Vì Người Rễ Tình Đâm Sâu
Chương 98: Hơi ấm giữa mùa đông
Vì Người Rễ Tình Đâm Sâu thuộc thể loại Linh Dị, chương 98 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Công tử Việt hơi sững sờ, há miệng nuốt thứ nước canh đậm đà, thơm lừng. Mùi hương quyến rũ xộc vào mũi, y khẽ nói: "Làm sao có thể không nhớ?"
"Ngươi cứ nhớ đi, không cần phải kìm nén." Tông Khuyết lại đút thêm một thìa, nói: "Suy nghĩ của chúng ta khác biệt, nếu nghĩ thoáng hơn một chút thì sẽ không còn cảm thấy khó chịu nữa."
Công tử Việt lại nuốt một ngụm, đưa tay nắm lấy cổ tay hắn, khẽ nở nụ cười trên môi: "Việt chưa từng nghe ai nói điều này."
Bảo y nghĩ thoáng lên, nhưng làm sao có thể kiểm soát được suy nghĩ của mình?
"Bây giờ nghe rồi đấy." Tông Khuyết nói.
Công tử Việt khẽ chuyển tầm mắt, đôi mắt y đã ầng ậc nước: "Đây là canh gì vậy?"
"Canh gà. Trong lúc đào dược liệu, ta tình cờ bắt được một con gà rừng." Tông Khuyết đáp: "Phong hàn khiến nguyên khí hao tổn, món này rất tốt để bồi bổ cơ thể."
Bàn tay Công tử Việt giấu trong tay áo khẽ siết chặt. Nhìn Tông Khuyết, y bất ngờ ôm chầm lấy hắn, nước mắt tuôn rơi.
Tông Khuyết nhấc tay lên, tránh chiếc bát đang cầm, cảm nhận cơ thể run rẩy trong lòng. Hắn đổi tay đặt bát xuống cạnh giường, nhẹ nhàng đỡ lấy bờ vai đối phương. Nơi bả vai hắn bị y tựa vào đã ướt đẫm.
"Ta nhớ quê hương, lo lắng cho mẫu hậu..."
Từ trong lòng ngực hắn vang lên tiếng khóc nghẹn ngào. Tông Khuyết khẽ khàng đáp: "Ừm."
"Đáng lẽ quan binh phải đi tìm ta, thế mà giờ đây ai cũng muốn bắt ta... Không phải ta muốn rời xa cố thổ, mà là cố thổ đã không còn nơi dung thân cho ta nữa... Ta có lo lắng cũng vô ích, báo thù cũng vô ích..."
Y nói năng lộn xộn, những ngón tay bấu chặt vạt áo.
Tông Khuyết chỉ khẽ đáp, không tự tiện nói thêm lời nào khác.
Lời hắn nói lúc này cũng không thể thay đổi được gì. Điều Công tử Việt cần lúc này là trút bỏ hết những cảm xúc tích tụ trong lòng, như vậy bệnh mới có thể khỏi.
"...Rồi sẽ có một ngày, ta sẽ trở về."
"Ừm." Tông Khuyết rũ mắt nhìn y, khẽ đáp.
Canh gà đã phát huy tác dụng. Y khóc được nửa chừng, Tông Khuyết vừa đỡ vai đẩy nhẹ ra thì y đã thiếp đi.
Y nằm trên giường, mái tóc đen xõa tung, khuôn mặt thanh tú, nhã nhặn vẫn còn vương đầy lệ, đuôi mắt hơi đỏ hoe.
Tông Khuyết bắt mạch một chút, sau đó đứng dậy bưng bát ra ngoài. Hắn lại cầm chiếc khăn tay trở vào, lau đi vệt nước trên gương mặt y. Hơi trầm ngâm, hắn ngồi xuống bàn lấy thẻ tre ra, khắc vài chữ, đặt bên gối y, sau đó lại bước ra ngoài.
Tông Khuyết ăn xong bữa trưa thì ra ngoài đốt lửa. Sau khi di chuyển đống lửa đi, mặt đất đã dễ đào hơn, lớp đất bên dưới cũng trở nên tơi xốp.
Muốn làm giường sưởi, có thể dùng đá xếp thành khung, bên ngoài trát bùn trộn cỏ khô rồi nung lên. Bếp sẽ đặt ở ngoài, như vậy vừa không có khói, mà cả đêm đều ấm áp. Sáng ra còn có thể nấu cơm ngay, sẽ không lãng phí.
Đất được đào lên rất nhiều, trộn với cỏ đã cắt và phơi khô từ trước. Tông Khuyết nặn thành hình viên gạch, định dùng để lát lớp ngoài cùng.
Từng chồng gạch được xếp lên. Khi hoàng hôn dần buông xuống, Tông Khuyết xếp những viên gạch đã khô cứng vào giỏ. Lúc hắn xách vào trong viện thì nghe thấy tiếng cửa mở. Hắn ngước mắt lên, nhìn thấy người thanh niên khoác áo choàng, dù đuôi mắt còn hơi đỏ hoe nhưng trên môi đã nở nụ cười: "Ngươi đang làm gì vậy?"
"Ta chuẩn bị làm giường sưởi." Tông Khuyết đứng dậy hỏi: "Không lạnh sao?"
"Ta đã mặc hai lớp, còn quấn thêm cả áo của ngươi nữa." Công tử Việt nhìn hắn đứng dậy phủi bụi đất trên tay, cảm giác nặng trĩu trong lồng ngực gần như muốn vỡ òa.
*Trời sắp giao cho người nào gánh vác việc lớn thì ắt trước hết phải làm cho ý chí người ấy khổ sở, gân cốt mệt mỏi, thân thể đói khát, thiếu thốn mọi bề, và khiến cho những việc họ làm bị trở ngại. Chính vì vậy mà tâm trí họ được rèn luyện, tính kiên nhẫn được nâng cao, và khả năng của họ tăng lên.*
Làm Quân vương thì dễ, nhưng làm một vị Quân vương nhân từ thật sự thì lại vô cùng khó. Trải qua chuyện này, họa phúc khôn lường, biết đâu đây lại là phúc. Đây là lời khuyên chân thành của hắn, một lời đủ khiến người ta bừng tỉnh.
"Vào trong trước đi. Nếu muốn tản bộ thì đợi đến trưa mai." Tông Khuyết đứng dậy rửa tay, xách theo chiếc nồi nhỏ, đặt lên bếp than rồi đổ nước vào. Hắn đặt những dược liệu đã được chọn sang một bên, nói: "Tối còn phải uống một thang nữa. Ta chỉ ngươi các bước sắc thuốc, ba chén nước sắc còn lại một chén là có thể uống được."
"Còn phải uống thuốc này mấy ngày nữa?" Công tử Việt theo bước hắn, ngồi xuống bên bếp than hỏi.
"Ba ngày." Tông Khuyết đáp.
"Được." Công tử Việt nhìn ngọn lửa đang nhảy nhót rồi đáp lời.
Tông Khuyết ngước mắt nhìn y một cái, rồi cũng đặt bát cháo sáng lên bếp than, đứng dậy tiếp tục chuyển gạch bùn vào viện. Khi hắn rửa tay bước vào, mùi thuốc nồng nặc đã tràn ngập cả phòng.
Tông Khuyết ngồi trước bếp than húp cháo. Công tử Việt mở nắp nồi, nhặt bỏ mấy vị thuốc ra rồi hỏi: "Uống thuốc xong có thể tắm không?"
"Đặt thêm hai bếp than nữa, dùng nước nóng lau người qua một chút." Tông Khuyết nói: "Muốn tắm thì đợi khỏi hẳn bệnh đã."
"Được." Công tử Việt đáp.
Nước thuốc sắc lên có màu đen kịt, mang theo hơi ấm khi đưa vào miệng. Đắng đến nỗi lông mày Công tử Việt nhíu chặt, nhưng dù vậy, bát thuốc vẫn được y uống cạn không còn một giọt.
Đêm đến, sau khi lau người và súc miệng, trong chăn vẫn còn thoang thoảng mùi thảo dược. Công tử Việt nằm trên giường, nhìn người đang cầm đèn tiến lại gần, cất tiếng hỏi: "Bệnh của ta có lây cho ngươi không?"
"Không sao đâu." Tông Khuyết đặt giá cắm nến xuống rồi nằm vào chăn.
Công tử Việt thầm nghĩ, không sao tức là sẽ lây. Tuy trong lòng mừng rỡ vì hắn đến gần, nhưng y vẫn trở mình dựa vào góc tường. Chỉ là chưa kịp dịch chuyển thì đã nghe người phía sau nói: "Dựa sát tường sẽ lạnh đấy."
Động tác của Công tử Việt thoáng khựng lại. Y đã bị người kia ôm lấy từ phía sau, nhịp tim hai người chạm nhau, hơi ấm lan tỏa.
[Ký chủ, cậu ấy ôm y rồi!] 1314 phấn khích.
[Đêm nay còn lạnh hơn đêm qua.] Tông Khuyết nhắm mắt nói.
Nhà cửa ở thời đại này vốn dĩ bốn phía lộng gió, đặt bếp than không có hiệu quả lớn, đặt nhiều lại dễ bị ngộ độc. Nếu không dựa vào hơi ấm cơ thể của nhau thì hắn cũng không chịu nổi.
1314: [...]
Một đêm gió lạnh thổi qua, đất đóng băng càng thêm cứng, Tông Khuyết cũng đẩy nhanh tốc độ xây giường sưởi. Phần viền ngoài đã đắp xong, đá cũng đã được xếp chồng, trát bùn lên. Đến khi Công tử Việt uống xong thang thuốc thứ ba, Tông Khuyết đã xây xong cái bếp gắn liền với giường sưởi ở bên ngoài nhà. Lửa được đưa vào nung, khói bay ra ngoài. Cái bếp và giường sưởi vốn còn ẩm ướt cũng dần khô cứng lại, tỏa ra mùi thơm của cỏ tranh và đất.
Đêm đó, trên giường sưởi trải chiếu lác, rồi lại trải thêm một lớp đệm dày, hai chiếc chăn, một chiếc bên trong, một chiếc bên ngoài. Công tử Việt sờ vào trong, hơi ấm lan tỏa. Ngay cả trong nhà cũng ấm hơn hẳn so với khi đốt bếp than trước đây.
"Nghỉ sớm đi." Tông Khuyết bưng chậu nước vào đặt xuống đất, chiếm lấy vị trí phía ngoài giường rồi khép mắt lại.
Cái giường sưởi này được xây rất rộng. Công tử Việt nằm trong làn hơi ấm, kéo chăn đắp lên. Cơ thể y rất ấm áp, nhưng người bên cạnh vốn luôn ôm chặt lấy y lại không hề nhích lại gần nữa.
Đêm khuya tĩnh mịch, mắt y nhờ ánh tuyết mà dần nhìn rõ mọi vật trong gian nhà. Công tử Việt khẽ trở mình, nhìn chằm chằm vào đường nét thẳng tắp của người đàn ông rất lâu.
Vận mệnh y nay lắm gian truân, có thể bình an sống qua ngày phần lớn là nhờ Tông Khuyết hết lòng giúp đỡ. Chuyện ở nước Lâm chưa yên, không nên để lộ tâm tư, kéo hắn liên lụy vào vòng xoáy này.
Chỉ cần có thể ở bên cạnh người này, nhìn thấy hắn, đã quan trọng hơn rất nhiều so với những khoảnh khắc ôm ấp thoáng qua kia.
Tuyết lớn vào mùa đông ở nước Nghi cứ rơi hết trận này đến trận khác. Dù có dọn dẹp mỗi ngày, ngày hôm sau tuyết rơi vẫn có thể vùi lấp đến mắt cá chân.
Hiếm khi tuyết tan được vài ngày, Công tử Việt quét dọn con đường dưới mái hiên, nhìn bóng dáng Tông Khuyết dắt ngựa, hỏi: "Hôm nay định vào núi sao?"
"Ừ, đồ ăn của chúng ta không đủ để qua mùa đông." Tông Khuyết treo cung tên lên yên ngựa đáp: "Thức ăn khan hiếm, sói trong núi có thể ra ngoài kiếm ăn, nhớ đóng cửa cẩn thận."
"Được, ngươi đi đường cẩn thận. Nếu trời đổ tuyết, ngươi nhớ về sớm nhé." Công tử Việt nhìn hắn dắt ngựa ra cửa, dặn dò thêm vài lời.
"Ừ." Tông Khuyết khẽ đáp rồi leo lên lưng ngựa, thúc ngựa đi vào rừng.
Công tử Việt nhìn bóng lưng hắn khuất dần, sau đó đóng cửa lại.
Mùa đông tuyết rơi dày, có loài vật ngủ đông, ắt cũng có loài phải ra ngoài tìm kiếm thức ăn. Lúc Tông Khuyết săn được vài ba con thỏ, một hai con hươu bào thì gặp phải sói trong rừng.
Sói ra ngoài vào ban ngày, một khi đói khát cùng cực, rất có thể sẽ mò đến thôn trấn làm hại con người.
Một mũi tên của Tông Khuyết ghim trúng chỗ hiểm của con sói. Chỉ là khi hắn treo xác sói lên lưng ngựa, trong giỏ cũng đã đầy ắp dược liệu, chuẩn bị trở về thì nghe thấy tiếng "ây da" vọng ra từ sau cây.
Roi ngựa của hắn vung lên. Người vừa kêu "ây da" liền hét lớn: "Ôi chao, ở đây có người sống sờ sờ ra đây, còn chút lương tâm nào không hả?"
Tông Khuyết nhìn sang, khi thấy chiếc bẫy thú kẹp chặt chân người kia bèn ghìm cương ngựa.