Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh
Chương 126
Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh thuộc thể loại Linh Dị, chương 126 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lãnh Ninh chăm chú quan sát từng biểu cảm nhỏ trên gương mặt Vu An, “Rốt cuộc anh là ai?”
“Một quái vật từ địa ngục bò về.” Nụ cười của Vu An vẫn hiền hòa, nhưng ánh mắt lại lạnh như băng, “Giống như cậu, Lãnh Ninh, chẳng phải cậu cũng bò về từ địa ngục sao?”
Lãnh Ninh nín thở, “Bây giờ tôi không có thời gian nói chuyện này với anh.”
Khi cửa thang máy sắp đóng, Vu An giơ tay chặn lại, cửa thang máy lại mở ra hai bên.
Hắn bước vào thang máy, đứng sát ngay bên cạnh Lãnh Ninh, giọng nói ép xuống cực thấp, “Đi gấp như vậy, có phải là đi cứu tên họ Địch kia đúng không?”
Lãnh Ninh khựng lại, trong đầu nhanh chóng đánh giá tình hình hiện tại – Vu An đột nhiên xuất hiện ở đây, dường như đã chờ cậu từ lâu, Địch Diệp bị mất liên lạc, lẽ nào có liên quan đến hắn?
“Anh có ý gì?” Lãnh Ninh hỏi.
“Tôi có thể cứu hắn, nhưng với điều kiện cậu phải đồng ý yêu cầu của tôi.” Ánh mắt Vu An quét qua khuôn mặt Lãnh Ninh, “Tôi là một doanh nhân, chỉ làm những chuyện trao đổi công bằng.”
“Lý do gì khiến tôi phải tin anh?” Giọng Lãnh Ninh vẫn bình tĩnh, nhưng tốc độ nói rõ ràng nhanh hơn hẳn.
Vu An cười khẽ một tiếng, “Cậu có thể không tin, nhưng thời gian của hắn không còn nhiều nữa đâu.”
Ngón tay Lãnh Ninh khẽ siết chặt, “Anh muốn gì?”
Nụ cười của Vu An dần dần mở rộng, trong mắt lóe lên vẻ điên cuồng, “Tôi muốn cậu quay về bên tôi.”
Trái tim Lãnh Ninh chợt chùng xuống, “Anh có bệnh à?”
Bị mắng là có bệnh, Vu An ngược lại càng cười lớn hơn, “Vậy thì hôm nay hắn chết chắc rồi.”
Vô số suy nghĩ nhanh chóng xẹt qua trong đầu Lãnh Ninh, cậu biết, lời của Vu An không thể tin tưởng hoàn toàn, đồng thời cậu cũng hiểu rõ, bản thân đã không còn thời gian để do dự. Mạng sống của Địch Diệp, cậu không thể đem ra đánh cược.
“Nếu anh ấy xảy ra chuyện, tôi nhất định sẽ khiến anh phải hối hận!”
Khi Lãnh Ninh nói câu này, trong ánh mắt cậu lóe lên vẻ lạnh lẽo.
“Nhìn vẻ mặt của cậu bây giờ xem,” giọng Vu An trêu chọc vang vọng trong không gian chật hẹp, “Hắn đối với cậu quan trọng đến thế sao?”
Lãnh Ninh: “Đừng nói nhảm nữa, anh ấy ở đâu?!”
**
Mười phút trước.
Tay bắn tỉa trên tháp nước đổ gục sau tiếng súng, Địch Diệp không kịp xác nhận đối phương đã bị tiêu diệt hay chưa, quay người lao về phía Chu Dương Dương đang nằm trên mặt đất.
Ngực Chu Dương Dương đã đẫm máu, hơi thở yếu ớt, đã rơi vào trạng thái hôn mê nhẹ.
Địch Diệp giật mạnh áo khoác, ép chặt vào vết thương của anh ta, tay kia kéo anh ta di chuyển đến sau vật che chắn.
“Cố gắng lên!”
Mồ hôi chảy dọc cằm anh, hòa lẫn với máu loang lổ trên mặt đất.
Đúng lúc này, tiếng súng thứ ba vang lên, Địch Diệp chỉ cảm thấy lưng mình nóng rát, sau đó là cơn đau dữ dội, anh cảm thấy máu nóng hổi đang trào ra từ phía sau lưng.
Anh nghiến chặt răng, cố hết sức kéo Chu Dương Dương đến sau vật che chắn, sau đó dựa vào tường từ từ trượt xuống ngồi bệt trên đất.
Thời gian trôi qua từng giây từng phút, Địch Diệp cảm thấy một cơn đau bỏng rát lan ra từ vết thương, cứ như có một ngọn lửa đang cháy trong cơ thể anh. Tầm nhìn của anh bắt đầu nhòe đi, bên tai chỉ còn lại tiếng thở dốc của chính mình và tiếng súng mơ hồ từ xa.
Anh cúi đầu nhìn, máu đã thấm đẫm lòng bàn tay anh.
“Mẹ nó…” Anh lẩm bẩm một câu.
Dựa vào vật che chắn, hơi thở ngày càng nặng nhọc, ý thức cũng dần trở nên mơ hồ, anh cảm thấy tình trạng của mình không ổn chút nào — mất máu quá nhiều, cơn đau đớn tăng lên, thậm chí sức lực để nhấc tay cũng đang mất dần một cách nhanh chóng.
“Chẳng lẽ, mình sẽ chết ở đây?” Ý nghĩ này đột nhiên lóe lên trong đầu anh, khiến anh không khỏi cười khổ một tiếng.
Anh chưa bao giờ nghĩ mình sẽ kết thúc theo cách này. Là một cảnh sát, anh đã sớm chuẩn bị tinh thần cho sự hy sinh, nhưng khi thực sự đối diện với cái chết, anh mới nhận ra rằng, mình vẫn còn quá nhiều việc chưa hoàn thành.
Gương mặt Lãnh Ninh chợt lướt qua trong tâm trí anh — gương mặt luôn bình tĩnh và xa cách đó.
“Lãnh Ninh…” Anh khẽ thì thầm, giọng nói gần như bị gió cuốn đi.
Anh chợt muốn gọi điện cho Lãnh Ninh, nếu bây giờ không nói, có lẽ sẽ chẳng còn cơ hội nữa.
Ngón tay anh khẽ run rẩy, khó khăn mò lấy điện thoại ra, bấm số gọi cho Lãnh Ninh.
Nếu mình cứ thế chết đi, Lãnh Ninh sẽ phải làm sao?
“Tút—tút—”
Vô số hình ảnh chợt xẹt qua trong đầu anh – Khoảnh khắc Lãnh Ninh cứu anh trong làn khói bụi của vụ nổ, cảnh bọn họ đối đầu trong phòng hỏi cung, hình ảnh cùng che chung một chiếc ô trong đêm mưa…
Những hình ảnh này chạy như đèn kéo quân trước mắt anh, khiến trong lòng anh trào dâng một khát khao sống sót mãnh liệt.
Ý nghĩ này khiến trái tim anh quặn thắt lại.
Không được…
Anh nghiến răng, buộc bản thân phải giữ tỉnh táo.
Mình không thể chết… Ít nhất, không thể chết ở đây!
Anh không thể chết, anh còn quá nhiều việc chưa hoàn thành, còn quá nhiều lời chưa kịp nói, anh phải cố gắng chống đỡ, phải sống sót mà trở về!
Điện thoại vẫn chưa kết nối, tầm nhìn của anh đã dần mờ đi, ánh nắng chói mắt, thế giới dường như chìm vào một khoảng trắng xóa tĩnh mịch.
Gió bên sông cuốn theo hơi nước ẩm ướt, thổi qua bãi cỏ dại bên ngoài nhà máy. Ý thức của Địch Diệp lơ lửng trong bóng tối, bên tai lờ mờ nghe thấy tiếng bước chân cùng những đoạn hội thoại mơ hồ.
Anh cố gắng mở mắt, nhưng mí mắt như bị đổ chì, nặng trĩu không sao nhấc lên được.
“Đội trưởng Địch! Đội trưởng Địch trúng đạn!!!”
Có người đang gọi anh, giọng nói khi gần khi xa.
“Mau! Hộp cứu thương!!!”
Anh cảm thấy có người ấn vào vai mình, sau đó là tiếng xé toạc túi cấp cứu. Cơn đau sau lưng như bị châm lửa, thiêu đốt thần kinh của anh. Anh cắn chặt răng, buộc bản thân phải tỉnh táo trở lại.
“Tay bắn tỉa… Xác nhận đã tiêu diệt chưa?” Anh khó khăn mở miệng, giọng nói khàn đặc gần như không nghe rõ.
“Đã xác nhận rồi!” Giọng Hà Lạc vang lên, mang theo chút run rẩy, “Đại ca, anh đừng hù dọa em!”
“Chú Chu sao rồi?”
“Đội trưởng Chu đã được đưa lên xe rồi.”
Địch Diệp gật đầu, mồ hôi lạnh trên trán lăn xuống má, anh giơ tay muốn mò lấy điện thoại, nhưng phát hiện trong tay trống rỗng.
“Điện thoại…” Anh thì thầm, giọng nói gần như bị gió thổi tan đi.
“Cái gì?” Hà Lạc ghé sát hơn.
“Điện thoại của tôi…” Địch Diệp chỉ về phía bên ngoài vật che chắn, ngón tay khẽ run rẩy.
Hà Lạc lập tức hiểu ý anh, nhanh chóng đứng dậy chạy ra phía ngoài vật che chắn.
Địch Diệp dựa vào tường, hơi thở gấp gáp, cảnh vật trước mắt lúc rõ ràng, lúc lại mờ ảo.
Anh cố gắng hồi tưởng lại chi tiết vừa rồi — Kỹ năng bắn súng của tay bắn tỉa rất chính xác, rõ ràng đã được huấn luyện chuyên nghiệp, ít nhất có bốn tay bắn tỉa, anh bắn hạ một người, đồng đội bắn hạ một người, còn hai người không rõ vì lý do gì mà đột nhiên rút lui.
“Đại ca, tìm thấy rồi!” Hà Lạc chạy về, đưa điện thoại cho Địch Diệp.
Màn hình điện thoại hiển thị vài cuộc gọi nhỡ từ Lãnh Ninh.
Ngón tay Địch Diệp khẽ run rẩy, nhấn nút gọi lại, điện thoại chỉ reo một tiếng đã có người bắt máy.
“Địch Diệp.” Giọng Lãnh Ninh truyền đến từ ống nghe, bình tĩnh và trầm thấp, nhưng mang theo một sự căng thẳng khó nhận thấy.
Giọng Địch Diệp khàn đặc, gần như nặn ra từ cổ họng, “Bên tôi… có chút chuyện rồi.”
“Anh bị thương?” Giọng Lãnh Ninh vẫn bình tĩnh, nhưng tốc độ nói hiển nhiên nhanh hơn hẳn.
Địch Diệp cười khổ một tiếng, cơn đau đớn sau lưng khiến anh gần như không thể nói thành lời, “Nếu tôi không qua khỏi, cậu hãy tìm một người nào đó…”
“Đừng nói chuyện, duy trì tỉnh táo.” Giọng Lãnh Ninh mang theo chút mệnh lệnh.
Đầu dây bên kia truyền đến tiếng động cơ gầm rú, hiển nhiên Lãnh Ninh đang tăng tốc.
Địch Diệp nhắm mắt lại, khóe miệng khẽ nhếch lên, anh biết rằng, chỉ cần Lãnh Ninh còn đó, mọi chuyện sẽ không vượt khỏi tầm kiểm soát.
“Kẻ đứng phía sau đã ra tay rồi…”
“Tôi biết, anh cố gắng chịu đựng—”
Ý thức của Địch Diệp lại bắt đầu mơ hồ, bên tai chỉ còn lại câu nói của Lãnh Ninh: “Tôi đến ngay.”
**
Trên đường lái xe đến bệnh viện, Lãnh Ninh nhớ lại cuộc đối thoại với Vu An trong gara ngầm…
“Tại sao anh phải làm như vậy?”
“Ý cậu là cứu Địch Diệp, hay là… bảo cậu về phe tôi?”
“Cả hai.” Giọng Lãnh Ninh mang theo vẻ thăm dò.
Vu An cười khẽ một tiếng, “Cứu Địch Diệp, vì hắn vẫn còn hữu dụng đối với tôi. Còn cậu… Pháp y Lãnh, cậu luôn là người mà tôi quan tâm nhất.”
Trái tim Lãnh Ninh chợt chùng xuống, nhưng vẻ mặt vẫn bình thản, “Tôi không có hứng thú với anh.”
“Thật à?” Giọng Vu An mang theo chút bông đùa, “Nhưng vì Địch Diệp, cậu vẫn lựa chọn giúp đỡ tôi, điều này chứng tỏ trong lòng cậu có hắn.”
Ngón tay Lãnh Ninh khẽ run rẩy, nhưng cậu nhanh chóng ổn định cảm xúc, “Rốt cuộc anh muốn làm gì?”
Nụ cười của Vu An dần dần mở rộng, trong mắt lóe lên vẻ điên cuồng, “Tôi muốn cậu giúp tôi tìm một người.”
“Người nào?” Lãnh Ninh biết, người mà đối phương muốn tìm tuyệt đối không đơn giản, cậu cần phải biết đối phương rốt cuộc muốn làm gì.
Vu An khẽ cười một tiếng, ánh mắt đặt trên góc nghiêng khuôn mặt Lãnh Ninh, “Một gián điệp đang ẩn náu trong lực lượng cảnh sát.”
Ngón tay Lãnh Ninh siết chặt, khớp ngón tay trắng bệch vì dùng hết sức, nếu trong nội bộ cảnh sát thực sự có một gián điệp như vậy, tại sao Vu An lại muốn cậu điều tra?
“Tại sao lại bảo tôi điều tra?”
“Tôi muốn chơi với cậu một trò chơi,” Trong mắt Vu An vẫn lóe lên vẻ điên cuồng, “Một trò chơi về lòng tin và sự phản bội.”
“Anh muốn tôi làm gì?”
Vu An khẽ cười một tiếng, móc từ túi vest ra một mẩu giấy nhỏ, “Tìm ra người này, sau đó nói cho tôi thân phận thực sự của hắn. Chỉ cần cậu làm được, tôi sẽ buông tha cho Địch Diệp.”
Trái tim Lãnh Ninh chùng xuống, “Nếu tôi không đồng ý?”
“Tôi có thể lấy mạng của hắn bất cứ lúc nào.” Giọng Vu An vẫn hiền hòa, nhưng mang theo lời đe dọa, “Cậu biết, tôi làm được.”
Ngón tay Lãnh Ninh khẽ run rẩy, cậu nhận lấy mẩu giấy trong tay đối phương, “Được, tôi sẽ giúp anh tìm người này, nhưng anh phải cho tôi thêm thông tin về anh ta.”
Nụ cười của Vu An càng thêm rạng rỡ, “Không vội, đến lúc, tôi sẽ nói cho cậu biết bước tiếp theo phải làm gì, cậu chỉ cần dẫn rắn ra khỏi hang.”
…
Giây phút này, Lãnh Ninh nhìn chằm chằm vào con đường không ngừng trải dài trước kính chắn gió, vô số thông tin nhanh chóng xẹt qua trong đầu — thân phận gián điệp, mục đích thực sự của Vu An, sự an nguy của Địch Diệp…
Cậu biết, mục đích của Vu An tuyệt đối không hề đơn giản, đây rất có thể là một cái bẫy, nhưng vì Địch Diệp, cậu chỉ có thể lao vào.
Cậu phải tìm ra cách phá vỡ cục diện này càng sớm càng tốt.
**
Trong hành lang bệnh viện, mùi nước khử trùng nồng nặc và lạnh lẽo, ánh đèn chói chang khiến người ta nhức mắt.
Lãnh Ninh ngồi trên ghế dài, hai tay đan vào nhau, khớp ngón tay trắng bệch. Ánh mắt cậu dán chặt vào chiếc đèn đỏ chói mắt trên cửa phòng cấp cứu, cứ như thể chỉ cần nhìn thêm một chút, chiếc đèn đó sẽ tắt, và Địch Diệp sẽ bước ra an toàn.
Nhưng chiếc đèn vẫn sáng rực, giống như một con dao sắc bén treo lơ lửng trong tim cậu.
Gương mặt Địch Diệp lướt qua trong tâm trí cậu — gương mặt luôn mang theo nụ cười du côn, đôi mắt luôn tràn đầy sự tín nhiệm.
Địch Diệp chưa bao giờ nghi ngờ cậu, ngay cả trong những khoảnh khắc nguy hiểm nhất, anh ấy cũng luôn không chút do dự đứng về phía cậu.
Cậu bật sáng màn hình điện thoại, mở tin nhắn cuối cùng Địch Diệp đã gửi cho mình.
[Đợi tôi làm nhiệm vụ xong, chúng ta hẹn hò nghiêm túc nhé?]
Nhưng giờ đây, Địch Diệp đang nằm trong phòng cấp cứu, sống chết chưa rõ.
Trái tim Lãnh Ninh chợt chùng xuống, như thể bị một bàn tay vô hình bóp chặt, hô hấp cũng trở nên khó khăn.
Cậu chưa bao giờ ý thức rõ ràng được rằng, Địch Diệp đối với cậu, từ lâu đã không chỉ là đồng đội hay bạn bè, anh ấy là giới hạn cuối cùng, là điểm yếu, là ánh sáng duy nhất của cậu trong thế giới đen tối này.
Nếu anh ấy chết…
Ý nghĩ này chợt lóe lên trong đầu Lãnh Ninh, ngay lập tức bị cậu dìm xuống, cậu không dám nghĩ, cũng không thể nghĩ, Địch Diệp không thể chết, cậu tuyệt đối không cho phép!
Ngón tay cậu vô thức miết trên màn hình điện thoại, màn hình hiển thị một tin nhắn chưa gửi — Đợi tôi
Cậu vẫn chưa gửi tin nhắn này đi, cậu không biết Địch Diệp có nhận được hay không, cũng không biết mình còn có cơ hội tự mình nói câu này với anh ấy hay không.
Tiếng bước chân gấp gáp vang lên trong hành lang, Lãnh Ninh ngẩng phắt đầu lên, thấy một y tá vội vã bước ra từ phòng cấp cứu, cậu gần như lập tức đứng dậy, nhanh chóng bước đến trước mặt y tá, giọng nói khàn đặc và gấp gáp, “Anh ấy thế nào rồi ạ?”
Y tá nhìn cậu một cái, giọng nói bình tĩnh nhưng mang theo vẻ mệt mỏi, “Vẫn đang cấp cứu, tình hình không mấy lạc quan. Anh là người nhà sao?”
Ngón tay Lãnh Ninh khẽ siết chặt, khớp ngón tay trắng bệch vì dùng sức, “Tôi là bạn của anh ấy.”
Y tá gật đầu, quay người chuẩn bị rời đi, Lãnh Ninh chợt giơ tay giữ cô lại, “Xin cô nhất định phải cứu anh ấy!”
Y tá sững lại một chút, rồi gật đầu, “Chúng tôi sẽ cố gắng hết sức.”
Lãnh Ninh đứng yên tại chỗ, nhìn bóng lưng y tá khuất dần ở cuối hành lang, cậu hít một hơi thật sâu, buộc bản thân phải bình tĩnh lại, ánh mắt một lần nữa đổ dồn về cánh cửa phòng cấp cứu.
Địch Diệp, anh nhất định phải cố gắng chịu đựng…