da y mịn màng, trắng ngần đến gần như trong suốt, từng giọt nước từ mái tóc ướt trên trán rơi xuống ngực, hoặc vương trên gò má, rồi được y nhẹ nhàng lau đi khi đang ngồi quỳ.
Dù có dãi dầu sương gió thì mỗi động tác của y vẫn toát lên sự thanh tao, lịch thiệp của bậc công tử thế gia. Một người như vậy đáng lẽ phải được nuôi dưỡng trong nhung lụa gấm vóc, sống trong lầu son gác tía, ngày ngày đọc sách lễ nghĩa, ngâm vịnh thi từ ca phú, với dáng vẻ hành lễ tao nhã phi phàm. Thế nhưng tạo hóa lại trêu ngươi, bắt y phải trải qua bao phong sương gian khổ, nguy nan khốn đốn không ngừng nghỉ.
Ánh mắt Tông Khuyết dừng lại trên những ngón tay y đang nhẹ nhàng lau, trên đó có những vết thương nhỏ li ti bị nước làm cho hơi trắng bệch, và cả những vết chai sạn mà trước đây chưa từng có.
"Ngươi vừa mới làm gì vậy?" Công tử Việt nhìn hắn, khẽ hỏi, không để lộ chút dấu vết nào.
"Giấy thông hành." Tông Khuyết trả lời.
Công tử Việt nhìn về phía giá sách, y vốn đã có suy đoán, nhưng không ngờ Tông Khuyết lại thẳng thắn đến vậy: "Huynh còn biết chế tạo giấy thông hành sao?"
"Không phải vừa nãy huynh đã phát hiện những cái đó là giả sao?" Tông Khuyết nhìn thẳng vào y rồi nói.
Nếu không thì y đâu có dành nhiều thời gian xem giấy thông hành như vậy.
"Năng lực này không thể để người ngoài biết được." Công tử Việt không ngại phiền mà vừa lau tóc vừa dặn dò.
Giấy thông hành là để nắm rõ hành tung của dân chúng các nước, dù có người biết cách làm giả, có người nhờ mối quan hệ với quan lại mà dùng trộm được một hai suất, nhưng làm giả giống đến mức này thì nhất định sẽ bị sáu nước kiêng kỵ.
"Ừ." Tông Khuyết đáp: "Tiếp theo huynh có tính toán gì không?"
"Việt vốn định đến Vấn Đô bái Hà tiên sinh làm học trò để cầu học, nhưng nghe nói Hà tiên sinh đã dẫn đệ tử đến nước Ninh rồi." Ngón tay Công tử Việt khẽ dừng lại một chút: "Giờ ta đang tìm một nơi để trú qua mùa đông, huynh có kế hoạch gì không? Nếu là ba tháng nữa, huynh muốn đi đâu?"
"Nước Nghi." Tông Khuyết nói.
"Tại sao?" Công tử Việt hỏi.
Nước Nghi ở phía Bắc, vào mùa đông giá lạnh khắc nghiệt vô cùng.
"Huynh sẽ đến đó." Tông Khuyết nhìn y: "Nơi đó tuy lạnh giá nhưng rất an toàn."
Nước Lỗ nằm ở phía Nam, mặc dù vào mùa đông cây cối vẫn xanh um tươi tốt, rất thuận tiện để vượt qua mùa đông. Vương công quý tộc nếu rời cố quốc tránh rét thường sẽ đến đó, thế nhưng trong ghi chép của tuyến thế giới ban đầu, Công tử Việt lại chọn nước Nghi để tránh sự truy sát không ngừng nghỉ.
Ánh mắt Công tử Việt khẽ ngẩn người, có lẽ là do vừa mới tắm nước nóng, toàn thân ấm áp dễ chịu, thậm chí trong lòng còn dâng lên một cảm giác ấm nóng khó tả: "Đi tìm ta à?"
"Ta đã đồng ý với huynh." Tông Khuyết đứng dậy nói.
Công tử Việt lau phần đuôi tóc đã hơi khô, sau khi ngẩn người thì khóe môi nở nụ cười, bởi vì đã hứa, nên dù có phải tìm khắp chân trời góc biển cũng sẽ thực hiện lời hứa sao?
Lời hứa của hắn có giá trị ngàn vàng.
Tông Khuyết khép cửa sổ lại, Công tử Việt đứng dậy nhìn về phía bình phong: "Cứ để ta đổ nước là được."
"Sáng mai hãy đổ, vừa tắm nước nóng xong, lỗ chân lông toàn thân đang giãn nở, ra ngoài dễ bị cảm lạnh." Tông Khuyết quay người ôm hai chiếc chăn từ trong tủ ra, một chiếc trải lên giường bên trong, một chiếc trải lên giường bên ngoài.
"Lỗ chân lông?" Công tử Việt nhìn hành động của hắn, khó hiểu hỏi.
Tông Khuyết quay đầu nhìn y: "Chính là nơi lông tơ mọc trên cơ thể huynh. Lau khô tóc rồi hãy ngủ."
"Nếu không lau khô thì sao?" Công tử Việt nhìn những sợi lông tơ mềm mại gần như vô hình trên cánh tay mình, nghĩ đến khái niệm 'lỗ chân lông' mà Tông Khuyết vừa nhắc đến.
Y đã từng nghe các thầy thuốc nhắc nhiều tới huyệt đạo, thế nhưng đây là lần đầu tiên nghe thấy một cách nói như vậy.
"Sau khi ngủ say, hơi ẩm sẽ xâm nhập, nhẹ thì đau đầu, nặng thì có thể dẫn đến tử vong." Tông Khuyết nói.
Lòng Công tử Việt chợt thắt lại. Y đổi sang miếng vải khô khác, cố gắng lau khô đến mức gần như không còn cảm nhận được chút ẩm nào.
Giường đã được trải gọn gàng, Tông Khuyết mở cửa đi ra ngoài, thêm nước và cỏ khô vào máng ăn cho ngựa. Công tử Việt lau mái tóc đã khô đến chín phần, thu dọn vải khô và quần áo, định bụng sáng mai sẽ giặt.